Bách Yêu Phổ 4 - Chương 1: Đấu Mộc 1
Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:41:08
Lượt xem: 63
“Vận mệnh ở trong biển thể đổi, lẽ đất liền thì thể.”
---
Vài bông tuyết lác đác lúc ẩn lúc hiện trong cơn gió lạnh cắt da cắt thịt. Bầu trời xám xịt tẻ nhạt, tìm thấy chút dấu hiệu nào cho thấy trời thể hửng nắng.
Kể cũng lạ, từ Lạc Dương trở về, cái ngày trời xanh mây trắng nắng to mà Đào Yêu mong đợi từng xuất hiện một nào. Mỗi sáng sớm đẩy cửa sổ đều là một nỗi thất vọng, khi còn hắt xì một cái, đó nàng nhất định sẽ sụt sịt mũi mà mắng một tràng.
Có lúc thì mắng mặt trời là cái đồ lười biếng, sợ ngủ c.h.ế.t luôn bao giờ chui nữa . Có lúc thì phê bình vị trí địa lý của Đế đô đúng, tại cứ ở phương Bắc, mùa đông thế phiền c.h.ế.t . Lại lúc mắng gà ở Đế đô đạt tiêu chuẩn, tiếng gáy đủ to, đủ đồng đều nên mới gọi ánh nắng .
Tóm , đối tượng để nàng trút giận mỗi sáng đều giống .
Vào thời khắc nguy hiểm khi cơn bực dọc lúc mới ngủ dậy của nàng còn tan, Ma Nha dám khuyên nàng bình tâm tĩnh khí giữ gìn sức khỏe, mà chỉ dám lẩm bẩm rằng gà ở Đế đô thật oan uổng, nhỏ với Cổn Cổn: “Ngày mai chúng cố gắng dậy sớm hơn một chút, đừng lượn lờ mặt nàng , nếu nàng thể sẽ đổ tại mi là một con hồ ly xám nên trời mới xám như , chịu mắng oan một trận.”
Liễu công tử bên cạnh thì gian : “Tiểu hòa thượng, ngươi đúng là hiểu lòng đàn bà. Nàng tức giận vì đẩy cửa sổ thấy ánh nắng, rõ ràng là vì đẩy cửa sổ mà thấy ai đó trở về nên mới tức giận!”
Không đợi Ma Nha lên tiếng, hai luồng ánh mắt g.i.ế.c từ phía đối diện phóng tới: “Ngươi ai ai đó?”
“Ta ai ai đó ?” Liễu công tử ngáp một cái vô tội.
“Rõ ràng ngươi ai!”
“Vậy ngươi nghĩ ai?”
“Ta tất nhiên ngươi ai!”
“Vậy ngươi thử xem là ai!”
Ma Nha ôm Cổn Cổn, ánh mắt đảo qua đảo giữa hai họ, vô cùng hoang mang: “Rốt cuộc là ai ?!”
“Là ai thì ai .” Liễu công tử hì hì, nắm lấy cổ áo Ma Nha nháy mắt hiệu: “Miêu quản gia còn đang đợi chúng giúp một tay kìa, còn ! Không ngươi xem thử sơn hào hải vị hàng đầu trông như thế nào ?”
“A?! Ồ...”
Trong nháy mắt, Ma Nha Liễu công tử lôi vội khỏi cửa. Hai họ thoáng một cái biến mất khỏi tầm mắt của Đào Yêu.
“Ngươi rắn nhàm chán!” Đào Yêu hừ một tiếng, đóng sầm cửa sổ .
Ai với ai chứ? Còn thể là ai nữa!
Nàng bàn, uể oải chải chải đuôi b.í.m tóc tấm gương đồng, vơ tóc lên búi đại thành một búi tóc lộn xộn đỉnh đầu. Nhìn trái hai cái thấy xí quá, nàng vội vàng gỡ trả về nguyên dạng, bực bội ném chiếc lược chỗ cũ. Có lẽ là vì ngứa mắt với khuôn mặt nụ của , nàng bèn dí sát mặt gương, dùng ngón tay đẩy khóe miệng lên: “” tự với : “Lạc Dương đến thế , cái gì mà Minh Nguyệt Đài, thể thoải mái hơn ở nhà ? Sắp Tết đến nơi , các ngươi về thì ai phát lì xì to bằng cái gối cho ?!”
Nói xong, ngón tay nàng buông lỏng, mặt xụ xuống, đẩy cái gương : “Không về thì về, ở mà chẳng kiếm lì xì! Có bản lĩnh thì ở Lạc Dương cả đời luôn .”
Hất b.í.m tóc, nàng bĩu môi bước khỏi phòng.
Từ Lạc Dương trở về cũng chỉ mới sáu bảy ngày mà cứ ngỡ như qua bảy tám tháng.
Tâm trạng nàng cũng là vì thời tiết và phát lì xì trở về. Ma Nha cũng phiền phức vô cùng, cứ ba ngày hai bận lải nhải mặt nàng: “Chuyện Bách Yêu Phổ rốt cuộc ngươi tính đây, cứ ru rú trong Tư phủ thì manh mối ? Ngươi thể tích cực hơn trong chuyện lớn ? Chúng là nhóm ba xin ăn của Đào Đô, nhóm ba liều mạng Đào Đô, đó sẽ tha cho chúng , ngươi cứu bọn ? Vả vốn dĩ đây là của ngươi mà, bla bla bla...”
Liễu công tử còn ở bên cạnh bưng rót nước cho nhuận họng để tỏ ý ủng hộ.
Ngày nào cũng tụng kinh như , tâm trạng mà lên mới là lạ á.
Mới đầu nàng còn đáp một câu: “Chuyện vội , tự chừng mực.” Sau khi lải nhải đến phát phiền, nàng thèm đáp một chữ nào nữa. Hoặc là trực tiếp tóm lấy đuôi Cổn Cổn nhét miệng Ma Nha, hoặc là chọn cách biến mất, đến giờ ăn cơm thì quyết xuất hiện.
Không nàng tích cực, mà là Bách Yêu Phổ mọc chân, quả thực dễ bắt. Trước khi chuẩn xong phương pháp vẹn , bất kỳ hành động nào như ngươi ruồi đầu cũng đều là sự tiêu hao vô nghĩa và lộn xộn.
Cảnh tượng giao đấu với ngươi nhãi đó trong phủ Tướng quân vẫn còn hiện mắt. Cánh còn cứng cáp mà thể khiến nàng lâm hiểm cảnh, chỉ thực lực mà còn đầu óc. Nó khoác lớp da của một nha đầu nhỏ, nhưng việc bài bản, tính toán từng bước.
Hồi tưởng chạm trán , tuy nàng sớm nhận “Đường Nhi” gì đó đúng, nhưng khi đối phương triệu hồi Lệnh Cương tấn công , nàng cũng chỉ nghĩ nha đầu là một kẻ lợi hại lai lịch kỳ lạ, khó lường, là yêu quỷ vẫn thể xác định.
Bản Bách Yêu Phổ giống yêu quái bình thường, nhiều pháp thuật theo dõi thấu chân tướng yêu vật đều tác dụng với nó. Vì , nàng mới đem theo sợi dây đỏ dính bột sắt trong chiếc hộp sắt ở động Bát Minh, tết tóc mang theo bên . Chỉ cách mới nghiệm chân tướng của nó.
vật tuy hữu dụng, song phần lớn thời gian là vô dụng. Dù thì Bách Yêu Phổ biến hóa khôn lường, cho dù sợi dây đỏ trong tay, cũng thể thử với thứ trong trời đất, chỉ thể coi như một sự chuẩn “ còn hơn ”.
Nói thật, Đào Yêu bao giờ nghĩ sẽ dựa sợi dây đỏ để tìm Bách Yêu Phổ... Ngày đó, nếu Đường Nhi triệu hồi Lệnh Cương, thứ vốn thể xuất hiện ở thế gian phồn hoa nàng chắc sinh lòng nghi ngờ, nảy ý định dùng sợi dây đỏ thử đối phương.
Nghĩ kỹ , điểm đáng sợ nhất của cuộc gặp gỡ , đúng như lời Đường Nhi lúc đó: “Thật ngươi dùng thứ thử , cũng ý định giấu ngươi.”
Toàn bộ quá trình là Đào Yêu thấu phận của nó, mà là ngay từ đầu nó dùng Lệnh Cương gợi ý, khiêu khích, chủ động dẫn dụ Đào Yêu xác nhận xem nó là ai.
Nói cho cùng, nó sợ Đào Yêu. Hoàn .
Đã quen nhân vật hung thần ác sát thể trêu trong mắt đa yêu quái, mà Bách Yêu Phổ chỉ dùng một chút tâm kế nhỏ dập tắt uy phong của nàng. Dù miệng lưỡi thừa nhận thế nào, trận chiến ở phủ Tướng quân, nàng đúng là thua một cách tâm phục khẩu phục.
cũng cần tức giận quá. Thời gian còn dài, vẫn còn trận thứ hai, trận thứ ba để đánh. Lần ngươi thắng, chắc. Cái gọi là “tự chừng mực” của nàng bao giờ là lời qua loa cho xong chuyện khi hết kế.
Đào Yêu vươn vai một cái. Giờ phút , thứ nghênh đón nàng ngoài cửa, ngoại trừ gió bấc thì chẳng còn gì khác. Giữa các hành lang và sân viện, ngay cả một gia đinh nha qua cũng thấy.
Thiếu mất hai vị thiếu gia, Tư phủ vốn đất rộng thưa càng thêm vắng lặng lợi hại. Dù thì chỉ một Tư Tĩnh Uyên ồn ào náo loạn cũng đủ tạo động tĩnh bằng cả ngàn quân vạn mã .
Cũng may là Tết sắp đến, cho dù là nơi coi trọng lễ tiết rườm rà như Tư phủ, cũng ít nhiều thuận theo phong tục truyền thống. Dưới sự lo liệu của Miêu quản gia, phủ cũng bắt đầu sắm sửa đủ loại vật dụng đậm đặc khí Tết.
Ngay cả mấy bọn họ dạo cũng hăng hái chạy đôn chạy đáo theo Miêu quản gia. Không những thấy mệt, mà còn vui vẻ chán. Ấy là vì Miêu quản gia nay luôn hào phóng, đôn hậu. Dù rõ lai lịch của mấy bọn họ kỳ lạ, nhưng ông vẫn giống như bất kỳ một bậc trưởng bối thương yêu ngươi cháu nào đời, khi ngoài mua sắm đồ đạc, nguyên liệu nấu ăn, cũng quên mua thêm chút đồ ăn ngon, đồ chơi vui cho họ.
Nhất là mỗi cùng ngoài, là để bọn họ giúp đỡ, nhưng thực càng giống như đưa bọn họ chơi, tranh thủ lúc bận rộn để ngắm cảnh trong thành. Mua hàng hóa xong cũng nhiều nhất là chọn vài món đồ nhẹ nhàng để bọn họ cầm. Thế nhưng đường , đủ loại món ngon vật lạ thì cứ liên tục nhét miệng họ. Ngay cả Cổn Cổn cũng ăn đến mức bụng căng tròn, ợ liên hồi.
Có chuyện như ai mà tích cực. Đào Yêu chỉ hận thể dính luôn Miêu quản gia, sợ bỏ lỡ bất kỳ một mối lợi nào.
Mỗi khi bọn họ mượn cớ giúp đỡ để ăn uống no say, Miêu quản gia luôn mỉm họ, một bên đưa đồ ăn ngon đến mặt họ, một bên nhắc họ đừng ăn nhanh quá kẻo nghẹn. là một nhân vật khiến thể yêu thích.
Mà Đào Yêu thỉnh thoảng dáng vẻ uống nước, ăn cơm từ tốn, của ông, trong lòng thầm lẩm bẩm: một ôn hòa, chu đáo, dường như chút nóng nảy như , rốt cuộc nuôi lớn hai vị tiểu Diêm Vương như thế nào...
Nàng mấy nhịn mà hỏi Miêu quản gia về lịch sử trưởng thành của hai vị thiếu gia. Rất với tính tình và phong cách của hai sinh vật đó, nóc nhà của Tư phủ sập bao nhiêu , tai họa nước lửa gặp mấy phen, bọn họ gài bẫy bao nhiêu , và bao nhiêu gài bẫy. Và liệu khi nào Miêu quản gia, trong lúc kiên nhẫn cạn kiệt, từng trói cả hai ném xuống sông ...
cuối cùng nàng vẫn hỏi.
Đã là nơi sẽ ở lâu dài, càng là những sẽ ở bên cạnh lâu dài, thì nhiều như thế để gì.
Không cần bất kỳ ai nhắc nhở, từ đầu đến cuối, Đào Yêu chỉ là Đào Yêu. Đến từ Đào Đô, nơi trở về cũng là Đào Đô. Tất cả những thứ khác, đều chỉ là ngang qua mà thôi.
Đào Yêu xoa xoa mũi, về phía , nhất thời nên . Nàng thầm nghĩ hôm nay việc gì , là cũng đến nhà bếp hóng chuyện cho vui.
Nghe hôm qua một lô nguyên liệu nấu ăn mới về, còn là đồ từ ngọn núi xa xôi nào đó mang đến, thuộc loại hiếm thấy ngon. Việc mở gói, dọn dẹp cũng hết sức tỉ mỉ cẩn thận. Chẳng trách lúc thấy một bóng , tám chín phần là đến nhà bếp để mở mang tầm mắt , bao gồm cả Ma Nha và Liễu công tử.
Lỡ như thật sự thứ gì đó tưởng, thể để khác hưởng lợi , nhất là mấy thứ tuyệt đối thể rơi tay Liễu công tử. Một gã bánh bao thành hình vuông, chỉ cần còn tiếp tục xuống bếp thì đúng là bốn chữ “phí phạm của trời” đang lêu lổng.
Thế là nàng dừng bước, đang định đổi hướng về phía nhà bếp thì một trận gió lạnh nữa ập đến. Mùi hương ngọt ngào thanh khiết theo gió lan tỏa. Nàng vô thức hít một , cẩn thận phân biệt một lát, sẽ nhận đó là mùi hương của hoa mai.
“Lúc ông rảnh rỗi, thích dùng cánh hoa mai để ủ một loại nước đường tên là ‘Như Giải Ý’.”
Đào Yêu sững . Rốt cuộc thì “Như Giải Ý” mùi vị gì nhỉ? So với việc những chuyện quá khứ xa xôi , lọ nước đường hiện chỉ tồn tại trong truyền thuyết càng khiến nàng tò mò hơn.
Thôi , nhà bếp đủ đông . Nàng xoay trở về phòng , lấy chiếc túi vải dùng để thu thập cánh hoa, kiên quyết về phía rừng mai.
Càng đến gần rừng mai, hương hoa càng thấm đẫm tim gan. Kể từ khi ép nhận lấy công việc , nàng dường như cũng còn kỳ thị hoa mai như nữa. Trước chỉ mải nghĩ đến chuyện tranh thắng thua với khác, thời gian cũng tâm trí để ý đến xung quanh, thành bỏ lỡ mất vẻ nhỏ bé ẩn giấu trong sương tuyết mùa đông giá lạnh .
Khi nhặt cánh hoa trong rừng mai, nàng chỉ ngày càng yêu thích cái mùi hương lạnh lùng, kiêu ngạo, thèm chung đụng với thế nhân, nhưng thể sinh một niềm vui trong cái mùa vạn vật trắng xóa , một mùi hương quật cường; mà thậm chí nàng còn bất giác thầm niệm trong lòng bài thơ từ Miêu quản gia: “Nhân gian giai sắc chúng, chỉ ca ngạc gian tuyết.”*
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-4/chuong-1-dau-moc-1.html.]
*Chú thích: Câu dịch là: Sắc chốn nhân gian thì nhiều, nhưng chỉ ca tụng tuyết đọng đài hoa.
Tuy nàng thiên phú về thơ ca, thêm việc “văn tài” của Liễu công tử đầu độc trong thời gian dài, nên càng chẳng hứng thú gì với thi từ. niệm nhiều , cũng dần dần thể thấy mỹ cảnh nhân gian từ mấy chữ ngắn ngủi đó, và cả quãng thời gian ân ái của đôi thần tiên quyến luyến nhiều năm về .
Đối với cha của nhà họ Tư, lúc rảnh rỗi nàng cũng từng tưởng tượng dáng vẻ và lời cử chỉ của họ. Chắc hẳn đều là những vô cùng xinh .
Có thể tung hoành ngang dọc, lừng lẫy nổi tiếng trong giang hồ, đối xử với vợ ngươi dịu dàng chu đáo, chăm sóc hết mực, đối với hạ nhân cũng tình nghĩa. Vị Tư lão gia đó chắc chắn sẽ bốc đồng, lộn xộn như Tư Tĩnh Uyên, càng sẽ tính tình cổ quái, đáng ghét như Tư Cuồng Lan. Ông nhất định là một hảo hán võ nghệ tuyệt luân, dũng mưu, bề ngoài lạnh lùng nhưng bên trong ấm áp.
Còn Tư phu nhân, dung mạo phong thái thì cần bàn, mười phần thì hết chín phần là tính tình lanh lợi, tinh tế. Nhìn thì vẻ là một nữ tử yếu đuối, ngày thường vẽ mày trang điểm, ngâm thơ phú, nhưng trong xương cốt còn trầm tĩnh, kiên cường hơn cả nam nhi. Lúc nào cũng dịu dàng như nước nhưng chuyện gì cũng đều thua kém đấng mày râu.
Dù thì Đào Yêu cũng suy đoán như . Trong tưởng tượng của nàng, là một cặp long phụng giữa loài như thế mới xứng đáng là trời sinh một cặp, mới xứng đáng để Miêu quản gia trung thành cả đời.
Thế nhưng... nếu thật sự cha thần tiên như thì hai con trai lớn lên “lệch lạc” thế nhỉ? Mỗi nghĩ đến ca ca nóng nảy đến mức chép bát tự của cô nương nhà , và coi trời bằng vung, miệng lưỡi đáng ăn đòn, Đào Yêu nhịn mà thở dài cho cha bọn họ. Nàng còn coi những cây mai do chính tay họ trồng trong rừng mai là hóa của lão gia và phu nhân, nhặt cánh hoa lải nhải kể lể những lời , hành vi kỳ quặc của hai họ.
Hôm nay cũng ngoại lệ. Nàng cẩn thận lựa chọn những cánh hoa còn nguyên vẹn, xinh trong rừng mai, lặp lặp chuyện hai họ mải mê ở Lạc Dương, ham mê sắc quên cả nhà cửa, ngay cả Tết cũng về đến mấy trăm . là sắp phiền c.h.ế.t mấy cái cây trong rừng mai .
Mãi đến khi nhặt nửa túi cánh hoa, nàng mới tạm dừng công việc, xuống chiếc ghế đá trong rừng. Nàng nâng túi vải lên, tính toán xem còn nhặt bao nhiêu nữa mới đầy cái hũ sứ trắng mập mạp .
Theo lời dặn của Miêu quản gia, nàng bỏ hết cánh hoa thu thập mỗi chiếc hũ chỉ định . Ông chỉ cần đầy một hũ là đủ cho nhị thiếu gia ủ nước đường . cánh hoa rơi xuống đất mỗi ngày vốn hạn, còn chọn những cánh nguyên vẹn, xinh . Đã còn tuyệt đối động tay hoa mai cành, chỉ dùng hoa rụng đất.
Đây là khó . Khổ cho nàng nhặt bao nhiêu ngày nay mà cái hũ đó vẫn đầy một phần ba. Cái tên nhị thiếu gia , ngay cả đồ ăn cũng cầu kỳ đến mức khiến .
còn cách nào nữa , vẫn nhặt từng cánh từng cánh một, ai bảo nàng tham ăn chứ.
Nàng nhón lấy một cánh hoa tươi non, đặt mũi ngửi thử, tưởng tượng cảnh nó biến thành một giọt “Như Giải Ý” trong suốt lấp lánh, nuốt nước miếng ừng ực.
Đang lúc say sưa, lưng nàng bỗng truyền đến một tràng âm thanh “két két” kỳ dị, giống hệt như tiếng xích sắt ma sát , lạnh lẽo và rợn .
Tim Đào Yêu thắt , trong khóe mắt thấy nguy hiểm, nhưng hành động chậm mất một nhịp.
Mấy sợi xích sắt to bằng cánh tay như những con rắn sống quấn đến, với tốc độ vượt xa lẽ thường, trói chặt lấy nàng. Vùng eo và lồng n.g.ự.c lập tức siết chặt. Một sức mạnh khổng lồ và chút lưu tình siết chặt lấy nàng, đến mức nàng suýt nữa thì hộc m.á.u .
“Yêu nghiệt phương nào... dám đ.á.n.h lén...” Nàng ngay cả tên cũng còn sức để hét lên. Toàn bộ huyết mạch trong đều đòn tấn công bất ngờ phong bế, nén thành một khối, tìm thấy lối .
Đây rõ ràng là đang ở trong Tư phủ, đột nhiên xuất hiện một đòn tấn công mạnh mẽ và đầy ác ý như ? Ngay cả nàng cũng sơ hở, trúng kế.
Không đợi nàng tìm cơ hội giãy giụa, xích sắt dồn một sức mạnh lớn hơn, quăng mạnh cả nàng lên trung. Nàng chỉ cảm thấy cảnh vật xung quanh nháy mắt biến thành những đường nét hỗn loạn. Cảm giác nhẹ bẫng thoáng qua trong cơ thể lập tức thế bởi sự rơi xuống đầy hoảng loạn.
Ầm một tiếng thật lớn!
Chiếc ghế đá mà nàng vẫn thường chính nàng đập nát tan tành. Trước mắt nàng tối sầm , một mùi m.á.u tanh xộc lên cổ họng, nghẹn ở đó nuốt xuống cũng nhổ . Phải rằng, cộng tất cả những cảm giác khó chịu, đau đớn mà cơ thể nàng từng gánh chịu cũng bằng lúc .
Đây còn là đau đớn nghẹt thở đơn thuần nữa, mà là một nỗi sợ hãi từ sâu thẳm, thể kiểm soát, đang trào dâng đến tứ chi bách hài...
Là Quỷ y của Đào Đô, bao nhiêu năm nay, việc giao đấu, vật lộn với đám yêu ma lớn nhỏ là chuyện thường ngày. Trước khi quen Liễu công tử, nàng nay đều đơn đả độc đấu, kết đồng minh với bất kỳ ai. Tuy phần thắng chiếm nhiều, miệng cũng thường ngạo mạn rằng mấy kẻ động thủ với nàng kịp động thủ c.h.ế.t , nhưng mạnh miệng thì mặc mạnh miệng, cũng khó tránh khỏi việc chịu thiệt thòi vì giỏi quyền cước.
Nếu nàng tinh thông y lý thì bao nhiêu năm qua, đừng là vết thương mới vết sẹo cũ nhiều đếm xuể, mà e rằng tay chân cũng chắc còn nguyên vẹn.
Tuy nhiên, nàng bao giờ sợ hãi.
Đau đớn đến , vết thương sâu thế nào, đối thủ ngông cuồng , nàng đều coi như gì, chỉ một mực đến cùng việc theo tính cách. Nàng từng nghĩ rằng bản sở hữu chức năng “sợ hãi”, hoặc đúng hơn, nàng bao giờ cho phép loại cảm xúc .
Có thể đau, thể thương, thậm chí thể c.h.ế.t, nhưng thể sợ.
Nàng ghét cay ghét đắng cái cảm giác hoảng loạn, tuyệt vọng bò lan trong huyết mạch, đến ngay cả ngũ tạng lục phủ cũng co rút . Vui sướng và phẫn nộ còn thể mang đến cho bạn sức mạnh bất ngờ, chứ sợ hãi thì thể mang cái gì?
Chỉ sự hèn mọn ngừng lùi bước, sự yếu đuối dám phản kháng, sự tiếc nuối mất mặt hổ. Ngoài thì còn tác dụng gì?!
giờ phút nàng mà biến thành cái loại mà ghê tởm...
Ngươi rốt cuộc đang sợ cái gì?!
Những mảnh đá vỡ b.ắ.n tung tóe xung quanh, va là chỗ đó thủng một lỗ lớn. Mọi thứ mắt đột nhiên biến thành một bức tranh cuộn bằng giấy, chịu nổi một đòn. Đằng vô lỗ thủng, những luồng khí xám đen, u ám cuộn trào, khoét cho những lỗ thủng ngày càng lớn hơn. Cây cối trong rừng mai lượt từng cây một nuốt chửng. Ngay cả trời và đất cũng như tờ giấy đang cháy, nhanh chóng biến mất.
Nàng thể cử động, chỉ trơ mắt thế giới rời bỏ mà .
“Sao ngươi thể chuyện như ?”
“Nếu là ngươi, tai họa ?”
“Là của ngươi!”
“Là của ngươi!”
“Là của ngươi!”
Trong luồng khí bóng thấp thoáng, lạnh lùng lặp lặp những câu giống hệt . Tiếng , tiếng từ xa đến gần, mỗi một động tĩnh đều như một tảng đá ném nàng, nặng, đau, lạnh.
Xích sắt càng siết càng chặt, ngang ngược quăng nàng về phía , thuận thế buông nàng , mặc cho nàng như một chiếc lá tàn mùa đông, nhẹ bẫng rơi nơi sâu thẳm nhất của bóng tối.
Nàng cảm thấy rơi xuống đất, nhưng là một cảm giác hư vô. Xương cốt như gãy vụn từng tấc, thể dậy, ngay cả cử động cánh tay cũng khó. Hơn nữa... còn đói, vô cùng đói, trong bụng kêu như sấm dậy.
Thân thể t.h.ả.m hại đến mức mà vẫn còn tơ tưởng đến chuyện ăn uống ? Chính nàng cũng thấy buồn .
Tuy nhiên, thứ ập đến ngay đó chỉ là cơn đói, mà còn là cảm giác khô khốc và bỏng rát tột độ nơi đầu lưỡi. Cảm giác cả đời uống nước lẽ là như thế . Sao thể như chứ, một ngày ba bữa nàng bao giờ bạc đãi .
Thế nào mới gọi là giày vò?
Mất yêu, lấy nước mắt rửa mặt?
Cầu mà , ngày đêm trằn trọc?
Tiền đồ vô vọng, tâm mệt mỏi?
Không, , , những thứ đó đều tính.
Không ăn no, uống nước. Cái loại thỏa mãn đơn giản nhất, nhưng cũng cần thiết nhất kết nối với bản năng sinh tồn mới là sự giày vò thể khiến một tha hóa thành một bộ dạng khác.
Càng lúc càng đói. Trong miệng khô khốc ngay cả nước bọt cũng thể tiết nổi. Từ miệng đến cổ họng đến ngũ tạng, tìm thấy một chút ẩm nào. Nàng cảm thấy thật sự sắp biến thành một con cá khô màu đỏ, mà còn là loại phơi thật khô, khác chỉ cần dùng hai ngón tay là thể bóp nát thành bột mịn.
Đột nhiên trời một cái bình rơi xuống. Một vật nhỏ màu trắng nảy lên mặt nàng.
Mắt nàng sáng rực lên. Trong bình nước!!
Nàng tại chắc chắn như , nhưng nàng chắc chắn.
Xương gãy thì , nàng vẫn liều mạng bò về phía , giống như một con rắn mới sinh, vụng về vặn vẹo , dồn hết bộ sức lực cuối cùng đôi tay đang cố vươn .
Cuối cùng nàng cũng tóm cái bình khi nó chạy mất.
Cái gọi là vui mừng như điên, đó là khoảnh khắc .
Thế nhưng, còn đợi nàng rút nút bình , trong hư đột nhiên vươn vô móng vuốt bẩn thỉu tóm chặt lấy cái bình cứu mạng của nàng.
“Đó là của ! Các ngươi ai dám cướp!” Nàng tức vội. Nàng càng gào thét, đám đến cướp càng đông, mà sức lực tay nàng cũng càng lúc càng yếu .
Không thể buông tay. Muốn sống sót thì tuyệt đối thể buông tay.
Nàng nghiến chặt răng, như thể đang đốt cháy cả mạng sống của , gầm lên: “TRẢ ĐÂY CHO TA!!!”