Bách Yêu Phổ 4 - Chương 1: Miêu Quỳ 1
Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:41:56
Lượt xem: 31
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cho nên, so với việc ăn đào, càng dạy dỗ con yêu quái ngốc nghếch hơn.”
---
Tâm trạng , quả thực thể lây truyền.
Dù đang vui vẻ rạng rỡ là nàng, nàng vẫn cảm thấy vui lây theo từng biểu cảm hân hoan của đối phương, ngay cả cơ thể cũng trở nên nhẹ nhõm lạ thường, cần bất cứ điểm tựa nào cũng thể nhẹ như yến, bay lượn đến bất cứ .
Lần khi bước quá khứ của Hoàng Phủ Cần, nàng là một kẻ bàng quan. Còn trong thế giới của nàng cá , nàng là một tham dự, động mà cảm nhận sâu sắc từng nỗi bi hoan của nàng . Hai sợi tóc chỉ kết nối hai trái tim, mà còn khiến chúng quyện chặt .
Kể từ buổi chiều chạng vạng đầu hạ hôm đó, Đào Yêu vẫn luôn ở bên cạnh nàng, tựa như một cái bóng ai phát hiện. Nàng thậm chí còn quả Phượng Vỹ ăn vị gì, trong ngọt xen lẫn chút chua, thoảng một mùi hương lạ. Và cả... Lệnh Thư Vọng thời niên thiếu, trông thật sự tuấn tú, cao ráo, vũ. Có lẽ... còn tuấn tú hơn cả Tư Cuồng Lan nữa chăng?
Ngay từ khoảnh khắc một tay xách Quả Phượng Vỹ, một tay kéo Ngư Hoàn về phía trại Thanh Nhai, Đào Yêu cảm thấy, nàng cá chắc chắn thể về nữa. Cái cảm giác rung động sợ hãi mong chờ , sớm định đoạt tương lai của nàng, ngay cả khi nàng thốt tiếng "Được" với .
Mấy ngày , Ngư Hoàn thật sự theo .
Nàng từ biệt bất kỳ ai trong trại Thanh Nhai, cũng thu dọn hành lý, mà thật cũng chẳng gì để thu dọn. Nàng chỉ lén đặt một bản cầm phổ do chính tay chép xong lên bệ cửa sổ của con gái Đại đương gia.
Chuyện đầu thai vốn thể lựa chọn. Dù cha ruột của nàng là một thủ lĩnh sơn tặc, nhưng ông dường như con gái nối nghiệp cha, mà luôn âm thầm việc trong khả năng để đẩy con gái rời xa cuộc sống mà ông quen. Ví như, bắt nàng sách tử tế, cầm kỳ thư họa đều tinh thông, mà quyền cước cũng học. Hơn nữa, nàng từng Đại đương gia , đợi con gái qua mười hai tuổi, ông sẽ đưa nó xuống núi, để nó lớn lên ở một nơi khác ngoài trại Thanh Nhai.
Đây là một trong những lý do, dù bắt ổ sơn tặc, nàng vẫn hề ác cảm với Đại đương gia, vì ông yêu thương con gái của .
Lý do thứ hai, lẽ là vì bọn họ giống những kẻ vong mệnh thật sự. Họ lấy mạng , cũng lấy việc hành hạ khác thú vui. Có một , bọn họ đối thủ phục kích bên ngoài, một thuộc hạ trọng thương, họ cố sống cố c.h.ế.t cõng trở về, chứ bỏ mặc một trong nguy hiểm chờ c.h.ế.t. Những , đầu là Đại đương gia, hề thói quen "vứt bỏ". Không vứt bỏ trách nhiệm của một cha, vứt bỏ thương, và vứt bỏ lằn ranh cuối cùng của một con .
Vì , khi Lệnh Thư Vọng cho nàng phận thật của và mục đích thật sự khi đến trại Thanh Nhai, ý nghĩ đầu tiên của nàng là thể để như .
Trại Thanh Nhai thể tồn tại, phần lớn là nhờ sự che chở tự nhiên của ngọn đại sơn . Rừng rậm bạt ngàn khó phân phương hướng, thời tiết quỷ quyệt đa đoan, đường núi như mê cung, cùng vô cạm bẫy cơ quan mà họ bày bố. Nếu một tấm bản đồ chi tiết, tóm gọn bộ trại Thanh Nhai gần như là nhiệm vụ bất khả thi.
Lệnh Thư Vọng dùng mấy tháng trời để vẽ một tấm bản đồ đủ để khiến quân trại Thanh Nhai tiêu diệt, chi tiết đến cả cách thức phá giải từng cơ quan.
Một khi tấm bản đồ rơi tay quan phủ... Nàng đột nhiên dám tưởng tượng đến cảnh tượng đó nữa.
Nàng căng thẳng, hỏi thật sự sẽ giao nộp nó .
Hắn , vốn dĩ sẽ việc là chút do dự, bởi lẽ trong nhận thức đây của , sơn tặc thổ phỉ tác oai tác quái, là tai họa của nhân gian, cần trừ khử cho nhanh. khi thật sự đặt chân đến trại Thanh Nhai, một chút d.a.o động. Nguyên nhân cũng trùng hợp với suy nghĩ của nàng. Đám sơn tặc hề ác độc quá đáng như lời đồn. Bọn họ cướp bóc là thật, nhưng thỉnh thoảng lén lút mang gạo thóc áo quần đến cho những gia đình nghèo khó, thậm chí còn cứu cả đứa trẻ đuối nước sông... Nghĩ đến những điều , cũng do dự.
"Một khi giao nộp bản đồ thì bọn họ hẳn là thể sống sót".
Nàng bóng lưng cửa sổ, rõ ràng trong lòng cả một bụng lời , nhưng thốt chỉ một câu .
Hắn im lặng hồi lâu , bọn họ quả thực ác đồ táng tận lương tâm, nhưng những việc như bắt cóc, cướp bóc cũng là sự thật, cáo thị truy nã treo ở quan phủ cũng là giả.
Nàng tiếc nuối, nhưng lời cũng sai.
Thế nhưng, nàng sống ở trại Thanh Nhai hơn một năm. Đó là nơi nàng dừng chân lâu nhất ở nhân gian trong suốt mấy mươi năm qua. Người trong trại đối xử với nàng tệ, thậm chí là . Đại đương gia tuy thường phạt nàng chép kinh thư, nhưng mỗi ngoài đều quên mua cho nàng vài món đồ xinh xắn ho. Tiểu cô nương càng xem nàng như tỷ tỷ ruột thịt, mỗi nàng đến dạy đàn, con bé đều lấy những món ngon mà chính cũng nỡ ăn để chia sẻ cùng nàng.
Quan trọng nhất là, bọn họ đối với nàng và " thợ rèn nhỏ", từ lúc nào cởi bỏ hết lòng đề phòng, dán chặt lên họ cái mác " nhà"...
Có lẽ những điều trong mắt khác chẳng đáng một đồng, và nàng tuy cũng từng đáp một cách nồng nhiệt những sự quan tâm và tin tưởng bình dị , nhưng đáp ... nghĩa là hồi ức... Nàng thậm chí từng nghĩ, là cứ ở trại Thanh Nhai mãi, cho đến khi từng họ rời hẵng .
Nàng cứ ngỡ hề luyến tiếc. mấy ngày nay khi từ mà biệt, đêm nào nàng cũng mơ thấy vẫn đang la hét inh ỏi m.ô.n.g của Phúc Lộc Song Toàn, và món quả Phượng Vỹ nàng yêu thích nhất rơi xuống nàng như mưa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-4/chuong-1-mieu-quy-1.html.]
Mơ thấy gì quan trọng, quan trọng là, lời hồi đáp của .
Hắn xoay , mỉm xoa đầu nàng, bảo nàng yên tâm, chuyện .
Đã , nàng hỏi thêm nữa.
Ba ngày , sáng sớm, mang theo bản đồ đến quan phủ. Trong quán trọ ở nội thành, nàng thấp thỏm bên cửa sổ, đợi trở về.
Đợi đến khi mặt trời lặn, về, tay còn cầm theo mấy bộ đồ mới mua cho nàng, và cả một cái chong chóng ngũ sắc. Khi nàng xuống từ cửa sổ, thấy đang mỉm vẫy tay với , trong lòng chợt thấy bình yên đến lạ.
Hắn với nàng, ba ngày , tranh thủ về trại Thanh Nhai một chuyến, gọi Phúc Lộc , gửi nó một món quà, một cái túi vải buộc nó, bên trong là một bản địa hình trại Thanh Nhai, cùng hai câu nhắn gửi Đại đương gia: "Bản đồ , ba ngày sẽ dâng lên quan phủ. Ông kẻ ác, cớ cam tâm giặc? Xin tự trọng."
Sau đó, nấp ở đằng xa, thấy trong trại phát hiện vật lưng Phúc Lộc, vội vã chạy tìm đương gia, mới yên tâm rời .
Hắn , vẫn là Phúc Lộc thông minh, thấy tiếng huýt sáo của bèn chạy . Còn Song Toàn đúng là đồ ngốc, một chút động tĩnh. Hắn còn tò mò, Đại đương gia khi thấy món quà sẽ biểu cảm gì, khuôn mặt đó lẽ sẽ tức giận đến mức tím bầm như quả cà tím cũng nên.
Nàng tin , bởi vì luôn là .
nàng vẫn lo lắng. Dù bọn họ thấy bản đồ, nhưng với tính cách của Đại đương gia, lỡ như ông cả giận, quyết sống mái với quan phủ đến cùng thì ? Lỡ như bọn họ chống cự thì ? Nàng thậm chí nảy sinh ý nghĩ lập tức chạy đến trại Thanh Nhai xem thử.
cuối cùng, nàng vẫn kìm .
So với nhiều ngay cả cơ hội lựa chọn cũng , bọn họ vẫn còn may mắn chán. Chỉ cần chịu lựa chọn con đường sống thì sẽ sống. Nếu cố tình chọn con đường , đó cũng là tương lai do chính họ lựa chọn. Dù nhận lấy kết quả tồi tệ nhất, ít nhất cũng còn gì hối tiếc.
Hắn tâm sự của nàng lúc , bèn nắm lấy tay nàng, rằng, như , để hơn thua với ai, cũng khoe khoang thiếu niên hùng, càng đẩy của trại Thanh Nhai chỗ c.h.ế.t. Có lẽ, chỉ cách thức vẻ hung hãn mới thể khiến Đại đương gia chỉ đơn thuần là để con gái sống cuộc đời của bình thường.
Nàng mắt : "Vậy... chỉ hy vọng bọn họ hiểu lầm ý của ngươi."
Hắn lắc đầu . Nếu thật sự hiểu lầm, cũng đành chịu. Làm sơn tặc, thế nào cũng là sai. Hắn sẽ vì chuyện mà cảm thấy áy náy.
Nàng lý do gì để phản bác.
"Chúng thể rời .” Hắn vuốt mái tóc mềm mượt của nàng.
"Đi ?" nàng hiểu.
Cậu búng nhẹ lên mũi nàng: "Tất nhiên là đến cái hồ món cá lưng hoa ngon tuyệt đó. Ta chứng minh lừa nàng chứ."
Trong mắt nàng ánh lên vẻ mong chờ thể che giấu.
Thế nhưng, theo yêu cầu của nàng, bọn họ vẫn ở trong thành thêm nửa tháng nữa.
Nghe , quan phủ cử một đội quân lớn núi dẹp giặc. Ai cũng bảo trại Thanh Nhai đó nổi tiếng là khó đối phó. Lần đúng là tìm đúng chỗ , chỉ tiếc là ai lộ tin tức. Đợi đến khi quan quân hùng hổ kéo đến nơi, trại Thanh Nhai ngay cả một con ch.ó cũng còn... Cả một sơn trại lớn như trống .
Nàng cuối cùng cũng thể yên tâm. Vào những ngày cuối cùng của mùa hạ, nàng cùng rời khỏi nơi khiến nàng luyến tiếc rời xa .
Không cá trong hồ , thật sự ngon đến ? Nàng là cá sống cạn cũng , cá cạn thì cũng ăn cá mà. Nàng giờ kén ăn. Vả , thật ... đến cái hồ nào cũng . Chỉ cần bên cạnh, ở cũng như .
Nàng đột nhiên nhận , sinh mệnh của mà xuất hiện những màu sắc từng . Không bất kỳ màu nào trong đỏ, cam, vàng, lục, lam, chàm, tím. Nó chỉ là một mảng màu sáng rực rỡ, vui tươi, và căng tràn sức sống. Một khả năng tách biệt khỏi cái bóng tối tăm u ám vẫn luôn đeo bám nàng như hình với bóng.