Bách Yêu Phổ 4 - Chương 1: Tê Đạo 1
Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:41:21
Lượt xem: 92
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Đã lên đường về nhà , thì cứ tiếp tục về . Ta tiễn ngươi.”
---
Hôm nay, Giao thừa.
Trời còn sáng, bộ Tư phủ náo nhiệt hẳn lên.
Giữa tiếng ngáp ngắn ngáp dài liên hồi của "Bộ ba ăn xin", ngưỡng cửa của Tư phủ gần như sắp các phái giang hồ đến tặng quà Tết giẫm bẹp.
Tranh thủ lúc Miêu quản gia đang tiếp khách, Đào Yêu lén lút nghía qua đống quà Tết chất cao như núi đến từ khắp nơi. Tên gửi các món quà gần như bao trọn tất cả các môn phái giang hồ tên tuổi đương thời. Ngoài mấy đại môn phái ai ai cũng thì riêng mấy môn phái chữ "Thiết" như "Thiết Kiếm Bang", "Thiết Chưởng Phái", "Thiết Chùy Môn" đến bảy tám nhà. Rồi còn núi núi nọ, tiêu cục tiêu cục , mà hoa cả mắt.
Những đến tặng quà tuy chẳng cho các đồng đạo giang hồ khác sắc mặt gì, nhưng ai nấy đều đối xử với Miêu quản gia vô cùng cung kính. Họ đặt quà xuống, cúi đầu chào hỏi, vài câu chúc Tết may mắn như "Cung hỷ phát tài", "Gia trạch hưng vượng", nhờ Miêu quản gia chuyển lời hỏi thăm của chủ nhân các nhà đến hai vị thiếu gia. Thế mà ngay cả một ngụm cũng dám uống, chỉ sợ mất thời gian của Miêu quản gia. Phải đến khi Miêu quản gia năn nỉ mãi họ mới chịu nhận lấy "túi bình an" mà Tư phủ chuẩn sẵn, rối rít cảm ơn mà rời .
Nghe , trong họ những môn phái cách xa kinh sư vạn dặm, để kịp mang quà Tết đến đúng ngày Giao thừa, họ đến thành chờ sẵn từ mấy hôm , cũng coi như là tốn ít tâm tư.
Đào Yêu hiểu tại đám cứ đổ xô đến tặng quà đúng ngày hôm nay, nhưng cũng chính hôm nay, nàng mới nhận địa vị của Tư phủ trong giang hồ. Sống ở đây một thời gian, ngoài mấy con yêu quái do chính nàng rước lấy phiền phức, sóng gió của riêng Tư phủ dường như chẳng bao nhiêu. Nàng cũng thấy bọn họ mấy mặt "giải quyết thị phi" cho khác một cách đàng hoàng, hai họ phần lớn thời gian đều coi như là đám ăn còn gì? Ngay cả Miêu quản gia cũng chẳng khác gì quản sự của các nhà giàu khác, suốt ngày tính toán chi li mấy chuyện vặt vãnh thường ngày, đến mức nàng sắp quên mất quyền cước của hai vị thiếu gia cũng là do ông dạy...
Nếu hôm nay thấy cảnh tượng , nàng thật sự tưởng cái danh "Tiểu Diêm Vương Tư phủ" chẳng qua chỉ là hư danh bọn họ tự khoác lên cho oai, chẳng qua chỉ là một nơi hữu danh vô thực, sống bám sản nghiệp của cha để mà thôi...
Đứng đống quà Tết dần chất cao như ngọn núi nhỏ, gương mặt của hai vị thiếu gia lởn vởn trong đầu Đào Yêu. Xem , hai tên tuy mỗi đều nét đáng ghét riêng, nhưng nhân duyên dường như cũng tệ lắm thì ? Nàng thấy đa đến chúc Tết tặng quà đều chân thành, quả đúng là đang mượn cơ hội mỗi năm một để bày tỏ sự kính trọng và ơn với Tư phủ. Cũng hai vị thiếu gia giúp họ giải quyết thị phi rắc rối gì mà khiến đám giang hồ cảm kích đến ...
Cũng một kẻ mà như , biểu cảm gượng gạo, đặt quà xuống xong bèn thở phào nhẹ nhõm, dường như chỉ là đến để thành một nhiệm vụ quan trọng. Đào Yêu thầm nghĩ, đám cảm kích Tư phủ bao nhiêu thì , nhưng mặt rõ ràng đầy mấy chữ "Ta thích ngươi nhưng dám đắc tội với ngươi nên đành đến cho lệ". Nàng nhớ Tư Tĩnh Uyên từng , cái nghề của bọn họ, cảm tạ nhiều mà kẻ căm hận cũng lắm.
dù thế nào, hôm nay Tư phủ náo nhiệt, vui vẻ là . Cảm tạ cũng , căm hận cũng , chỉ cần nàng còn ở đây một ngày, Tư phủ vẫn tồn tại vững vàng.
Ủa, sáng sớm tinh sương đột nhiên nảy sinh cảm giác vinh nhục cùng Tư phủ ? Đào Yêu bĩu môi. Trong đống quà chẳng món nào tặng nàng, Tư phủ thì liên quan gì đến nàng? Ý nghĩ lập tức rút .
Tiễn tốp khách tặng quà cuối cùng , mặt trời lên cao.
Theo sự phân công của Miêu quản gia, phụ trách quét tước cuối cùng năm mới, phụ trách treo bùa lên cửa lớn cửa sổ các nơi. Nhà bếp cũng bận rộn hẳn lên. Còn nhiệm vụ ông giao cho đám Đào Yêu là ghi chép bộ đống quà Tết , nhất định ghi rõ nhà nào tặng, tặng cái gì, lượng bao nhiêu, sai sót một ly.
Mới đầu Đào Yêu còn hí hửng lắm, cuối cùng cũng thỏa mãn tính tò mò. ghi một nửa, nàng kêu trời thấu. Quà Tết quá nhiều, riêng việc bóc gói quà mất cả buổi. Ma Nha thì lề mề, cầm cây kéo mà cứ như cầm t.h.u.ố.c nổ, cứ sợ hỏng đồ bên trong, mà phát bực. Nàng thà đuổi ngoài, bảo chơi thì . Liễu công tử động tác tuy nhanh nhẹn, nhưng cứ bóc món nào là y nhịn mà bình phẩm một phen. Nào là bức tranh chắc chắn là đồ giả, cái bình sứ lên màu đều, đồ . Nhất là khi thấy trong quà một tập thơ đóng bìa tinh xảo, y càng chậc chậc lưỡi phê phán tặng quà văn tài, bảo thế mà cũng gọi là thơ ? Còn bằng một phần vạn tài năng của y.
Đào Yêu cũng tặc lưỡi lắc đầu, hiểu một kẻ chỉ câu "Con cá bơi trong nồi, hóa nước sôi. Cớ nước chửa sôi, vì trong nhà hết củi" thì lấy mặt mũi mà chê tập thơ xuất bản đàng hoàng của . là tạo nghiệt mà!!
Vui nhất là Cổn Cổn, hưng phấn chạy qua chạy hít ngửi đủ các loại quà. Nếu Đào Yêu nhanh mắt lẹ tay thì một củ nhân sâm ngàn năm vô giá suýt nữa thành lương khô của nó. Con hồ ly c.h.ế.t tiệt tinh ranh thật, cứ thứ gì đắt tiền là đòi ăn! Mà đám tay cũng hào phóng thật, nàng liếc qua mấy món d.ư.ợ.c liệu, đồ bổ đều là hàng thượng phẩm. Càng nghĩ càng ghen tị với hai , rõ ràng cũng chẳng gì kinh thiên động địa, mà cũng mang tặng bao nhiêu quà quý, còn năm nào cũng tặng. Nàng chữa bệnh cho bao nhiêu yêu quái, đứa nào đứa nấy cứ nghèo rớt mồng tơi, chẳng đứa nào báo đáp nàng tử tế, còn lưng nàng, hừ.
Mãi đến gần trưa, Đào Yêu cuối cùng cũng mồ hôi đầm đìa thành nhiệm vụ. Nàng một tay xách hồ ly, một tay lôi Liễu công tử vẫn đang vật lộn với tập thơ, quẳng quyển sổ chi chít chữ xiêu vẹo của cho Miêu quản gia.
"Lần đừng bắt việc nữa!" Nàng lau mồ hôi trán: “Trừ phi chia cho một nửa."
Miêu quản gia lật vài trang, : "Cũng may, cũng may, vẫn nhận là chữ ."
Liễu công tử "phụt" một tiếng bật , lập tức Đào Yêu véo cho một cái cháy tay cánh tay: "Cười cái rắm, ngươi còn bằng !"
"Ta vốn dĩ chữ ." Liễu công tử nhe răng trợn mắt: “Miêu quản gia đang khen ngươi đó! Trước ngươi cứ như vẽ bùa, bây giờ tiến bộ !"
Đào Yêu lườm y một cái, sang trừng mắt với Miêu quản gia: "Ông đang khen ?"
"Nếu khen ngươi, thì cánh tay của cũng sắp gặp họa ?" Miêu quản gia lắc đầu, ngắm nghía quyển sổ: “Lần đầu việc khó tránh khỏi luống cuống, sẽ quen thôi. Chữ tuy , nhưng mỗi một nét đều ghi chép rõ ràng rành mạch, thế là quý ."
Sao thể véo tay Miêu quản gia chứ. Những lời từ miệng ông luôn ôn hòa, chuẩn mực, dù là phê bình cũng hề ý mỉa mai, cho nên nàng bao giờ thấy ghét. Đâu như con rắn âm dương quái khí !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-4/chuong-1-te-dao-1.html.]
"Năm nào cũng tặng? Năm nào cũng ghi?" Nàng hiểu: “Chẳng chỉ là tặng quà thôi , cần gì phiền phức thế?"
"Đào nha đầu , cái gọi là nhân tình, đều ở hai chữ 'qua '." Miêu quản gia tiếp tục lật sổ: “Bôn ba giang hồ, nên nhớ ân tình nhiều hơn, nhớ thù oán ít thì sẽ sống dễ dàng hơn một chút."
" , Miêu quản gia ông quá đúng!" Liễu công tử chọc đầu Đào Yêu: “Đồ thù dai!"
"Không cần cánh tay nữa !" Đào Yêu giơ nắm đ.ấ.m dọa đ.á.n.h y.
Liễu công tử "vèo" một cái lủi lưng Miêu quản gia, thò đầu , bất khuất nhấn mạnh: "Nếu đây lúc nào cũng che chở cho ngươi, chỉ dựa mấy mối thù ngươi gây , đừng là cánh tay, cái đầu còn cũng là vấn đề đó! Nghe lời khuyên thì no bụng, đừng động một tí là lôi sổ ghim thù , nhất là ghim ."
"Hề hề, ngươi trốn lưng thì mới dám ? Có bản lĩnh thì mặt mà !"
"Ta đấy! Ngươi véo . Miêu quản gia, ông thấy rõ ràng mười mươi đúng ! Nữ tử vô cùng hung hãn đúng !"
"Để cho ngươi thấy cái gì gọi là hung hãn thật sự!"
Đào Yêu một tay vác Cổn Cổn đang gãi ngứa lên, chĩa móng vuốt của nó về phía Liễu công tử: "Cổn Cổn, hôm nay ngươi tát bao nhiêu cái, thưởng ngươi bấy nhiêu cái bánh mật táo!"
Cổn Cổn đang ngơ ngác lập tức hăng hái hẳn lên, giật tóc, tát tai Liễu công tử đều là sở trường của nó.
Liễu công tử thấy Cổn Cổn mắt sáng rực, hăm hở xông lên, vội đẩy Miêu quản gia phía : "Miêu quản gia, nó cũng coi như hồ ly của nhà ông , ông quản nó chứ!"
"Được , mấy đứa nhỏ , đúng là, ở cũng cãi ỏm tỏi , thể thống gì." Miêu quản gia trách yêu, đón lấy Cổn Cổn từ tay Đào Yêu, xoa xoa đầu con hồ ly thả nó xuống đất: “Ra nhà bếp tìm đồ ăn ."
Cổn Cổn vui vẻ chạy biến.
"Phủ chúng hàng năm cứ đến giờ Ngọ ngày Giao thừa là sẽ bái tế tổ tiên." Miêu quản gia đầu , nghiêm túc với hai họ: “Các ngươi cũng đến cùng ."
Hai , đồng thanh : "Chúng cũng ạ? Chúng mang họ Tư."
"Chỉ cần cánh tay các ngươi chữ 'Tư' thì là của Tư phủ." Miêu quản gia : “Cũng là để chính thức bẩm báo với lão gia, phu nhân rằng phủ chúng thêm mới, hy vọng họ sẽ phù hộ cho các ngươi bình an, thuận lợi."
Hóa là " mắt" cha của hai vị thiếu gia... Mặc dù rõ đó chỉ là hai tấm bài vị bằng gỗ, Đào Yêu vẫn thấy ngượng ngùng. Mấy lời oán thán, họ lúc ở trong rừng mai lỡ mà hai thấy, mong hai vị đừng chấp nhặt với , càng đừng hiển linh khiến ngã sấp mặt trò hề gì mới . Ta chẳng qua chỉ là thật thôi mà...
Liễu công tử chằm chằm gương mặt biểu cảm phong phú của nàng, kỳ quái : "Sao mặt ngươi trông như tật giật thế, lẩm bẩm gì đó?"
"Ta !" Đào Yêu lập tức lấy vẻ mặt bất cần, xoay bỏ : “Ăn cơm!"
Liễu công tử vội vàng lẽo đẽo theo , ríu rít bên tai Đào Yêu: "Nhà bếp hôm nay chuẩn mấy chục món ngon đó! Trời sáng lén xem . Thịt cá thái mỏng như giấy, mềm thể tả! Còn món Lưu Ly Chưởng hiếm thấy nữa, đó là sơn hào hải vị trong sơn hào hải vị, ngay cả Đào Đô của chúng cũng trồng món nào tươi ngon như !"
"Lưu Ly Chưởng là cái món mà ngửi sống thôi thơm nức mũi á hả?"
"Chứ còn gì nữa!"
"Hấp là xào?"
"Tất nhiên là hấp ! Giữ nguyên vị tươi là ngon nhất!"
Hai quên mất mới giây còn là kẻ thù đội trời chung, giờ đây sáp gần , thiết thiết, nước miếng chực trào, chìm đắm trong niềm mong đợi bữa cơm tất niên.
Miêu quản gia bóng lưng hai họ, mỉm hài lòng, lẩm bẩm một : "Lão gia, phu nhân, e rằng đây là những đứa trẻ ồn ào nhất mà phủ chúng từng thu nhận ."