Bách Yêu Phổ 4 - Chương 1: Thạch Cố 1

Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:41:43
Lượt xem: 41

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Cửa hàng của ông chủ Tiểu Triệu cũng , mà nhà ăn của Ti phủ cũng thế, những nơi nàng thích thì thể phá hỏng .”

---

Trời sáng, tuyết tạnh. Một tia nắng chiếu căn phòng u ám nhiều ngày, và rọi lên thể thoi thóp bấy lâu nay.

Trong giọt nước mắt vui mừng đến bật của Tiêu phu nhân, Tiêu phủ u ám bấy lâu cuối cùng cũng sống .

Tiêu Nguyên Tân vẫn đang hôn mê, nhưng gương mặt phần lớn trở là của chính ông .

Trước giường, Tiêu phu nhân nắm chặt bàn tay đang ấm dần lên của chồng, chỉ sợ hễ buông , ông sẽ biến về con quái vật dám thẳng .

Đám gia nhân thở phào nhẹ nhõm, cẩn trọng vây quanh bên ngoài, cảm tạ trời cao cứu lão gia nhà , giữ trụ cột của Tiêu phủ. A Di Đà Phật.

Tư Cuồng Lan và Đào Yêu ở nơi xa đám đông nhất, thờ ơ mà kiên nhẫn chờ đợi bọn họ giãi bày xong cảm xúc "sống sót kiếp nạn". Từ lúc Đào Yêu gọi Tiêu phu nhân đến, bà ở bên giường gần hai canh giờ .

Trên đời , một lòng một mong Tiêu Nguyên Tân khỏe lẽ chỉ còn .

Đào Yêu ngáp một cái. Cả đêm ngủ, quầng thâm mắt chắc đậm đến mức dám . Bà rốt cuộc còn đến bao giờ?

Tư Cuồng Lan thì kiên nhẫn. Một ấm uống đến nhạt như nước ốc, vẫn thể uống tiếp .

Trong lúc , bàn tính trong lòng Đào Yêu gõ vang lách cách. Chuyện giải quyết đến nước , Tiêu phu nhân thể chi bao nhiêu thù lao thì nàng , nhưng ba tháng tiền công mà Tư Cuồng Lan hứa thì chắc chắn thể quỵt . Ba tháng tiền công đó! Có thể mua bao nhiêu đồ ăn ngon, đồ chơi vui đây! Bây giờ chỉ tính toán mấy thứ , tâm trạng mới lên một chút.

Cuối cùng, khi mặt trời lên cao thêm một chút, Tiêu phu nhân cũng nhớ cần cảm tạ nhất.

Bà vội lau nước mắt nước mũi, mang đôi mắt sưng húp đến mặt họ, "phịch" một tiếng quỳ rạp xuống, ngay đó là ba cái dập đầu kêu vang.

Tư Cuồng Lan và Đào Yêu đều ý ngăn cản. Bà dập đầu thì cứ để bà dập đầu. Giúp bà tìm chồng, lễ tạ lớn đến bọn họ cũng nhận nổi.

Chỉ đáng tiếc những mà bà nên dập đầu cảm tạ nhất, đều còn cơ hội mặt bà nữa.

Các tỳ nữ vội vàng tiến lên đỡ Tiêu phu nhân, gần như dập đầu đến choáng váng dậy. Đợi bà vững , mới thành tâm thành ý với Tư Cuồng Lan: "Nhị thiếu gia, ngoài dập đầu, ... cũng dùng cách nào để cảm tạ ngài. Nếu thất lễ, xin ngài đừng trách tội."

Tư Cuồng Lan dậy, : "Miêu quản gia sẽ gửi hóa đơn đến quý phủ. Phu nhân trả thù lao, những thứ khác quả thực cần thiết. Chuyện hứa thành. Cáo từ."

"Nhị thiếu gia!" Bà vội gọi : “Lão gia nhà ... ông thật sự bình an vô sự ?"

Tư Cuồng Lan đầu: "Gương mặt của ông ... trở ?"

"Thế nhưng... sợ vẫn yên ..." Bà ấp úng : “Không ... kẻ hại lão gia thành thế , rốt cuộc là yêu nghiệt phương nào?"

"Phu nhân yên tâm . Không còn yêu nghiệt nào nữa, cũng sẽ ." Đào Yêu xen giữa bà và Tư Cuồng Lan, híp mắt : “Tư Phủ tay, thị phi ắt giải. Nhị thiếu gia nhà đời nào tự đập vỡ chiêu bài của ." Nói , nàng nghiêng đầu liếc về phía giường: “Muốn thật sự bình an vô sự, chuyện ... xem yêu quái, mà xem con ."

Tiêu phu nhân sững sờ, còn hỏi cho rõ, nhưng Đào Yêu sớm theo Tư Cuồng Lan khỏi cửa.

Ngay lúc Tiêu phu nhân đang nghiền ngẫm ý tứ câu cuối cùng của Đào Yêu, bóng đỏ rực bất ngờ từ ngoài cửa chạy ngược .

"Đào cô nương... ngươi..." Tiêu phu nhân trừng trừng nàng, nàng cũng chằm chằm mặt Tiêu phu nhân.

"Ta một câu hỏi, thực sự hỏi." Đào Yêu .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-4/chuong-1-thach-co-1.html.]

Tiêu phu nhân kinh ngạc: "Xin... xin cứ ."

Đào Yêu chỉ Tiêu Nguyên Tân giường: "Đó... đúng là mà cả đời phu nhân rời xa, là phu nhân đặt sâu trong tim, là quan trọng nhất trong đời phu nhân ?"

Đào Yêu đột ngột, câu hỏi cũng thật đột ngột. Tiêu phu nhân khẽ hé miệng, nhất thời trả lời thế nào.

Đào Yêu thẳng mắt bà: "Kể cả khi phu nhân ... đời còn câu 'hổ dữ ăn thịt con'?"

Sắc mặt Tiêu phu nhân lập tức trắng bệch.

Đào Yêu tiến lên một bước, lạnh lùng bên tai bà: "Tiểu An... mười năm mất . Các ... nợ nó."

Chân Tiêu phu nhân mềm nhũn, ngã phịch xuống ghế.

"Ngươi... ngươi..." Toàn bà run rẩy, một câu chỉnh cũng nên lời. Các tỳ nữ vội chạy đến, bà phất tay hiệu lui .

Đào Yêu phụ nữ mặc gấm , ngay cả sức lực để lên cũng , : "Muốn bên trọn đời thì cũng 'bên' một con mới chứ."

Nói xong, ấm trong mắt nàng lạnh đến tột cùng. Có lẽ Tiêu phu nhân gì sai cả. Trong Tiêu phủ rộng lớn , bà cũng chỉ là một vật phụ thuộc, “xuất giá tòng phu", bất do kỷ. Bà điều ác, chỉ là luôn tự thuyết phục nhắm mắt ngơ cái ác mà thôi. Một nữ tử đặt cả thế giới của lên một đàn ông như , cả cuộc đời là một canh bạc lớn. Tiêu phu nhân thắng thua, Đào Yêu cũng lười tính toán. Nàng chỉ là bước qua ngạch cửa mới sực nhớ đang tức giận, nên nhất định một chuyến.

Cùng là nữ tử, những như Tô Thắng Tuyết Thái Lý Lý nào thua cho cái thế giới hiểm ác .

Đào Yêu thở dài, xoay khỏi cửa. Thôi thì... coi như mỗi mỗi chí, thể cưỡng cầu.

Ánh nắng ngoài cửa rực rỡ, xé tan luồng khí lạnh ngưng tụ lâu, dịu dàng chiếu lên Đào Yêu. Nàng cứ ngỡ thể xả cục tức, nhưng cục tức dường như vẫn nghẹn , chịu thoát .

Bóng dáng Tư Cuồng Lan dừng ở cách đó xa. Hắn , cũng bỏ . Giống như một kẻ nhàn rỗi việc gì , ở nơi rực nắng nhất chờ nàng.

"Đào cô nương!"

Tiêu phu nhân đột nhiên ở cửa. Bà bước , hai tay bấu chặt lấy khung cửa.

Đào Yêu khựng , đầu.

"Xin ..." Vệt nước mắt của bà khô, nhưng bà mỉm : "Ai ai cũng gọi một tiếng Tiêu phu nhân, cũng khúm núm lời , nhưng rõ, ông , chẳng là gì cả. Ta sự yếu đuối và bất đắc dĩ của . Ta quá sợ hãi một tương lai bấp bênh, còn gì cả. Nếu thật sự thoát khỏi nhân quả, nguyện cùng ông gánh chịu."

Bà ngừng bóng lưng Đào Yêu càng thêm rực rỡ ánh mặt trời.

"Ta ngưỡng mộ một cô nương như ngươi, quang minh chính đại ánh sáng, dáng vẻ dựa dẫm bất kỳ ai thật oai phong. Thế nhưng, cuộc đời như . Ta , cũng thể giãy giụa. Ta ngươi thích , nhưng cũng mong ngươi... đừng quá hận ."

Ánh nắng đang di chuyển chậm rãi, thể chiếu đến bà, đang ngạch cửa. Chỉ còn... thiếu một bước chân.

Đào Yêu vẫn lưng về phía bà, đáp một lời. Nàng dừng một lát, như thể quên mất sự tồn tại của bà , sải bước tiến lên, vỗ bụng lớn với Tư Cuồng Lan:

"Đói quá ! Chúng ăn gì !!"

Tư Cuồng Lan cũng hỏi rốt cuộc nàng gì với Tiêu phu nhân, chỉ đáp: "Được."

Bóng lưng hai nhanh chóng biến mất cổng viện. Mọi chuyện của Tiêu phủ, cứ để ở đêm qua . Thời tiết hôm nay như , những thứ như ác mộng đó đừng bám theo nữa.

Cũng xin bà hãy nhớ kỹ lời hôm nay. Nợ khác, ắt ngày trả.

 

Loading...