Bách Yêu Phổ 4 - Chương 2: Nhân Diện 2
Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:41:31
Lượt xem: 47
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mười năm . Mùng ba Tết, sáng sớm.
Đào Yêu mắt nhắm mắt mở xách một thùng cỏ khô pha chế đặc biệt, về phía chuồng ngựa. Có một con ngựa tiêu chảy nên hai ngày nay nàng luôn cẩn thận trông chừng, chỉ sợ sơ suất gì. Lỡ như con ngựa nào "thăng thiên" trong tay nàng, Tư Cuồng Lan chắc sẽ tiễn nàng lên trời luôn quá...
May mà cũng vi phạm quy củ. Trị yêu trị , nhưng ngựa thì thể trị.
Còn đến chuồng ngựa, từ xa thoáng thấy trong làn sương mỏng, dáng vẻ tựa như đang mật vuốt ve mặt ngựa.
Đi thêm vài bước, bóng lưng càng lúc càng rõ. Áo trắng, áo choàng đen, chút màu sắc dư thừa. Dáng thẳng tắp như khi, tóc búi gọn gàng, từ đầu đến chân thấy một chút hỗn loạn. Chỉ là một bóng lưng, bên cạnh chuồng ngựa, một nơi chẳng mỹ cảm gì, mà vẫn vô cùng xuất chúng. Trong sương khói mờ ảo tại như mấy phần tiên khí.
Hắn... về ư?! Tim Đào Yêu đập nhanh một nhịp, nhưng nhanh đè nén giây phút căng thẳng , nghênh ngang thẳng đến lưng đối phương.
"Lúc Đinh Tam Tứ còn ở đây, ngựa trong phủ bao giờ xảy sự cố thế ." Không đợi Đào Yêu mở lời, Tư Cuồng Lan đầu liếc nàng một cái, thản nhiên : “Kỳ Lân thể cường tráng, thiên phú dị bẩm, thể năm trăm dặm nghỉ, từ lúc sinh đến giờ từng mắc bệnh. Ngươi giải thích với thế nào đây?"
Nàng thực nghĩ qua nhiều cảnh tượng gặp khi Tư Cuồng Lan từ Lạc Dương trở về, nhưng là cũng nên bắt đầu bằng việc thảo luận về một con ngựa tiêu chảy chứ...
Hắn chắc là mới về phủ nhỉ, gần hơn mới thấy mái tóc phủ một lớp sương mỏng, chóp mũi cũng lạnh đến đỏ bừng, khuôn mặt ít nhiều cũng phong trần mệt mỏi, e là chạy suốt đêm về ? Thời tiết cưỡi ngựa suốt đêm chạy về, đông lạnh c.h.ế.t thì chỉ thể cảm ơn bát tự của cứng mà thôi. sốt ruột trở về như là vì ? Nàng từng quanh co lòng vòng hỏi thăm Miêu quản gia, Miêu quản gia bọn họ sớm hơn nữa cũng mùng bảy mới về, nếu như ở Lạc Dương chơi vui quá thì thể qua nguyên tiêu mới trở về cũng nên. Chẳng lẽ mới đầu năm đột nhiên cảm nhận bụng Kỳ Lân tiêu chảy nên mới trở về ư? Không thể nào, ngựa đốt giấy…
Đầu óc Đào Yêu miên man suy nghĩ một hồi, nhưng khi bốn mắt chạm , vẫn thành thật trả lời: "Hôm ... ờ... nó ăn một miếng bánh. Bản còn nỡ ăn, nó còn là nhân đậu đỏ mứt táo. Ta nào cái thứ thiên phú dị bẩm như nó vì ăn miếng bánh mà tiêu chảy."
Tư Cuồng Lan xong, gì, xoay vỗ đầu Kỳ Lân, nghiêm khắc : "Ngươi xưa nay ăn đồ ngọt, nàng đưa là ngươi ăn liền? Còn giữ quy củ, nữ nhân hại c.h.ế.t cũng chỗ mà lý."
Nghe xem! Đây là lời nên dịp Tết ?!
Đào Yêu dằn mạnh thùng gỗ trong tay xuống đất, chỉ mặt con Kỳ Lân: "Ngươi cho chủ nhân ngươi một câu thật lòng xem, miếng bánh đó là tự nguyện đưa cho ngươi ? Không ngươi nhân lúc để ý cướp từ tay ! Hại còn pha t.h.u.ố.c chữa bệnh cho ngươi, ngựa là thể cần lương tâm ?"
"Có tạp dịch nào ăn bánh quét chuồng ngựa?" Biết chân tướng, Tư Cuồng Lan cũng hề nhượng bộ: “Chỉ ngươi mới tùy tiện như ."
"Ta ăn bánh lẽ nào ăn cỏ?" Đào Yêu một tay chống nạnh, ngẩng đầu trừng : “Ngựa nuôi cho ngài, con nào con nấy béo mập mạp? Ngài cứ nhất định bới lông tìm vết!"
" là sai, còn dám cãi?"
"Ta đang lý với ngài!"
"Một kẻ ăn thịt nướng cũng lăn lộn ăn vạ đất mà dám lý với ?"
"Ta chỉ bệt đất, lăn lộn, ngài bớt vu khống ."
"Có khác gì ?"
Ánh mắt giao của hai thiếu điều tóe lửa. Lũ ngựa trong chuồng lắc lắc đầu hai bên ngoài, mặt con nào con nấy đầy dấu chấm hỏi.
Cuối cùng, Tư Cuồng Lan thèm để ý đến nàng nữa, khi xoay rời ném một câu: "Phạt nửa tháng tiền công, phạt nhẹ răn đe."
"Cãi thì trừ tiền?" Đào Yêu tức đến nhảy dựng lên, với theo bóng lưng : "Tư Cuồng Lan, ngươi là đồ khốn!"
Tư Cuồng Lan đầu, mỉm : "Sỉ nhục chủ nhân, phạt thêm nửa tháng nữa."
Đào Yêu vớ lấy thùng gỗ, giơ lên đến nửa trung, cuối cùng vẫn là nhịn xuống... Một tháng tiền công bay mất , giờ mà đập thêm cái thùng thì chẳng càng lỗ ! Nàng xưa nay là lý trí. Ừm, lý trí! Lý trí!
Nàng hít một thật sâu, hậm hực : "Ngài trừ tiền là trừ tiền ? Ta tìm Miêu quản gia lý!"
Đằng xa, Tư Cuồng Lan bỗng nhiên dừng bước, xoay hỏi: "Bao lì xì to như cái gối, ý ?"
Còn đ.â.m thêm một d.a.o ? Đào Yêu nắm chặt tay, thầm nhủ "đừng tức giận, đừng tức giận", nặn một nụ : "Ta trả bao lì xì đó thể đổi lấy một tháng tiền công ?"
"Tất nhiên là ." Tư Cuồng Lan vẫn giữ vẻ thản nhiên đó, nhưng lúc đầu , bất giác lộ nụ hiếm thấy, giống như tâm nguyện thành, trò đùa ác ý đắc thắng.
Đào Yêu dĩ nhiên thấy nụ ngắn ngủi đó, chỉ hận thể nhét hết cỏ khô trong thùng miệng .
Sớm thế mong về . Tự tự chịu!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-4/chuong-2-nhan-dien-2.html.]
mà, cái cảm giác tức quá tức là đây?
Nhìn lành lặn mặt , cho dù giữa họ bao giờ lời ý , nhưng thể mặt đối mặt cãi một trận... mà thấy vui lạ lùng?
Tâm trạng bỗng dưng tự chủ mà đổi... Đào Yêu cau mày, dùng sức vỗ đầu , thầm mắng một câu: "Đồ điên!" Ai đời cãi với mà còn thấy vui chứ! Chắc chắn là do dậy quá sớm, đầu óc còn tỉnh táo.
lúc , tiếng bước chân dồn dập truyền đến. Miêu quản gia chạy bước nhỏ tới, ghé tai nhỏ mấy câu gì đó với Tư Cuồng Lan. Tư Cuồng Lan gật đầu, lập tức rảo bước rời .
Đào Yêu vội vàng đổ cỏ máng ngựa, chạy đuổi theo khi Miêu quản gia rời .
"Hắn trừ một tháng tiền công của !" Nàng mặt đưa đám níu lấy Miêu quản gia, chỉ về phía Tư Cuồng Lan bỏ xa bọn họ một đoạn: “Chỉ vì quét chuồng ngựa ăn bánh!"
Miêu quản gia bật , lắc đầu: "Hai , bao ngày gặp, gặp mặt là thể một câu chúc mừng tử tế ?"
"Bảo câu chúc mừng còn khó hơn dạy con ngựa con nuôi ." Đào Yêu bĩu môi: “Sáng sớm tinh mơ dọa giật cả , còn tưởng gặp ma!"
"Nhị thiếu gia về lúc trời sáng. Vừa về đến phủ là thẳng chuồng ngựa. Ta bảo y phục, uống ngụm nóng hẵng , đều chịu, là xa nhà nhiều ngày, yên tâm về ngươi..." Miêu quản gia đột nhiên ho khan một trận: “... yên tâm về con ngựa mà ngươi nuôi."
Một sự vui mừng xẹt qua trong mắt Đào Yêu tức khắc tan thành mây khói, nàng cụp mắt xuống : "Ông thể hết hẵng ho ."
Miêu quản gia vội : "Không yên tâm về ngươi cũng là thật. Trời mới ngươi gây phiền phức gì nữa. Đây chẳng Kỳ Lân mới đau bụng đó ?"
"Ta là nó cướp bánh của ! Ta mới là kẻ tự rước phiền phức, lòng chữa bệnh cho con ngựa ngốc của , còn trừ tiền công!" Đào Yêu bất bình: “Còn cô ý nhét cho cái bao lì xì xui xẻo , là ý định dù chỉ một chuyện khiến thuận lòng!"
"Ha ha, ngay cái lì xì đó đối với ngươi chẳng khác nào gói t.h.u.ố.c nổ mà. Nhị thiếu gia ý , luyện chữ chỉ là luyện chữ, mà còn thể trau dồi học vấn, tu dưỡng tâm tính. Tính tình nha đầu ngươi nóng nảy lắm, luyện chữ tĩnh tâm sẽ ích." Miêu quản gia với giọng thấm thía: “Hơn nữa, giấy mực bút nghiên đó đều do Nhị thiếu gia tỉ mỉ lựa chọn, khác còn ."
"Ồ... còn cảm ơn ." Nghe Miêu quản gia , trong lòng Đào Yêu dường như cũng thoải mái hơn một chút. Nàng hất cằm về phía : "Không sớm nhất mùng bảy mới về ?"
Miêu quản gia cau mày: "Hôm mùng một khách tới, đưa danh . Ta thiếu gia qua năm mới về, nọ vô cùng gấp gáp, cầu xin nghĩ cách, còn là chuyện liên quan đến tính mạng, thể trì hoãn. Ta bèn theo lời dặn của Nhị thiếu gia, ngài xem nội dung danh . Vị chủ sự cũng vài phần duyên nợ với Tư Phủ, vả 'thị phi' mà chọc quả thực kỳ lạ mà nghiêm trọng, đúng là nên trì hoãn. Thế là ngay hôm đó bèn gửi bồ câu truyền thư đến Lạc Dương báo cho Nhị thiếu gia."
Hóa là vội về để giải quyết thị phi... Thật hiếm khi thấy bọn họ chuyện đắn.
Đào Yêu ngẩm nghĩ, đột nhiên hỏi: "Trong phủ chúng còn nuôi cả bồ câu ?"
Miêu quản gia dở dở : "Trong phủ chúng còn nuôi cả hồ ly, nuôi cả gà, nuôi bồ câu thì gì lạ. Chỉ là lượng nhiều, chuồng bồ câu đặt ở viện phụ, do mấy gia đinh kinh nghiệm trông coi, ngươi để ý đó thôi. Ngày thường chúng bay ngoài dạo chơi, ngươi cũng chỉ tưởng là bồ câu bình thường." Miêu quản gia dừng một chút, : " cũng thể tính là do phủ chúng nuôi."
Đào Yêu hiểu: "Lời là ạ?"
"Chỗ bồ câu đó vốn là của tiểu thư Niên Sinh nuôi." Miêu quản gia : “Nàng hai vị thiếu gia thường xuyên ở Lạc Dương bầu bạn thì cảm thấy áy náy, sợ lỡ như lúc thiếu gia ở phủ mà chuyện gấp tìm đến, nên gửi một ít bồ câu đưa thư mà nàng nuôi nấng đến Tư Phủ. Đám bồ câu thuộc lòng vị trí của Minh Nguyệt Đài, cho dù thả ở nơi xa ngàn dặm cũng thể về nhà chính xác. Lỡ như bên chúng việc cần, cũng lo tìm ."
Vừa bốn chữ "tiểu thư Niên Sinh", khóe miệng Đào Yêu sắp trễ xuống tận đất, nhưng lập tức nhặt nó lên, hì hì: "Tiểu thư Niên Sinh đúng là chu đáo."
" , với phận của tiểu thư Niên Sinh, điều đáng quý nhất là nàng chút kiêu căng tùy hứng, đúng là hiếm , dịu dàng thông tuệ, thấu hiểu lòng ." Miêu quản gia tự nhiên một tràng lời khen ngợi. Xem trong lòng ông đ.á.n.h giá về Tống Niên Sinh là vô cùng cao. cũng là lẽ thường tình, một phú quý xinh , còn vướng bụi trần như Tống Niên Sinh, ai mà chẳng nên thích.
Trừ Đào Yêu ... mà tuy thích, cũng thể là ghét, dù cũng chẳng lý do gì để ghét . Có điều nàng luôn nhịn mà nghĩ, đêm Trừ Tịch Tư Cuồng Lan nàng món quà gì nhỉ? Chắc chắn là bao lì xì to như cái gối! Một cô nương như tiên nữ , tất nhiên văn chữ , cầm kỳ thi họa song , cần mấy thứ giấy mực bút nghiên dư thừa đó. Mà ánh mắt Tư Cuồng Lan vị tiên tử phàm trần , nàng đến giờ vẫn còn nhớ, quan tâm, dịu dàng, tán thưởng. Tóm là trái ngược với cái ánh mắt quỷ quái .
Hai bọn họ lẽ vĩnh viễn cơ hội hòa hợp tử tế . Trong lòng nàng dâng lên một nỗi mất mát nho nhỏ, nhưng nghĩ thấy ngứa mắt cũng chẳng gì . Dù thì nàng cũng sắp , như , lúc cũng vui vẻ, .
Nàng nhanh sắp xếp tâm trạng tệ một chút, như chuyện gì hỏi Miêu quản gia: "Đại thiếu gia ạ? Không lẽ về ngủ bù ?"
"Đại thiếu gia vẫn ở Lạc Dương, là giúp tiểu thư Niên Sinh tìm thêm vài món đồ chơi thú vị, sợ ngày thường nàng thanh đạm. Đại thiếu gia xưa nay ham chơi, quỷ kế nhiều, ở Minh Nguyệt Đài, chắc hẳn tiểu thư Niên Sinh cũng vui. Hắn còn tụ tập với bạn bè tri giao ở Lạc Dương, qua rằm tháng Giêng mới xem về ." Miêu quản gia thở dài: “Chuyện chính trong phủ vẫn do Nhị thiếu gia gánh vác."
Đào Yêu : "Ta thấy Nhị thiếu gia chỉ mong Đại thiếu gia cứ ở Lạc Dương ăn chơi hưởng lạc ."
Miêu quản gia tất nhiên là hiểu ý, như điều suy nghĩ mà : "Từ cái ngày Đại thiếu gia bệnh thì chuyện vui đều dành cho , chuyện vui thì giữ cho . Nhị thiếu gia nay đều như ."
Đào Yêu bóng lưng vội vã tiến về phía của Tư Cuồng Lan. Con ... trong một thời gian dài đều như nhỉ. Luôn luôn một bước đường, dường như quan tâm đến bất cứ điều gì, thậm chí quan tâm đến cả niềm vui nỗi buồn của chính . những bỏ phía , thì chắc chắn là đang ở nơi an nhất.
Thôi , bớt mắng một chút.
Lúc , một đàn bồ câu bay lượn lướt qua ánh ban mai. Nàng ngẩng đầu , đảo mắt trợn trừng.