Bách Yêu Phổ 4 - Chương 2: Tê Đạo 2

Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:41:22
Lượt xem: 47

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đào Yêu đoán sai.

"Trường Tư Các", nơi thờ phụng song của Tư gia, mang dáng vẻ từ đường của một gia đình quyền quý. Nơi cao lớn, chẳng uy nghiêm, mà giống như một chốn đào nguyên biệt lập giữa lòng Tư phủ. Lần theo con đường đá nhỏ len lỏi giữa dòng suối róc rách, cuối con đường là một căn nhà nông hàng rào tre bao bọc.

Nói là nhà nông nhưng thoáng nét thanh tĩnh tao nhã hơn hẳn nhà cửa thôn dã. Chiếc vại nước đặt giữa sân cổ xưa mộc mạc chắc chắn, đáy vại lấm tấm rêu xanh. Cuốc, liềm, chổi và các nông cụ khác đều xếp đặt gọn gàng đúng chỗ. Thậm chí còn cả một dây phơi đồ thật dài. Trong sân, hoa mai đang kỳ nở rộ, hương thơm thanh khiết quấn quýt giữa những đốm hoa đỏ thắm. Cộng thêm tiếng nước chảy êm đềm bên ngoài, thế nào cũng thấy đây là nơi ở chuẩn cho những còn sống, yêu thích cuộc sống điền viên.

Quan trọng hơn nữa là... bên trong linh vị.

Đứng trong căn phòng quá lớn, Đào Yêu ngược ngó xuôi, quả thực tìm thấy linh vị nào. Căn phòng chỉ vài món đồ dùng bằng tre đơn sơ mộc mạc. Thứ duy nhất bắt mắt là một tấm rèm dày màu trắng ngà buông rủ ngay chính giữa bức tường.

Chẳng mấy chốc, bộ Tư phủ đều tập trung trong phòng. Cũng may chỉ vài mươi , vẫn đủ chỗ .

Không bất kỳ nghi thức rườm rà nào, ngay cả hương nến, vàng mã đồ tế lễ cũng đều . Miêu quản gia chỉ liếc thời gian, giờ Ngọ điểm, ông bèn hiệu cho hai lão bộc thể bắt đầu. Hai lão bộc, một trái một vén tấm rèm lên. Đập mắt là một bức tranh. Trên nền giấy ngả vàng, tuyết mỏng bay lất phất, một gốc mai đỏ đang hàm tiếu chờ nở. Cách đó xa là bóng lưng của một nam một nữ. Nam tử cao lớn hiên ngang, nữ tử thướt tha dịu dàng. Hai tựa , nắm tay cùng tiến bước.

Tuy chỉ là bóng lưng, nét bút cũng vô cùng đơn giản, nhưng mỗi một nét đều phảng phất ý "cầm tay , bên đến bạc đầu", mỗi một nét phẩy đều ẩn chứa tình " cầm sắt hòa hợp, sống c.h.ế.t ". Ngay cả rành hội họa như Đào Yêu cũng thể rõ ràng, đó là ma lực lớn nhất của bức tranh .

Hai trong tranh, vô cùng tương đồng với tưởng tượng của Đào Yêu về song của hai vị thiếu gia.

Trên chiếc bàn đặt bức tranh, một chiếc hộp gỗ đen thon dài, rõ bên trong đựng vật gì.

Mọi thấy bức tranh, đợi Miêu quản gia căn dặn, tất cả đều đồng loạt quỳ xuống.

Đào Yêu và Liễu công tử thấy thế bèn đưa mắt , quỳ cũng dở mà quỳ cũng chẳng xong... Phải rằng, hai bọn họ ở Đào Đô ít khi quỳ lạy khấu đầu ai, nay đến nhân giới, tạp dịch đành, còn hạ gối?!

Miêu quản gia liếc thấy bọn họ giữa đám đông, bèn cất giọng: “Nhập gia tùy tục. Đã đến Tư phủ thì tuân theo quy củ của Tư phủ, tôn trọng bậc tiền nhân của Tư phủ.”

Thôi... thì quỳ.

Đào Yêu kéo tay áo Liễu công tử, cả hai miễn cưỡng quỳ xuống. Ngay cả Cổn Cổn cũng bọn họ đè xuống đất, cho chạy lung tung.

Miêu quản gia gật đầu cũng xoay quỳ xuống, chắp tay vái bức tranh: “Lại một năm nữa trôi qua, Tư phủ bình an.”

Mọi cũng đồng loạt chắp tay: “Lại một năm nữa trôi qua, Tư phủ bình an.”

Hai họ cũng đành theo.

Lặp ba như , xem như xong lễ.

Mọi lượt rời khỏi phòng, tản việc của , chỉ còn Đào Yêu và Liễu công tử ngơ ngác . Không là tế bái tổ tiên ? Người phàm chẳng luôn xem việc tế tự tổ tiên là chuyện vô cùng trọng đại, vô cùng để tâm ? Cứ vái lạy qua loa, kêu vài tiếng, đầy một cái chớp mắt, thế là xong ư?

“Thế… hết ạ?” Đào Yêu tới lưng Miêu quản gia, thấy ông vẫn bất động án kỷ, lặng lẽ ngắm bức tranh.

Nghe tiếng Đào Yêu, ông , mỉm : “Năm nào cũng . Lão gia và phu nhân lúc sinh thời vốn thích phô trương ầm ĩ. Đối với hai họ, cách tưởng niệm và tế bái nhất, chỉ một câu ‘Tư phủ bình an’ là đủ .”

“Ngay cả linh vị cũng ?” Liễu công tử lấy lạ: “Tục lệ dân gian chẳng đều lập bài vị bằng gỗ cho khuất ?”

Miêu quản gia : “Liễu công tử nghĩ Tư phủ là nơi nhất nhất tuân theo ‘tục lệ dân gian’ ư?”

Liễu công tử ngẫm nghĩ gật đầu: “Cũng . Cả cái phủ của các , vốn dĩ mấy ai bình thường .”

“Lão gia và phu nhân còn ở đây, năng giữ mồm giữ miệng một chút ?” Miêu quản gia lườm một cái, đoạn kéo cả hai gần, ngẩng đầu bức tranh, : “Thưa lão gia, thưa phu nhân, Đào nha đầu và Liễu công tử là mới đến phủ. Hôm nay, lão nô đưa chúng đến mắt hai vị. Bọn trẻ đều là những đứa trẻ , chỉ là lanh miệng một chút. Sau nếu chúng lỡ điều gì hai vị thích , mong hai vị rộng lòng bỏ qua, nể tình chúng từng cứu mạng hai vị thiếu gia.”

Dứt lời, ông bảo hai : “Mau tiến lên chào lão gia và phu nhân .” Ngay đó, ông Cổn Cổn đang hít hà ngó nghiêng bên cạnh, bất đắc dĩ bổ sung: “Thưa lão gia, thưa phu nhân, còn một con hồ ly mới đến. Mọi đều quý nó, hy vọng hai vị cũng . Nó rụng lông lắm , còn ăn chay nữa... Ờ... Cổn Cổn, là ngươi cũng đây vái một vái ?”

Cổn Cổn thèm đếm xỉa đến ông, chỉ mải mê chạy quanh phòng, hít ngửi ngóc ngách mà nó thấy hứng thú.

Đào Yêu bèn ôm Cổn Cổn tới, giơ cái vuốt hồ ly lên, hì hì chắp tay vái bức tranh: “Thưa lão gia, thưa phu nhân, con của vốn chỉ là ruột để ngoài da, đối với hai vị thiếu gia, nay đều vô cùng kính yêu. Cho nên, những lời của về họ đều tính, chỉ lời ý mới là thật lòng! Hai vị ngàn vạn đừng giận , nhất định phù hộ cho khỏe mạnh, bốn mùa phát tài, hơn hoa, vạn sự như ý! À, tiện thể phù hộ cho con hồ ly vĩnh viễn hói, vĩnh viễn lời !”

là ‘ruột để ngoài da’ thật đấy…” Liễu công tử liếc xéo nàng một cái, cũng hướng về bức tranh, : “Mong hai vị cứ coi như thấy lời nàngvừa . Nữ tử thể tin . Nếu thật sự phù hộ, cũng phù hộ cho báu vật nhân gian tài cao bát đấu, chịu thương chịu khó, ‘lên phòng khách, xuống nhà bếp’ như tại hạ đây. Quan trọng nhất là xin hãy phù hộ cho tại hạ sớm ngày thành một tập thơ chấn động tam giới, lưu danh thiên cổ!”

*Chú thích: tài cao bát đấu hình dung tài văn chương

Miêu quản gia chỉ ôm trán: “Hai đứa … Haiz, đồng ngôn vô kỵ. Nếu hai vị mà thật sự , với tính khí của lão gia, phạt các ngươi quỳ ván giặt mới là chuyện lạ.”

“Sẽ .” Đào Yêu hì hì, với bức tranh: “Thưa lão gia, thưa phu nhân, dù hai vị phù hộ , chỉ cần còn ở Tư phủ ngày nào, chỉ cần hai vị thiếu gia thiếu tiền công của , xin lấy nhân cách của Đào Yêu đảm bảo, một ai thể khiến Tư phủ bình an!”

Liễu công tử lén lút nháy mắt, lẩm bẩm: “Có nàng ở đây, Tư phủ mới bình an nổi thì !”

“Ngươi lẩm bẩm cái gì đấy?!”

“Đâu , ngươi đúng! Xin hai vị lão nhân gia cứ yên tâm!”

"Ma mới tin ngươi!"

“Không sai! Bọn họ tin mà!”

Miêu quản gia quả thực dở dở , cợt còn chút hối hận vì đưa hai kẻ tới đây.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-4/chuong-2-te-dao-2.html.]

Mãi hai mới chịu ngưng đấu khẩu. Ánh mắt Đào Yêu dời đến chiếc hộp gỗ đen bức tranh, tò mò hỏi: “Miêu quản gia, trong hộp là vật gì ?”

Miêu quản gia chiếc hộp, thẳng thắn đáp: “Trong hộp đặt là cây đàn Vô Huyền.”

“Là cây đàn Vô Huyền dùng để gọi hồn cho Tư Tĩnh Uyên lúc ư?” Đào Yêu buột miệng hỏi.

“Là nó.” Miêu quản gia gật đầu, suy tư một lát : “Hai ngươi hẳn sớm sức khỏe của Đại thiếu gia . Năm ngài mười ba tuổi suýt xảy chuyện lớn. Chính Nhị thiếu gia ngày đêm bôn ba, hao tâm tổn sức mới tìm cây đàn về, cứu mạng Đại thiếu gia. Những năm tháng , mỗi Đại thiếu gia ‘phát bệnh’, gần như đều dựa cây đàn để giữ mạng.”

“Ta .” Đào Yêu chăm chăm chiếc hộp đàn, bí mật Tư Tĩnh Uyên là “kẻ nửa mạng” hiện về trong tâm trí. Dù rằng nàng bao nhiêu lời về hai họ, cũng ít chứng kiến cảnh hai vị "Tiểu Diêm Vương" gài bẫy và chán ghét lẫn , nhưng đêm hôm đó, hình ảnh ngón tay đẫm m.á.u vì gảy đàn của Tư Cuồng Lan, đến tận bây giờ nàng vẫn còn khắc cốt ghi tâm.

Bọn họ cùng đến thế gian , một ai khác thể thế đối phương. Vì , cây đàn chỉ bảo vệ Tư Tĩnh Uyên, mà còn bảo vệ cả Tư Cuồng Lan. Tình ruột thịt cùng sinh cùng lớn, thể chia cắt , là phần quan trọng nhất mà thể đ.á.n.h mất trong đời, họ Tư, còn nào khác.

Nghĩ đến đây, Đào Yêu chợt lặng thinh.

“Đặt đàn Vô Huyền ở vị trí quan trọng thế , lẽ nào là lão gia và phu nhân phù hộ, bảo vệ cho Đại thiếu gia bình an vô sự?” Liễu công tử quanh đ.á.n.h giá: “Cây đàn cũng chẳng vật phàm. Người đời đoạt nó chắc chắn ít. Đặt ở nơi dễ thấy thế , sợ kẻ khác dòm ngó ?”

“Sương Đao, Huyết Kiếm, đàn Vô Huyền.” Miêu quản gia mỉm : “Bấy lâu nay, lời đồn về ‘Tư phủ tam bảo’ sớm lưu truyền trong giang hồ, nhưng cũng chẳng thấy kẻ nào dám mò đến tận cửa dòm ngó. Đồ vật của Tư gia, chỉ khi ở trong tay của Tư gia mới là báu vật. Kẻ khác lấy cũng chỉ là sắt vụn gỗ mục mà thôi. Không cần lo lắng.”

“Cũng . Riêng cây đàn Vô Huyền chẳng thường thể gảy. Kẻ khác lấy đúng thật chỉ là một khúc gỗ mục.” Đào Yêu hồn, ngó nghiêng xung quanh: “Không là ‘Tư phủ tam bảo’ ? Vậy đao và kiếm trưng bày ở đây ?”

“Đao kiếm nhuốm quá nhiều m.á.u tươi, chung quy vẫn là sát khí. Cả cuộc đời lão gia và phu nhân tuy tránh khỏi đao quang kiếm ảnh, nhưng hai vị đều hiếu sát. Vì , trưng bày ở đây là sợ phiền sự thanh tịnh của hai họ.” Miêu quản gia giải thích, đoạn sang Đào Yêu: “Có điều, lúc khi ngươi cùng Nhị thiếu gia đến Mộc Châu, hẳn là diện kiến Huyết Kiếm nhỉ.”

Sao mà quên ! Cứ nhớ tới thanh bảo kiếm sắc bén vô song tựa như băng lạnh vùi m.á.u huyết , là nàng thể nhớ đến con Độn Ngư kinh tởm tột độ, và cả cái mất mặt ê chề ở Mộc Châu...

Đào Yêu bĩu môi một cách mất tự nhiên: “Tất nhiên là diện kiến . Bằng là ‘Huyết Kiếm’ chứ ‘Tuyết Kiếm’.”

Miêu quản gia mỉm : “Thời hai vị thiếu gia còn thơ bé, ngoài việc sách chữ, một vị luyện đao phổ, một vị học kiếm quyết, cả hai đều tỏ chẳng mấy tình nguyện. Lần nào cũng đợi lão gia sa sầm mặt mày giáo huấn mới chịu chăm chú học tập.”

Nói đoạn, ánh mắt ông về bức tranh tường, giọng điệu cũng dịu , tựa như đang tâm sự với trong tranh: “Chỉ tiếc là thời gian hai ở bên hai họ quá ít. Giờ đây họ đều trưởng thành, thể một gánh vác chuyện. Tuy cũng từng gặp gian nan, chịu đựng khổ cực, nhưng tất cả đều vượt qua . Hai vị cứ yên tâm.”

Bảo Đào Yêu quý Miêu quản gia nhất. Con mặt hai vợ chồng họ gìn giữ Tư phủ, bầu bạn giúp hai trưởng thành. Rõ ràng là vất vả nhất, nhưng luôn chủ động đặt một vị trí thầm lặng. Ân cứu mạng của Tư lão gia, ông thật sự dùng cả đời để báo đáp.

“Được , về thôi.” Miêu quản gia vái bức tranh ba vái, kéo rèm che . Căn phòng lập tức trở dáng vẻ của một gian nhà bình thường. Ông khẽ thở phào một : “Lại một năm nữa bình an trôi qua, thật quá.”

thế. Ngày cuối cùng , việc còn là thoải mái ăn uống no say.” Liễu công tử vươn vai một cái, định bước ngoài thì đột nhiên khựng , đầu Đào Yêu: “Hình như gì đó đúng thì ?”

“Chỗ nào đúng?” Đào Yêu gãi cằm Cổn Cổn trong lòng hì hì: “Hôm nay ngươi lộc ăn .”

Miêu quản gia cũng dừng bước, chằm chằm Cổn Cổn trong tay nàng, chợt nhớ một vấn đề lãng quên quá lâu: “Ma Nha ?”

Đào Yêu chớp chớp mắt: “ nhỉ, Ma Nha ?”

Liễu công tử thở dài: “Cảm giác tồn tại của tiểu hòa thượng đúng là bao giờ khá lên mà…”

Từ lúc đuổi Ma Nha , bọn họ từng gặp , thậm chí từng nghĩ đến ...

“Chắc chạy ngoài chơi .” Đào Yêu chọc đầu Cổn Cổn: “Bọn để ý đến nó, ngươi cũng mặc kệ nó luôn? Thấy củ sơn sâm già là quên luôn cả tiểu hòa thượng ngươi yêu quý nhất hả?”

Cổn Cổn giãy khỏi vòng tay nàng, bất bình kêu lên mấy tiếng “ư ử”, đó bèn chạy vọt ngoài như một làn khói.

Miêu quản gia cố nhớ một lát, vỗ đầu một cái: “Phải ! Trước bữa trưa, gặp thằng bé ở ngoài nhà bếp, nó đang cầm một cái màn thầu ngoài. Ta hỏi nó , nó bảo chợ mua chút đồ. Hôm nay bận đến tối tăm mặt mũi, cũng hỏi nhiều, một cái thì quên bẵng mất.”

“Trong phủ nấy, nó thì gì cần mua chứ?” Đào Yêu ngoài cửa sổ. Sắc trời u ám, xem chừng tuyết sắp rơi, gió bấc cũng càng lúc càng buốt giá.

Liễu công tử vô cùng tán đồng: “ thế, nó nay vốn chẳng màng mong cầu gì... Vả , tiền công cuối năm còn phát mà.”

Miêu quản gia khỏi lo lắng: “Để sai mấy tìm thử xem. Năm hết Tết đến , mau về nhà mới .”

“Không cần .” Đào Yêu hất cằm về phía cửa sổ: “Đã hồ ly tìm nó .”

Miêu quản gia kinh ngạc: “Cổn Cổn còn bản lĩnh ?”

“Nó cũng chỉ mỗi cái bản lĩnh đó thôi.” Đào Yêu vỗ vỗ tay ông: “Ông cứ yên tâm ở nhà chuẩn bữa cơm tất niên tối nay . Ta và Liễu công tử chịu khó một chuyến là .”

“Vậy hai ngươi nhanh về nhanh! Tiết trời , dọc đường cẩn thận một chút.” Miêu quản gia dặn dò: “Nhất định về bữa cơm tất niên, thiếu hai ngươi sẽ dọn cơm .”

“Biết .”

“Nhất định đợi bọn về mới dọn cơm đấy!!!”

“Được! Ra ngoài nhớ mặc thêm áo, mang theo dù! Ta thấy trời sắp tuyết lớn đó!”

“Không lạnh c.h.ế.t bọn , cần. Bọn đây.”

Hai nhanh chóng rời khỏi Trường Tư Các, đuổi theo bóng dáng Cổn Cổn khỏi Tư phủ.

Vài bông tuyết lác đác thăm dò rơi xuống. Một trận tuyết lớn nhất trong năm đang âm thầm ủ .

 

Loading...