Bách Yêu Phổ 4 - Chương 2: Thiên Thiết 2

Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:41:14
Lượt xem: 41

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thuyền của bọn họ trễ hẹn xuất phát ba ngày. Đây là chuyện từng xảy .

Đầu của Thái Lý Lý thì đau nữa, nhưng đau đầu, trưởng còn đau đầu hơn.

Bởi vì Thái Lý Lý ... Loài thường gọi hành vi là “ăn vạ” ?!

Chiều nay, trưởng ở mũi thuyền. Ngay cả cái thời đói mười ngày nửa tháng ăn một miếng thịt cũng từng thấy lông mày nhíu chặt đến thế. Ngón tay miết qua lan can, đưa lên mắt, lẩm bẩm: “ là... một hạt bụi.”

Hắn xổm xuống, học theo dáng vẻ của trưởng, cũng đưa ngón tay quẹt xuống boong tàu một cái, đó giơ ngón tay lên, khổ với : “Sáng nay thấy nàng ngay cả boong tàu cũng dùng giẻ lau năm ...”

“Ta .” Huynh trưởng thở dài: “ thì chứ? Trên thuyền của chúng cần một lau sàn.”

“Nàng còn giặt cả quần áo bẩn của chúng ...”

“Ta ...”

“Nàng còn nấu xong bữa trưa cho ...”

“Ta !!”

Thái Lý Lý thật sự siêng năng đến đáng sợ. Từ lúc nàng tỉnh , xác định đang ở , xác định phận của bọn họ xong, nàng bèn thể yên nữa. Dù trán còn đang đắp t.h.u.ố.c mỡ cũng cản trở nàng tích cực chào hàng bản với bọn họ. Nàng khỏe mạnh, sức lớn, giặt giũ, nấu nướng, dọn dẹp, may vá, giỏi, bơi lội cũng tệ. Tóm là nàng tìm đủ lý do để bọn họ giữ nàng thuyền.

thể chứ? Thuyền của bọn họ thể giữ một nữ tử!

“Không .” Huynh trưởng lập tức từ chối: “Cho ngươi tạm thời nghỉ ngơi thuyền của bọn là bất đắc dĩ, thể để ngươi mang thương tích mà ngất xỉu ngoài đường. Ngươi tỉnh , xem cũng gì đáng ngại, sẽ tặng ngươi thêm ít lộ phí. Ngươi mau xuống thuyền , đừng lỡ thời gian của bọn nữa.”

Thái Lý Lý lắc đầu quầy quậy, bám riết lấy giường chịu xuống: “Ta thật lòng thuyền giúp đỡ! Ta cần một đồng tiền công nào, chỉ cầu hai bữa cơm no, hơn nữa ăn ít!”

“Thuyền của bọn chỉ thuê thuyền viên nam. Ngươi một cô nương ở chung với mười mấy hai mươi gã đàn ông, ngươi thấy tiện ?” Huynh trưởng nhíu mày, nhưng cũng tiện tay thô bạo lôi nàng xuống ném ngoài.

“Tiện mà!” Nàng trừng to mắt: “Thật cũng tính là cô nương nữa.” Nàng chút ngượng ngùng: “Ta đây gả cho .”

“Bọn tiện!” Giọng của trưởng cao lên một quãng: “Ngươi là đại cô nương là vợ , bọn quan tâm. Tóm , thuyền của bọn thể phụ nữ!”

“Đàn ông là , phụ nữ ?” Nàng vẫn trừng to mắt, hình nhỏ gầy thẳng tắp, vỗ n.g.ự.c bảo đảm: “Ta tay chân lanh lẹ! Bàn lau thể soi thấy bóng !”

“Bọn gương!!”

“Quần áo giặt sạch như mới!”

“Bọn là đám đàn ông hôi hám ba tháng quần áo cũng !”

“Ta nấu ăn ngon!”

“Bọn kén ăn!!”

“Thuyền chủ ân công, việc ngay đây, các ngươi cứ xem .”

“Không ... Này, , ngươi đấy!!”

Hắn . Cái dáng vẻ tức điên mà bất lực thế , thể xuất hiện trưởng, vốn luôn bình tĩnh.

“Đệ trêu chọc một mụ đàn bà điên thế ?” Cơn giận của trưởng cuối cùng cũng trút sang : “ là như hiểu tiếng !”

“Trách chân nặng quá.” Hắn bất đắc dĩ: “Dù cũng là một nữ tử yếu đuối, thể quan tâm nàng .”

“Bọn quan tâm . Cái dáng vẻ khỏe như vâm của nàng bây giờ, yếu ở chỗ nào?” Huynh trưởng xoa xoa vầng trán đang sưng lên: “Người là mang về, cho một ngày. Trước khi mặt trời lặn ngày mai, thấy nàng thuyền của nữa!”

nàng...” Hắn do dự một lát, nhỏ với trưởng: “Trên nàng một con yêu quái, cũng thấy ?”

“Chỉ cái đầu gấu chỉ mắng đó á?” Huynh trưởng buông tay xuống, lạnh một tiếng: “Nếu nó là một con Thiên Thiết chỉnh, còn thể xem xét giữ dùng. cái bộ dạng quỷ quái đó của nó bây giờ, ngoài mắng thì gì. Phế vật như giữ để gì?”

“Huynh Thiên Thiết ?” Hắn vô cùng tò mò: “Dáng vẻ chỉnh của nó là thế nào?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-4/chuong-2-thien-thiet-2.html.]

Huynh trưởng thản nhiên : “Tương truyền năm xưa nước Ca Tỳ Diệp dâng tặng cho Hoàng đế Cao Tông một con Thiên Thiết, thể bắt sư tử, voi trắng, hung hãn vô song. Ta tuy tận thấy, nhưng đoán chừng cũng chỉ là một con yêu thú hữu dũng vô mưu mà thôi, nếu cũng đến nỗi xem như cống phẩm mà đem tặng.”

“Hóa cũng thấy dáng vẻ chỉnh của nó .” Hắn tiếc nuối : “ chỉ còn một cái đầu? Lại thế nào mà lên cổ của nàng ?”

“Ai mà .” Huynh trưởng liếc một cái: “Ta cũng . Tóm , nhất nên dẹp cái tính tò mò của , mau chóng tống khứ phụ nữ cho !”

“Vâng...” Hắn vội vàng lui khỏi khoang thuyền khi cơn giận của trưởng thiêu c.h.ế.t .

Xem là thật sự thể giữ .

Thật để tâm. Người thường duyên phận duyên phận ? Có thể đêm Trung Nguyên tưởng là quỷ mà đá cho một cước, cũng là một duyên phận tầm thường , ? Nếu cứ nhằm trúng . Ngày đó rõ ràng nên ở thuyền quỷ xui thần khiến thế nào mà bờ sông thả đèn.

Nếu nàng thật sự đảm đang như nàng , giữ thuyền cũng chuyện . Còn cái đầu gấu rời nàng nửa bước , rõ ràng Thái Lý Lý là thức ăn của nó... Bộ dạng đó của nó mà còn ăn ? Lừa ... Lỡ như nó ăn thật, bọn họ đuổi Thái Lý Lý chẳng là thấy c.h.ế.t cứu?

Trong lòng quá nhiều suy nghĩ lộn xộn, nhưng dám thêm một câu nào với trưởng. Những năm chạy tàu ở nhân giới , trong vô lời dặn dò của trưởng với , nhất định một điều: “Bớt lo chuyện bao đồng”. Huynh trưởng mục đích duy nhất của bọn họ khi bôn ba ở nhân giới là để ăn no bụng, ngoài , tất cả đều là chuyện bao đồng.

Thái Lý Lý là một mớ bao đồng triệt để đây mà...

Hắn bước boong tàu thì bỗng thấy đang leo cột buồm, đang định giơ tay gỡ lá cờ in hình đầu thú đó xuống. Đó là lá cờ bọn họ chọn bừa. Nghe khác , đám kiếm sống biển như bọn họ, thuyền treo một lá cờ màu sắc sặc sỡ, hoa văn hung dữ thì mới may mắn.

nàng leo lên đó gì?

Hắn suýt nữa thì dọa c.h.ế.t khiếp, vội chạy hai bước đến cột buồm, ngẩng đầu hét lớn: “Ngươi đang gì đó!”

“Cờ của các ngươi bẩn rách , gỡ xuống giặt giũ .” Nàng ôm chặt lấy cột buồm như một con khỉ uống nhầm thuốc, lớn tiếng đáp : “Cờ sạch sẽ thì mới tinh tươm chứ!”

Người phụ nữ ... Cột buồm tuy quá cao, nhưng cái u đầu nàng còn xẹp . Lỡ như hoa mắt chóng mặt rơi xuống, cái mạng vẫn tính lên đầu !

“Ngươi xuống đây cho !” Hắn gằn giọng: “Lập tức! Ngay bây giờ!”

Nàng vẫn còn do dự.

“Xuống ngay!!!”

Thái Lý Lý lúc mới run rẩy trượt xuống.

Nàng tiếp đất an , mới thở phào nhẹ nhõm, kinh ngạc đ.á.n.h giá nàng: “Ngươi còn trèo cột buồm ?”

“Lần đầu tiên trèo.” Nàng thật thà: “ trèo cây, cây cao đến mấy cũng khó .”

Hắn bây giờ cũng hiểu cảm giác váng đầu nhức óc của trưởng . Hắn hết lời: “Thái cô nương... Thái tỷ tỷ? Gọi thế nào cũng . Bọn thật sự cần ngươi giặt cờ, cũng cần ngươi giặt quần áo nấu cơm. Ta đá trúng ngươi là đúng, nhưng những gì cần đều . Bây giờ ngươi , là mau xuống thuyền . Bọn vì ngươi mà trễ nải ít thời gian. Bọn nghề , sợ nhất là ảnh hưởng đến lịch trình. Nếu ngươi cảm thấy cũng thì coi như giúp một , đừng ảnh hưởng đến việc ăn của bọn , ?”

Gương mặt vốn luôn rạng ngời từ lúc nàng tỉnh , cuối cùng cũng lộ vẻ xìu lơ.

“Thật sự thể ở thuyền của các ngươi ...” Nàng cúi đầu, thất vọng vặn vẹo ngón tay.

“Xin , thật sự thể.” Hắn dịu giọng: “ ngươi yên tâm, trưởng sẽ cho ngươi lộ phí. Tính lắm, nhưng phương diện tiền bạc bao giờ bạc đãi ai, sẽ cho ngươi ít . Cứ coi như là bồi thường vết thương đầu ngươi . Cầm tiền , cuộc sống của ngươi cũng đến nỗi quá khó khăn.”

Thái Lý Lý gì, vẫn cúi đầu vặn ngón tay.

“Phải , ngươi ngươi gả cho , một rơi xuống biển?” Hắn buột miệng hỏi: “Ngươi sẩy chân rơi xuống biển ?”

“Ừm... ...” Nàng ấp úng hồi lâu, ngẩng đầu lên, chỉ cái u đầu, : “Ta , đa tạ ngươi mang về cứu chữa. Ta... xuống thuyền ngay đây.”

Cuối cùng cũng thông ... Hắn thở phào một dài, nhưng ngay đó cảm thấy cứ thế đuổi chút , bèn thêm: “Ngươi từ lúc tỉnh đến giờ ăn gì. Hay là đưa ngươi đến quán ăn gần bến tàu ăn chút gì đó, mua cho ngươi một bộ quần áo mới nhé.”

Hắn đ.á.n.h giá nàng. Đêm đó sự việc xảy đột ngột, nàng ướt sũng, thực sự quần áo nữ nào cho nàng , đành lấy tạm quần áo cũ của hai bọn khoác lên nàng. Mặc dù vóc dáng nàng cao hơn những nữ tử khác, nhưng vẫn thể nào mặc quần áo của bọn . Gió thổi qua, cả nàng cứ lơ lửng, trông như một cô hồn nơi nương tựa.

Trông cũng chút đáng thương, nhưng hết cách .

Cái gọi là duyên phận, đến nhanh mà cũng nhanh. Chỉ thể cố gắng cho nàng nhiều tiền hơn một chút. Và hy vọng cái đầu gấu lời tàn nhẫn cũng chỉ là tàn nhẫn mà thôi. Nếu , tốn bao công sức cứu về cuối cùng vẫn trở thành lương thực cho yêu quái, thà cứu còn hơn!

Haiz, tóm , quyết định , mỗi dịp Tết Trung Nguyên, sẽ ngoan ngoãn ở yên thuyền, cả.

 

Loading...