Bách Yêu Phổ 4 - Chương 4: Bí Hí 4
Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:42:06
Lượt xem: 49
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đêm khuya, Đào Yêu mở mắt, tiếng ngáy vọng từ phòng Liễu công tử và Ma Nha, nàng khẽ trở dậy, rón rén khỏi phòng.
Tiết trời nóng bức hề dịu chút nào dù về khuya. Ngoài việc còn cái nắng thiêu đốt, xung quanh vẫn oi ả như một cái lồng hấp.
Nàng dễ dàng tránh đám gia đinh tuần đêm, mò mẫm đến cửa Tư Phủ, lẻn ngoài, chạy bước nhỏ đến khu rừng trúc phía phủ, mãi đến khi tới một đất trống sâu nhất trong rừng mới dừng .
Ngọn gió đêm keo kiệt luồn qua lá trúc, xung quanh chỉ còn tiếng xào xạc thanh lãnh. Ở một nơi một bóng thế , mắt chỉ thấy vô cành trúc khẽ lay động trong đêm. Tuy nóng nực khó chịu, nhưng cũng tránh khỏi cảm giác lành lạnh. Đổi là kẻ nhát gan, e rằng một khắc cũng dám nán .
Đào Yêu quanh một lượt, xác định chỉ một mới yên tâm.
Nàng khoanh chân xuống đất, vầng trăng khá tròn đỉnh đầu, hít một thật sâu, nhắm mắt . Tay trái đặt lên tay , đặt ngực, miệng khẽ niệm chú: "Trời đất nhật nguyệt, bốn phương chứng giám. Một lời hứa ngàn vàng, cùng thành khế ước.
Một vầng sáng trắng nhạt từ lòng bàn tay trái của nàng từ từ nổi lên, lớn hơn quả trứng bồ câu là bao.
Theo nàng niệm chú ngày càng nhiều: “quả trứng bồ câu" cũng ngày một lớn hơn. Ánh sáng phát còn là màu trắng nhạt đơn điệu, mà đủ loại màu sắc như đang nảy mầm từ bên trong lan , tạo thành một thế giới nhỏ đang xoay tròn trong lòng bàn tay nàng.
Nàng vẫn nhắm mắt, chuyên tâm niệm chú. Một giọt mồ hôi từ trán nàng rơi xuống. Xem việc nàng đang hề nhẹ nhàng như vẻ bề ngoài.
Trong rừng trúc rậm rạp, một đôi mắt lạnh lùng nàng từ nơi xa, hề phát bất cứ động tĩnh nào thể kinh động đến nàng.
Ước chừng một nén hương , vầng sáng ngũ sắc trong tay nàng, lúc lớn gần bằng đầu nàng, từ từ bay khỏi lòng bàn tay, lơ lửng giữa trung. Nàng mở mắt, nó dần ngừng xoay, hai tay kết ấn, khẽ quát một tiếng: "Xuất!"
Lập tức một trận gió lốc nổi lên, một luồng ánh sáng chói lòa bùng nổ. Cả rừng trúc trong khoảnh khắc chiếu sáng quá nửa, như thể vô tia sét giáng xuống cùng lúc, chói đến mức thể mở mắt. Ngay cả lũ chim đêm ngủ trong rừng cũng đ.á.n.h thức, kêu "phạch phạch".
May mà tất cả chỉ diễn trong nháy mắt. Sau khi gió lốc tan , ánh sáng biến mất, thứ còn mặt Đào Yêu, chỉ là một tí hon cao đầy hai tấc. Áo đỏ tóc đen, mắt tựa trăng lưỡi liềm, hai b.í.m tóc tết lộn xộn vắt ngực. Nhìn thế nào... cũng thấy quen quen...
Đào Yêu chìa tay , tí hon bèn ngoan ngoãn đáp xuống lòng bàn tay nàng. Nàng ghé sát . Trên đầu tí hon là một cặp sừng hươu, m.ô.n.g còn một cái đuôi cáo, hai tay cũng hẳn là tay, mà là móng mèo, chân cũng chân, mà là một đoạn đuôi cá, lưng còn mọc một đôi cánh... Tóm , thế nào cũng giống như một thứ quái dị lắp ghép từ đủ loại bộ phận chẳng liên quan gì đến .
Thế nhưng, kẻ mù cũng thể , gương mặt, trang phục của tiểu quái vật , giống hệt Đào Yêu. Trông cứ như ai đó lấy hình dáng của nàng tạo một phiên bản thu nhỏ, nhưng thành công lắm, nên mới mọc đủ thứ bộ phận kỳ quái.
"Lại bộ dạng ..." Đào Yêu kinh ngạc chằm chằm vật nhỏ : “Không nên giống tên nhóc ..."
Vật nhỏ trong lòng bàn tay nghiêng đầu, tò mò Đào Yêu, miệng phát những tiếng lí nhí mơ hồ.
Đào Yêu lắc đầu: "Thôi kệ, thế cũng tạm . Đợi ngươi chỉnh , chắc chắn sẽ là một xinh khác." Nàng , liếc mắt sang bên cạnh: "Ra đây . Ta ngửi thấy cả mùi gà nướng ngươi ."
Trong rừng trúc vang lên tiếng bước chân. Liễu công tử mặt cảm xúc đến mặt nàng, chằm chằm " khác" trong lòng bàn tay nàng, hỏi: "Ngươi đang gì ?"
"Ngươi thấy hết ?" Đào Yêu : “Chẳng là thuật Kết Khế bình thường nhất thôi ." Nàng giơ tay trái lên cao hơn một chút: “Chỗ đóng nhiều dấu như , chỉ thử xem thể kết thứ quái quỷ gì thôi."
"Thứ quái quỷ?" Liễu công tử cau mày: “Ngươi với bản lĩnh của ngươi mà thi triển thuật Kết Khế, chẳng khác nào bên bờ vực thẳm, chỉ cần sơ sẩy một chút là sẽ tan xương nát thịt ?!"
"Bất cứ thuật pháp nào cũng khả năng thất bại, chấp nhận ." Đào Yêu bĩu môi, chẳng hề để tâm: “Dù nếu tìm Bách Yêu Phổ, cuối cùng chẳng cũng giống như bên bờ vực ."
" ngươi như ..." Liễu công tử tức đến xanh mặt, nhưng lập tức phản ứng, "thành quả" kỳ quái trong tay nàng, kinh ngạc : "Khoan ... Ngươi lẽ nào định dùng nó để..."
"Ngươi tưởng dạo siêng năng như chỉ vì lòng nhân từ của thầy t.h.u.ố.c thôi ." Đào Yêu thẳng thắn thừa nhận: “Ta cần nhiều yêu quái hơn nữa cam tâm tình nguyện đóng dấu cho . Lời hứa là sức mạnh lớn nhất. Ta tích lũy càng nhiều thì càng khả năng nhận thành quả cùng nguồn gốc với Bách Yêu Phổ." Nàng nâng nhóc con trong lòng bàn tay lên, : “'Vị ' từng , Bách Yêu Phổ vốn là vật kết thành từ khế ước của trăm yêu. Thứ trong tay đây cũng mà. Chỉ là ngờ nó đời bộ dạng kỳ quái . Cùng là khế ước trăm yêu, Bách Yêu Phổ xuất thế là một quyển trục ngay ngắn chỉnh tề. Ta cứ tưởng nó cũng sẽ na ná như ."
Liễu công tử xổm xuống, nàng như quái vật: "Ngươi thật sự một chuyện nguy hiểm đến mức nào ?!"
"Nếu cứ để mặc 'Đường Nhi' (Bách Yêu Phổ) càn thế gian, đó mới là chuyện nguy hiểm hơn." Đào Yêu vỗ vai : “Ta , thứ mất, chịu trách nhiệm tìm về. Bách Yêu Phổ thông minh lắm, ở nhân gian thể thiên biến vạn hóa, dựa chúng mò kim đáy bể, khó lắm. Kể cả may mắn đụng như , mà bất cứ sự chuẩn nào, ngươi cộng với cũng chắc là đối thủ của nó, huống hồ sức mạnh của nó còn ngừng tăng lên. Cho nên, cần một... đồng loại của nó."
Nàng , hỏi : "Còn nhớ trò chơi chúng thường chơi ở Đào Đô ngày ? Ngươi lúc nào cũng trốn kỹ nhất, ai tìm thấy ngươi, nào bọn cũng thua. về ngươi chẳng thể thắng nổi nữa, nhớ tại ?"
Liễu công tử nghĩ nghĩ: "Ngươi bắt một con xà yêu khác đến, bảo nó tìm dấu vết của , đó lén lút mách cho ngươi. Ta còn mắng ngươi gian lận."
Đào Yêu bật : " . Muốn bắt một con rắn ranh mãnh, cách phần thắng cao nhất, chẳng là tìm một đồng loại hiểu rõ tập tính của nó nhất trận . Tuy chắc trăm phần trăm thắng, nhưng ít nhất phần thắng cũng tăng lên nhiều. Phải rằng, thiên tính là một sự tồn tại vô cùng kỳ diệu."
"Cho nên... ngươi dùng lời hứa của bệnh nhân dành cho ngươi, để tạo một 'Bách Yêu Phổ' khác?" Liễu công tử bệt xuống đất, mồ hôi lạnh trán còn nhiều hơn cả Đào Yêu: “Ngươi rốt cuộc cái đầu thế nào ? Sao ngươi thể chắc chắn con rắn nhỏ nhất định sẽ bắt con rắn lớn ?"
"Ít nhất một chút thắng. Không, lẽ là hơn một nửa." Đào Yêu đưa vật nhỏ trong tay đến mặt : “Ngươi xem, là bộ dạng của , là nhân vật giỏi giang . Ngươi chút lòng tin chứ!"
Liễu công tử "Tiểu Đào Yêu" kỳ hình dị dạng trong lòng bàn tay nàng, thở dài: "Ta thấy nó... giống thành công lắm..."
"Nó bây giờ vốn dĩ chỉnh." Đào Yêu nhẹ nhàng vuốt đầu vật nhỏ. Nó nghiêng đầu, ngáp một cái, vẻ mặt buồn ngủ lờ đờ: “Trước giờ vẫn đến bước , là vì đám yêu quái đóng dấu cho phần lớn đều quá yếu. Ta sợ chút sức mạnh tích lũy đó đủ để kết thành khế. Mãi cho đến khi gặp Miêu Quỳ." Gương mặt nàng lộ vẻ may mắn: “Miêu Quỳ đóng một dấu, thể bằng cả ngàn tiểu yêu quái. Nếu thể thêm vài Quỳ khác, hoặc đại yêu quái cấp bậc tương đương, Tiểu Đào Yêu của chắc chắn sẽ còn bộ dạng kỳ quái nữa.
"Gần đây thời tiết nóng nực, nhật nguyệt đều thịnh, là thời điểm để kết khế. Cho nên tối nay mới đến đây thử xem . Không ngờ thật sự kết thành . Tuy vẫn chỉ là hình thái ban đầu mỹ, nhưng bỏ thêm chút thời gian, đóng thêm vài cái dấu, tất nhiên sẽ đại công cáo thành."
Liễu công tử nàng miêu tả một cách nghiêm túc, nàng từ đầu đến chân một lượt. Một tia nghi ngờ sâu sắc lóe lên trong mắt vụt tắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-4/chuong-4-bi-hi-4.html.]
Sự chú ý của Đào Yêu chỉ dồn nhóc con trong tay. Thấy nó cuộn tròn ngủ khò khò trong lòng bàn tay , nàng khỏi bật : "Ngươi xem, ngay cả ngủ cũng đáng yêu như , đúng là giống hệt !"
Liễu công tử trầm ngâm một lát, cau mày : "Thi triển thuật Kết Khế, mục đích của ngươi và lời hứa của bọn yêu quái tất nhiên nhất quán. Nếu kết khế thành công, vật tạo thành sẽ lấy mục đích đó sứ mệnh duy nhất. Sau khi thành, ngươi giải khế, trả tự do cho chúng. Tuy bọn chúng đóng dấu cho ngươi, nhưng cái dấu đó chỉ là đồng ý t.h.u.ố.c của ngươi. Chuyện với việc ngươi tìm Bách Yêu Phổ dường như liên quan?"
"Xem ngươi ngày thường cũng thông minh lắm, cứng nhắc như tiểu hòa thượng ." Đào Yêu búng trán một cái, ranh mãnh: “Mục đích kết khế của là bọn chúng t.h.u.ố.c chữa tâm bệnh cho mà. Tâm bệnh của là tìm Bách Yêu Phổ ? Cho nên vật nhỏ tất nhiên là vì mục đích đó mà đời. Sao liên quan chứ?"
Liễu công tử ôm trán, suy nghĩ một hồi, lông mày cuối cùng cũng giãn : "Hình như... cũng chút đạo lý..."
"Đã sớm với các ngươi , việc suy nghĩ nhiều, động não nhiều , chỉ dùng sức thôi là đủ." Đào Yêu vuốt ve vật nhỏ đang ngủ say, tự lẩm bẩm: “Bây giờ vẫn còn quá yếu ớt. Ngủ , ngủ nhiều mới mau lớn." Nói xong, nàng khẽ khép hai tay , lẩm nhẩm mấy câu chú ngữ. Sau đó mở , vật nhỏ trong lòng bàn tay chìm tay trái của nàng, để bất cứ dấu vết nào.
"Về thôi." Nàng vỗ tay dậy, nhưng ngay khoảnh khắc đó thấy mắt tối sầm, may mà nhanh trở bình thường.
Liễu công tử nhận sự bất thường của nàng, kịp thời đỡ lấy: "Sao ?"
"Chắc là dậy nhanh quá, chóng mặt chút thôi." Nàng lắc lắc đầu.
"Mấy tháng ngươi mới dùng Liên Tâm Thuật, hôm nay ở đây chuyện lớn như Kết Khế. Cả hai đều là thuật pháp hao tổn tâm thần nguyên khí. Ngươi thật sự cho rằng thể là sắt đá ?" Liễu công tử thở dài: “Lần ngươi chuyện gì nguy hiểm, thể một tiếng ?"
"Nói ngươi cũng giúp ." Đào Yêu tại chỗ nhảy tưng tưng mấy cái, xoay vài vòng: “Xem , chạy nhảy , chẳng chuyện gì sất."
Liễu công tử bất đắc dĩ: "Về thôi..." Rồi như nghĩ điều gì đó, : "Hay là ngươi cũng kiếm ít nhân sâm ngàn năm gì đó ăn thử xem? Bồi bổ hại. Dù trong Tư Phủ thiếu đồ , Miêu quản gia thương ngươi."
"Thôi , hậu sản thể hư, bồi bổ cái gì mà bồi bổ." Đào Yêu hì hì khoác tay : “Ta ngươi cũng thương mà."
"Biến !" Liễu công tử gạt tay nàng : “Ta chỉ sợ ngươi tìm Bách Yêu Phổ toi đời , lúc về ăn thế nào với 'vị '."
"Yên tâm, cách mà còn nghĩ , còn sợ tìm Bách Yêu Phổ ?" Đào Yêu tự tin nhếch mép: “Có điều... một chuyện vẫn hiểu rõ."
"Chuyện gì?"
"Bách Yêu Phổ là vật kết khế, năm đó ai là kết khế? Sức mạnh của vật kết khế cũng phân lớn nhỏ cao thấp. 'Tiểu Đào Yêu' kết tuy cũng khá giỏi nhưng dù cũng chỉ là lời hứa của từng yêu quái đơn lẻ. Trong tình huống giải khế, nếu nó chịu cố gắng chữa khỏi tâm bệnh cho , tất nhiên thể ngược uy h.i.ế.p chúng, cố gắng thì 'xóa sổ'. Nếu thật sự tay xóa sổ một xà yêu, thì chỉ nó biến mất, liên lụy tộc.
"Mà 'trăm yêu' của Bách Yêu Phổ, chỉ là một trăm con yêu quái, mà là hơn một trăm yêu tộc. Có thể lấy lời hứa của cả một tộc loại, kết thứ giỏi như Bách Yêu Phổ, chắc chắn nhân vật tầm thường." Đào Yêu nghi vấn trong lòng, nàng Liễu công tử: “Còn điểm quan trọng nhất, kết khế là để tìm Bách Yêu Phổ, Bách Yêu Phổ kết khế tạo là để gì? Không thể nào chỉ để uy h.i.ế.p các yêu tộc chứ? Nếu vì mục đích , yêu quái ngốc, ai chịu đưa lời hứa chí mạng như ."
Liễu công tử nghĩ nghĩ, lắc đầu: "Bách Yêu Phổ xuất hiện từ thời gian quá xa xưa , mấy rõ lai lịch của nó."
"Trừ 'vị ' ." Đào Yêu bĩu môi: “ lão già đó bao giờ chịu kỹ với bọn ."
"Biết quá nhiều cũng chắc là chuyện ." Liễu công tử nhún vai: “Chúng mấy vị Đại Thần ở Thiên giới, Côn Lôn, động một chút là bảo vệ trời đất tam giới. Mau chóng tìm Bách Yêu Phổ nhét về chỗ cũ ở Đào Đô, sống sót qua tay 'vị ', ngươi đều . Chuyện khác cần chúng bận tâm ."
"Ta chỉ là thuận tiện tò mò chút thôi mà."
"Tiểu Đào Yêu của ngươi bây giờ trông còn vô dụng hơn cả Cổn Cổn, ngươi ước chừng còn đóng bao nhiêu dấu nữa mới thể khiến nó giúp ngươi việc?"
"Khó lắm, xem chữa bệnh cho loại yêu quái nào ."
"Vậy ngươi siêng năng lên chút ! Ngươi xem ngươi kìa, từ trấn Thiết Kính về đến giờ khám bệnh mấy !"
"Ngươi tưởng bệnh nhân của là chuột đồng ngoài ruộng, xem lúc nào là lúc đó ? Không dạo chẳng mấy ai đốt giấy cho . Khó khăn lắm mới vài , cũng là tiểu yêu quái đáng kể."
"Hay là ngươi bỏ cái khâu đốt giấy ... Ta loan tin giúp ngươi, cứ ngươi cảm tạ khách hàng, khám bệnh miễn phí. Đến lúc đó chắc chắn khách đến nườm nượp."
"Muốn c.h.ế.t ? Tinh lực và t.h.u.ố.c của đều hạn. Ngươi dẫn cả đám yêu quái đến, chữa bệnh cho chúng, hậu quả thế nào ngươi nghĩ qua ?"
"Thì ngươi cũng tinh lực của hạn ?"
"..."
"Chuyện , đừng với tiểu hòa thượng vội, thì nó ầm lên mấy ngày, chơi cũng yên."
"Không cần ngươi nhắc. Còn nữa, ngươi lén mang gà nướng ăn thừa về phòng ?"
" ..."
"Sau khi theo dõi khác, tắm rửa sạch sẽ ."
"Ồ..."
Một bóng đỏ, một bóng xanh, chuyện phiếm chẳng liên quan, rời trong ánh trăng và tiếng lá trúc xào xạc, như thể ... chẳng chuyện gì xảy .