Bách Yêu Phổ 4 - Chương 4: Đấu Mộc 4
Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:41:11
Lượt xem: 48
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Rắn với cá đ.á.n.h thì gì ho, bên mới thật sự thú vị đây.
Trong ao cá nơi đồng vắng, nước b.ắ.n lên tung tóe, mấy con cá nhỏ hoảng sợ nhảy loạn xạ. Một chiếc nón lá và một chiếc áo tơi trơ trọi nổi lềnh bềnh mặt nước.
Dưới nước, một bóng đen khổng lồ dần nổi lên, "xoạt" một tiếng x.é to.ạc mặt nước, để lộ cái đầu to lớn đen trũi. Gương mặt nó giống như sự kết hợp của mãnh hổ và kỳ lân, da dẻ phủ đầy những hoa văn tựa như vòng tuổi của cây cổ thụ. Đôi mắt xanh u tối như lửa ma trơi, giữa trán mọc một chiếc sừng nhọn hoắt. Thân tuy chìm nước, nhưng cũng thấp thoáng thấy hình dáng uốn lượn như rồng rắn, trông vô cùng hung hiểm.
May mà xung quanh ai, nếu , vị chỉ cần lộ cái đầu , cần thêm bất kỳ động tác nào, cũng đủ sức lấy mạng .
Trên bờ, chiếc xe chở đầy than củi đang đỗ nghiêng ngả, mấy sọt than đổ vương vãi đất. Đào Yêu xe, vẻ như chuyện gì, hì hì vỗ tay với cái đầu to nước: “Quả nhiên là ngươi. Ta còn sợ đá nhầm .”
Bất cứ ai chứng kiến cảnh tượng , đều sẽ nghĩ rằng con quái vật nước sẽ tha cho Đào Yêu...
Hai luồng khói trắng rõ mồn một phì từ lỗ mũi quái vật. Đôi mắt xanh biếc sắc lẹm phản chiếu bóng dáng sống c.h.ế.t của Đào Yêu. Nó lạnh lùng chằm chằm nha đầu tay tấc sắt bờ, khẽ há miệng. Hơi lạnh theo nhịp thở của nó tỏa lượn lờ. Hai hàng răng nanh sắc nhọn trong miệng đó, e rằng ngay cả lưỡi đao sắc bén nhất thế gian cũng thể so bì.
Lúc , kẻ bờ thì thản nhiên như , kẻ nước thì chằm chằm như hổ đói. Chỉ bầu trời u ám và cơn gió bắc rít gào mới dám vây xem cuộc đối đầu . E rằng chỉ một giây nữa thôi, trời đất sẽ lập tức biến sắc.
Hơi thở của quái vật càng lúc càng dồn dập, nó nhích thêm vài bước về phía bờ, lửa giận trong mắt càng thêm rõ rệt. Ngay lúc tưởng nó sẽ bổ nhào lên bờ đớp một phát bay đầu Đào Yêu thì từ cái miệng ngoác rộng của nó văng hai câu đầy ấm ức: “Ngươi đá xuống đây gì! Không thể để yên tĩnh rời !”
Nghe , Đào Yêu cũng xổm xuống giả vờ ấm ức: “Ở Nhân giới lâu quá, thị giác, khứu giác, vị giác gì cũng còn nhạy bén như lúc ở Đào Đô nữa. Không dùng nước ở đây để thử, thật sự dám chắc phận của ngươi.”
Quái vật thở hắt một , vô cùng bất đắc dĩ: “Xác định thì ? Ngươi ở Nhân giới, cớ gì ở ?”
Đào Yêu mỉm : “Ngươi ở quan tâm, nhưng với lai lịch của ngươi mà ... ông bán than?!” Ánh mắt nàng đột ngột trở nên lạnh lùng: “Ngươi lừa Miêu quản gia chứ lừa . Ngươi bệnh tật gì, đáng lẽ nên xen chuyện của ngươi. Miêu quản gia đối xử với , nếu mục đích ngươi tiếp cận ông dù chỉ một chút mờ ám thôi thì tuyệt đối tha cho ngươi!”
Con quái vật chớp mắt mấy cái, bật ha hả: “Quỷ Y Đào Đô nay chỉ lo chuyện yêu quái, màng chuyện con ? Sao hôm nay đổi quy củ ? Vừa ở Tư phủ gặp ngươi, dù sát khí của ngươi vẫn như cũ, chuông vàng vẫn trong tay, nhưng nếu từng gặp ngươi thì cũng dám chắc. Dù , đường đường là Đào Yêu đại nhân chịu hạ ở trong nhà của con . Vả , lúc ngươi theo Miêu quản gia tới đây, ông cứ gọi ‘Đào nha đầu’, ‘Đào nha đầu’ mà ngươi cũng vui vẻ chấp nhận, càng giống tác phong của ngươi. Bây giờ ngươi còn vì ông mà đến khó ... Chẳng lẽ... là chính Đào Yêu đại nhân ngươi... bệnh gì chăng?”
“Ha ha, cứ tưởng tên nhà ngươi chỉ giỏi đ.á.n.h đánh g.i.ế.c g.i.ế.c, ngờ mấy năm, tài ăn cũng luyện phết nhỉ.” Đào Yêu mà giận, còn chỉ xe than lưng: “So với ‘bệnh’ của thì cái bộ dạng ngươi dùng móng vuốt từng nhuốm vô m.á.u tươi, đáng thương cầu xin bố thí, kéo cả xe than khắp phố phường, e là chỉ bệnh mà là bệnh nguy đến nơi chứ?”
Nói , nàng bộ sờ túi vải của để lấy thuốc: “Nếu , thể quản. Hôm nay coi như ngươi vớ bở, cần xếp hàng cũng chẩn trị.”
Thấy nàng sờ túi thuốc, con quái vật lập tức chút hoảng hốt. Nó t.h.u.ố.c của Đào Yêu lấy , chữa bệnh thì cũng là lấy mạng. Hơn nữa, sự cổ quái và tàn nhẫn của nha đầu sớm nổi tiếng trong giới yêu vật. Mình lỡ lời mạo phạm nàng, nàng thể dễ dàng tha cho ? Lỡ như thật sự mất mạng thì chuyện cần coi như hỏng bét...
“Đào Yêu đại nhân, là do lỡ miệng, nếu ngài tức giận, cứ tát mấy cái, tuyệt đối đ.á.n.h trả.” Nó vội vàng : “Chỉ là... t.h.u.ố.c thì xin miễn ạ, sợ phúc hưởng...”
Nghe giọng điệu của nó ý nhún nhường, Đào Yêu cũng nguôi giận, sờ tay túi vải nữa, chỉ nhướng mày: “Cái da dày thịt cứng còn hơn cả gỗ của ngươi, đ.á.n.h ngươi còn thấy đau tay. Ngươi còn lỡ miệng, là bệnh cũng nặng lắm. Chỉ là tiếp theo đây đừng nhảm với nữa.”
“Ta đến Tư phủ thật sự chỉ để lấy than củi, tuyệt đối mục đích nào khác. Với Miêu quản gia cũng là tình bạn trong sáng. Chỉ vì năm xưa lúc gặp nguy nan, ông tay tương trợ mới kết duyên phận . Ta hề ý định hại ông .” Nói , nó ngập ngừng giây lát, dường như khẽ: “Không đúng, là, từ khi lên bờ sinh sống thì từng hại bất cứ một sinh mạng vô tội nào.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-4/chuong-4-dau-moc-4.html.]
Đào Yêu xong, đ.á.n.h giá nó một lượt từ xuống , gật đầu: “Nghe cũng giống lời thật. Mùi m.á.u tanh ngươi bây giờ quả thật nhạt nhiều so với đây.”
Nàng cũng là lời thật. Nếu chắc chắn nó khác xưa, nàng dám bám theo dọc đường chút do dự mà đá thẳng nó xuống nước. Cái kẻ gai góc cứng đầu , ngay cả nàng cũng dám tùy tiện trêu . Vừa , nàng nhíu mày bịt mũi: “Ta là ghét nhất gần đồng tộc của các ngươi, đứa nào đứa nấy hôi c.h.ế.t. Ta từng thấy loại nào sống mà còn hôi hơn cả lúc c.h.ế.t.”
“Hôi đến thế thật ?” Nó lúng túng lẩm bẩm: “May mà bọn ngửi thấy...”
Đào Yêu lườm nó một cái, dậy tới xe than, gõ gõ sọt than xe: “Ngươi đúng ông bán than ở Nhân giới ?”
“Thật sự.” Nó gật đầu.
Đào Yêu đăm chiêu hồi lâu, lắc lắc đầu: “Ta vẫn tin ngươi. Chuyện thể nào!”
“Đào Yêu đại nhân còn chấp nhận để phàm nhân gọi là ‘Đào nha đầu’ thì tại thể rời biển lên bờ, một ông bán than bình thường chứ?” Nó toe toét, nụ tuy xí nhưng chân thành: “Muốn sống một cuộc đời như thế nào, chúng đều thể lựa chọn mà.”
Sống cuộc đời như thế nào, chúng đều có thể lựa chọn mà.”
Đào Yêu sững , nhưng lập tức : “Không , nếu tận mắt chứng kiến, vẫn thể tin ngươi.”
“Tận mắt chứng kiến?” Nó tỏ bất đắc dĩ: “Đào Yêu đại nhân chứng kiến cái gì đây? Muốn theo giao than, là đến tận nhà xem xét?”
“Cả hai.” Đào Yêu dứt khoát: “Ngươi mau lên bờ !”
“Haizz, đành phiền Đào Yêu đại nhân đốt giúp mấy cục than .”
“Hửm? Ngươi đang sai bảo đấy ?”
“Ngài rõ thể dính nước bờ mà. Nếu mau chóng hong khô nước, thu nguyên hình ?”
“Ngươi ở chỗ nào lộng gió nhất, hứng gió bắc thổi một lúc chẳng là khô ngay !”
“Đại nhân ơi, sắp Tết , lạnh lắm...”
“Ngươi mà cũng sợ lạnh á?! Vậy cho hỏi, lúc ngươi ngang ngược tung hoành đáy biển lạnh nhất, cũng ôm theo cái thùng than chống nước ?”
“Ta cả trăm năm nay , chẳng lẽ cho phép sợ lạnh một chút ?”
“...”