Bách Yêu Phổ 4 - Chương 4: Tê Đạo 4

Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:41:24
Lượt xem: 45

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cổn Cổn chút do dự, phóng thẳng một khu rừng tiêu điều.

Đào Yêu, vốn đang ung dung theo nó, bỗng dưng chậm bước, chau mày.

"Ô, ngươi bốc khói nữa kìa!" Liễu công tử bên cạnh, ngước đỉnh đầu nàng: “Ai mà gấp gáp tìm ngươi chữa bệnh thế, chọn lúc ghê."

Đào Yêu đảo mắt lên trời, đưa tay quờ quạng phẩy phẩy mấy cái đầu, gắt: "Kiểu gì cũng là coi giấy của như cỏ rác, tưởng là củi đốt chắc! Lãng phí như thế, đáng trời phạt!"

"Ngươi mắng ai đấy?" Liễu công tử lấy lạ: “Lần là Thục Hồ ngươi bốc khói, là ai tay hào phóng thế? Gấp gáp tìm ngươi , là ngươi khám ? Tiểu hòa thượng cứ để lo."

Đào Yêu ngước Cổn Cổn sắp biến mất ở đầu bên khu rừng, mày càng nhíu chặt: "Ma Nha đốt đấy. Nó sắp toi ."

"Hả?!" Sắc mặt Liễu công tử biến đổi.

"Miếu sơn thần ở dốc Mạo Đầu." Đào Yêu tung , dốc hết tốc lực đuổi theo Cổn Cổn.

Lúc theo Cổn Cổn đến đây, bọn họ quả thực qua một tảng đá khắc chữ "Dốc Mạo Đầu". Địa thế nơi cao hơn những chỗ khác, một con đường đất hoang vắng phần lớn vùi lấp trong khu rừng khô héo . Hướng Cổn Cổn chạy tới chút ngập ngừng, lờ mờ thể thấy một ngôi miếu nhỏ hoang tàn.

Xem đúng là tiểu hòa thượng đang cầu cứu.

Khi hai tất tả chạy tới miếu sơn thần, thấy Cổn Cổn đang nhe nanh múa vuốt với một con quái vật xí ở cửa miếu. Lông nó dựng cả lên, chổng m.ô.n.g vẻ sắp tấn công.

con quái vật chỉ liếc Cổn Cổn một cái , thèm để ý nữa, chỉ chăm chăm cửa miếu. Toàn bộ sự chú ý của nó đều dồn mục tiêu bên trong. Về phía Cổn Cổn, nó lao lên tấn công, nhưng đến gần con quái vật... lấy một vuốt bịt mũi nhảy xa cách đó xa kêu ầm ĩ, vẻ đến gần nữa.

Thấy cảnh , Đào Yêu nấp gốc cây lập tức thở phào nhẹ nhõm, bụng thầm nghiến răng: "Cái tên phá của, chỉ thế mà cũng đáng để nó đốt từng giấy!"

Liễu công tử ló nửa cái đầu từ gốc cây, ngó nghiêng một hồi, tâm trạng cũng thả lỏng nhiều, thì thầm: "Đây là... Mặc Dẫn đúng ?"

"Ừm.” Đào Yêu gật đầu: “Cỡ coi là lớn , mặt hiện , tu vi ít nhất cỡ vài trăm năm, phun sương độc cũng đủ g.i.ế.c . vẫn ngu c.h.ế.t ."

Nói xong, nàng lén lút vòng sang một bên khác của miếu sơn thần, dòm qua lỗ thủng giấy dán cửa sổ, nhịn mà bật khúc khích.

Liễu công tử theo qua, hỏi nàng cái gì. Nàng chỉ bên trong: "Tiểu hòa thượng đang diễn tuồng ' hùng cứu mỹ nhân' kìa. Ngươi mồ hôi đầm đìa đầu nó xem, y như lúc rặn trong nhà xí ."

Liễu công tử ngó trong, đưa tay chạm nhẹ lên tường, khóe miệng lập tức nhếch lên: "Không dễ dàng gì. Tiểu hòa thượng mà thi triển Hộ Thân Chú, uổng công dạy nó bấy nhiêu ." Nói lườm Đào Yêu một cái: "Ngươi mừng cho nó thì chớ, còn nhạo nó, đúng là đồ gì!"

"Chỉ là cái kết giới mỏng hơn giấy thì gì đáng khoe . Chứng tỏ ngươi, vị sư phụ tạm thời , cũng chả ." Đào Yêu bĩu môi, ló đầu khỏi tường liếc trộm động tĩnh của con yêu quái, bảo: "Chỉ là một con Mặc Dẫn quèn, đáng để tay. Ngươi lên , một miếng là xong."

"Ai thèm ăn cái thứ ghê tởm đó! Ta còn để bụng ăn cơm tất niên nữa." Liễu công tử lập tức từ chối, ngó trong, lẩm bẩm: "Sao ở cùng hai xa lạ nhỉ. Nhìn tiểu cô nương vẻ dễ chọc, còn cầm cả đao, lẽ bắt cóc ?"

"Ngươi thì bảo? Còn lằng nhằng nữa,tiểu hòa thượng sắp trụ nổi thật đấy. Nền tảng nó yếu như , cố gắng duy trì chú lực là tổn thọ lắm đấy." Đào Yêu nhắc nhở.

Liễu công tử trừng mắt lườm nàng, giơ một ngón tay: "Lại thêm một việc nữa, ghi kỹ cho !"

Nói , nghênh ngang bước , tiện tay nhặt một hòn đá nhỏ, ném đầu con Mặc Dẫn, quát: "Này!"

Hòn đá nảy khỏi đầu con yêu quái. Nó , liếc một cái, chán nản , thỉnh thoảng còn đưa chân chạm tường, kiểm tra xem lớp kết giới còn đó .

"Đồ ngu.” Liễu công tử lắc đầu, đột ngột hiện nguyên hình.

"Này!" Hắn quát lên.

Mặc Dẫn , bỗng thấy một con mãng xà khổng lồ vảy xanh mắt đỏ đang dựng , từ cao xuống nó, lè lưỡi rít lên sì sì. Dưới khí thế áp đảo của Liễu công tử, Mặc Dẫn gần như cứng đờ tại chỗ, giữ nguyên tư thế xoay nửa trông vô cùng nực .

"Vừa bẩn thối, cút cho !" Liễu công tử lạnh lùng , thuận tiện nhe nanh rắn sắc nhọn .

Thế , cũng con yêu quái dọa ngu là ngu thật, nó cứ thế... lăn tròn mà ... Lại còn lăn nhanh, mới ba hai cái biến mất trong khu rừng đang dần chìm hoàng hôn.

Liễu công tử hừ một tiếng, hài lòng biến thành hình .

Đào Yêu bước tới, nháy mắt với : "Muốn dọa chạy một con yêu quái xí, quả nhiên cần một con còn hơn. Vất vả cho ngươi ."

Mi mắt Liễu công tử giật giật: "Ngươi thật sự nghĩ bản lĩnh ăn thịt ngươi hả?"

Đào Yêu hì hì, dùng một chưởng đẩy tung cửa miếu sơn thần.

Tiểu cô nương bên trong vẫn nắm chặt đoản đao, thần sắc vô cùng bình tĩnh, mặt chút sợ hãi, chỉ với Ma Nha: "Cách của ngươi quả nhiên tác dụng."

Ma Nha mở mắt, buông hai tay đang tràng hạt xuống, cả như sắp xụi lơ ngay lập tức, mặt mếu máo Đào Yêu và Liễu công tử: "Hai đến ..."

Cổn Cổn bổ nhào tới, nhảy lên mặt cọ liếm. Ma Nha lúc ngay cả sức bế nó lên cũng , thở hổn hển một lúc lâu mới gắng gượng đeo tràng hạt lên cổ.

Liễu công tử bước tới đỡ dậy, xoa xoa cái đầu trọc của : "Giờ thì với ngươi chứ."

Ma Nha lau mồ hôi: " ngươi với là dùng một cái chú còn mệt hơn leo mười ngọn núi."

"Đó là do công phu cơ bản của ngươi đủ, còn ăn chay, sức lực càng yếu. Hay là đổi sang ăn thịt ?" Liễu công tử tủm tỉm đề nghị.

"Tội , tội . Dù để yêu quái ăn thịt cũng thể ăn thịt. Ngươi mau dẹp cái chủ ý thối tha của ngươi ." Ma Nha lắc đầu thở dài.

"Ngươi mới là kẻ nghĩ chủ ý thối tha!" Đào Yêu bước tới, búng trán Ma Nha một cái, hậm hực: "Phí phạm của trời là trời phạt đấy!" Nói liếc tiểu cô nương và nam tử , đau lòng : "Ngươi đốt mấy tờ giấy hả!!"

Ma Nha ôm trán, ấp úng: "Hai..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-4/chuong-4-te-dao-4.html.]

"Nói láo! Hai tờ mà bốc khói !!" Đào Yêu dựng mày: “Người xuất gia dối !"

"Hai... ba..." Ma Nha chột , giọng càng lúc càng nhỏ: “Bốn... chắc là năm sáu tờ..."

Đào Yêu ôm ngực: "Hào phóng thật đấy! Ngươi giấy của giờ giá thị trường là bao nhiêu một tờ ?"

"Cái đó..." Ma Nha lấy hết can đảm ngẩng đầu nàng: “Không là tình huống khẩn cấp ! Nếu hai tới, con yêu quái ngoài cửa sẽ g.i.ế.c bọn mất!"

Đào Yêu hừ một tiếng: "Cái loại lương thiện não như ngươi, ngoài đường ngang thôi cũng xiên c.h.ế.t ngươi ."

Ma Nha cúi gằm đầu, lẩm bẩm: "Không thù oán, xiên gì."

"Còn cãi!" Đào Yêu giơ tay định véo tai , nhưng một bàn tay nhỏ bé nắm lấy cổ tay, sức lực cũng dạng .

"Ta ngươi là ai .” Tiểu cô nương chiếc chuông vàng cổ tay nàng: “ từng mua giấy của ngươi, nên giá cả thế nào. Hay là ngươi tính con , đền cho ngươi. Ngươi đừng mắng tiểu sư phụ nữa."

Biết nàng là ai mà còn dám trực tiếp nắm tay ngăn cản nàng dạy dỗ khác... Đào Yêu chằm chằm đôi mắt chút sợ hãi của tiểu cô nương, : "Ta còn tưởng lúc ngươi quỳ xuống tạ ơn chứ."

Tiểu cô nương buông tay , nghiêm túc : "Ta ít khi quỳ gối. nếu quỳ ngươi, thể trừ nợ mấy tờ giấy ?"

Đào Yêu trợn tròn mắt: "Tiểu nha đầu ngươi tính toán cũng giỏi thật đấy. Đầu gối của ngươi dù đúc bằng vàng cũng đền nổi giấy của ."

Tiểu cô nương xuống đầu gối , : "Vậy thì quỳ nữa."

Đào Yêu dở dở . Con nhóc câu nào câu nấy đều chẳng thuận tai, nhưng thể là sai. Cái vẻ thẳng ruột ngựa, cứng mềm đều ăn khiến ghét. Hơn nữa, rõ ràng mặt là ai mà vẫn thể bình tĩnh như , nàng càng trêu chọc con bé.

"Không quỳ cũng . Vậy lấy thứ khác đền. Ta bao giờ cứu mạng ai mà lấy công." Đào Yêu đ.á.n.h giá con bé từ xuống , xoa cằm: "Nhìn kiểu gì cũng giống tiền..." Nói , ánh mắt nàng chuyển sang nam tử . Hắn lúc vẫn ngây dại bồ đoàn, tay nắm chặt cái túi vải.

Mắt Đào Yêu sáng lên, chỉ cái túi vải trong tay nam tử: "Đưa cái cho , coi như chúng xóa nợ." Nói liền đưa tay lấy.

Đột nhiên, một vệt sáng lạnh lẽo lóe lên, mũi đoản đao gần như sượt qua chóp mũi Đào Yêu, “keng" một tiếng, găm thẳng cột trụ phía .

Ma Nha giật nảy , thất thanh la lên: "Không bậy!!"

"Đao pháp !" Liễu công tử nhịn mà vỗ tay, còn len lén với Ma Nha: "Cô bé việc mà ngày nào cũng . Tiểu cô nương tiền đồ vô lượng!" Ma Nha liếc một cái, chắp tay niệm A Di Đà Phật.

Lúc , tiểu cô nương chắn mặt nam tử, thẳng mắt Đào Yêu: "Cái túi chỉ thể là của ."

Đào Yêu sờ sờ mũi, bộ đau khổ: "Ngươi báo đáp ân nhân cứu mạng bằng cách xén mũi ân nhân ?"

"Không chỉ riêng ngươi, ai cướp đồ của cũng xén." Tiểu cô nương nghiêm túc : “Ân nhân cứu mạng cũng thể ngang nhiên cướp đồ của khác."

"Ha ha, lắm." Đào Yêu bật , xoa đầu tiểu cô nương: “Không đùa nữa. Ngươi phận của thì cũng nên quy củ của . Là ngươi đốt giấy đúng ?"

Tiểu cô nương gật đầu: "Tiểu sư phụ bảo tìm giấy trong , bảo lên mỗi tờ dòng chữ 'Miếu sơn thần dốc Mạo Đầu, yêu quái ăn thịt , Ma Nha', đốt hết."

" là như ." Đào Yêu vẻ nghiêm túc: “Đốt giấy cho , mà đồng ý khám, thì dù thế nào, kẻ đốt giấy cho đều t.h.u.ố.c của . Ngươi ý kiến gì ?"

"Có ý kiến." Tiểu cô nương chút do dự: “Ta hề yêu cầu ngươi chữa bệnh cho ."

"Ta cần ." Đào Yêu bắt đầu chơi bài cùn: “Dù giấy cũng là ngươi đốt, chỉ nhận cái đó thôi." Nàng ngừng một chút, hì hì: "Hay là ngươi tìm ngay một cái bệnh đây cho chữa . Phải đây là cơ hội ngàn năm một đấy, ngươi bao nhiêu kẻ đang xếp hàng chờ ?"

Tiểu cô nương lắc đầu: "Ta bây giờ bệnh gì cần chữa." Nói xong, con bé bước tới rút đoản đao , tra vỏ bên hông, bên cạnh nam tử, : "Đi thôi."

Nam tử dường như chỉ lời của con bé, dậy từ bồ đoàn, bước theo nó cửa miếu.

Đi vài bước, con bé với Đào Yêu: "Đợi xong việc của , ngươi hãy cho ngươi bồi thường cái gì. Thời gian còn dài, ngươi cứ từ từ nghĩ. Ta thích nợ ai thứ gì. Chuyện hôm nay, đa tạ." Nói gật đầu với Ma Nha, đoạn thẳng khỏi cửa miếu.

"Khá giống ngươi đấy." Liễu công tử huých tay Đào Yêu: “Giống ngươi lúc , cứng đầu y như ."

Đào Yêu ngẩn một lát, một lúc mới hồn, lườm một cái: "Ta của lúc thì ít nhất cũng cứng bằng hai cái đầu, nó so với ." Nàng dừng , hai bóng dáng đang rời ngoài cửa miếu: “ mà nó bệnh thật đấy, bệnh khí treo hết cả lên mặt . Không chữa e là qua nổi cái Tết ."

Ma Nha , cả kinh: "Đào Yêu, ngươi thật chứ?"

"Ngươi đang nghi ngờ bản lĩnh gia truyền của ?" Đào Yêu xoa xoa tay: “Ta thấy mặt con tiểu yêu quái chỉ là bệnh khí nữa, mà là tử khí ."

"Hả?! Khoan ..." Ma Nha đột nhiên phản ứng , chỉ ngoài cửa: "Nó là yêu quái?"

"Một cô bé loài trạc tuổi đó mà thể nhận Đào Yêu? Có thể phóng đao đãi khách ?" Liễu công tử chọc đầu Ma Nha một cái: “Ngươi chỉ thấy xinh xắn, mà nghĩ xem cái khí phách đó giống một bé gái sáu bảy tuổi. Chút nhãn lực cũng , ăn thịt là đáng đời."

Ma Nha gãi đầu ngẫm nghĩ, lẩm bẩm: "Cũng ... Tiểu cô nương loài khả năng đ.á.n.h tay đôi với một con yêu quái như thế... Hóa cũng là yêu quái..." Nói đột ngột ngẩng đầu Liễu công tử: "Ngươi chỉ thấy xinh ?"

"Chẳng lẽ ? Ngươi còn xả cứu mỹ nhân cơ mà." Liễu công tử nín .

"Tội , tội . Sắc tướng đối với như mây trôi." Ma Nha cau mày: “Nếu thấy c.h.ế.t mà cứu, bao nhiêu năm tụng kinh của coi như bỏ."

"Rồi , là lỡ lời." Liễu công tử tự vả miệng một cái: “Hôm nay Ma Nha tiểu sư phụ của chúng lập công đức. Chỉ khổ cho bọn , trời lạnh thế ở nhà ăn ngon uống sướng, mò đến cái nơi khỉ ho cò gáy giúp ngươi tu công đức."

Ma Nha lộ vẻ áy náy, ôm Cổn Cổn lên: "Xin , là gây phiền phức cho hai . tình thế cấp bách, cũng là bất đắc dĩ." Nói xong, ghé sát gần Đào Yêu, dè dặt hỏi: "Vậy nó là yêu quái gì? Còn con ăn thịt bọn là gì?"

"Ngươi là vật sống, Mặc Dẫn ăn ngươi ." Đào Yêu bước cửa miếu. Nền đất vốn lốm đốm loang lổ nay phủ một lớp tuyết trắng tinh mượt mà. Đáng lẽ là lúc chim trời về tổ, mà một đàn quạ đang bay loạn xạ một cách khác thường trong hoàng hôn tuyết rơi.

 

Loading...