Bách Yêu Phổ 4 - Chương 4: Thạch Cố 4

Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:41:46
Lượt xem: 49

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hai về đến Tư phủ, Đào Yêu lập tức Liễu công tử và Ma Nha lôi tra khảo.

Ngoài việc quan tâm rắc rối ở Tiêu phủ giải quyết , bọn họ càng quan tâm hơn là suốt dọc đường, nàng và Nhị thiếu gia “chung sống hòa bình” , và càng quan tâm hơn nữa, là khi kề vai sát cánh cả đêm về, mối quan hệ của hai liệu xuất hiện “chuyển biến” gì đáng mong đợi . Ma Nha thậm chí còn chuẩn sẵn nhuận họng cho Đào Yêu từ sớm, còn chu đáo dọn một đĩa hạt dưa...

Về phần Tư Cuồng Lan, về đến cửa bèn gọi Miêu quản gia thư phòng, ngay cả cơm cũng ăn. Trời mới bọn họ đóng cửa thương nghị chuyện quan trọng gì.

Đối lập với cuộc đối thoại kín như bưng trong thư phòng, phòng của Đào Yêu hôm nay truyền tiếng kêu kinh ngạc nhiều nhất từ tới nay.

“Cái gì? Đây là chuyện mà con thể ư?”

“Cái gì? Vẫn ? Hay là... để ăn thịt luôn ...”

“Cái gì? Lôi Thần đích tìm tới?”

“Cái... cái gì? Ngươi còn đ.á.n.h với cả Lôi Thần? Là bọn nhầm là ngươi điên ?”

“Cái gì gì gì? Nhị thiếu gia... đỡ Thiên Lôi? Lại còn đỡ nữa?”

“Chuyện ... ngươi chắc chắn về cùng ngươi là linh hồn của Nhị thiếu gia, là... ảo giác của ngươi đấy chứ?”

Bốp!

Ma Nha gõ cho một cái đầu. Đào Yêu lườm : “Người sống c.h.ế.t cũng phân biệt nổi mà đòi đại phu? Còn ảo giác... Chẳng lẽ các ngươi cũng ảo giác tập thể luôn !”

Nàng ôm chén uống một ngụm, cau mày: “Đừng các ngươi, chính cũng dọa cho hết hồn. Hắn đúng là một con quái vật mà!”

đích thực chỉ là một phàm nhân bằng xương bằng thịt.” Một hạt dưa từ ngón tay Liễu công tử 'tách' một tiếng bay : “Một là do thiên phú dị bẩm, hai là do thanh kiếm trong tay tầm thường.”

Đào Yêu gật đầu: “Kiếm khí của ngay cả yêu quái cũng thoát nổi. Đã là một trong tam bảo của Tư phủ, bản lĩnh quả thực nhỏ. Xem nhân gian cũng bao giờ thiếu thần binh lợi khí.”

Nàng thở dài: “Dĩ nhiên, cũng khả năng là do điếc sợ súng. Hắn nào Lôi Thần lợi hại , đó là đầu tiên gặp mặt mà.”

“Dù là đầu gặp mặt, nhưng đối diện là một vị thần mà, lẽ nào ?” Ma Nha vẫn còn sợ hãi: “Phàm nhân gặp thần minh, mấy ai mà quỳ lạy khấu đầu? Đã kính sợ thì chớ, còn động thủ với cả thần... A Di Đà Phật, Nhị thiếu gia thể trở lui, nhất định là do ngày thường quá nhiều việc !”

“Nàng cũng quá nhiều việc ?” Liễu công tử chỉ đầu Đào Yêu: “Rõ ràng là Lôi Thần vốn ý định đối phó với bọn họ. Một vị thần ở Thiên giới thể lên vị trí đó, thể chỉ dựa bản lĩnh giáng sét đ.á.n.h . Trí tuệ, lòng , khí phách, thể thiếu bất cứ thứ gì. Những lời với các ngươi, thấy đều là lời thật lòng.”

Hắn bóc một hạt dưa trông bóng bẩy no đủ, cho miệng lập tức nhổ , cau mày: “Hạt hỏng...”

“Hạt hỏng...” Ngón tay Đào Yêu đăm chiêu gạt gạt đĩa hạt dưa. Cuốn danh sách dài vô tận của Lôi Thần dường như hiện , xoay vòng mắt nàng. Hồi lâu, nàng mới lẩm bẩm: “Ngoại thương dễ trị, nội thương khó chữa.”

“Ở cũng thôi.” Liễu công tử , đoạn huých nhẹ nàng, đổi chủ đề: “Sao hả, còn lóc gào thét đòi gả cho Lôi Thần nữa ?”

Đào Yêu lập tức cụp mắt: “Hắn đ.á.n.h thật đó!!”

Ma Nha vội : “Cho nên, ngươi mau dẹp cái tâm tư đó . So với tình tình ái ái thì mạng sống quan trọng hơn nhiều!”

Đào Yêu liếc : “Hừ, các ngươi chẳng qua chỉ sợ liên lụy mà thôi.”

, bọn sợ mà! Ai mà sợ chứ?!” Liễu công tử và Ma Nha đồng thanh.

“Thế mà còn mở miệng ngậm miệng là , là một nhà... Phỉ!” Đào Yêu sa sầm mặt, hất hết đĩa hạt dưa còn lòng Liễu công tử: “Ra ngoài, ngoài. Ta ngủ.”

Ma Nha đẩy ngoài, vội : “Ngủ luôn ? Không xem Nhị thiếu gia thế nào ? Hắn liều mạng đỡ Thiên Lôi ngươi đó. Lỡ như... lỡ như mệnh hệ gì...”

“Có thể mệnh hệ gì chứ! Thuốc cầm m.á.u giữ mạng quý giá nhất của cũng cho ...” Đào Yêu buột miệng, nhưng lập tức giải thích: “Thật cũng đưa, là cầm chắc, lỡ tay rơi chén , uống mất thôi.”

“Ồ... Lỡ tay.” Liễu công tử và Ma Nha ăn ý gật đầu.

“Đi , đừng phiền nữa, cả đêm ngủ , buồn ngủ c.h.ế.t !” Đào Yêu đ.ấ.m Liễu công tử một cái, chột rụt cổ phòng.

Mãi đến khi bên ngoài còn tiếng động của hai họ, Đào Yêu mới lén lút thò đầu , đó rón rón rén chuồn khỏi chuồng ngựa.

Nói là lo lắng, nhưng hình như vẫn chút lo lắng... Dù thì, thứ đỡ là Thiên Lôi của Lôi Thần. Dù thiên phú đến , cũng chỉ là phàm. Ngay cả khi Lôi Thần chỉ giáng xuống “tiểu lôi”, nhưng lỡ như để mầm họa gì thì ... Thôi thôi, vẫn là nên xem .

Bên ngoài phòng Tư Cuồng Lan, nàng lén lút dòm ngó một hồi. Trong phòng thắp đèn, cũng .

Chẳng lẽ vẫn còn nhốt trong thư phòng ? Nàng định về phía thư phòng thì bất chợt giật khi thấy Tư Cuồng Lan đang lẳng lặng ngay lưng . Khuôn mặt tắm trong ánh trăng thanh lãnh, trông mệt mỏi.

Nàng giật nảy , vội thẳng vỗ vỗ ngực: “Đêm hôm khuya khoắt, ngài thể gây chút tiếng động nào thế?”

Tư Cuồng Lan liếc nàng, liếc cửa sổ phòng , lạnh lùng : “Muốn trộm gì?”

“Ta trộm... trộm giấy dán cửa sổ của ngài, ? Giấy dán cửa sổ của ngài đáng tiền lắm mà!” Đào Yêu chống nạnh trừng mắt . Nàng ngay mà. Dù bọn họ trải qua những gì ở bên ngoài, hễ cứ về Tư phủ, mối liên hệ giữa hai dường như lập tức tan biến. Tư Cuồng Lan đến một biểu cảm sinh động cũng lười biếng ban cho nàng.

“Giấy dán cửa sổ của cũng trộm là trộm .” Tư Cuồng Lan vòng qua nàng: “Nếu gì bẩm báo thì về nghỉ ngơi .”

Thấy sắp bỏ , Đào Yêu cũng chẳng màng nhiều nữa, tiến lên xắn tay áo, nắm lấy cổ tay lên.

“Ngươi...” Tư Cuồng Lan cau mày, nhưng hất tay nàng .

“Đừng động đậy, bắt mạch xong sẽ ngay.” Ngón tay Đào Yêu thành thục đặt lên mạch môn của .

Tư Cuồng Lan động đậy. Tuy dáng vẻ tình nguyện, nhưng cũng mặc cho ngón tay nàng nhẹ nhàng ấn cổ tay .

Sân viện tĩnh lặng hơn bao giờ hết. Cả hai đều chuyên chú ánh trăng, chỉ thể thấy tiếng hít thở nhè nhẹ và nhịp tim của đối phương.

Cuối cùng, Đào Yêu khẽ thở phào một , thần sắc nhẹ nhõm nhiều. Nàng thu tay về, khôi phục dáng vẻ cợt thường ngày: “Ngài là Nhị thiếu gia phát tiền công cho , thế nào cũng thể để ngài lưu mầm bệnh . Lôi Thần tuy nương tay, nhưng lạc đà gầy còn hơn ngựa béo, ngài coi gì, chứ thì thể lo. Có điều, xem ngài đúng là thật, chỉ là huyết khí hao tổn một chút, lỡ 'uống nhầm' t.h.u.ố.c của , nghỉ ngơi một chút là sẽ khỏe thôi.” Nàng cố tình nhấn mạnh hai chữ “uống nhầm”.

là thừa thãi.” Tư Cuồng Lan lắc đầu, thẳng phòng. khi đóng cửa, thêm một câu: “Hai con tiểu yêu ngươi trông chừng cẩn thận. Chuyện của Tiêu Nguyên Tân vẫn nhờ chúng trợ giúp một tay.”

“Bọn họ vốn là bệnh nhân của , cần ngài dặn dò. Chỉ là ngài...”

Đào Yêu còn hết, cửa phòng của Tư Cuồng Lan đóng sập một cách khách khí.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-4/chuong-4-thach-co-4.html.]

“Cái gã ...” Nàng mặt quỷ với cánh cửa phòng , nhưng trong lòng hề tức giận vì ăn trọn cái đóng cửa . Rõ ràng chuyện cần xong , rõ ràng bản mệt mỏi như , thế mà những chuyện vốn cần bận tâm vẫn cứ để trong lòng. Con dường như luôn luôn ít nhiều, tùy hứng đáng tin cậy.

Có lẽ Lôi Thần sai, thế gian kẻ như Tiêu Nguyên Tân thì cũng sẽ như Tư Cuồng Lan.

Vỏ quýt dày móng tay nhọn. Nàng tạm thời tin là .

Ánh đèn cửa sổ sáng lên, bóng dáng của Tư Cuồng Lan hắt lên đó, tạo thành một đường nét vô cùng mắt.

Đào Yêu ngáp một cái, xoay rời . Hắn việc của , nàng cũng việc của nàng.

Sau ngày hôm đó, Đào Yêu đột nhiên trở nên siêng năng.

Liễu công tử và Ma Nha đều tưởng nàng Lôi Thần đ.á.n.h cho hỏng đầu . Một xưa nay lười nhác như nàng trở nên tích cực với chuyện chữa bệnh, ngoài việc cho ngựa ăn, nàng bắt đầu sớm về khuya như cơm bữa. Có lúc cơm còn ăn xong chạy biến. Mấy bận, nàng biền biệt mấy ngày trời, việc đầu tiên khi trở về là đ.á.n.h chén một bữa no nê, đó lăn ngủ.

Hỏi nàng, nàng chỉ đám yêu quái đốt giấy gọi nàng xếp thành hàng dài, phiền c.h.ế.t .

Hỏi nữa, nàng bèn , chữa thêm vài con yêu quái để nhân gian thêm vài phần yên . Một là để chứng minh nàng đến nhân gian chỉ để lừa ăn lừa uống, vô tích sự, hai là, lỡ như Lôi Thần thật sự mách lẻo với 'vị ', nàng cũng thêm lý do để thoát kiếp nạn, ít nhất cũng công tội bù trừ, giữ cái mạng nhỏ, đúng .

Nghe qua đều lý. Ma Nha tin thật, còn dặn dò nàng sự cẩn thận, cần thiết thì vẫn nên gọi và Liễu công tử cùng, ít nhất cũng hỗ trợ. Dù thì, tính tình yêu quái mỗi con mỗi khác, bản lĩnh cũng phân cao thấp, tâm tính cũng thiện ác, kẻ nào cũng đối xử khách khí với nàng. Mặc dù bọn họ dường như quen với cuộc sống của thường ở Tư phủ, nhưng suy cho cùng, họ thường. Ba bọn họ cùng rời khỏi Đào Đô, sớm muộn gì cũng cùng về, một ai xảy chuyện.

“Tiểu hòa thượng sai. Ngươi bận rộn 'kiếm công' cũng , nhưng cũng nên từ từ thôi, ngươi đồng da sắt. Đám yêu quái xếp hàng cũng hôm nay mới xếp, chỉ trách đây ngươi quá lười biếng, món nợ cũ tích tụ, trả hết trong thời gian ngắn là thể nào. Gần đây, riêng việc bốc khói đầu cũng mấy bận , đúng ?” Liễu công tử ghé sát , đỉnh đầu nàng: “Chậc chậc, cứ thấy tóc đỉnh đầu ngươi thưa thì ?”

“Biến!” Đào Yêu lườm : “Ngươi là một con rắn, cả lấy một cọng lông, mà cũng dám đỉnh đầu thưa thớt?”

“Ta quan tâm ngươi mà ngươi cũng nhận , đau lòng quá.” Liễu công tử tỏ vẻ tủi , xoa tóc : “Tóc của rõ ràng đen bóng còn rậm rạp, hình cũng là một phần của mà!”

“Ngươi bớt nhảm, bớt nấu cơm, bớt thơ là sự quan tâm lớn nhất đối với .” Đào Yêu hừ một tiếng: “Việc của , tự dự tính. Lúc cần các ngươi, ai phép chạy. Lúc cần thì ơn hãy ngoan ngoãn ở yên trong Tư phủ mà tận hưởng cuộc sống của thường .”

Những cuộc cãi vã tương tự như là một phần quá đỗi quen thuộc trong cuộc sống của bọn họ.

Ma Nha nhận . Dù thì cuộc sống của ba bọn họ chẳng vẫn luôn như ? Vừa chê bai nương tựa lẫn . Mà kẻ chịu thiệt thòi, mắng mỏ nhiều nhất, luôn luôn là .

Liễu công tử thì khác. Hắn cảm thấy Đào Yêu dạo gần đây giống với , chỉ riêng ở chuyện siêng năng.

Chiều tối hôm đó, Đào Yêu cả bụi bặm trở về, Liễu công tử đang bãi cỏ ở chuồng ngựa gọi .

“Có chuyện gì mau, mệt c.h.ế.t .” Đứng cách hàng rào, nàng mất kiên nhẫn .

Liễu công tử đầu nàng, : “Ta nghĩ là ngươi sợ Lôi Thần mách lẻo .”

“Hả?” Đào Yêu nhất thời hiểu .

Liễu công tử đầu , một cọng cỏ dại xoay tròn trong tay : “Ngươi đang lén lút chuyện gì ?”

Đào Yêu sững : “Ngươi gì?”

“Sự ‘siêng năng’ của ngươi đến một cách khó hiểu.” Liễu công tử .

Đào Yêu cau mày: “Lời của ngươi cũng đến một cách khó hiểu. Chúng sống chung một mái nhà, tối qua ăn mấy bát cơm ngươi còn nữa là.”

Liễu công tử giơ cọng cỏ dại trong tay lên ánh chiều tà, nó đung đưa trong gió: “Lời tiểu hòa thượng , cũng là lời . Ba chúng một ai phép xảy chuyện. Vẻ bất thường của ngươi, , nhưng giấu thì .”

Đào Yêu khựng .

“Phải nguyên cớ gì đó chứ.” Liễu công tử : “Liên quan đến Tư Cuồng Lan ? Ngươi và dạo thiết như .”

“Tất nhiên là .” Đào Yêu dứt khoát phủ nhận, đoạn nhướng mày: “Ta và trở nên thiết, công lao của các ngươi nhỏ ha. Ngươi một phần, Miêu quản gia một phần, chẳng ai cũng đẩy về phía ? Miêu quản gia thì thôi , ngươi hùa theo gì? Chẳng là ai từng nhắc nhở , bảo luôn nhớ là Đào Yêu của Đào Đô, còn tên tạp dịch chăn ngựa chỉ là một vai diễn qua đường.”

“Chậc chậc, thấy , mới vài câu, ngươi léo nha léo nhéo cả một tràng. Đây là thẹn quá hóa giận thì là gì.” Liễu công tử bật : “Ta nhắc nhở ngươi là thật, đó là bổn phận của với tư cách là đồng hương Đào Đô của ngươi. với tính cách của , thích can thiệp tự do của khác. Dù thì, quyết định tương lai của , chỉ chính bản ngươi. Nếu lòng ngươi , khác rách họng cũng vô dụng.” Hắn ngừng , , phẩy phẩy cọng cỏ dại trong tay: “Theo phán đoán của dạo gần đây, như Tư Cuồng Lan là một đối tượng thể phó thác cả đời. Chỉ là... phàm nhân thì mệnh ngắn một chút.”

Đào Yêu đỏ mặt, gõ hàng rào một cái: “Ngươi ăn tối nên đói đến ngớ ngẩn ? Cả đời của cớ gì phó thác cho kẻ khác? Bản là chỗ dựa nhất .”

“Điều thì tin.” Liễu công tử vẫn tủm tỉm: “ Đào Đô của chúng nhiều quy tắc như Thiên giới. Chỉ cần hai bên tình nguyện, chuyện đều dễ . Dù thế nào cũng đừng vì áp lực mà tự biến thành kỳ quái.”

“Ngươi chắc chắn là uống say .” Đào Yêu chằm chằm gáy : “Thú thật, đúng là sợ ai mách lẻo. cuốn danh sách của Lôi Thần cứ lởn vởn mắt mãi. Hôm đó mới đột nhiên nhận , đám kiêu ngạo ở Thiên giới cũng chỉ sống những ngày sung sướng ở cao.”

“Vậy thì ?”

“Cho nên, nảy sinh một 'chút xíu' áy náy với sự lười biếng đây của .” Đào Yêu nhấn mạnh hai chữ “chút xíu”: “Người của Đào Đô nên thua kém Thiên giới, càng nên thua kém loài . Ta cũng lười quản ngoại thương nội thương gì. Ta chỉ việc nên . Chỉ mong trời đất bớt một phần thất vọng thì một phần. Như , ít nhất là khi một con yêu quái nhỏ bé như Nhân Diện hỏi những câu tương tự, sẽ đến mức á khẩu trả lời .”

“Chỉ đơn giản thôi ?” Liễu công tử hỏi.

“Chứ ngươi phức tạp đến ?” Đào Yêu hỏi vặn .

Liễu công tử đầu . Hoàng hôn đỏ nhạt nhuộm lên áo quần của Đào Yêu tạo nên một vầng sáng dịu dàng. Hắn : “Ngươi trưởng thành đó.”

Đào Yêu hừ một tiếng, xoay định bỏ .

“Đào Yêu.” Liễu công tử gọi nàng. Tia sáng cuối cùng nơi chân trời lóe lên trong mắt : “Ta chỉ hy vọng ngươi bình an, còn hy vọng ngươi vui vẻ. Sinh mệnh của chúng quá dài. Cho nên gì thì cứ , cũng c.h.ế.t ai. Pháo hoa tuy ngắn ngủi nhưng mà, đúng ? Xem xong còn thể ghi nhớ cả một đời.”

Đào Yêu sững sờ. Bóng lưng của Liễu công tử bỗng dưng trở nên mơ hồ trong tầm mắt nàng.

“Ngươi còn về ăn cơm thì cứ ở đây mà ăn cỏ chung với đám ngựa !” Nàng dùng sức dụi mắt, co giò chạy biến khi kịp đầu .

Nàng thấy biểu cảm của lúc , cũng với những lời như . Nàng hy vọng bọn họ mãi mãi cãi cọ ầm ĩ, ai nhường ai, mãi mãi dùng đủ cách để chọc ghẹo nàng, mãi mãi dùng lợi ích để định vị mối quan hệ của , mãi mãi để nàng giữ vẻ sảng khoái , mãi mãi đừng để trái tim nàng nảy sinh bất kỳ ràng buộc nào... xem , bây giờ ngày càng khó .

Thôi thì, tạm thời đừng nghĩ xa xôi như . Ít nhất là , những cùng rời khỏi Đào Đô thì cùng về, bình an vô sự, đoàn đoàn viên viên.

Đồng thời, nàng cũng áy náy. Nàng vẫn thật với Liễu công tử. Nàng siêng năng như chỉ vì giành thể diện cho Đào Đô. Nàng , rắc rối do nàng gây nàng sẽ tự giải quyết.

Chỉ là vẫn cần thêm một chút thời gian.

Trong bóng chiều chạng vạng, nàng chạy nhanh, chỉ sợ chạy chậm sẽ Liễu công tử đuổi kịp, con rắn nấu ăn dở tệ nhưng vô cùng ranh mãnh thấu điều gì đó.

 

Loading...