Bách Yêu Phổ 4 - Chương 5: Bí Hí 5
Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:42:07
Lượt xem: 52
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sáng sớm tiết trời vẫn còn mát mẻ, một cỗ xe ngựa rời khỏi Tư phủ, chẳng bao lâu rẽ con đường núi xanh um tươi , thẳng hướng huyện Thanh Viên mà lao vun vút.
Tư Cuồng Lan vẫn ôm cuốn binh thư xem hoài chán của , tự tạo một thế giới riêng giữa cỗ xe ngựa đang xóc nảy.
Phía bên là những câu chuyện phiếm dứt, đồ ăn vặt ngớt. Chỉ cần ngang qua một nơi cảnh sắc coi , thậm chí một con chim lạ bay vụt qua, cũng đủ khiến cả đám xuýt xoa kinh ngạc như từng thấy bao giờ. Lại còn một con hồ ly phấn khích đến độ lăn lộn khắp nơi.
Trong xe ngựa bao giờ náo nhiệt đến thế.
Tư Cuồng Lan lẽ bắt đầu hối hận vì mang bọn họ ngoài ...
"Tài!"
"Hì hì, Xỉu! Ngươi thua !"
"Lại nào, nào!"
Giữa tiếng xúc xắc lách cách, Đào Yêu, mặt dán đầy giấy trắng, lắc hỏi: "Nhị thiếu gia, đây chơi cùng !"
Tư Cuồng Lan mắt liếc nơi khác: "Trên đường tiêu khiển thì cũng thôi . Về nhà mà còn chơi thì các ngươi quy củ của Tư phủ đó."
Đào Yêu bĩu môi: "Lại chẳng cược tiền, đoán tài xỉu thôi mà. Đến huyện Thanh Viên chẳng mất bảy tám ngày ? Xóc nảy thế mà còn sách, cẩn thận hỏng mắt đấy!"
"Nhị thiếu gia, nha đầu sai . Mấy lời nhảm nhí khác của nó ngài thể , nhưng lời khuyên liên quan đến sức khỏe thì ngài vẫn nên theo ." Liễu công tử kéo Đào Yêu dịch sang một bên: “Qua đây chơi cùng , ngài xem, tiểu hòa thượng chơi vui đến thế mà."
Ma Nha ngước mắt đám giấy trắng tua tủa rủ xuống từ đỉnh đầu, mặt mày méo xệch: "Ta vui chỗ nào chứ, đầu sắp 'mọc cỏ' đến nơi ."
Tư Cuồng Lan dường như bọn họ phiền đến nơi, bèn gấp sách , hít một thật sâu, mấy họ: "Ta mà chơi cùng, e là mặt của các ngươi đủ chỗ dán ."
"Chưa chắc Nhị thiếu gia. Chơi xúc xắc là xem vận may, chứ xem ai nhiều sách hơn."
" đó, đúng đó, mặt ai đủ chỗ dán còn ."
"Vậy ? Ha ha."
Nửa canh giờ , Đào Yêu, mặt còn rõ nữa, giơ hai tay lên, quờ quạng trong trung như mù: "Ta thấy gì nữa ! Ai đưa xúc xắc cho với!!"
"Đây , cho ngươi." Mặt Liễu công tử cũng vùi lấp trong đám giấy dán dày đặc, e là tìm nổi một chỗ trống nào để dán thêm nữa.
Ma Nha đành dùng tay vén đám giấy che mắt , bất lực với hai họ: "Nhận thua . Nhị thiếu gia giỏi quá , một ván cũng từng thua."
Tư Cuồng Lan ung dung phe phẩy quạt xếp, mỉm .
Đào Yêu giật hết giấy mặt xuống, Tư Cuồng Lan từ trái sang , cau mày: "Ngươi chắc chắn là gian lận ! Sao thể ván nào cũng đoán trúng chứ!"
"Kẻ thua phục thì lúc nào cũng lắm lý do." Tư Cuồng Lan lắc đầu.
Liễu công tử cũng gỡ giấy mặt xuống, với Đào Yêu: "Thính giác của một trời sinh nhạy bén hơn . Một kẻ từng mười đ.á.n.h bạc thua chín như ngươi chẳng lẽ thật sự cao thủ thể dựa thính giác để phân biệt điểm xúc xắc ?" Nói đoạn, chắp tay với Tư Cuồng Lan: “Nhị thiếu gia là Nhị thiếu gia, việc gì cũng thua kém ai. Tại hạ bội phục, bội phục!"
Tư Cuồng Lan thản nhiên : "Khi cha còn tại thế, ông thường bắt chúng bịt mắt, chỉ dựa âm thanh để phân biệt vị trí của các vật thể khác . Lớn thì là hướng của bước chân một , nhỏ thì là tiếng động khi một chiếc lông vũ rơi xuống. thì tấn, đội chậu nước cho đến khi cháy hết ba nén hương."
"Tư lão gia đối với hai vị đúng là hề nương tay chút nào." Đào Yêu cảm khái. Trước mắt nàng bất giác hiện lên hình ảnh thuở nhỏ tấn, giơ chậu nước lớn chịu phạt. Chỉ nghĩ thôi cũng thấy đáng thương . Trời mới bọn họ năm đó chịu bao nhiêu khổ cực, mới đổi cái gọi là "tư chất hơn " hôm nay.
"Giang hồ hiểm ác, nhất định tai thính mắt tinh." Trên mặt Tư Cuồng Lan chút gì oán trách quá khứ, thậm chí còn cho rằng đó là khổ cực: “Ông chỉ là dùng khả năng lớn nhất của để và trưởng thể sống lâu hơn một chút."
Đào Yêu sững , : "Hiếm khi ngài gọi Đại thiếu gia là trưởng đó."
"Hắn dáng trưởng ?" Tư Cuồng Lan thở dài.
"Quả thực giống trưởng cho lắm. Vậy thì, đến Tĩnh Tĩnh nhà ngài..." Đào Yêu tính toán một chút: “Từ Tết đến giờ, nửa năm trôi qua , vẫn định về ? Ta cũng Miêu quản gia nhắc đến tin tức gì mới của gần đây. Ngài cứ mặc kệ chạy lung tung bên ngoài ?"
"Nửa tháng gửi thư về, vẫn đang tụ tập cùng chí hữu." Tư Cuồng Lan gấp quạt : “Nếu thấy ở cũng hơn ở nhà, đợi trở về, cứ tùy tiện tìm một lý do tống ngục chơi là . Phòng đơn trong Bệ Hãn Tư chắc cũng tệ lắm."
Nhìn dáng vẻ của giống như đang đùa chút nào. Gã , rõ ràng vẫn luôn lo lắng cho an nguy của trưởng nhưng chịu hé nửa lời, chừng thật sự sẽ dùng chiêu độc để trừng phạt Tư Tĩnh Uyên hiểu chuyện.
"Đào Yêu..." Ma Nha lén kéo vạt áo nàng, nhỏ: “Ta thấy... là chúng tìm cách gửi tin cho Đại thiếu gia , bảo mau về nhận với Nhị thiếu gia, bằng chúng khi thật sự đưa cơm tù đó."
"Ta cũng bây giờ ở ! Cùng lắm thì cho ăn cơm tù ngon một chút là chứ gì."
"Chuyện ... là Liễu công tử nghĩ cách gì ?"
"Hắn c.h.ế.t , mà tra gốc gác của bây giờ."
"A Di Đà Phật, Đại thiếu gia phen gay go ."
"Không , tù chứ c.h.é.m đầu , thế nào cũng ngày thả thôi."
Tư Cuồng Lan về chỗ cũ tiếp tục sách, dĩ nhiên là thấy hết lời bọn họ . Khóe miệng khẽ nhếch lên. Mấy kẻ nửa đường gia nhập, vốn dĩ chẳng chút quan hệ gì với Tư gia, mà bắt đầu lo lắng cho an nguy của Tư Tĩnh Uyên tự nhiên như thế... Bao nhiêu năm qua, hình như ngoài Miêu quản gia , từng ai như .
Hắn lặng lẽ liếc mắt bọn họ, mấy kẻ "tạp dịch" lúc nào cũng ồn ào náo loạn, chút đắn , cảm thấy mang bọn họ ngoài, cũng là chuyện gì đáng hối hận.
Đông là náo nhiệt. Hành trình dù khô khan dài đằng đẵng đến cũng trở nên nhanh chóng hơn. Chẳng mấy chốc, bọn họ con đường đến huyện Thanh Viên bảy ngày. Theo kế hoạch, chiều tối mai là gần như đến đích .
Cũng chẳng trách huyện Thanh Viên bốn mùa xanh , mùa đông mùa hè. Nó ở nơi địa thế cao, khí hậu vốn khác biệt so với vùng đồng bằng. Càng đến gần, đường núi càng khúc khuỷu, cây cối hoang dã hai bên đường cũng càng um tùm rậm rạp hơn, rõ ràng là một bức bình phong thiên nhiên hiếm , dành tặng môi trường an và thoải mái nhất cho nơi gần như là chốn đào nguyên biệt lập .
Cách huyện Thanh Viên còn một ngày đường, cái nóng oi ả giảm ít. Gió thổi dọc đường đều mang theo hương thơm thanh khiết lạ thường, khiến tâm trạng phấn chấn hẳn lên. Mọi càng thêm nóng lòng đến mảnh đất linh tú sắp sửa diễn một thịnh hội bậc nhất thiên hạ .
lúc , tốc độ xe ngựa đột nhiên chậm , một lúc , dừng hẳn.
Tư Cuồng Lan vén rèm lên, hỏi gia đinh đ.á.n.h xe: "Sao dừng ?"
Gia đinh lau mồ hôi trán, sắc mặt cũng lắm: "Nhị... Nhị thiếu gia, hình như... lắm."
"Hửm?"
Gia đinh lắp bắp : "Nhị thiếu gia... chúng vòng quanh con đường mấy vòng . Tiểu nhân rõ ràng... rõ ràng là theo đúng lộ trình, tại , cứ luôn con đường cũ." Gia đinh run rẩy chỉ pho tượng đá đầu trong bụi cỏ ven đường: “Tiểu nhân thấy nó thứ ba ... Giống hệt , chắc chắn là ven đường đặt ba pho tượng giống ."
Đào Yêu vén rèm chui , pho tượng đá , hỏi: "Ngươi thật sự ba ?"
Gia đinh gật đầu lia lịa: "Việc khác tiểu nhân dám khoe, chứ nhận đường là bao giờ sai!" Hắn càng chắc chắn càng sợ hãi, run rẩy hỏi Tư Cuồng Lan: “Nhị thiếu gia, là... chúng gặp thứ gì sạch sẽ ?"
Tư Cuồng Lan lên trời, bình tĩnh : "Mặt trời lên cao, trời xanh mây trắng, ngươi thấy chỗ nào sạch sẽ?"
" mà... Nhị thiếu gia, thật sự quá kỳ lạ!" Gia đinh sắp đến nơi: “Hơn nữa ngài xem, xung quanh một bóng , núi hoang rừng vắng..."
Đào Yêu mỉm : "Để xuống xem ." Nói bèn nhảy xuống xe ngựa, pho tượng đá quanh quất.
Tư Cuồng Lan cũng xuống xe, ở đầu xe ngựa quan sát tình hình xung quanh.
Liễu công tử và Ma Nha cũng vội vàng nhảy xuống, đến bên cạnh Đào Yêu hỏi: "Phát hiện gì ?"
Đào Yêu hít hít mũi: "Không khí trong lành, chim hót hoa thơm." Nói xong đầu hỏi Tư Cuồng Lan ở đằng : “Nhị thiếu gia, bên ngài phát hiện gì ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-4/chuong-5-bi-hi-5.html.]
Tư Cuồng Lan lắc đầu. Hoàn dấu hiệu gì kỳ quái.
"Để đ.á.n.h xe." Tư Cuồng Lan với gia đinh.
"Vậy cạnh ngài nhé." Đào Yêu nhảy lên xe, hì hì: “Ngồi trong xe lâu quá ngột ngạt, ngoài cho tỉnh táo chút."
Tư Cuồng Lan để ý đến nàng, cũng đuổi nàng trong.
Đoàn tiếp tục lên đường.
Vẫn là con đường đó, tuy chật hẹp khúc khuỷu, nhưng ngựa của Tư phủ nay đều , đoạn đường thế vẫn chạy băng băng như đất bằng, vô cùng vững vàng.
Ngồi bên ngoài càng thể thỏa sức ngắm phong cảnh núi rừng, cây xanh cỏ biếc, hoa dại rực rỡ, dọc đường đều là cảnh sắc mùa hè nhất.
Tư Cuồng Lan chăm chú đ.á.n.h xe. Đào Yêu lén lút ngắm gò má chăm chú của , chậc chậc, thật ưa .
"Nhìn đường, đừng ." Hắn đột nhiên lên tiếng.
Dọa Đào Yêu vội vàng dời mắt chỗ khác, hừ một tiếng: "Có gì đáng chứ. Ở đây chỉ một con đường , một ngã rẽ cũng ."
Lời dứt, nàng sững . Tư Cuồng Lan cũng biểu cảm tương tự.
Lại là pho tượng đá cụt đầu , quả thực giống hệt.
Gia đinh từ trong xe thò đầu , kích động la lên: "Thấy , thấy , tiểu nhân dối mà! Lại !"
Tư Cuồng Lan nhảy xuống xe, pho tượng đá , với Đào Yêu cũng xuống theo: "Ngươi thấy ?"
Đào Yêu xung quanh, : "Núi hoang rừng sâu, một hai sơn tinh yêu mị nghịch ngợm cũng gì lạ."
"Lẽ nào gặp lũ yêu quái nhàm chán chuyên trêu chọc khách thương qua ?" Liễu công tử bước tới, hít sâu mấy : “ là khí trong lành chim hót hoa thơm, cảm thấy chút yêu khí nào cả. Có lẽ chỉ là sơn tinh cấp thấp thôi."
"Vậy ngươi tìm cho xem ." Đào Yêu lườm một cái: “Ngươi xem chỗ rộng lớn thế nào, chẳng lẽ bắt lật từng tấc đất lên ."
"Chắc chỉ là lũ nghịch ngợm thôi." Ma Nha ôm Cổn Cổn tới: “Hai đừng vội tức giận, là để niệm một đoạn kinh văn, tin rằng bọn chúng thấy sẽ tự động rời ."
Đào Yêu và Liễu công tử đồng thanh: "Đợi ngươi niệm xong kinh thì đến sáng mai !"
Ma Nha ấm ức : "Vậy chứ, chẳng lẽ phóng hỏa đốt trụi con đường ?"
Liễu công tử xoa cằm: "Cũng là một cách ."
Ma Nha đổ mồ hôi lạnh ròng ròng, đang định mở miệng, Cổn Cổn trong lòng nhảy xuống, chạy lon ton đến pho tượng đá, nhấc một chân lên... tè một bãi lớn. Chắc là do nhịn xe lâu quá...
Trong khí còn mùi chim hót hoa thơm nữa, chỉ còn một mùi khai nồng nặc. Mọi đồng loạt đưa tay lên bịt mũi.
Cùng lúc đó, một khối vật thể màu trắng nửa trong suốt hoảng hốt thoát từ trong pho tượng đá, chớp mắt biến mất giữa trung.
Lúc , trong khí mới thoảng qua một luồng yêu khí nhàn nhạt.
Ma Nha la lớn: "Là nó ?!"
"Chắc , còn kịp rõ biến mất ." Liễu công tử bụi cỏ thêm mấy : “Chắc chỉ là một luồng yêu lực do tiểu yêu quái nghịch ngợm nào đó phóng thôi."
Đào Yêu nín , xoa đầu Cổn Cổn: "Hồ ly ngoan, tè đúng lúc lắm."
Tư Cuồng Lan nhíu mày, chút tin Đào Yêu.
Đào Yêu vỗ vỗ tay : "Lên xe thôi Nhị thiếu gia, xem xem chúng nữa ."
Quả nhiên, xe ngựa thẳng một mạch, chẳng bao lâu đến một đoạn đường mới.
Người cảm thấy khó tin nhất vẫn là gia đinh, ánh mắt Đào Yêu và những khác khác lạ.
Trong xe ngựa, Cổn Cổn thưởng miếng bánh đường lớn nhất mấy ngày nay, vui vẻ kêu ư ử ngừng.
Ma Nha vô cùng tự hào, cảm thấy Cổn Cổn nở mày nở mặt . Ai dám hồ ly nuôi là đồ vô dụng chứ? Đây chẳng là tốn chút sức lực giải quyết xong một vấn đề lớn .
Chỉ Liễu công tử là với Ma Nha bằng giọng điệu đầy ẩn ý: "Ngày thường ngươi vẫn nên cho nó ăn nhiều rau xanh thanh nhiệt giải độc . Ngươi xem nước tiểu nó thối đến mức nào ."
Ma Nha cụp mắt: "Nước tiểu... loại thơm ?"
"Nó thối mà!"
"Trong lòng ngươi thấy thối, tất nhiên sẽ thối."
"..."
Bên , Tư Cuồng Lan thỉnh thoảng vén rèm tình hình bên ngoài.
"Không gì đáng lo ." Đào Yêu thấy sắc mặt nghiêm trọng, hì hì : “Núi hoang rừng vắng thường tinh quái nhàm chán trêu chọc qua đường, đuổi là ."
Tư Cuồng Lan vẫn hề thả lỏng cảnh giác: "Nơi e là yên bình như tưởng tượng. Mọi đều cẩn thận một chút."
"Yên tâm, bọn ở đây, dù thế nào cũng thể mất hứng của Nhị thiếu gia ." Đào Yêu nhét một miếng bánh đường miệng: “May mà Cổn Cổn buồn tè, lỡ dở thời gian của chúng , bằng kịp dự yến mới đau lòng c.h.ế.t mất."
Tư Cuồng Lan buông rèm xuống, cau mày lẩm bẩm: "Vị trí hẻo lánh, đường núi khó , rõ ràng nơi thích hợp để tổ chức thịnh hội..."
"Cứ đến hẵng , cứ yên tâm . Thật sự chuyện gì, chẳng qua cũng chỉ là mang mối ăn đến cho Nhị thiếu gia thôi mà." Đào Yêu : “Ngài nghĩ xem, những thể đến dự yến , phú thì cũng quý. Lỡ như bọn họ chuyện gì..."
Đang , nàng đột nhiên im bặt, cả sững , ánh mắt trống rỗng, ngay cả miếng bánh đường trong miệng cũng quên cả nhai.
"Bọn họ chuyện thì ?" Tư Cuồng Lan đầu , thấy bộ dạng của Đào Yêu lúc , lấy lạ: “Sao ?"
Đào Yêu nhắm mắt, hít một thật sâu mới hồi phục , vội vàng xua tay với : "Đâu ... Cái bánh đường ... nghẹn."
Tư Cuồng Lan đ.á.n.h giá nàng một lượt, hỏi thêm gì nữa.
Xe ngựa thêm một đoạn, Đào Yêu đột nhiên hỏi: "Tối nay chúng nghỉ ở ?"
Tư Cuồng Lan đáp: "Dịch quán Yên Hà Lâm."
"Tốt ?" Đào Yêu buột miệng.
"Tốt chỗ nào?" Tư Cuồng Lan hiểu: “Chỉ là một dịch quán bình thường thôi mà."
"Ờ... Ý là... nơi đó cách huyện Thanh Viên gần đúng ? Vậy chẳng là !" Đào Yêu lảng .
Không ai , lúc trong lòng nàng đang nở hoa vui sướng...