Bách Yêu Phổ 4 - Chương 5: Đấu Mộc 5
Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:41:12
Lượt xem: 48
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vốn dĩ sợ lạnh. Dù thì, bên hình , là một yêu quái tên gọi Đấu Mộc.
Đấu Mộc, cái tên thật tầm thường, nhưng trái ngược với thiên tính của bọn họ.
“Dưới biển sâu yêu quái, tên Đấu Mộc, đầu tựa hổ, tựa rồng, trán một sừng, mắt xanh, răng nanh vuốt sắc như dao, da thịt thô dày như gỗ, vân tuổi. Tính tình hung tợn hiếu chiến, vô cùng hung mãnh, lấy giao long thức ăn, ngoài trăm dặm ngửi thấy mùi, giao long dám đến gần. Lên bờ thể hóa thành vạn vật, xuống nước sẽ hiện nguyên hình. Sau khi c.h.ế.t hóa thành một tấc gỗ, đeo thuyền thể tránh hải quái, đá ngầm, bảo đảm bình an.”
Hắn từng thấy mô tả về tộc của trong mấy quyển cổ tịch ghi chép về yêu quái, chung cũng sai lệch mấy. Chỉ là mỗi trưởng của thấy sách vở ghi chép về bọn họ, tâm trạng thì xé trang đó , tâm trạng thì đốt luôn cả cuốn sách. Khi tâm trạng , còn đ.á.n.h cho chủ nhân cuốn sách một trận.
Khi đó hiểu, hỏi trưởng tại , chẳng qua chỉ là mấy quyển sách nhảm nhí lưu truyền trong nhân gian, đều xem cho vui, ai coi là thật.
Huynh trưởng cũng giải thích nhiều, chỉ : “Có ghi chép, thì tự do.”
Nhiều năm mới đời một vật, gọi là Bách Yêu Phổ. Bên ghi chép trăm loại yêu vật, tên gọi, lai lịch, tính tình, đều ở trong đó. Nói là trăm yêu, nhưng gần như thu thập tất cả yêu vật giữa trời đất. Tương truyền vật sinh cùng trời đất tam giới, lai lịch thần bí, ít kẻ bộ diện mạo của nó. Nhiều năm lưu truyền xuống, chỉ còn “thiên sinh dị năng” của nó, tất cả yêu vật ghi chép trong đó, dù lớn nhỏ, thiện ác, một khi xóa khỏi cuốn phổ thì trong hiện thế, tộc đó sẽ còn tung tích, tan thành mây khói, vĩnh viễn trở !
Bởi , ngày nay bao nhiêu yêu quái quan tâm đến lai lịch của Bách Yêu Phổ, bọn chúng chỉ sợ sơ sẩy một chút, sẽ “nhờ phúc” của cái thứ g.i.ế.c yêu thấy m.á.u , mà c.h.ế.t sạch sành sanh, ngay cả một dấu vết từng tồn tại cũng lưu . cũng thật buồn , chúng yêu trong lòng tuy sợ hãi, căm hận, nhưng thể mong cho Bách Yêu Phổ mãi mãi vẹn , chỉ cần nó bình an thì mới thể bình an. Cái tâm lý mâu thuẫn quả thực giày vò.
Bỏ qua việc vật là cơn ác mộng của vô yêu quái, nếu thể khống chế nó để sử dụng cho riêng thì chẳng khác nào nắm mệnh mạch của yêu vật thiên hạ. Có con át chủ bài trong tay, thật dám tưởng tượng thể tạo chuyện lớn... hoặc đại họa đến mức nào. Tương truyền thời thượng cổ, cũng từng xảy loạn lạc tranh giành Bách Yêu Phổ, nhưng cuối cùng dẹp yên. Sau đó, món đồ phỏng tay bèn phong ấn trong địa phận Đào Đô, từ đó trời đất còn thấy chuyện vì nó mà dấy lên sóng gió.
Vừa nghĩ đến tính mạng của khống chế bởi thứ , cũng khó trách trưởng trút giận lên mấy quyển cổ tịch vô tội . Dù thì trưởng cũng thể trút giận lên Bách Yêu Phổ, trong lòng còn coi nó như tổ tông mà phụng thờ. Mặc dù cũng cảm thấy cái cảm giác bóp cổ trong vô hình mấy thoải mái, nhưng sự đến nước , thì chi bằng đừng nghĩ đến nữa thì hơn. Hơn nữa, Bách Yêu Phổ trấn giữ ở Đào Đô nhiều năm, từng xảy sơ suất, chỉ cần rơi tay kẻ lòng khó lường thì cuộc sống của vẫn an .
Huống hồ, xét theo trải nghiệm thực tế của tộc Đấu Mộc bọn họ, Bách Yêu Phổ qua thì hung hiểm nhưng bao giờ đúng khó bọn họ, ngược , chính chư thần Thiên giới tiêu diệt hơn nửa đồng tộc của họ.
Hắn trải qua trận đại chiến đó, nhưng trưởng kể cho nhiều trong vô đêm dài khó ngủ. Tổ tiên Đấu Mộc đời đời sống biển, hung mãnh nhanh nhẹn, lấy giao long thức ăn, nhưng thỉnh thoảng cũng ăn thịt khác cho đỡ thèm, ví dụ như thịt cá, thịt cá voi, thịt của các loài hải quái khác, và cả những con xui xẻo may rơi xuống biển.
ai ngờ khi nếm thử mùi vị thịt , bọn họ thấy còn ngon hơn cả thịt giao long. Thế là bọn họ còn thỏa mãn với việc chờ đợi những con sơ ý rơi xuống nước, mà chủ động tay, chỉ tấn công thuyền bè qua , mà cơn thèm nổi lên còn lên bờ bắt , nhất thời gây một trận gió tanh mưa m.á.u thể kiểm soát.
Nhân gian gặp đại kiếp, Thiên giới phẫn nộ bèn phái Lôi Thần đến tiêu diệt Đấu Mộc. Sau một trận đại chiến, tộc Đấu Mộc tổn thất hơn nửa, mặt biển bao la ngập trong m.á.u đỏ ngàn dặm. Vốn tưởng cần dùng đến sức mạnh của Bách Yêu Phổ, tộc Đấu Mộc cũng sẽ biến mất khỏi thế gian, nhưng ngờ Lôi Thần tận diệt bọn họ mà chừa những kẻ từng ăn thịt , cùng với đứa trẻ và những kẻ đang mang thai. Sau đó ban bố thần lệnh, yêu cầu bọn họ từ nay về họa loạn nhân gian, thu liễm tâm tính, an phận thủ thường, nếu , một thành viên vi phạm, tru di tộc, còn khoan hồng!
Khi đó, vẫn còn trong bụng , trưởng cũng còn nhỏ.
Trong ký ức của , lời răn dạy nhiều nhất là tránh xa nhân giới, càng bất kỳ dây dưa nào với con , nếu kẻ chịu thiệt nhất định là bọn họ.
Vì , chuyện phản nghịch nhất mà từng , chẳng qua cũng chỉ là ban đêm lặng lẽ bơi đến gần bờ, ngắm ánh đèn phồn hoa của nhân giới từ nước. Hắn hề ghét nơi , thậm chí khi những đồng tộc lớn tuổi nghiến răng nghiến lợi lên án Thiên giới năm đó tay quá nặng, cũng cảm thấy bọn họ đúng, rõ ràng là bọn họ xông đến chỗ ăn thịt mà...
Có đôi khi, trưởng cũng cùng ngắm nhân giới từ xa. ánh mắt của trưởng khác, giống như lúc gặp con mồi biển, lạnh lùng khao khát. Hơn nữa, còn , trưởng từng lén lút đến nhân giới.
Thời gian thấm thoát, từ một Đấu Mộc non nớt trưởng thành thành một “bá chủ biển cả”, coi đám hải thú, cá voi hình lớn hơn gấp mấy gì. Thế nhưng, cuộc sống ngày càng khó khăn. Cuộc sống an dần xa rời, bọn họ di cư ngày càng thường xuyên hơn. Không ít Đấu Mộc lớn tuổi cũng lượt c.h.ế.t , thực là còn sống một nửa tuổi thọ.
Nguyên nhân gì khác, mà là vì tìm kiếm thức ăn quá gian nan.
Nói cũng thật trớ trêu. Bao nhiêu năm qua, bản lĩnh của bọn họ yếu , mà là trong những giao đấu, loài giao long cũng ngày càng ranh mãnh. Bây giờ chúng thể ngửi thấy mùi của bọn họ từ cách xa, cho bọn họ cơ hội đến gần cao chạy xa bay. Vì , bọn họ tốn nhiều sức lực, tìm kiếm tung tích của giao long trong vùng biển rộng lớn. Vận may thì tìm một cái hang ổ, một bữa no nê, nhưng phần lớn thời gian đều là bụng rỗng.
Mặc dù cá hoặc các loài hải thú khác trong biển thể cung cấp vô hạn, nhưng năng lượng từ thịt giao long, tuổi thọ của Đấu Mộc sẽ ảnh hưởng lớn. Người vạn vật thế gian đều sinh khắc, Đấu Mộc sinh mạnh mẽ, bá đạo biển, cần lo lắng trở thành thức ăn trong miệng kẻ khác, ngờ khống chế bởi loài giao long xem sức phản kháng, chỉ thể mặc cho bọn họ ăn thịt. Tạo hóa của Thiên Đạo, quả nhiên khó lường.
Nói về thịt , tuy hữu dụng bằng thịt giao long, nhưng ít cũng mạnh hơn thịt cá. ai dám ăn? Lôi Thần bao giờ đùa.
Kẻ khác thấy lẽ thấy buồn , nhưng sự đúng là , bá chủ biển cả vì ăn no mà đến giai đoạn nguy hiểm, gian nan nhất. Đồng tộc bên cạnh bọn họ ngày càng ít , cho đến một ngày, cũng nhắm mắt.
Những Đấu Mộc trẻ tuổi còn cũng tứ tán khắp nơi, rằng sống chung với cũng vô dụng, chi bằng nhân lúc còn trẻ, còn sức, đến nhiều nơi hơn trong biển cả để kiếm sống, tự cầu bình an .
Ngày hôm đó, hai bọn họ ở trong làn nước biển trống rỗng, ngẩn mấy con tôm cá thỉnh thoảng bơi qua suốt một ngày.
Sáng sớm hôm , trưởng trồi lên mặt biển, một câu: “Đến nhân giới.”
Hắn tất nhiên cũng theo, trong lòng còn chút háo hức.
Muốn sinh tồn thì linh hoạt. Mục đích ban đầu của trưởng tất nhiên là trộm thịt ăn. Hắn nhân giới tuy rộng lớn bằng biển cả, nhưng những bảo vật mà biển cả , và cả những kỹ năng kỳ lạ. Mục đích của trưởng là tìm một pháp bảo hoặc phương t.h.u.ố.c thể che giấu mùi của Đấu Mộc.
Tiếc là hai lữa ở nhân giới mấy năm, vẫn như ý.
, trời tuyệt đường . Hóa thành hình , yêu quái cũng hưởng ké câu . Ngay lúc bọn họ nản lòng, một sự tình cờ đổi tương lai của bọn họ.
Dạo đó, bọn họ đang lang thang ở Yên Châu, một tòa thành nhỏ ven biển. Nơi tuy danh tiếng lớn bằng Dương Châu, Tuyền Châu, nhưng là con đường mà các “Cản Hải Khách” qua để biển ăn. Lẽ biển buôn bán cũng gì , nhưng ai biển ăn cũng gọi là “Cản Hải Khách”. Chỉ những xuất phát từ Yên Châu, thẳng về phía bắc, xuyên qua một vùng biển tên là Khô Lâu Đầu, đến một “Bí Quốc” giữa biển để ăn, mới danh xưng . Các Cản Hải Khách bình thường hành sự kín đáo, giao du với ngoài ngành, chỉ việc theo quy tắc của riêng , vài phần thần bí, “Bí Quốc” mà các Cản Hải Khách đến rốt cuộc là nơi thế nào, ngoài thể , chỉ ở đó những mối ăn mà nơi khác . Hàng hóa mà các Cản Hải Khách an trở về từ Bí Quốc mang theo cũng là những kỳ trân dị bảo hiếm thấy thị trường.
Có thể dính líu đến Cản Hải Khách là vì hai bọn họ lẻn lên một chiếc thuyền buôn đang chuẩn xuất phát từ cảng Yên Châu. Ban đầu, bọn họ chủ nhân của con thuyền buôn đó thường bán nhiều loại kỳ d.ư.ợ.c hiếm thấy, vốn định xem thể tìm thứ . Ai ngờ còn kịp tìm hiểu rõ lai lịch của chủ thuyền, con thuyền gặp chuyện lớn.
Khi đến vùng biển Khô Lâu Đầu, mấy con ác giao thừa dịp đêm tối tấn công thuyền buôn. Thấy thuyền sắp lật, thuyền đều nghĩ rằng khó thoát khỏi miệng giao long. Nào ngờ thời khắc then chốt, hai thanh niên lạ mặt nhảy xuống nước. Một lát , chỉ thấy mặt biển đang cuộn trào dữ dội bỗng ửng lên một màu đỏ thẫm, mấy con ác giao đáng sợ biến mất còn tăm .
Mọi còn đang kinh hồn bạt vía thì thấy hai con quái thú đầu hổ rồng từ biển lao lên, cùng đáp xuống boong tàu. Mép của một con còn lộ một đoạn đuôi giao long kịp nuốt...
Mọi kinh hãi, hoảng loạn quỳ xuống dập đầu, miệng la lớn: “Hải Thần gia gia tha mạng!”
Một trong hai con quái thú nuốt đoạn đuôi giao long, ợ một cái no nê, : “Trên thuyền lò than ?”
Quái thú tiếng ?! Mọi càng thêm kinh hãi, sợ hãi. Người dẫn đầu, chủ thuyền buôn là một Cản Hải Khách họ Sở vội gật đầu lia lịa: “Có, , !”
“Mang hết đây cho sưởi ấm.” Quái thú .
Mọi nào dám chậm trễ, vội vàng khiêng mấy lò than lớn nhỏ cho chúng sưởi ấm.
Một lát , quái thú dần dần hóa thành hư ảnh. Ngồi lò than, là hai thanh niên nhảy xuống nước lúc nãy.
Những mặt ai chấn động, ngay cả ông chủ Sở kiến thức rộng rãi cũng ngoại lệ. May mà là Cản Hải Khách từng trải, gặp qua sóng gió, rõ thế gian muôn màu muôn vẻ, nên mới quá thất thố. Vả , dù hai mắt là thứ gì, nếu bọn họ tay, e rằng bộ thuyền sớm chôn biển. Nhìn hai chỉ lò than sưởi ấm, dung mạo bình thường, ác ý, ông chủ Sở lúc mới lấy hết can đảm bước lên một bước: “Hai vị... thần tiên, thể cho lai lịch? Đại ân cứu mạng, lão phu nhất định sẽ báo đáp!”
Hắn và trưởng . Không ngờ trong đời ngày coi là thần tiên mà bái lạy. Hắn , nhưng thấy cái cảm giác ngưỡng vọng từng ... cũng tệ.
Sau đó, tốn chút sức lực nào, ông chủ Sở, thoát c.h.ế.t trong gang tấc và lòng đầy cảm kích, khai hết lai lịch của bọn họ, bao gồm cả phận “Cản Hải Khách”. Mà bọn họ tất nhiên ý định phận thật của cho những con . Nếu bọn họ cho rằng gặp Hải Thần gia gia, thì cứ đàng hoàng Hải Thần gia gia .
Sau một hồi hỏi han, ngoài việc đời một nghề gọi là Cản Hải Khách, bên ngoài Khô Lâu Đầu một Bí Quốc giữa biển, còn vùng biển Khô Lâu Đầu xưa nay ác giao tác quái, lượng ít. Chỉ vì Khô Lâu Đầu là con đường duy nhất qua để đến Bí Quốc, nên nhiều năm qua, để bảo đảm bình an, các thuyền buôn đều ném trâu, bò, gà, vịt sống xuống đây.
Trước thì cũng tác dụng, những sinh vật sống , đám ác giao bèn còn dấy lên sóng gió. mấy năm gần đây nữa. Chúng còn thỏa mãn với chút “cống phẩm” , mà luôn tìm cách tấn công. Nhiều thuyền buôn gia cố thuyền, thuyền còn thuê cả những cao nhân giỏi đối phó với yêu ma ác vật cùng. dù chuẩn đủ cả, mười chiếc thuyền cũng chỉ sáu bảy chiếc thể an qua . Cho nên những năm nay, Cản Hải Khách vì miếng cơm manh áo mà chôn trong bụng giao long cũng là ít.
“Biết rõ thể mất mạng mà cũng biển, kiếm nhiều lắm ?” Huynh trưởng bọn họ.
Ông chủ Sở bất đắc dĩ : “Gia đình đời đời đều là Cản Hải Khách, một là thể đ.á.n.h mất sản nghiệp tổ tiên, hai là thế đạo gian nan, ngoài nghề cũng nghề nào khác để mưu sinh. Già trẻ trong nhà đều cần ăn cơm, thật sự dám lơ là.”
Huynh trưởng : “Mạng cũng còn, lấy gì mà kế thừa tổ nghiệp?”
Ông chủ Sở khổ, trả lời.
Lúc , một hậu sinh trẻ tuổi mặt mày trắng bệch trong đám thuyền viên nhịn lên tiếng: “Không giấu gì Hải Thần gia gia, vốn dĩ một cách vẹn ...”
“Ồ?” Huynh trưởng tò mò: “Nói thử xem.”
Chàng hậu sinh ông chủ Sở một cái, do dự một lát : “Gà vịt tác dụng, … thì tác dụng.”
Huynh hai sững sờ, tất nhiên hiểu ý của câu .
Đã thích thịt , xem đám giao long ở đây thuộc loại ác độc và tham lam nhất trong loài giao long. Đối với Đấu Mộc, giao long càng hung ác, thịt càng tươi ngon. Thảo nào mấy con ăn ban nãy ngon đến thế. Dù lúc bụng no căng, nhưng nhớ mùi vị đó, và trưởng gần như chảy nước miếng. Hắn vội nuốt nước miếng, thể mất mặt đám , dù bọn họ bây giờ là Hải Thần gia gia mà.
“Ném sống xuống nước...” Ông chủ Sở nghiến răng mấy chữ, lông mày gần như xoắn tít : “Là sống đó!! Sao thể ném xuống biển! Đó là chuyện con ?”
Mọi gì. Hồi lâu mới tiếng nhỏ: “Chúng cũng là sống mà...”
Ông chủ Sở hít sâu một , : “Trước khi lên thuyền, chúng tự nguyện ký giấy sinh tử. Sau khi xuống thuyền, thù lao hứa cho bao giờ thiếu một đồng một cắc. Ta sớm cái nghề của chúng là lấy mạng kiếm tiền, ai chấp nhận thì hãy đến .” Hắn ngừng một lát, thẳng đám : “Kẻ khác gì quan tâm, nhưng . Kiếm tiền bằng mạng là lấy mạng của chúng , của khác.”
Giọng nặng, nhưng chữ nào chữ nấy đanh thép. Mọi á khẩu gì.
Huynh trưởng lên tiếng, chỉ như ngoài cuộc bọn họ.
Còn chỉ cảm thấy, nếu như ông chủ Sở mà ăn thịt, hình như gì đó đúng... Ừm, may mà bọn họ ở đây.
Không khí thuyền trở nên nặng nề. Gió biển thổi vù vù, mang theo mùi tanh mặn.
Lúc , trưởng đột nhiên bật , dậy : “Nếu ném sống, thì ném chúng .”
“Hả?!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-4/chuong-5-dau-moc-5.html.]
Ông chủ Sở giật kinh ngạc, những khác cũng ngơ ngác.
“Chúng hỏi chuyện ăn của các ngươi, các ngươi cũng đừng cố chấp truy hỏi phận của chúng . Nếu như chúng thể một cuộc giao dịch.” Huynh trưởng ông chủ Sở.
“Giao dịch?” Ông chủ Sở từ ngạc nhiên đến mừng lo: “Hai vị là nhân vật bực nào, là ân nhân cứu mạng của chúng . Có chuyện gì cứ việc dặn dò, chỉ cần lão phu thể giúp , dù nước sôi lửa bỏng cũng dám từ nan. Chúng nào dám ăn với hai vị!”
“Ngươi là thương nhân, chúng tất nhiên cũng ăn.” Huynh trưởng vỗ vai y: “Sau các ngươi biển cứ thuê chúng thuyền viên là . Chúng bảo đảm hộ tống các ngươi an qua Khô Lâu Đầu. Về phần thù lao, chỉ cần một con thuyền giống như chiếc là . vội, khi nào chúng cần thì đưa.”
“Chỉ cần một con thuyền, hai vị sẽ bằng lòng bảo vệ chúng bình an?” Ông chủ Sở dám tin chuyện như .
“.” Huynh trưởng gật đầu.
Hắn trưởng, định gì. Tự nhiên lấy một con thuyền để gì? Phần lớn thời gian bọn họ là ở biển ?
“Tốt, , ! Hứa như !!” Ông chủ Sở vui mừng đến mức nhảy dựng lên. Vấn đề lớn nhất khó bao nhiêu năm nay giải quyết một cách dễ dàng như thế, cứ như là đang mơ . Một con thuyền buôn tuy giá đóng rẻ, nhưng thể đổi lấy mạng sống của cả thuyền , và nhiều mối ăn lớn hơn nữa, nghĩ thế nào cũng hời!
“Nhất trí!” Trong mắt trưởng cũng niềm vui đang cố kìm nén. Rồi trưởng , hạ giọng: “Chúng cần tìm linh d.ư.ợ.c gì nữa.”
Hắn sững sờ, đột nhiên hiểu ý của trưởng.
là cần khổ sở tìm bảo vật, linh d.ư.ợ.c che giấu mùi hương nữa. Đây lẽ là ý trời khó lường. Năm xưa tộc Đấu Mộc vì con mà trừng phạt nặng nề, bây giờ, khi bọn họ đang ngàn cân treo sợi tóc, dựa con mà bước ngoặt... Nếu lên thuyền của ông chủ Sở, e rằng bọn họ vĩnh viễn , chỉ cần ở chung thuyền với con , giao long sẽ phát hiện sự tồn tại của bọn họ. Mà mùi vị của con chỉ giúp bọn họ che giấu phận, mà còn là “mồi nhử” nhất để thu hút giao long. là nhất cử lưỡng tiện.
Từ đó, bọn họ giúp đỡ thuyền của ông chủ Sở gần ba năm. Ông chủ Sở và thuyền đều bình an, việc ăn thuận buồm xuôi gió. Hắn cũng giữ đúng lời hẹn, bao giờ nhắc đến hai bọn họ với ngoài. Dù thường đồng nghiệp thắc mắc tại chỉ thuyền của là thể an qua , cũng chỉ e là do thành tâm thắp hương bái Phật nên phù hộ. Đám thuyền viên bên cũng ghi nhớ ơn cứu mạng của hai , mặc cho khác dò hỏi thế nào cũng tiết lộ chút.
Còn về phần hai bọn họ, mỗi cũng chỉ hộ tống thuyền qua Khô Lâu Đầu, tuyệt đối thêm một bước nào. Ba năm nay, hai bên hợp tác vui vẻ, ai cũng thứ . Ông chủ Sở kiếm đầy bồn đầy bát, bọn họ thì ăn uống no đủ. Vùng Khô Lâu Đầu là cơn ác mộng của biển, nhưng là phúc địa của hai bọn họ. Nơi chỉ ác giao chiếm cứ, mà còn là một cái tổ giao long hiếm .
Thế nhưng Khô Lâu Đầu cũng là nơi thể hưởng lợi mãi mãi. Ác giao tuy hung ác, khứu giác cũng , nhưng linh trí mở, tính tình tham lam ngu độn, chịu thiệt suốt ba năm mà vẫn nhận kẻ thù đội trời chung của chúng đang dùng con mồi nhử. Cứ như , ăn sạch cũng là điều khó tránh khỏi.
Đến khi các thuyền buôn qua dần dần phát hiện , dù ném vật sống xuống vùng biển Khô Lâu Đầu cũng thể bình an qua thì hai bọn họ cũng chính thức từ biệt ông chủ Sở, lấy phần thù lao hẹn là một con thuyền thể chứa mười mấy hai mươi .
Có thuyền, , biển cả rộng lớn, chắc chắn sẽ tìm một nơi phong thủy bảo địa tiếp theo.
Lúc chia tay, trưởng tặng ông chủ Sở một khối gỗ đen vuông vức ba tấc, đó vân như vân tuổi, tỏa mùi hương kỳ lạ. Hắn bảo ông chủ Sở khảm khối gỗ thuyền, rằng chỉ cần thuyền khối gỗ , dù bọn họ qua vùng biển hung hiểm nào cũng đều thể bình an vượt qua.
Vốn dĩ ông chủ Sở còn đang lo lắng khi bọn họ sẽ còn ai hộ tống, nhận một bảo bối như , khỏi cảm kích đến rơi nước mắt, quỳ xuống đất khấu tạ. Hắn , dù lai lịch của bọn họ là gì, trong mắt ông chủ Sở , hai bọn họ là những nhân vật còn thần tiên hơn cả thần tiên, còn dặn bọn họ nếu rảnh rỗi nhất định về Yên Châu, bọn họ vĩnh viễn là thượng khách của nhà ông chủ Sở.
Một đoạn duyên phận xem như kết thúc viên mãn.
Có một đoạn kỳ ngộ như , đột nhiên cảm thấy, hóa điều cấm kỵ đều tồi tệ.
Vận mệnh thể xoay chuyển biển, lẽ đất liền thì thể.
Huynh trưởng lẽ sớm hiểu điều hơn ?
Từ đó về , bọn họ về biển cả, chỉ là chuyển phần lớn thời gian từ đáy biển lên thuyền. Hơn nữa, cứ cách một thời gian, bọn họ thuê một nhóm thuyền viên con cho thuyền của , nhân danh buôn, đến các thành trì ven biển. Việc buôn bán gì cũng , nhưng thuận tay nhất vẫn là bảo tiêu.
Có bọn họ ở đó, thuyền bè chở đầy hàng hóa quý trọng của chủ thuê, dù đến nơi hung hiểm nào, gặp hải phỉ, cường đạo ác giao yêu vật, cũng cần lo lắng bất kỳ tổn thất nào. Huynh họ Đấu dần dần nổi tiếng trong giới thương khách biển. Thường danh mà tìm đến, chỉ là thuyền của bọn họ hành tung luôn cố định, mà hai giống thương nhân bình thường, nhận mối ăn chỉ xem tâm trạng, bao giờ để ý đến thù lao, tính tình phần cổ quái.
Vốn dĩ, nay khác xưa, thức ăn còn thiếu thốn nữa. Thịt giao long mà bọn họ “câu” theo cách của đủ dùng. Phần dư còn thể mang về quê nhà biển sâu cho những già trẻ đang sống lay lắt. Chỉ là bọn họ bao giờ tiết lộ cho các đồng tộc khác về những việc ở nhân giới.
Ban đầu, từng hỏi trưởng tại cho bọn họ cách kiếm ăn , để bọn họ sống trong cảnh đói khổ nữa. trưởng thể. Không đồng tộc nào cũng kỳ ngộ như bọn họ, mà nhân giới ai cũng là ông chủ Sở. Một khi khéo thành vụng, tội mà tộc Đấu Mộc gánh e rằng chỉ đơn giản là đói bụng nữa .
Hắn hiểu lắm, nhưng trưởng thì tất nhiên lý lẽ của trưởng. Dù thì trưởng cũng hiểu nhiều hơn .
Cuộc sống cứ thế trôi qua một cách bình . Những năm nay, bọn họ chỉ giải quyết vấn đề thức ăn, mà dù việc ăn chỉ là cho lệ, cũng tích lũy ít tiền tài. Bọn họ nay luôn hào phóng, tiền kiếm ngoài chi tiêu cần thiết, đều chia hết cho thuyền viên tiền công. Đến lúc giải tán, còn cho bọn họ thêm một khoản tiền lớn. Thảo nào những sống bằng nghề tàu ai cũng lên thuyền của bọn họ. Chỉ là bọn họ ăn tuy tùy tiện, nhưng chọn thuyền viên thì hề tùy tiện chút nào.
Dù thì bọn họ chỉ là thuyền viên, mà còn là “mồi nhử” vô cùng quan trọng.
***
Sau một trận mưa bão mùa hè năm nay, thuyền của bọn họ cập bến cảng Yên Châu. Không là cố ý về để hoài niệm, mà chỉ là nhận một đơn hàng vận chuyển đồ sứ, điểm đến là Yên Châu.
Huynh trưởng nhóm thuyền viên ở thuyền một năm , nên đổi mới. Trong thành Yên Châu nhiều chạy tàu, chắc sẽ dễ dàng chọn ưng ý.
Hắn gật đầu. Đây là quy tắc của bọn họ, thuyền viên một năm đổi một .
Bọn họ theo lệ cũ đến quán ở bến tàu dán thông báo tuyển mộ thuyền viên, cho chủ quán một ít tiền thù lao về đợi tin. Không ngoài dự đoán, với điều kiện mà bọn họ đưa , chỉ trong vài ngày ngắn ngủi hơn trăm đến thuyền tự tiến cử. Bọn họ cũng dựa theo điều kiện của , chọn mười , phát cho mỗi một tấm thẻ bài bằng đồng khắc chữ “Đấu” bằng chứng chính thức tuyển dụng. Sau đó, bảo bọn họ tự về nhà thu xếp việc nhà, ba ngày lên thuyền xuất phát.
Tranh thủ mấy ngày rảnh rỗi, bọn họ ghé qua nhà ông chủ Sở, vốn định thăm bạn cũ . Ai ngờ gia đinh nhà lão gia và thiếu gia cùng ăn xa, nửa năm về. Bọn họ đành để quà và một mẩu giấy với mấy lời khách sáo như dặn ông chủ Sở bảo trọng sức khỏe, bọn họ bây giờ sống , nếu gì cần giúp đỡ vẫn thể tìm bọn họ.
Trên đường trở về, với trưởng: “Lão già chắc là rơi hũ nút tiền . Lẽ tiền kiếm đủ tiêu mấy đời hết, mà vẫn chịu về quê dưỡng già.”
“Có sinh thể yên, liên quan đến việc kiếm tiền .”
“Nếu chúng cần bắt giao long mà vẫn sống , sẽ bao giờ xuống biển nữa. Tìm một tòa thành nhỏ thoải mái mà sống, uống rượu ăn thịt, trồng hoa trồng cỏ, mỗi ngày ngủ đến mặt trời lên cao ba sào mới dậy!”
“Ngươi sinh ở biển, lớn lên ở biển, là bá chủ một phương, mà lên bờ sinh sống. Thật chí khí.”
“Bá chủ một phương... Từ lúc sinh đến giờ, bao giờ cảm thấy chúng ‘bá’ qua... Ngay cả cái bụng cũng là vất vả mới lấp đầy . Có bá chủ nào gian nan như chúng chứ?”
“Đó là ngươi thấy thời kỳ hưng thịnh năm xưa của chúng thôi.”
“Huynh cũng là năm xưa còn gì...”
Hai đang trò chuyện, một mùi khói khét lẹt nồng nặc bay tới, chút sặc. Lúc trời mới tối, ven đường cách đó xa mấy đống hương nến giấy tiền đang cháy, những quỳ đống lửa đốt vàng mã, miệng đều lẩm nhẩm cầu xin tổ tiên cửu tuyền linh thiêng phù hộ cho con cháu... Bấy giờ bọn họ mới nhớ , theo tiết trời nhân gian, lúc gần đến lễ Trung Nguyên, là lúc con tế điện tổ tiên. Lại nghĩ đến tổ tiên của , và hiện trạng của tộc Đấu Mộc, hai chợt gì.
Ngày mai xuất phát. Trở thuyền, trưởng thu dọn xong bèn ngủ sớm. Hắn nay luôn tự giác, sinh hoạt bao giờ buông thả.
Hắn ngủ , trong mũi cứ thoang thoảng cái mùi khói khét lẹt đó.
Nằm giường trằn trọc đến tận đêm khuya, dứt khoát dậy, đầu thuyền hít thở khí. Xa xa thấy bến tàu vẫn còn bán vàng mã, đèn hoa đăng, chợt nảy ý, sẽ xuống thuyền mua bừa mấy cái đèn lồng giấy.
Đang định về, xoay va một phụ nữ. Người phụ nữ đó đang véo tai một đứa trẻ bên cạnh mà mắng mỏ, va thì càng thêm bực bội, trợn mắt trắng dã lên trời, mắng to đầu thế mà mắt, thật đáng ghét. Mắng xong, bà tiếp tục mắng đứa trẻ, gì khác ngoài việc tối thế còn bờ sông chơi, sợ quỷ nước bắt .
Hắn dở dở bóng lưng đằng đằng sát khí của phụ nữ. So với quỷ thì con yêu quái thể c.ắ.n đứt đầu bà ngay mặt đây còn đáng sợ hơn .
Hắn lắc đầu, ôm mấy cái đèn giấy chọn một chỗ vắng vẻ ven sông, châm lửa cho mấy chiếc thuyền giấy, hoa sen giấy, học theo dáng vẻ của con , thả chúng xuống nước.
Gửi cho ai đây? Cho ...
Bà sống cả một đời an phận biển sâu, từng thấy tôm cá hải quái, tảo biển đá ngầm, và cả những tia sáng yểu điệu thỉnh thoảng xuyên qua mặt biển chiếu xuống. Ngoài là nước biển ngừng chảy, và bóng tối lúc đậm lúc nhạt. Bà từng thấy dáng vẻ mặt trời mọc lên từ ngọn núi xa, từng thấy quán ồn ã tiếng , từng ngửi qua mùi thơm của chiếc đùi gà lò. Bà thậm chí còn hình dáng chỉnh của một con thuyền, bởi vì lời cảnh cáo của Lôi Thần, ngay cả mặt biển bà cũng dám đến gần, đến lúc c.h.ế.t vẫn luôn cẩn trọng từng li từng tí.
Hắn xổm bờ, lặng lẽ những chiếc thuyền giấy trôi xa.
Hồi lâu, một cơn gió lạnh thổi tới, kéo khỏi dòng suy tư. Đèn hoa đăng trôi xa. Hắn ước lượng thời gian, thầm nghĩ cũng nên về ngủ thôi.
Đang định dậy, trong làn nước biển sâu thấy đáy chân, đột nhiên thò một bàn tay trắng bệch tóm chặt lấy cổ chân !
Dù là yêu quái, cũng khó mà dọa.
Hắn hít một sâu, ngả về phía , phịch xuống bậc đá. bàn tay tóm lấy hề buông lỏng chút. Bị kéo theo, một cái đầu tóc đen rối bù rũ xuống, ngay cả mặt mặt cũng rõ, cũng từ nước trồi lên.
Lời của phụ nữ ban nãy lập tức nổ tung bên tai ... Ngươi sợ quỷ nước bắt !
Hơn nữa, trùng hợp , đúng ngày Tết Trung Nguyên...
Một tầng mồ hôi lạnh toát trán . Còn kịp suy nghĩ bất cứ điều gì thì bản tính “bá chủ một phương” cuối cùng cũng thể hiện lúc . Hắn bèn đá một cước cái đầu đó.
“Ái da!”
Một tiếng kêu t.h.ả.m thiết chói tai vang lên, bàn tay đang nắm lấy cũng thuận thế buông .
Sao cơ, quỷ ở nhân giới cũng kêu “Ái da” ?!
Hắn cảm thấy gì đó đúng...
Phần 2: Thiên Thiết