Bách Yêu Phổ 4 - Chương 5: Giới Linh 5
Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:42:13
Lượt xem: 44
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Huyện Thanh Viên bao giờ náo nhiệt đến thế.
Sơn đỏ cổng thành sơn một lượt, đỏ chói mắt. Tất cả nhà cửa trong thành sớm dọn dẹp sạch sẽ, bất cứ chỗ nào cũ nát, sửa thì sửa, thật sự sửa nổi cũng tìm cách che đậy . Từ cổng thành đến "Nghênh Tân Quán" phố Đông, ngay cả cây cối ven đường cũng buộc dải lụa ngũ sắc. Cùng với những luống hoa tươi rực rỡ mới trồng, cũng đang đung đưa trong ánh nắng chói chang, tạo nên một khung cảnh phồn hoa đến mức khoa trương.
Đây là sự coi trọng của huyện Thanh Viên đối với Dạ yến . Họ sớm bắt đầu chuẩn thứ từ nửa năm , chỉ sợ một chút sơ suất. Họ mơ cũng ngờ, huyện Thanh Viên nhỏ bé phúc phận đến thế, thể đón tiếp một đám nhân vật hàng đầu đương thời. Nhất là ngay cả Hoàng thượng cũng vô cùng quan tâm đến thịnh hội . Nếu tổ chức thỏa đáng, một bước lên mây e cũng là chuyện thể.
Quân sĩ uy phong lẫm liệt sớm đóng quân xung quanh Nghênh Tân Quán. Các vị khách đến nơi sẽ tạm nghỉ tại đây, đến lúc đó mới đến địa điểm tổ chức Dạ yến, "Lâm Lang Cư" ngọn núi phía đông huyện Thanh Viên. Bách tính ngang qua ai cảm thán, cả đời từng thấy cảnh tượng lớn như .
Nghênh Tân Quán là tửu lâu diện tích lớn nhất, tiện nghi nhất trong vùng, sớm dọn để nơi ăn nghỉ cho khách phương xa.
Người đến sớm nhất, là hai vị chủ trì của yến hội, thể coi là hai vị phú hộ đầu Nam Bắc. Cả hai đều ngoài sáu mươi tuổi, một xưng Lương ông, một xưng Hồ ông. Giờ phút , cả hai đang tâm sự nặng trĩu trong phòng của quán, đối diện với hai tách sớm nguội lạnh, lặng lẽ trao đổi tâm trạng thấp thỏm của đối phương.
Sau khi nô bộc hai , Hồ ông lên lầu, cuối cùng cũng mở lời: "Đã đến bảy tám vị nhỉ?"
"Hả?" Lương ông hồn: “Phải, ông chủ Trần của Kim Ngọc Lâu sáng nay đến. Cộng thêm Tưởng môn chủ, Mạnh mấy vị đến từ mấy hôm , tổng cộng là tám vị khách."
Hồ ông gật đầu, nhưng lông mày nhíu chặt: "Trên danh sách năm nay, còn ba mươi bảy vị đến."
"Ba mươi bảy vị... Haiz." Sắc mặt Lương ông vô cùng kỳ lạ. Rõ ràng là thịnh hội do bọn họ chủ trì, mà lúc dường như hề mong đợi những vị khách quý đến.
"Lương ... Chuyện ... chuyện bây giờ!" Hồ ông xung quanh, hạ thấp giọng: “Nếu bọn họ thật sự đến... sẽ xảy chuyện lớn đó."
Lương ông , bàn tay run rẩy suýt đổ cả tách .
Lại là một im lặng kéo dài. Lương ông mặt trắng bệch, nghiến răng : "Bọn họ đến, ngươi và sẽ gặp chuyện lớn, còn ai nối dõi ."
Nửa năm , khi hai vị bắt đầu chuẩn cho thịnh yến năm nay, con trai của họ bắt cóc. Trùng hợp , cả hai vị tuy giàu nứt đố đổ vách, nhưng đường con cái bạc bẽo, đều chỉ một đứa con trai độc nhất, nuôi nấng như châu như ngọc. Nay sống c.h.ế.t rõ, ai mà đau lòng, hoảng sợ.
Mà kỳ lạ là, tên bắt cóc cần tiền, cần quyền, chỉ một yêu cầu duy nhất: Bắt bọn họ tổ chức Dạ yến năm nay tại "Lâm Lang Cư" ở huyện Thanh Viên. Thời gian cũng sắp xếp theo ngày đưa , sớm hơn, cũng muộn hơn.
Ban đầu bọn họ tất nhiên đồng ý. Đều là những từng trải qua sóng gió lớn, cũng đầu gặp chuyện thế . Lập tức bèn dẫn theo tâm phúc cao thủ của nhà cứu .
Thế nhưng, cứu về , còn trải qua một t.h.ả.m kịch kỳ lạ từng thấy trong đời. Tên bắt cóc bịt mặt vải đen chịu lộ mặt , một một ngựa, tay tấc sắt, mà trong nháy mắt biến đám bọn họ cử thành tro bụi...
Tên bắt cóc lớn bước từ giữa làn tro bụi bay đầy trời, giơ tay lên huơ huơ mặt họ, , nếu con trai cũng tan thành mây khói như thì cứ theo lời . Chỉ cần ngoan ngoãn phối hợp, Dạ yến, nhất định sẽ trả cho họ đứa con trai khỏe mạnh, lành lặn.
Nói theo tuổi tác và kiến thức của họ, hiểm nguy từng trải qua trong đời cũng một hai , thậm chí thời trẻ đầu rơi m.á.u chảy cũng từng , từng quỳ gối, từng sợ hãi. , họ thật sự sợ hãi . Không chỉ vì bắt là đứa con trai độc nhất của . Sống đến từng tuổi , nếu tận mắt chứng kiến, họ vĩnh viễn tin kẻ dùng một đôi tay thể biến một đám sống sờ sờ thành tro bụi. Cảnh tượng lúc đó, cả đời họ cũng thể quên . Kẻ mà họ đối mặt... còn thể gọi là một con ?
Nỗi sợ hãi len lỏi từ tận xương tủy, như rắn độc quấn chặt lấy tim họ, chỉ cần sơ sẩy một chút là sẽ c.ắ.n đứt tâm mạch.
Bọn họ dám hành động thiếu suy nghĩ nữa. Bất đắc dĩ, chỉ đành theo ý đối phương, tuyên bố địa điểm Dạ yến năm nay chọn tại huyện Thanh Viên.
"... Lương , ông nghĩ qua , Dạ yến chúng là chủ trì." Trán Hồ ông rịn những giọt mồ hôi lớn như hạt đậu: “Nếu thật sự xảy chuyện, liên lụy đến mặt ở đây, lỡ mệnh hệ gì... Bọn họ đều dân thường ! Ngay cả Hoàng thượng cũng coi họ là nhân tài trụ cột. Nếu chuyện của chúng tiết lộ ngoài, e rằng cho dù con cái chúng thể bình an trở về, Hoàng thượng cũng sẽ tha cho chúng ." ông càng càng khó chịu, giậm chân một cái: “Sớm thế tổ chức cái Dạ yến c.h.ế.t tiệt !"
"Suỵt!" Lương ông vội bịt miệng ông , hạ quyết tâm : "Chỉ cần con cái thể trở về, cho dù ở đây xảy chuyện, cũng chắc liên lụy đến chúng . Dù chúng cũng chuyện gì , chẳng qua chỉ là chuẩn yến tiệc theo quy trình bình thường mà thôi. Sự đến nước , chúng chỉ còn cách c.ắ.n răng ."
"..."
"Đừng nhưng nhị gì nữa. Ba ngày là đến kỳ Dạ yến . Chúng chỉ cần việc của theo đúng kế hoạch là ."
"Khụ... cũng chỉ đành như thôi."
Lúc , đến báo, ngoài quán thêm ba cỗ xe ngựa tới. Trong lòng hai "thịch" một tiếng. Năm ngoái, họ chỉ mong càng nhiều khách quý nể mặt đến dự càng . Năm nay thật tâm cầu mong đừng ai đến nữa. Người đến càng ít, lẽ tai họa sẽ càng nhỏ, cảm giác tội của họ cũng thể nhẹ một chút.
Hai bất đắc dĩ, vội lau mồ hôi trán, mặt, chỉnh y quan, lấy phong thái của chủ sự, cố gắng gượng tinh thần ngoài.
Giờ là buổi chiều. Mặt trời cả ngày lùi về đám mây, nhưng gió, vẫn oi bức. Ba cỗ xe ngựa xếp thành hàng dài. Lũ ngựa mệt mỏi lâu, bực bội lắc lắc đầu.
Tư Cuồng Lan mỉm đưa tấm thiệp mời dát vàng hoa lệ. Lương ông nhận lấy xem qua, lập tức tỏ vẻ kinh hỷ: "Thì là Tư Phủ Nhị thiếu gia! Trăm bằng một thấy, quả nhiên phong tư hơn , tuấn tú lịch lãm!" Tư Cuồng Lan lịch sự chắp tay: "Lương ông quá lời . Phiền ông đích đón, thật tổn phúc vãn bối."
"Khách sáo , khách sáo . Vốn dĩ là và Hồ ông tổ chức, việc nghênh đón quý khách tất nhiên do chúng tự đảm nhiệm." Lương ông lưng , phát hiện chỉ tên gia đinh đ.á.n.h xe ngựa, khỏi hỏi: "Nhị thiếu gia chỉ đến một ? Đại thiếu gia rảnh?"
Tấm thiệp mời cũng tên của Tư Tĩnh Uyên. Tư Cuồng Lan : "Gia việc xa, thịnh tình xin nhận."
"Vậy ... tiếc quá." Lương ông vuốt râu, trong lòng dấy lên một niềm vui mừng khôn xiết, với Tư Cuồng Lan: "Sớm Nhị thiếu gia ít khi tham dự những nơi náo nhiệt. Năm ngoái lỡ mất dịp gặp Nhị thiếu gia, năm nay ngài cuối cùng cũng chịu nể mặt ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-4/chuong-5-gioi-linh-5.html.]
"Chủ yếu là trời nóng, thích nhiều."
"Ờ... ha ha ha! Người , dẫn Nhị thiếu gia lên lầu nghỉ ngơi. Nhị thiếu gia, mời trong."
Một gia đinh vội vàng chạy tới dẫn đường. Tư Cuồng Lan động đậy, đầu lưng. Trước mặt Hồ ông , đang một vị công tử trẻ tuổi gầy gò nhỏ nhắn, môi hồng răng trắng, y phục hoa lệ quý khí bức . Tiếc là hình như kích cỡ lớn một chút, khiến trông càng thêm nhỏ nhắn, xinh xắn...
"Ông là... Kiều Cận An, Kiều Tổng tiêu đầu của Tinh Long Tiêu Cục?" Hồ ông cầm thiệp mời, mặt từ xuống , vẻ mặt nghi ngờ, cảm giác giây bèn hô tới bắt : “Ta là..."
Vị tiểu công tử ngẩng đầu : “...con trai của Kiều Tổng tiêu đầu."
"Hả?" Hồ ông sững sờ: “Kiều Tổng tiêu đầu con trai lớn thế ?"
"Chứ còn gì nữa. Cha là quá bao bọc , ngày thường cho ngoài gặp ." Tiểu công tử móc từ trong n.g.ự.c một chiếc nhẫn ngọc ban chỉ: “Lần nếu khi tiêu chảy đến chỉ còn nửa cái mạng, cũng sẽ cử đến tham dự yến tiệc của các vị. Còn sợ các vị nhận , bảo mang theo Long Ngọc ban chỉ của tiêu cục chúng đến để bằng chứng."
Hồ ông nhận lấy ban chỉ xem qua, vẻ nghi hoặc mặt lập tức tan biến. là tín vật của Kiều gia: “Kiều công tử cất kỹ . Vừa là lão hủ đường đột." Hồ ông vội vàng trả ban chỉ cho , quan tâm hỏi: "Kiều Tổng tiêu đầu chứ?"
"Không , , nghỉ mươi ngày nửa tháng là khỏe thôi." Tiểu công tử xua tay, cổ tay trắng nõn, chiếc chuông vàng buộc sợi dây đỏ khẽ lắc lư.
Thấy Tư Cuồng Lan phía vẫn luôn , ... , nàng tinh nghịch nháy mắt với .
"Xin , cho qua." Một giọng nữ cố tình the thé vang lên từ lưng tiểu công tử. Bàn tay sơn móng đỏ cầm thiệp mời, khách khí dúi tay Hồ ông. Mọi đầu . Chỉ thấy một vị mỹ phụ nhân mặc hoa phục, vóc cao lớn, tay phe phẩy chiếc quạt lụa. Giữa búi tóc cao vấn, trâm cài hoa, minh châu thúy ngọc... tất cả những món trang sức tinh xảo, hoa lệ nhất thế gian mà bạn thể nghĩ tới, đều ở đầu bà , chỗ nào cũng lấp lánh ánh sáng, chiếu đến mức dám thẳng. Tuy chút diêm dúa thái quá, nhưng gương mặt cũng tệ, mày liễu môi đào. Ngoài lớp phấn mặt dày một chút, cũng miễn cưỡng thể gọi là mỹ nhân. Một gia đinh quấn khăn đội đầu theo bà , trong lòng còn ôm một con vật nửa trắng nửa xám, là ch.ó là gì.
"Minh Nguyệt sơn trang... Thượng Quan phu nhân?"
Hồ ông sững sờ. Nhìn thiệp mời, vấn đề gì, đúng là do chính tay ông . Lại vị phu nhân mặt, chút khó xử : "Tuy là đầu gặp mặt... nhưng theo lão hủ , Thượng Quan phu nhân ngoài năm mươi tuổi..."
"Ai da, chẳng qua là bảo dưỡng thôi mà. Huống hồ Minh Nguyệt sơn trang của bao trọn phần lớn son phấn thiên hạ, là chủ nhân sơn trang, tất nhiên cái biển hiệu sống chứ." Vị phu nhân lấy quạt lụa che nửa mặt, õng ẹo : “Có điều đám đàn ông các thật điều, thể tuổi tác của một nữ nhân giữa chốn đông như !"
Giờ phút , tiểu công tử bên cạnh mà dám , nín đến khổ sở.
Hồ ông vẫn còn do dự. Dù vị Thượng Quan phu nhân cũng là đầu dự tiệc, đó ông từng gặp mặt. Tính ông vốn cẩn thận, bà chứng minh phận rõ ràng hơn, sợ bà đúng là Thượng Quan phu nhân mà mạo phạm đối phương. Thực ... Ông mong đây là kẻ giả mạo, trực tiếp đuổi là nhất. Dù đây cũng là một Dạ yến sớm uy hiếp, khách đến càng ít càng .
Đột nhiên, từ trong quán , thẳng đến mặt . Đầu tiên là chắp tay với Tư Cuồng Lan, cung kính : "Bái kiến Nhị thiếu gia."
Sau đó liếc tiểu công tử một cái, đến mặt vị "Thượng Quan phu nhân" , cũng chắp tay : "Gặp qua Thượng Quan phu nhân." Người đến là Hạ Bạch.
Tiểu công tử và Thượng Quan phu nhân lén liếc , dường như bọn họ hề quen thanh niên văn nhã . Hồ ông thấy Hạ Bạch đột nhiên , vội kéo sang một bên, nhỏ: "Thiên Không đại nhân, ông chắc chắn vị là Thượng Quan phu nhân?"
Hạ Bạch : "Ông đang nghi ngờ mắt của ?"
Hồ ông vội xua tay: "Lão hủ dám. Nếu đại nhân xác định , tất nhiên là vấn đề gì."
Nói xong vội mặt Thượng Quan phu nhân: “Phu nhân mời , là lão hủ thất lễ, mong đừng trách tội."
"Hừ!" Thượng Quan phu nhân lườm ông một cái, phe phẩy quạt, ưỡn ẹo qua mặt ông , để một chuỗi mùi phấn thơm nồng nặc. Gia đinh phía và con vật trong lòng gia đinh đều nhịn mà hắt .
Tiểu công tử cố gắng mím chặt môi, kiềm chế để bật , cũng theo quán. Khi ngang qua Tư Cuồng Lan, nàng cố ý nháy mắt với , tỏ ý tuy trông vẻ là một ý tưởng tồi tệ, nhưng thực tế chuyện đều thuận lợi.
Tư Cuồng Lan coi như thấy, đầu hỏi Lương ông: "Ba ngày là đến kỳ yến hội, khách đến bao nhiêu ?" Một sự bất an thoáng qua mặt Lương ông, nhưng nhanh : "Tính cả Nhị thiếu gia, Kiều công tử và Thượng Quan phu nhân, hiện tại đến mười một vị."
"Còn thiếu bao nhiêu?"
"Ba mươi tư vị."
Tư Cuồng Lan : "Trời oi bức, hai vị vẫn nên quán nghỉ ngơi nhiều hơn thì hơn." Dù thì cũng sẽ ai đến nữa. Bọn họ là nhóm khách cuối cùng đến nơi. Năm nay Dạ yến Bách Kiệt, tạm tính là Thập Kiệt Dạ yến .
Những vị khách đang đường đến huyện Thanh Viên, ít nhất cũng lòng vòng đường bảy tám ngày nữa nhỉ. Thật sự dùng mánh khóe "Quỷ đập tường" để ngăn cản khác tiến lên, vẫn là bọn họ tay mới . Con rùa ăn thua.
"Đa tạ Nhị thiếu gia quan tâm, lão hủ vẫn còn chịu . Con ngài đường sá xa xôi đến đây, mau khách phòng nghỉ ngơi mới ." Lương ông vội tư thế mời: “Mong Nhị thiếu gia chê nơi ở đơn sơ, trách lão hủ chăm sóc chu đáo."
"Khách sáo ." Tư Cuồng Lan cũng nhiều nữa, theo gia đinh dẫn đường quán.
Hạ Bạch theo , giữ cách hai bước, lời nào. Tư Cuồng Lan khi lên lầu, dừng , một tiếng: "Đa tạ." Hạ Bạch lướt qua , tất nhiên hiểu ý, khẽ gật đầu. Sau đó hai như quen , mỗi một ngả.
Tư Cuồng Lan , lên lầu, xung quanh. Cả một tòa nhà rộng lớn, cũng vì thêm mười mấy ở mà trở nên náo nhiệt hơn. Dù thì, thứ đang chờ đợi bọn họ ở đây, khả năng cao là chuyện lành gì. Hắn vô thức siết chặt thanh kiếm trong tay. Mỗi xa, Miêu quản gia nhất định sẽ nhắc mang theo kiếm. Dù thì, giang hồ hiểm ác, lòng khó lường.