Bách Yêu Phổ 4 - Chương 5: Miêu Quỳ 5

Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:41:59
Lượt xem: 38

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cuộc Thí Luyện Côn Lôn lẽ trở thành một cơn ác mộng của nàng.

Nàng nhớ bất kỳ chi tiết nào về trải nghiệm .

dù nàng bình tĩnh đến , vẫn nhớ như in gương mặt già nua đầy kinh ngạc của sư phụ khi nàng bước khỏi gương hôm đó, còn tám vị sư sư tỷ của nàng, tất cả đều thuận lợi vượt ải, ai nấy đều hưng phấn đến khoa tay múa chân.

Nhóm của bọn họ là nhóm thành tích xuất sắc nhất trong cuộc Thí Luyện Côn Lôn năm đó. Các Bán Tiên đưa tiễn và Tiên Quan giám sát mặt tại đó, ai chúc mừng sư phụ của nàng, chỉ vì ông dạy dỗ những tử ưu tú như , mà còn vì ngôi vị Chính Tiên sắp trong tầm tay. Phải rằng, trong mỗi chín tử mà ba bốn vượt ải là lợi hại, thể qua tám , hiện tại dường như chỉ ông .

Thất vọng nhất vẫn là lão hồ ly. Nó vây quanh con mèo đen, lẩm bẩm đ.ấ.m n.g.ự.c dậm chân những gì. Hai vị Tiên Quan giám sát khi thấy mèo đen còn sợi tơ hồng, mà cũng lộ vẻ vô cùng tiếc nuối, như thể bỏ lỡ một bảo bối vô giá nào đó.

Mèo đen để tâm đến thất bại của , chỉ với lão hồ ly một câu: “Ân tình thiếu ngươi trả xong, đừng đến phiền .”

“Ngươi cái đồ ...” Lão hồ ly tức vội, dậm chân với theo bóng lưng nó: “Cơ hội như ! Cơ hội như !! Ngươi tưởng chỉ vì bản thôi ! Chẳng cũng là vì ngươi!”

Mèo đen chẳng thèm ngoái đầu , vẫy đuôi thẳng về phía .

Nàng bước đến mặt sư phụ và các đồng môn, một tiếng: “Chúc mừng.”

Sau đó, cho bọn họ thời gian đáp , nàng bèn đầu bước về phía mèo đen rời , mặc cho các sư sư tỷ ở lưng gọi thế nào, nàng cũng dừng .

Cứ ở đây mà cáo biệt . Sau , đừng bao giờ gặp nữa.

Không ngờ rằng, dù là thắng thua, nàng đều thể về nhà nữa.

Nàng đuổi kịp mèo đen, lời nào, chỉ lặng lẽ sóng vai cùng nó về phía . Thảo nguyên tím biếc lượn lờ sương khói dần dần bọn họ bỏ lưng, mắt hiện hoa cỏ và đường núi bình thường.

“Ta tên... Ngư Cửu.” Nàng cuối cùng cũng lên tiếng: “Cảm ơn ngươi cứu .”

“Đừng chuyện với ai đấy, một con mèo cứu một con cá, chút nào.” Mèo đen hừ một tiếng.

Nàng : “Được, . Chỉ là thể ngươi mạnh như ? Ngươi dường như là một con mèo yêu bình thường.”

“Mặc kệ là cái gì.” Mèo đen xuống một tảng đá ven đường: “Ta là , thì đó, chơi thế nào thì chơi thế đó, ngươi theo gì?”

“Thôi , hỏi nữa là chứ gì.” Nàng cũng bất đắc dĩ xuống: “ cũng theo ngươi, chỉ là , cùng đường với ngươi thôi.”

Mèo đen liếc nàng một cái: “Ta đến nơi con sinh sống, ngươi cũng cùng đường với ?”

“Nơi con sinh sống...” Nàng khẽ cau mày: “Ta chỉ mới đến đó một hai , là cùng các sư tỷ. Sư phụ cho chúng thường xuyên xuống núi, còn con là sự tồn tại nguy hiểm đối với yêu quái.”

Mèo đen khì một tiếng, thuận miệng : “Nguy hiểm nữa thì nguy hiểm bằng con khỉ già ? Con ít nhất cũng bắt ngươi đến những nơi như .”

Tim nàng thắt , nỗi đau âm ỉ rỉ .

Mèo đen lẽ cũng cảm thấy điều nên , bèn đảo tròng mắt, chằm chằm đuôi của nàng: “Đuôi thể biến thành chân ?”

Nàng lập tức gật đầu: “Được chứ! Lúc ngoài cùng các sư tỷ, luôn hóa thành chân, thể để con nhận .”

“Được, đều dùng chân .” Mèo đen cái đuôi cá xinh , l.i.ế.m liếm mép: “Tiếc thật, cứu ngươi thì tiện ăn thịt ngươi nữa.”

Nàng sững sờ, bật .

Bước ngoặt của vận mệnh luôn bất ngờ đến ? Quãng đời còn của nàng, lẽ nào sẽ ở cùng con mèo ?

Tiếc , duyên phận của nàng và con mèo cũng chỉ mười năm.

Mười năm rời khỏi núi sâu, nàng theo con mèo hết từ thành lớn đến thị trấn nhỏ. Mèo dạy nàng nhiều kỹ năng và kinh nghiệm sống ở nhân gian. Cuối cùng, nàng phát hiện học các loại nhạc cụ là dễ tiếp thu nhất, các loại nhạc phổ nàng chỉ cần qua một thể thuộc làu làu, và dựa việc đàn hát rong mà kiếm tiền, sống ngày càng giống một cô nương loài .

Chỉ là tiền kiếm phần lớn đều dùng để mua đồ ăn ngon cho mèo, các loại cá khô thịt khô bao giờ keo kiệt, khi còn tự lội xuống nước bắt cá tươi cho nó ăn. Đây là cách duy nhất nàng thể biểu đạt lòng cảm kích của .

Nàng vốn tưởng sẽ vĩnh viễn chìm trong vực sâu, nhưng xem hiện tại, ngoài việc thỉnh thoảng gặp ác mộng, thứ khác đều . Rời khỏi sơn động, cuộc sống sư phụ, đồng môn, hóa vẫn thể tiếp tục. Quan trọng nhất là, nàng mèo.

Tuy mèo bao giờ tiết lộ phận của , nhưng nàng coi nó là bạn nhất. Chặng đường tiếp theo , để nó chọn; hôm nay ăn gì, để nó chọn; chợ mua y phục, để nó chọn giúp ; ngay cả khi hái hoa dại, nàng cũng hỏi nó thích màu gì.

Mèo luôn tỏ mất kiên nhẫn, nhưng vẫn sẽ giúp nàng đưa lựa chọn.

Đêm Nguyên Tiêu năm đó, nàng bận rộn cả ngày trong căn nhà nhỏ mà họ đang ở. Lúc chuẩn bánh trôi, nàng quen miệng hỏi nó: "Ăn ngọt ăn mặn?"

Mèo xổm bệ cửa sổ, những bông tuyết lác đác rơi, : “Ngư Hoàn, ngươi lúc nào cũng bắt chọn thế?”

Từ lâu đây, mèo gọi nàng là Ngư Cửu nữa mà gọi là Ngư Hoàn. Nó luôn nàng ngốc lắm, giống như một viên cá tay chân, đẩy là lăn đó, chi bằng đừng gọi Ngư Cửu, gọi Ngư Hoàn luôn cho .

Nàng hề tức giận, còn ha hả. Ngư Hoàn thì Ngư Hoàn, nàng quan tâm.

“Ta nghĩ, thứ ngươi chọn nhất định là thứ ngươi thích.” Nàng nhào bột nếp : “Ngươi là bạn nhất của , ngươi vui vẻ một chút.”

“Ai là bạn nhất của ngươi.” Mèo trợn trắng mắt: “Vậy còn thứ ngươi thích thì ?”

Nàng nghĩ ngợi một lát, : “Mỗi một ngày của hiện tại, đều thích.”

Mèo gì nữa.

Người từng trải qua địa ngục, dù là vì lòng ơn khi may mắn trốn thoát, vì tâm c.h.ế.t một nửa mà trở nên tê liệt, lẽ đều sẽ tỏ vô cùng dễ dàng thỏa mãn.

Mèo bao giờ cùng nàng thảo luận những vấn đề chạm đến nơi sâu thẳm trong linh hồn . Nó là một con mèo dứt khoát, tự do tự tại, bao giờ chịu để bất kỳ mối quan hệ nào trói buộc bước chân. Nó cũng chẳng hứng thú gì với mấy thứ cảm xúc ủy mị, sầu xuân than thu. Nếu nàng thích, cứ coi như nàng thật sự thích , tâm trạng của bản vốn dĩ nên tự sắp xếp cho .

Hôm đó, bọn họ ăn một bữa bánh trôi ngọt ngào.

Và Tết Nguyên Tiêu , cũng là ngày lễ cuối cùng bọn họ ở bên .

Mấy ngày , một đêm khuya, mèo đ.á.n.h với .

Một đàn ông mặc đồ đen chủ động tìm đến tận cửa. Mèo lẽ vì kiêng dè điều gì đó, nên hung hãn như lúc đối phó với quái thú, chỉ qua loa chống đỡ vài chiêu, lập tức mang theo nàng nhanh chóng tẩu thoát.

Giữa đồng m.ô.n.g quạnh, mèo l.i.ế.m liếm móng vuốt, thản nhiên : “Sau thể ở cùng nữa.”

Nàng vẫn đang thở hổn hển: “Cái... cái gì?”

“Kẻ thù tìm đến tận cửa , thấy ?” Mèo lườm nàng một cái: “Ngươi ở bên cạnh chỉ tổ vướng chân thôi.”

Nàng sững sờ, bất an hỏi: “Có ngươi chuyện gì đáng sợ lắm ?”

Khi bọn họ ở cùng , mèo luôn , gì cũng bao giờ cho nàng , thỉnh thoảng còn qua đêm về, quả đúng là một con mèo cá tính. với thực lực của nó, đúng là cũng xứng đáng cá tính như .

“Ta vốn dĩ là một con mèo đáng sợ.” Mèo cố tình hà một cái, để lộ hàm răng nanh trắng ởn: “Kẻ nào ngứa mắt, đều sẽ c.ắ.n đứt đầu nó.”

Nàng nó lợi hại, nhưng vẫn lo lắng: “Đối phương cũng lợi hại ? Có ngươi thương ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-4/chuong-5-mieu-quy-5.html.]

“Xì, nếu thể tùy tiện ăn thịt , bọn chúng cơ hội đến gây phiền phức cho .” Mèo đen hừ lạnh một tiếng: “Dù thì, ngươi tự sống thôi. Ta là sẽ .”

Nàng im lặng lâu, gật đầu: “Được.”

Mèo xoay , đầu : “Tương lai của tự chọn, đừng lúc nào cũng phiền khác.”

Nàng gì.

“Nghe thấy hả!” Mèo nhấn mạnh giọng.

“Ta thấy .” Nàng trong màn đêm lạnh lẽo, chút bối rối vò vò vạt áo, đó ngẩng mặt lên, : “Ta sẽ sống thật . Ngươi cũng nhé.”

Mèo bĩu môi, đầu nhảy lùm cỏ rậm rạp.

Nàng nguyên tại chỗ cho đến khi trời sáng. Khi ánh bình minh rọi lên , nàng mới dám chắc, mèo thật sự nữa.

Những cuộc gặp gỡ và chia ly của nàng, cách dường như ngày càng ngắn .

Bốn mươi năm, mười năm... Lần liệu ngắn hơn nữa ?

Hôm đó, nàng chằm chằm lớp sương trắng đọng ngọn cỏ dại, đột nhiên cảm thấy cái cảm giác sự trống rỗng bao bọc về.

Không sư phụ, đồng môn, mèo. Nàng của hiện tại nên về đây?

Nàng dành gần hai mươi năm để suy nghĩ về vấn đề mà vẫn câu trả lời.

, nàng luôn sống lang thang chốn nương . Không mèo bên cạnh, nàng phát hiện ngày càng thích ở những nơi đông . Phần lớn thời gian, nàng đều tìm một cái cây đủ chắc chắn và rậm rạp trong rừng sâu núi thẳm, ở yên đó lâu. Chỉ khi nào bụng đói cồn cào, nàng mới tìm chút hoa quả, côn trùng để ăn, cứ thế sống mơ màng vô định trong những năm tháng một .

Cho đến một ngày, nàng đột nhiên nghĩ, thật cũng quan trọng, điều quan trọng là, một quãng đời còn như thế nào. Nàng ít nhất cũng còn mấy trăm năm tuổi thọ, dùng bộ để ở cây hình như cũng đúng lắm?

Nàng leo xuống khỏi cây, tùy ý lang thang, xem thử thể tìm thấy cuộc sống mong ở nơi nào . nàng vẫn mặn mà với việc kết giao bạn bè, dù là con yêu quái. Vị trí bạn bè nhất vẫn dành cho mèo, nếu nó còn về.

Nàng cũng trông mong sẽ gặp bao nhiêu chuyện vui vẻ, hân hoan nữa, chỉ cần thứ gì khiến nàng phiền lòng, hoặc lẽ, chỉ cần bớt vài cơn ác mộng, là đủ .

Không buồn vui, quãng đời còn an .

Nàng cảm thấy câu trả lời, cũng tin tưởng câu trả lời đó. Trái tim thỉnh thoảng lo âu, mơ hồ cuối cùng cũng bình lặng trở . Nàng dường như thật sự sống, trong những năm tháng chầm chậm trôi, để trở thành một con yêu quái d.ụ.c vọng, cầu xin, cũng mấy cảm giác tồn tại.

Thật , chỉ cần gặp gỡ là .

Không gặp gỡ, dừng , tiêu sái như mèo, lẽ sẽ thể tránh phần lớn khổ nạn của quãng đời còn .

tại gặp gỡ chứ?

Thật nực , ông trời trói cũng trói nàng đến mặt đó.

Tuyết càng rơi càng lớn. Nàng chiếc xích đu sắp đứt, nước mắt kìm nén từ lâu, cuối cùng cũng rơi xuống.

Lần , là năm năm.

Rời khỏi mặt hồ chứa đựng quá nhiều cảm xúc và ký ức , nàng về những năm tháng tìm thấy câu trả lời.

Mấy năm đó, nàng luôn ở một nơi xa, xa , gần như còn đặt chân đến nhân gian nữa. Nàng chỉ tìm một cái cây thuộc về trong khu rừng hẻo lánh nhất, đó, ngắm mặt trời mọc, mặt trời lặn, bỏ mặc thời gian trôi hoang phí.

, mắt thấy, tâm phiền, thấy thì sẽ nhanh chóng buông bỏ thôi.

, khi nàng tỉnh dậy từ một giấc mơ khác liên quan đến , nàng đột nhiên gặp . Dù chỉ là một cái từ xa cũng . Nàng thật sự thể chống ý nghĩ của bản , cuối cùng cũng leo xuống khỏi cây.

Nàng vẫn nhớ nhà .

Trấn Thiết Kính cuối thu, vẫn như tranh vẽ.

Nàng ẩn hình, đến ngoài cửa nhà .

lúc cửa lớn mở , bước ngoài, vẫn dung mạo xuất chúng, thần thái rạng rỡ như , chỉ là giữa hai hàng lông mày bớt vài phần khí chất thiếu niên trong sáng, quả cảm.

Dinh thự của nhà họ Lệnh trông khang trang, dáng vẻ của cũng . Nàng nghĩ, xem sóng gió năm đó giải quyết một cách viên mãn.

Nàng nỡ rời , vẫn thêm vài .

Thế nhưng, một phụ nữ chân cà nhắc bước theo, trong tay còn dắt theo một đứa bé trắng trẻo, mũm mĩm.

“Cha ơi đừng !” Đứa bé mếu máo đưa tay về phía .

Người phụ nữ bất đắc dĩ : “Thấy sắp ngoài, đứa nhỏ , cứ nhất định đòi theo.”

Hắn bế đứa bé lên, chấm nhẹ mũi nó: “Cha về nhanh thôi, về mua tò he cho con, ?”

Đứa bé gạt nước mắt, gật đầu.

Hắn hôn nó một cái, giao đứa bé cho phụ nữ, dặn dò: “Ta nhiều nhất là hai ngày nữa sẽ về. Nàng đừng quên uống t.h.u.ố.c đúng giờ, đại phu , thể nàng yếu, phương t.h.u.ố.c cho nàng, tuyệt đối ngưng.”

Người phụ nữ : “Thiếp , cứ yên tâm ngoài, đừng bận tâm chuyện nhà.”

“Được.” Hắn khẽ nắm tay nàng: “Ta đây.”

đường cẩn thận, sớm về sớm.”

“Được.”

Cánh cửa phòng đóng , cố nhân xa.

Sự dịu dàng và nụ của vẫn như đây, nhưng tất cả đều còn liên quan đến nàng nữa.

Nàng vẫn nguyên tại chỗ, trong lòng như thứ gì đó che lấp, hô hấp rõ ràng vẫn thông suốt, nhưng luôn cảm thấy mỗi thở hít đều thể lấp đầy cơ thể , càng lúc càng ngạt thở.

Nàng cuối cùng cũng như trốn chạy mà rời khỏi nhà .

Cây cổ thụ bên bờ sông vẫn vươn khoe dáng vẻ tuyệt trong sắc thu, lá vàng trải một lớp t.h.ả.m vàng mê hoặc gốc cây.

Nàng gốc cây, những lời bọn họ năm đó, dường như vẫn còn gửi gắm giữa những kẽ lá đang xào xạc.

Nụ của vận mệnh, rốt cuộc cũng dành cho nàng.

Nàng cúi đầu mỉm , xoay rời .

 

Loading...