Bách Yêu Phổ 4 - Chương 5: Ngạn Ngư 5

Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:41:54
Lượt xem: 33

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bầu trời ngoài song cửa hửng sáng.

Đào Yêu giường bệnh của Lệnh Thư Vọng, hồi lâu một lời.

Thiếu phu nhân gục đầu bàn, giống như những khác trong nhà họ Lệnh, đều ngủ say như c.h.ế.t, thuộc loại dù vác bán cũng tỉnh .

Chú ngủ say của Liễu công tử cũng chỉ dùng hai phần sức, quá đủ.

“Không dễ trị?” Liễu công tử thấy sắc mặt nàng : “Vừa chẳng nàng còn khoác lác mặt Ngạn Ngư, trị độc Thạch Cố dễ như trở bàn tay ?”

“Thuốc trừ yêu độc cho uống tác dụng.” Đào Yêu cau mày.

“Một chút tác dụng cũng ư?” Liễu công tử bước tới, vạch góc chăn lên, phát hiện phần eo trở xuống của Lệnh Thư Vọng vẫn là đá.

“Lẽ nên như .” Hắn chút kinh ngạc: “Thuốc của Đào Yêu nhà ngươi, lý nào ngay cả độc Thạch Cố cỏn con mà cũng đối phó .”

“Ta cũng thấy đúng.” Đào Yêu lắc lắc cái túi vải bên hông: “Mỗi một viên t.h.u.ố.c trong đều do tự tay bào chế, dám là t.h.u.ố.c đến bệnh trừ, nhưng ít nhất từng tiền lệ hiệu quả.”

“Chẩn mạch xem?” Liễu công tử đắp chăn cho : “Hay là ngươi xem sót chỗ nào?”

“Ngũ tạng lục phủ đều thấu cả .” Nàng gương mặt say ngủ trắng bệch của Lệnh công tử: “Hắn chỉ yêu độc của Thạch Cố khó, dường như còn thứ gì đó khác.”

“Thứ gì?”

“Giờ vẫn . mạch tượng của vô cùng kỳ lạ.”

“Kỳ lạ thế nào?”

“Giống như mạch tượng của hai .”

“... Hỷ... Hỷ mạch?”

“Ngươi hỷ một cái cho xem?”

“Ta chỉ thuận miệng bừa thôi...”

Đào Yêu bật dậy, lắc đầu: “Việc vẫn về chỗ Ngạn Ngư, nó thành thật khai báo, chuyện sẽ khó giải quyết.”

“Cái bộ dạng điên điên khùng khùng đó của nó thì gì?” Liễu công tử cho rằng đây là cách , xoa trán: “Một bên là tâm kết của đối phương, một bên là t.h.u.ố.c giải của đối phương, bây giờ cả hai đều thần trí rõ, ôi... đúng là khó thật. Đào Yêu đại phu của chúng cuối cùng cũng gặp ca bệnh khó nhằn .”

Đào Yêu lườm một cái: “Sao thấy ngươi vẻ phấn khích lắm thì ?”

“Cứ thuận lợi mãi cũng cho việc nâng cao tu vi.” Liễu công tử : “Có thêm chút bệnh nan y tạp chứng là chuyện . Ta tin tưởng ngươi.”

“Ngươi đang an ủi ?” Đào Yêu trừng mắt , trong lòng thầm tính toán đối sách.

Liễu công tử xoa đầu nàng: “Chỉ là hy vọng ngươi ngày càng giỏi hơn thôi.”

“Ta tất nhiên sẽ ngày càng giỏi!” Đào Yêu gạt tay : “Tạm thời đừng giải chú ngủ say, cứ để bọn họ ngủ thêm một lát.” Nói , nàng lấy một viên t.h.u.ố.c nữa cho Lệnh Thư Vọng uống: “Ta cần một nơi ngoài quấy rầy.”

“Ngươi định gì?” Liễu công tử liếc Lệnh Thư Vọng, viên t.h.u.ố.c uống , sắc mặt dường như lên trông thấy.

“Viên t.h.u.ố.c thể bảo vệ tâm mạch của , khiến chứng hóa đá trở nặng thêm. Tuy thể trị tận gốc, nhưng lỡ như bất trắc gì... ít nhất cũng giữ nửa .” Nói xong, nàng ngoài cửa sổ: “Ngươi chạy một chuyến , đưa bọn chúng đến đây.”

“Ngươi thực sự nghĩ cách ?” Liễu công tử sợ nàng cố sức: “Thật ... nguy hiểm của bọn Thạch Cố giải trừ , ngươi nhất thiết ôm rơm nặng bụng. Chuyện giữa với , với yêu đều là nhân duyên của riêng họ, nào cũng cần xen . Đạo lý , tưởng Lôi Thần bổ cho ngươi tỉnh chứ.” Hắn thẳng mặt Đào Yêu: “Gần đây ngươi bận rộn, mệt mỏi quá .”

“Sợ xảy chuyện ?” Đào Yêu : “Mấy chuyện nguy hiểm đ.â.m đâm c.h.é.m chém đó xưa nay đều là ngươi . Một đại phu kê đơn bốc t.h.u.ố.c như thì thể xảy chuyện gì chứ? Chẳng qua là trị trị mà thôi.”

“Cũng , ngươi ham sống sợ c.h.ế.t hơn bất kỳ ai.” Liễu công tử bĩu môi, thu vẻ quan tâm vô tình để lộ, chỉ : “Ta vẫn luôn cảm thấy chuyện điểm kỳ lạ. Con Ngạn Ngư trông giống bất kỳ yêu quái nào ngươi từng chữa trị đây.”

“Ta thấy ngươi mới kỳ lạ đó, nãy chẳng còn tin tưởng ?”

“Ta tin tưởng ngươi, và việc đề nghị ngươi cần xen , hai chuyện đó mâu thuẫn. Chỉ là thêm một lựa chọn mà thôi.”

“Vậy chọn 'tin tưởng' xen . Mau !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-4/chuong-5-ngan-ngu-5.html.]

“Có ngươi nảy ý đồ xa gì khác ? Nhất quyết trị con cá ?!”

“Lương y như từ mẫu mà ngươi là ý đồ xa? Ngươi còn , lúc Ngạn Ngư tỉnh sẽ nổi điên gì nữa .”

“Ngươi... Hừ!”

Liễu công tử đành bất đắc dĩ rời .

Sáng sớm tinh mơ, mang theo Ngạn Ngư và con mèo đen về phòng của Lệnh Thư Vọng.

Đào Yêu đưa Thiếu phu nhân sang phòng khác, đồng thời dịch Lệnh Thư Vọng sát bên trong, chừa một trống giường cho Ngạn Ngư.

Liễu công tử bế Ngạn Ngư đặt lên, đó im lặng bên cạnh, xem Đào Yêu rốt cuộc định xen thế nào.

“Hai các ngươi nếu mong lành thì hãy canh gác cho cẩn thận.” Nàng xuống chiếc ghế đẩu giường, lấy từ trong túi vải một viên t.h.u.ố.c nhỏ màu xám đen, đưa đến bên môi thổi nhẹ. Viên t.h.u.ố.c lập tức hóa thành một làn khói lượn lờ, ngoan ngoãn quấn quanh ngón tay nàng. Nàng khẽ cử động ngón tay, dẫn làn khói đến giữa và Ngạn Ngư, uốn làn khói thành một vòng tròn nhỏ. Tiếp đó, nàng vuốt một lọn tóc của Ngạn Ngư, tách một sợi, đặt bên trong vòng tròn. Sau đó, nàng tháo một b.í.m tóc của , thuận tay giật nhẹ, tìm sợi tóc chắc khỏe nhất, cẩn thận xoắn nó .

Liễu công tử đột nhiên nắm lấy cổ tay nàng, sắc mặt lắm: “Ngươi ?”

“Thuật Liên Tâm.” Đào Yêu thành thật đáp: “Hiện giờ liệu pháp mà thể nghĩ và thi triển hiệu quả chỉ cái . Tuy chắc thể bộ trải nghiệm và tâm kết của Ngạn Ngư, nhưng nếu may mắn, vài phân đoạn cũng đủ .”

“Thuật Liên Tâm?” Con mèo đen xổm bàn hai họ, chất vấn: “Một cái vòng khói mà thể khiến ngươi ‘liên kết’ với trái tim của nó ?”

Đào Yêu ló đầu từ lưng Liễu công tử, trừng mắt lườm nó: “Vòng khói? Đây là bí d.ư.ợ.c luyện hóa từ xương sọ của thú Liên Lý Kim Sí, Hóa Dược Thành Tuyến, Kết Phát Liên Mệnh, thể tâm cảnh!”

Nhìn thì , nhưng dữ dội, thế là mèo đen im miệng.

Liễu công tử vẫn buông tay: “Có gì đáng để ngươi dùng cách ? Lỡ như sơ suất gì, ngươi...”

“Chữa bệnh thôi mà, dùng thì cứ dùng, gì đáng đáng.” Đào Yêu hất tay , mỉm lắc lắc sợi tóc trong tay: “Yên tâm, nhiều nhất là nửa tuần . Chỉ cần sợi tóc mọc đầu chúng đứt thì ai chuyện gì cả. Hơn nữa nghĩ, ngươi cũng đến nỗi ghét tới mức nhổ nó chứ?”

Liễu công tử vẫn yên tâm: “Không , Thuật Liên Tâm cần động đến nguyên thần tinh phách của ngươi. Một sợi tóc mỏng manh như , hề chắc chắn, lỡ như sơ suất, ngươi sẽ trở về .”

“Cho nên ngươi và con mèo mới canh chừng cho kỹ chứ. Trước khi vòng tròn biến mất, tuyệt đối để ai động đến tóc của chúng .” Đào Yêu thuận thế đẩy , nhanh nhẹn đặt sợi tóc của vòng tròn. Hai sợi tóc lập tức như sống , tự động quấn chặt lấy , phát ánh sáng rực rỡ đủ màu bên trong vòng tròn.

Đào Yêu thẳng , nhắm mắt , ngoan ngoãn bắt đầu xếp bằng, nhanh đó bèn im lặng như ngủ say.

Liễu công tử vẫn luôn ở nơi gần nàng nhất, ánh mắt khóa chặt vòng tròn đang nối liền hai sợi tóc, trong lòng chỉ mong thời gian nửa tuần mau chóng trôi qua.

“Này...” Mèo đen định nhảy xuống.

“Ngươi đừng động đậy!” Liễu công tử nghiêm giọng ngăn : “Trước khi nàng trở về, ai phép đến gần.”

Mèo đen rụt vuốt , lùi về bàn, : “Ngươi bảo vệ nàng kỹ quá nhỉ.”

Liễu công tử lạnh lùng đáp: “Ta và nàng khế ước, đủ một trăm chuyện cho nàng . Trước khi xong, nàng thể c.h.ế.t .” Nói xong, cau mày: “Ta với ngươi mấy lời gì... Đồ mèo đáng ghét nhà ngươi, nếu vì ngươi, nàng mắc gì chuyện nguy hiểm thế .”

“Nếu thì các ngươi vẫn còn đang ngốc nghếch hóng gió mái nhà kìa.” Mèo đen cũng tức giận, bình thản về phía giường: “Y thuật của Đào Đô các ngươi kỳ lạ thật đấy, dùng tóc mới thể liên tâm, lỡ gặp trọc đầu thì ?”

Liễu công tử chỉ cởi giày ném mặt nó...

“Bây giờ là lúc ngươi nên lo lắng về vấn đề đó ?” Liễu công tử nghiến răng kèn kẹt: “Ngươi tưởng nàng đang ngủ ? Nàng bây giờ là đang vì con cá của ngươi mà liều mạng đó! Nguyên thần tinh phách là thứ thể tùy tiện đụng !”

thấy nàng vận dụng nhẹ nhàng mà.” Mèo đen tỏ vẻ đồng tình: “Hơn nữa, nàng thuộc tuýp tự tin lựa chọn của . Tính cách như , thật quá còn gì.”

Khác loài, quả nhiên thể giao tiếp.

Liễu công tử hừ một tiếng, thêm bất cứ lời nào với con mèo nữa, tập trung tinh thần bảo vệ an cho Đào Yêu.

Trong phòng yên tĩnh đến mức một cây kim rơi xuống đất cũng thể thấy.

Mèo đen bàn, bắt đầu ngủ gật.

Còn Liễu công tử thì căng thẳng tột độ, ngay cả một con chim bay lướt qua ngoài cửa sổ cũng khiến giật thót tim.

 

Loading...