Bách Yêu Phổ 4 - Chương 5: Tê Đạo 5

Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:41:25
Lượt xem: 41

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tuyết phủ đầy chiếc nón lá của nam tử. Việc cũng dần trở nên còn thuận lợi. Tuyết đọng che lấp mặt đất lồi lõm, khiến bước chân luôn xiêu xiêu vẹo vẹo. Hắn ôm khư khư túi vải trong lòng, dành cho nó vị trí quan trọng và an nhất .

Tiểu cô nương theo sát lưng , rời nửa bước. cô bé vẻ gian nan hơn nam tử . Cứ một đoạn, cô bé vô thức đưa tay ôm lấy eo , bước chân cũng chậm . Sau đó, cô bé hít một thật sâu, giống như đang cố nén cơn khó chịu nào đó mới rảo bước đuổi kịp.

Một lớn một nhỏ, hai bóng lặng lẽ tiến về phía trong buổi chiều hôm Trừ Tịch.

"Hôm nay là đêm Trừ Tịch, nhà nhà đoàn viên, ngay cả lừa ngựa cũng nghỉ ngơi, mà hai vị vẫn còn bôn ba?" Đào Yêu len lỏi theo con đường nhỏ nào, cứ thế im lặng tiếng xuất hiện một gốc cây phía bọn họ, tựa cây, tủm tỉm tiểu cô nương.

Tiểu cô nương đang mải miết đường, nàng đột ngột xuất hiện cho giật nảy . Khi thấy là nàng, cô bé mới thở phào nhẹ nhõm: "Ta sẽ quỵt nợ. Xong việc, nhất định sẽ về tìm ngươi."

Đào Yêu bật , bước đến mặt cô bé, xoáy gương mặt nhỏ nhắn chút biến sắc : "Ngươi... còn cơ hội về ?"

"Ngươi..." Tiểu cô nương cau mày.

"Trời lạnh giá thế mà còn bôn ba, hai cha con các ngươi ăn mặc mỏng manh như , thật sợ các ngươi đông cứng cả ." Đào Yêu đến bên cạnh nam tử, đột nhiên " lòng " nắm lấy cổ tay , ngón tay nhanh chóng nhấn xuống mấy cái, lập tức kinh ngạc đầu , với tiểu cô nương: "Cha ngươi . Mạch tượng ."

Tiểu cô nương vội bước lên , gạt tay nàng , thản nhiên : "Ta nợ ngươi ân tình là thật, nhưng cớ gì ngươi trêu đùa . Ngươi rõ ràng rõ nội tình."

Đào Yêu chỉ đáp.

Tiểu cô nương : "Ta tưởng cũng gây phiền phức gì lớn cho ngươi, chỉ là dùng mấy tờ giấy. Huống hồ, ngươi cũng chỉ đuổi con Mặc Dẫn . Tương lai nếu vận khí bọn , sớm muộn gì cũng sẽ gặp nó. Kể cả con thì cũng sẽ là con khác. Ngươi chi bằng để bọn mau chóng lên đường, sớm ngày kết thúc chuyện , hai bọn cũng sớm giải thoát." Vừa , cô bé vô thức đưa tay ôm lấy eo, nhưng nhanh buông xuống.

"Nghe tiểu hòa thượng , ban ngày ngươi đ.á.n.h một trận sống mái với con Mặc Dẫn ?" Đào Yêu đột nhiên hỏi.

Cô bé gật đầu: "Trên đường bọn cẩn thận . Ta cố tình chọn những nơi đông để , cũng là mượn nhân khí che giấu hành tung, hy vọng chiêu dụ những thứ cần thiết. con Mặc Dẫn lợi hại hơn đám tép riu thông thường. Không chỉ thính mũi, nó còn tu thành hình trộn chợ búa. Cũng coi như bọn vận khí , đụng nó. Nó bám riết tha, mang theo ông chạy nhanh nên mới chạm trán với Mặc Dẫn miếu Sơn Thần. Ta còn cách nào khác, đành liều c.h.ế.t một trận."

Đào Yêu chỉ nam tử: "Vứt bỏ ông , ngươi thể giữ mạng."

"Không vứt bỏ ." Cô bé nam tử, thở dài một : "Ta hôm nay là ngày gia đình đoàn tụ." Một bông tuyết rơi hàng mi dài của cô bé, lâu mà tan: "Người khác , nhưng ông cũng đang đường về nhà. Chỉ là... về nhiều năm mà vẫn về đến nơi."

Liễu công tử kịp kéo Ma Nha , thấy vội vã chạy từ trong bóng tối , sốt sắng tiểu cô nương: "Thí chủ, rốt cuộc là chuyện gì ?"

Nhìn gương mặt chân thành lo lắng của Ma Nha, lẽ nhớ tới sự dũng cảm bất chấp của lúc , gương mặt lạnh như băng của tiểu cô nương cuối cùng cũng chút buông lỏng. Cô bé mấy " lạ" hẹn mà gặp , bình thản : "Ta là Tê Đạo."

"Tê... Tê Đạo?" Ma Nha gãi đầu, thể tìm thấy cái tên trong vốn kiến thức của .

"Núi Thanh Tê, hấp thụ tinh hoa nhật nguyệt, tụ linh khí sừng. Sừng đời lấy , chế thành trâm cài tóc, do hấp thụ nhân khí mà thành yêu, gọi là Tê Đạo. Bản tính hộ chủ, chủ c.h.ế.t cũng rời bỏ, giữ cho xác thối rữa y hệt như lúc còn sống. Yêu hiếm thấy thế gian." Đào Yêu thuần thục giải đáp thắc mắc của Ma Nha.

"Giữ thối rữa... y như lúc còn sống..." Ma Nha lẩm nhẩm hồi lâu, đưa mắt đ.á.n.h giá tiểu cô nương và nam tử mấy lượt. Lại liên tưởng đến lời Đào Yêu khi bắt mạch cho nam tử ban nãy, khỏi kinh ngạc đàn ông luôn ngây ngốc : "Ông ... Ông cha ngươi? ông mặc ít như , lời nào... Đào Yêu , con yêu quái ăn là vật sống, nên ông ..."

"Vậy nên, ông cha . Ta ở bên ông lâu, nên dáng vẻ hóa thành hình cũng tương tự ông . Bị đời hiểu nhầm là cha con cũng , đường cũng thuận tiện hơn nhiều." Tiểu cô nương thản nhiên thừa nhận: “Tiểu sư phụ, mục tiêu của Mặc Dẫn là ông . Người qua đời càng lâu, càng là mỹ vị trong miệng Mặc Dẫn, cũng ích cho tu vi của nó. Ta thật với ngươi, một là rõ lai lịch của ngươi, sợ dọa ngươi. Hai là nghĩ rằng ngươi tuy cao nhân, nhưng cũng chút bản lĩnh. Lỡ như cản Mặc Dẫn, ngươi vẫn thể coi ông như thường, đưa ông thoát khỏi nanh vuốt của yêu quái. Đây là tư tâm của . Xin ngươi."

Ma Nha im lặng một lúc, : "Kể cả ngươi cho chân tướng, cũng sẽ bỏ mặc ông ." Cậu mắt cô bé: "Ngươi rõ ràng đối thủ của Mặc Dẫn, cũng nó tuy ăn ngươi nhưng thể g.i.ế.c ngươi. Vậy mà ngươi vẫn liều c.h.ế.t bảo vệ một... một thực cần bảo vệ nữa. Lẽ nào mạng sống của chính ngươi bằng một... cái thể xác? Ta thực sự hiểu nổi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-4/chuong-5-te-dao-5.html.]

Tiểu cô nương bình thản đáp: "Tiểu sư phụ, ngươi lòng Bồ Tát, nhưng chỉ đang chuyện , cầu khác thấu hiểu."

Liễu công tử bước lên , hất cằm về phía túi vải tay nam tử: "Đáp án trong cái túi , đúng ?"

Tiểu cô nương đáp.

Đào Yêu : "Thế , ngươi cho bên trong là gì, sẽ miễn cho ngươi mấy tờ giấy , cần ngươi đền nữa."

Mắt tiểu cô nương sáng lên: "Ngươi chỉ bên trong là gì, giành lấy?"

"Ta gì cũng là một nhân vật lớn ở Đào Đô, thèm một cái túi rách ?" Đào Yêu chỉ búng trán cô bé một cái, xem bên trong tiếng nước .

"Ngươi giữ lời đấy." Tiểu cô nương dứt câu, sẽ đến mặt nam tử, vỗ nhẹ lên tay ông . Nam tử bèn mặc cho cô bé lấy chiếc túi vải , đó cứ thế phịch xuống nền tuyết, im lìm một tiếng động, như một pho tượng.

Liễu công tử thấy , hỏi: "Hắn chỉ hiểu lời của ngươi thôi ?"

"Ta chuyện với ông . Ta chỉ dùng cách của để ông tạm thời dừng . Ông hiểu lời của bất kỳ ai." Tiểu cô nương ôm chiếc túi mặt bọn họ: “Khi ông còn sống, chiếc túi vĩnh viễn cất gối, hoặc buộc thật chặt bên hông."

Cô bé cẩn thận mở chiếc túi cũ nát theo năm tháng. Hai thỏi vàng nhỏ cỡ ngón tay rơi lòng bàn tay nàng. Ánh vàng óng ánh tuy nhỏ bé, nhưng là màu sắc nổi bật nhất trong khung cảnh tuyết rơi đơn điệu , thời gian dường như chẳng thể vàng ròng. Sau đó, thứ lấy , là một chiếc khăn lụa màu xanh nhạt, góc bên thêu một đóa hoa hải đường. Giữa khăn còn đề mấy câu thơ:

Tạ gia sinh nhật cảnh vui ,

Tháng hai liễu ấm, hoa xuân bay.

Phượng vàng, phỉ thúy cài duyên dáng,

Đàn Thục bảy dây mới gảy .*

 

*Chú thích: Trích từ bài thơ "Gửi mừng sinh nhật vợ" của nhà thơ Lý Trình thời nhà Đường. Sinh nhật của nàng và cháu gái Tạ Đạo Ôn, Tạ An đều mùa tuyệt , đúng mùa xuân hoa nở ánh mặt trời xán lạn. Hai thứ trang sức kim phụng và phỉ thúy tô điểm thêm vẻ của nàng, nàng giống như cây đàn thất cầm mà Trác Văn Quân tấu lên .

Đóa hải đường thêu vô cùng sinh động, nhưng nét chữ của đề thơ phần tầm thường. Dù , ưu điểm là từng nét bút đều vô cùng nghiêm túc, chân thành, đong đầy tình cảm. Vừa là món đồ chơi nhỏ nhắn mà lứa đôi trao để giải nỗi tương tư.

Đào Yêu đang tò mò tiếp theo sẽ còn lấy thứ gì nữa thì tiểu cô nương dốc ngược túi vải giũ giũ, : "Hết ."

Hết ?!

Đào Yêu, Liễu công tử, Ma Nha, bao gồm cả Cổn Cổn đang nghển cổ chờ mong, đều ai ngờ , thứ trân quý đến nhường , mà chỉ hai món đồ vô cùng bình thường. Vàng thỏi tuy đáng tiền, nhưng cũng thể coi là kỳ trân dị bảo, huống hồ chỉ vỏn vẹn hai thỏi nhỏ... Còn như chiếc khăn tay , càng , chỉ là món đồ nhỏ thể thấy ở bất cứ ngoài phố.

"Chỉ bấy nhiêu thôi." Tiểu cô nương cất đồ trong túi, đặt về tay nam tử: “Tính từ ngày đó, theo ông ... hơn một trăm năm ."

 

Loading...