Bách Yêu Phổ 4 - Chương 6: Giới Linh 6
Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:42:14
Lượt xem: 43
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đêm đó, lạnh dần ùa tới, xem câu huyện Thanh Viên bốn mùa như xuân cuối cùng cũng ứng nghiệm lúc .
Đây vốn là nhiệt độ vô cùng thích hợp để ngủ say, đèn trong phòng của đa tân khách tắt, còn động tĩnh. cũng vài con "cú đêm" cá biệt nỡ ngủ, nhất quyết ngoài gây chút chuyện.
Trên hành lang hẹp dài, một bóng lén la lén lút mò mẫm, xổm xuống cửa sổ của một phòng khách, nín thở lắng .
Lúc , trong phòng mơ hồ truyền tiếng trở yên giấc. Bóng vươn tay, khoét một cái lỗ nhỏ giấy dán cửa sổ, một ống trúc nhỏ luồn , phun một làn khói trắng nhàn nhạt. Rất nhanh, mấy chủ tớ trong phòng triệt để ngủ say...
Đợi thêm một lát, chắc chắn bên trong còn chút động tĩnh nào, bóng đầu , vụng về huýt mấy tiếng sáo hề vang, sẽ thấy ở chỗ rẽ của hành lang xuất hiện thêm một , lặng lẽ một tiếng động tới, thuần thục gỡ then cửa.
Trong phòng đèn đuốc đều tắt, hai một một , cẩn thận tránh chướng ngại vật, chỉ sợ gây tiếng động.
Mục tiêu của bọn họ, là đang hôn mê giường. Thấy chỉ còn cách mục tiêu vài bước chân, đỉnh đầu vọng tới một tiếng mèo kêu lạnh lùng.
Hai ngẩng đầu, chỉ thấy xà nhà chiếu tới hai luồng sáng sắc lẹm, một xanh lam, một xanh lục.
Gần như cùng lúc đó, một đẩy mạnh . Trong bóng tối, một vũ khí nhỏ đầy sát khí sượt qua bọn họ bay : “keng" một tiếng cắm một vật cứng nào đó.
Ngay đó, phía bọn họ dường như vũ khí sắc bén khác từ trời lao xuống. Một là , vội ôm đầu né sang một bên, còn thì ngay khoảnh khắc nghiêng né tránh, lật tay tung một chưởng đ.á.n.h trúng một cánh tay, khiến đối phương lùi hai bước, suýt nữa thì vũ khí trong tay cũng văng .
Không ngờ trong phòng lặng lẽ thêm mấy ...
Ngay khi cuộc hỗn loạn đột ngột gây hậu quả nghiêm trọng hơn, thắp sáng ngọn đèn dầu bàn.
“Đại nhân?!”
“Nhị thiếu gia?!”
“Hử? Lại là con mèo c.h.ế.t tiệt nhà ngươi?!”
Khâu Vãn Lai một tay che miệng, kinh ngạc chằm chằm Tư Cuồng Lan. La Tiên nắm chặt Phật Nhãn của , vội vàng xin Tư Cuồng Lan vì cú đ.á.n.h lén . Ở phía bên , Đào Yêu vận nam trang và con mèo nhảy từ xà nhà xuống đang mắt to trừng mắt nhỏ. Nàng thì kinh ngạc, còn mèo thì bình thản, vẻ gặp nàng chút nào. Hạ Bạch bên bàn đặt đèn dầu xuống, bình tĩnh đám lộn xộn trong phòng.
Người giường vẫn đang ngủ say, trong phòng náo nhiệt đến thế.
Đào Yêu dậy, chằm chằm mũi tên ngắn tỏa hương ngòn ngọt đang cắm tường, đầu tặc lưỡi với Khâu Vãn Lai: “Không đến mức tay dùng tên độc hại chứ? Dù bọn đến trộm đồ, cũng tội đáng c.h.ế.t mà.”
“Là ngươi?!” Khâu Vãn Lai lúc mới rõ mặt Đào Yêu, nhớ tới cảnh tượng nhà họ Tư hết lòng bảo vệ tiểu nha đầu Tháp Xung Tiêu đêm đó, bèn đầu hỏi Tư Cuồng Lan: “Nhị thiếu gia, các đang gì ? Trong phòng là Mạnh của Bách Vật Trai, chẳng qua là một văn nhã chuyên giám định đồ cổ, lẽ nào xích mích gì với Nhị thiếu gia?”
“Chắc chắn .” La Tiên giành : “Đại nhân tính sổ với ai, xưa nay đều quang minh chính đại, hà tất cái chuyện trộm gà bắt ch.ó .”
“Trộm gà bắt chó...” Tư Cuồng Lan , ánh mắt nỗi khổ dời sang Đào Yêu.
“Ngươi trừng gì.” Đào Yêu nhún tay: “Chuyện trộm gà bắt ch.ó ? Dùng t.h.u.ố.c mê vẫn hơn là đ.á.n.h đầu bọn họ chứ? Hơn nữa t.h.u.ố.c mê điều chế chỉ hiệu quả , mà mùi vị cũng thơm, lúc tỉnh những đau đầu mà còn dư vị bất tận nữa kìa.” Nói nàng con mèo: “Tại ngươi ở đây?”
“Xuân Hoa, ngươi quen... nữ nhân ?” Hạ Bạch quan sát Đào Yêu, bước đầu xác định giới tính của nàng.
“Xuân Hoa?!” Đào Yêu sững sờ, đó suýt nữa c.h.ế.t tại chỗ: “Ha ha ha, thảo nào ngươi chịu tên của .”
Mèo trợn trắng mắt, với Hạ Bạch: “Nữ nhân là kẻ giúp trong vụ Thạch Cố.”
Hạ Bạch gật gật đầu, Đào Yêu, gì thêm.
Đào Yêu quan sát Hạ Bạch: “Chưa gặp ngươi bao giờ ha, cao danh quý tính?”
“Hạ Bạch, nhậm chức Thiên Không tại Bệ Hãn Tư.” Hạ Bạch lịch sự đáp.
“Mèo là ngươi nuôi?” Đào Yêu vô cùng tò mò.
“Nó tự nuôi nó.”
“Hai quen thế nào?”
“Không liên quan đến các hạ.”
“Không , lạ quá , nó mà chịu ở cùng một con như ngươi, còn chịu để ngươi đặt cho cái tên khó như ...”
“Đêm nay ngươi đến vì con mèo ?”
“Cũng hẳn.”
Tư Cuồng Lan thấy đau đầu cho Hạ Bạch, bèn hỏi La Tiên: “Ba các ngươi đến đây thi hành công vụ?”
“Phải. Dạ yến năm ngoái Bệ Hãn Tư cũng nhận lệnh đến hiện trường yến hội, để phòng bất trắc.” La Tiên : “Cấp sợ xảy chuyện mà khác đối phó , dù thì những đến dự yến phận đều hiển hách.” Hắn về phía giường: “Đại nhân, ngài rõ ràng là đến dự yến, ...”
“Ta vốn cũng chỉ đơn thuần đến dự một bữa tiệc, ai ngờ lôi kéo cái chuyện trộm gà bắt ch.ó .” Tư Cuồng Lan như Đào Yêu: “Ta sai chứ, Kiều công tử?”
“Ta lôi kéo ngươi .” Đào Yêu nhận: “Rõ ràng ngươi thể nhắm mắt ngơ, phủi m.ô.n.g bỏ mà.”
Đêm qua, bọn họ từ rừng Yên Hà trở về, bèn chạm mặt Tư Cuồng Lan đang uống trong đại sảnh của dịch quán giữa đêm hôm.
Nên bịa chuyện thế nào đây? Chẳng lẽ nàng sợ ma dám nhà xí một nên lôi Liễu công tử cùng để lấy can đảm... Tâm tư của Tư Cuồng Lan còn nhiều hơn cả lỗ tổ ong, vì lãng phí thời gian dối, chi bằng thật.
Và kết quả của việc thật, là vị Kiều tổng tiêu đầu và Thượng Quan phu nhân thật sự, hiện vẫn đang t.h.u.ố.c mê trói trong phòng của dịch quán. Tư Cuồng Lan còn giúp nàng chọn một bộ đồ tương đối vặn nhất từ trong hành lý của Kiều tổng tiêu đầu ném cho Đào Yêu, ngay cả lớp trang điểm mặt Liễu công tử cũng là do vẽ... đúng là nhân tài.
Con rùa , tuy Ứng Phàm Sinh rốt cuộc gì, nhưng đám đến dự yến nhất định sẽ gặp xui xẻo lớn, chừng còn nguy hiểm đến tính mạng. May mà Ứng Phàm Sinh nay vẫn phát hiện phận thật của nó, vẫn coi nó là con rùa nhỏ bầu bạn bên từ nhỏ đến lớn. Ngay cả khi dần dần biến thành một bộ dạng khác, vẫn để nó ở bên cạnh rời nửa bước, thỉnh thoảng còn tâm sự với nó vài chuyện vặt vãnh.
Thế nhưng, kể từ khi gặp hai lão già họ Lương và họ Hồ, thì ngay cả nó cũng mang theo bên nữa. Ngày trở về, sẽ lấy nó khỏi cái túi vải ở gần hai mươi năm, thả nó xuống bờ sông ở huyện Thanh Viên, rằng quá nhiều việc , e là rảnh để chăm sóc nó nữa, chi bằng thả nó về với tự nhiên, đôi bên cùng .
Nó cảm thấy sắp chuyện lớn xảy , nhưng khổ nỗi nhất thời tìm cách giải quyết. Nó lén đến nơi giam giữ con tin, nhưng hai vị công tử thế hiển hách thấy nữa. Có lẽ đổi sang một nơi bí mật hơn, hoặc lẽ... hai còn cõi đời vẫn là một ẩn .
nghĩ sâu hơn, cho dù nó cứu con tin thì với tâm tính và năng lực hiện tại của Ứng Phàm Sinh, cũng sẽ tìm cách thức mới để thành "nguyện vọng" của . Dù thế nào, cũng sẽ khiến những nhân vật đời chú ý , đến nơi quy định. Về kết quả cuối cùng, nó dám nghĩ nhiều.
nó rõ, cách giải quyết triệt để nhất, chỉ một.
Đêm đó, Đào Yêu , yến nhất định tổ chức đúng hẹn, tân khách cũng nhất định nể mặt, thứ đều diễn theo từng bước mong đợi của kẻ "công thần hậu trường" . Chỉ là, tân khách nào cũng "chiêu đãi" nổi.
Nó thấy hy vọng, thấy phương pháp giải quyết vấn đề cuối cùng từ trong ánh mắt của Đào Yêu, nhưng nội tâm thể vui nổi.
Trước khi xuất phát từ dịch quán, nó dáng vẻ bận rộn của Đào Yêu và bọn họ vì lời thỉnh cầu của nó, trong lòng trống rỗng đến khó chịu. Rõ ràng một việc đúng đắn, tại cảm thấy chút đủ tự tin.
“Ngươi đẩy đường cùng.” Tư Cuồng Lan nó đang bò cửa sổ, đột nhiên .
Tất cả đều thấy. Đào Yêu, Liễu công tử và Ma Nha đều dừng việc đang trong tay, con "rùa" trắng đến phát sáng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-4/chuong-6-gioi-linh-6.html.]
Con rùa im lặng hồi lâu, : “Ta từng nghĩ, đợi đứa trẻ thành hôn sinh con, hoặc là gặp thêm một vài Lý Hỏa Ngưu nữa, từ đó còn cô đơn canh giữ ngày đêm bốn mùa, bèn thể rời khỏi nó để sống cuộc đời của . Ta vẫn luôn nhớ ánh mắt của khi cứu khỏi tay đ.á.n.h cá năm đó, trong trẻo lương thiện. Mặc dù cũng cần cứu. nếu gặp, ở một thời gian cũng .” Trong đôi mắt nhỏ như hạt đậu xanh của nó chút hoài niệm, nhưng nhiều hơn là mâu thuẫn: “Ta sống bao nhiêu năm , từng lấy tính mạng của bất kỳ ai. Ngay cả nghĩ cũng từng nghĩ đến. Cuộc sống của và việc g.i.ế.c chút liên quan nào.”
Tư Cuồng Lan : “Ngươi ở bên cạnh cha con bọn họ nhiều năm như , lẽ quen chứ.”
“Vĩnh viễn sẽ quen .” Nó liếc Tư Cuồng Lan.
“Ngươi hối hận ?” Đào Yêu bước tới: “ cho dù ngươi bây giờ cầu đừng g.i.ế.c , cũng thể đồng ý với ngươi . Chuyện quá mức hung hiểm.”
“Ngươi g.i.ế.c Ứng Phàm Sinh, nhất định sẽ hối hận.” Nó sắc trời đang dần hửng sáng: “ Ứng Phàm Sinh còn nữa . Vào cái đêm hoá hài cốt của tổ tiên nhà họ Ứng thành tro bụi, Ứng Phàm Sinh tự g.i.ế.c c.h.ế.t chính .”
Tất cả đều im lặng.
Một chuyện như , ai thể nhắm mắt ngơ, coi như liên quan đến chứ.
Tư Cuồng Lan tất nhiên sẽ để Đào Yêu bọn họ tự xử lý, cứ coi như đây là thị phi do tự rước lấy ...
Lúc , Mạnh lão giường mà bắt đầu ngáy. Tư Cuồng Lan hồn, với đám La Tiên: “Các ngươi ở đây, cũng coi như là một chuyện . Nếu ngại phiền phức, thể giúp một tay. Tuy nhiên, chuyện nhiều điểm kỳ lạ, ngay cả cũng nắm chắc phần thắng xử lý thỏa. Các ngươi tuy chức trách bảo vệ vô tội, nhưng cũng cần thiết vì một kẻ rảnh rỗi như mà mạo hiểm, cần miễn cưỡng.”
“Không chỉ giúp , mà là giúp chúng , là chúng !” Đào Yêu vội chỉ , trừng mắt với La Tiên: “Ngươi đó, giúp ngươi xử lý chuyện Đoàn Thanh Trúc, ngươi còn ăn con Hàm Thử của , thế nào cũng trả nhân tình chứ!”
La Tiên cau mày: “Con yêu quái trả cho ngươi ?”
“ nhân tình trả mà!” Đào Yêu chỉ con mèo: “Còn ngươi nữa, Xuân Hoa, đừng tưởng chỉ đóng một cái dấu là xong chuyện, là liều mạng để giúp con cá của ngươi đó.”
Mèo híp mắt : “Ngươi tự tin đến thế ? Nhất định lôi kéo chúng mới dám ?”
“Quả nhiên mèo tiếng .” Đào Yêu nhếch mép: “Bảo vệ an cho khách khứa yến, vốn là công vụ của Bệ Hãn Tư các ngươi, nếu các ngươi đến đây gì? Ngắm phong cảnh ?”
Mèo hừ một tiếng, thèm để ý đến nàng nữa.
“Nhị thiếu gia, ngài mở lời, chúng tất nhiên nguyện ý dốc sức tương trợ.” Khâu Vãn Lai tất nhiên sẽ từ chối, chỉ hỏi: “ ít nhất ngài cũng giải thích rõ ràng cho chúng chứ.”
“ , đại nhân, chúng bây giờ đầu óc mơ hồ, ngài...”
La Tiên còn xong, cửa sổ phía nam đột nhiên phát một tiếng động, một hòn đá nhỏ ném trúng khung cửa.
“Ôi chao, bọn họ vẫn còn ở đó.” Đào Yêu vỗ đầu, vội chạy đến bên cửa sổ xuống.
Bên cửa sổ là con hẻm của Nghênh Tân Quán, một cỗ xe ngựa đang đỗ ở đó, đ.á.n.h xe lẽ là Ma Nha... Liễu công tử vẫn mặc đồ nữ, đang hướng lên lầu đè giọng: “Còn lề mề cái gì nữa? Người !”
Khâu Vãn Lai bọn họ tới xuống, cau mày: “Đây là ai nữa?”
Khi Tư Cuồng Lan vị "Thượng Quan phu nhân" và tên nhóc đang ôm hồ ly cũng là tạp dịch của Tư phủ, ba , Khâu Vãn Lai nhịn : “Yêu cầu của Nhị thiếu gia đối với của Tư phủ xem thấp nhiều ...” Nói xong, nàng liếc Đào Yêu một cái.
Đào Yêu khách khí trừng mắt : “Ngươi đại nhân cũ của nhà ngươi mắt ? Vậy mà ngươi vẫn sùng bái như thế, yêu cầu của ngươi cũng thấp thật đó.”
“Ta đại nhân... Nhị thiếu gia mắt từ bao giờ? Ta là các ngươi kìa, ai nấy đều bộ dạng quái quái kỳ kỳ!”
“Có quái bằng lấy nước đường tên độc b.ắ.n lung tung ?”
“To gan, một kẻ thường dân mà dám vô lễ với bản đại nhân!”
“Tức giận ? Có bản lĩnh thì bắt về tù !”
Hai bọn họ qua kẻ vô cùng vui vẻ, những khác thì vô cùng bất đắc dĩ. Đây là dáng vẻ chuyện chính sự?
Liễu công tử chen giữa hai , chỉ : “Người hy sinh lớn nhất còn than vãn, hai các ngươi ồn ào cái gì?”
Hai lúc mới chịu ngừng chiến. Nhìn Liễu công tử ép giả gái xinh , Đào Yêu nhịn phá lên, : “Không ngờ ngươi giả gái cũng là một tuyệt sắc.”
“Chuyện tính sổ cho .” Liễu công tử lườm nàng: “Bảo ngươi giả thì ngươi giả, còn cách nào khác!”
“Chuyện đều để dành cho ngươi chứ.” Đào Yêu lè lưỡi.
Ma Nha thở dài thườn thượt, con rùa trốn trong túi vải lưng cũng thở dài, trong lòng khỏi chút bất an vì giao phó đúng .
Tư Cuồng Lan lên giường, với Khâu Vãn Lai: “Việc cấp bách, là tiên bí mật đưa tám vị khách rời khỏi huyện Thanh Viên, thể tạm thời sắp xếp ở dịch quán rừng Yên Hà, phái mấy đáng tin cậy canh giữ, đợi khi chuyện giải quyết thì thả bọn họ về nhà.” Hắn nghĩ nghĩ, sang ba họ: “Các ngươi cần , ngoài mấy chúng , sẽ ai khác đến dự yến.”
Khâu Vãn Lai hiểu: “Phí nhiều công sức như , yến nguy hiểm ?”
“Có lẽ .” Tư Cuồng Lan sang Hạ Bạch: “Còn một chuyện khác, phiền ngươi thành.”
Hạ Bạch : “Không thể thật sự chỉ mấy đến dự yến, đúng .”
Tư Cuồng Lan gật đầu: “Vất vả cho ngươi .” Hắn trầm ngâm một lát, với Hạ Bạch: “Còn một việc nữa, tâm kết nhiều năm qua của ngươi, ... lẽ chút manh mối.”
Hạ Bạch sững sờ.
Tư Cuồng Lan khỏi phòng, Hạ Bạch theo, hai thì thầm gì đó ngoài hành lang.
“Như thì yến chẳng là hỏng bét ? Nếu như phán đoán sai lầm... e rằng cấp sẽ trị chúng tội lớn tắc trách.” La Tiên thẳng.
“Lúc Nhị thiếu gia còn là đại nhân, ngươi thấy nào ngài 'phán đoán sai lầm' ?” Khâu Vãn Lai hỏi vặn .
“Điều đó thì đúng.” La Tiên cau mày, thoáng chốc mấy phần vui vẻ: “Đã lâu việc chung với đại nhân, ngài quả thực đổi.”
Đào Yêu thầm nghĩ, cũng chỉ loại đầu óc lắt léo như La Tiên mới coi việc chung với Tư Cuồng Lan là một vinh hạnh...
Nói xong, Tư Cuồng Lan và Hạ Bạch trở , sắc mặt Hạ Bạch lắm.
Đối mặt với vẻ mặt chờ đợi giải thích của La Tiên và Khâu Vãn Lai, Tư Cuồng Lan với Đào Yêu: “Ngươi , dù con rùa cũng là tìm ngươi.”
Đào Yêu bĩu môi: “Được thôi.”
Ngoài cửa sổ, gió đêm từng cơn càng lúc càng gấp, lá cây xào xạc, che lấp tiếng động nhỏ xung quanh. Chỉ ánh đèn trong phòng khách ngừng nhảy múa, giữa thở khi gấp gáp, khi của đám đông, chứng kiến một bí mật thể mang đến nguy hiểm cực lớn.
Lúc , ở "Lâm Lang Cư" Đông Sơn, vẫn như thường lệ, tinh xảo hoa lệ. Dưới ánh trăng chiếu rọi, nơi đây tựa như tiên cung hạ thế, tả xiết. Là nơi tổ chức yến, nó lẽ sắp sửa đón chào trải nghiệm thịnh đại nhất trong đời .
Sảnh lớn dùng để đãi yến trong phủ bố trí xong xuôi, khắp nơi đều tinh tế cầu kỳ. Giữa những cột trụ bằng bạch ngọc chạm trổ hoa văn là lớp lụa mỏng lãng mạn, ngăn cách hoa cỏ xanh biếc bên ngoài trong một mảng màu m.ô.n.g lung, hương thơm thoang thoảng, như mộng như ảo.
Ánh trăng từ một bên chiếu nghiêng xuống, vặn rọi lên chiếc ghế chủ vị.
Có ở đó, những chỗ trống rỗng mắt, rót một ly rượu chén, tay nghiêng , đổ hết xuống đất.