Bách Yêu Phổ 4 - Chương 6: Ngạn Ngư 6
Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:41:55
Lượt xem: 35
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dường như, lâu lắm nàng mới thấy một buổi hoàng hôn yên tĩnh đến . Nơi chân trời nắng chiều dần tắt, mặt đất, bóng cây lả lướt. Hương hoa khi đậm khi nhạt hòa quyện trong khí oi nồng, ngay cả tiếng côn trùng rả rích cũng trở nên thuận tai.
Nàng chạc cây cao, tựa cây, xuống thị trấn xa xôi chân núi. Trong đầu chẳng suy nghĩ gì, trống rỗng như một mảnh đất hoang một ngọn cỏ.
Giá như thời gian vĩnh viễn dừng ở khoảnh khắc thì mấy. Như , nàng sẽ cần nghĩ ngày mai gì, , gặp bao nhiêu chuyện vui.
Ơ, đúng, cho dù thời gian tiếp tục trôi, nàng cũng cần nghĩ ngày mai .
Chẳng ở trại Thanh Nhai hơn một năm , ngày mai chắc chắn vẫn ở cái sơn trại ẩn sâu trong núi thôi, hơn nữa còn cả đống việc chờ nàng , ví dụ như dạy con gái của Đại đương gia đàn hát, cho cá phong thủy trong trại ăn, nước, còn dắt Phúc Lộc và Song Toàn đến gốc cây yêu thích của chúng để "giải quyết". Ồ, Phúc Lộc Song Toàn là hai con ch.ó giữ cửa của sơn trại, một vàng một đen, tính tình cũng tạm, chỉ là ăn nhiều “thải" cũng nhiều, sức lực quá dồi dào, thường xuyên kéo nàng chạy khắp núi non. Thay vì là nàng dắt ch.ó dạo, chi bằng là ch.ó dắt nàng dạo.
Nàng dùng những việc vặt vãnh thường ngày để đổi lấy cuộc sống an ở trại Thanh Nhai. Tuy bận rộn nhưng ngày tháng trôi qua tệ, phù hợp với dáng vẻ quãng đời còn mà nàng mong : Không mong đợi, mất mát, bình lặng đơn giản, như một dòng suối nhỏ gợn sóng, chẳng ồn ào, cứ thế chảy cho đến khi cạn khô.
Có điều, trại Thanh Nhai sơn trại bình thường mà là một ổ sơn tặc tên trong sổ của quan phủ. Nơi từng vây quét mấy , nhưng đều may mắn trốn thoát, cuối cùng trốn ngọn núi sâu vô danh , chọn một vị trí dễ thủ khó công, chiếm núi vua, và vẫn tiếp tục nghề cướp bóc.
Nàng là một trong những kẻ xui xẻo cướp về trại. Nàng nhớ hôm đó chỉ đang thơ thẩn đường núi, nhàm chán đếm những con bướm bay qua, một đoàn thương buôn lướt qua nàng, tương lai của nàng bèn rẽ sang hướng khác... Bọn của trại Thanh Nhai coi nàng như chiến lợi phẩm cướp về trại, nhốt chung với hai cô nương khác cũng bắt, bắt các nàng thư cho nhà đòi tiền chuộc... Trong cái rủi cái may, Đại đương gia của bọn họ lập quy củ, bắt là bắt , đòi tiền là đòi tiền, chỉ riêng việc ai cũng , vợ, chị em, con gái, nên kẻ nào dám giở trò đồi bại với nữ nhân trong trại, dù là ai cũng đều đ.á.n.h c.h.ế.t. Trại Thanh Nhai dung thứ dâm tặc, hạng hạ lưu.
Bản Đại đương gia cũng một cô con gái, nuôi nấng như hòn ngọc tay.
Hai cô nương giam chung tất nhiên theo yêu cầu của bọn họ, kinh hãi sợ sệt mà điểm chỉ thư tống tiền, lấy đồ trang sức tùy tin, để bọn họ mang tìm nhà đòi tiền chuộc. May mà đều là bảo bối trong nhà, mấy ngày chuộc về. Chỉ còn một nàng.
Nàng thành thật với bọn họ, bản đơn độc, nhà cửa, tiền chuộc chắc chắn thể lấy , giam nàng cũng chỉ tốn cơm vô ích. Nàng thì , chỉ sợ bọn họ chịu thiệt.
Hôm đó, Đại đương gia đích đến xem cô nương "tham tiền màng mạng" . Nghe khi nàng chuyện với lính canh, hề chút tự giác nào của một con tin, hoảng hốt, lóc, khẩu vị còn , cho gì ăn nấy, dường như nơi nàng đến là ổ thổ phỉ g.i.ế.c là g.i.ế.c, mà là một khách điếm bao ăn ở miễn phí.
Đại đương gia thấy nàng chẳng qua chỉ là một nữ tử yếu đuối, dù chải chuốt trang điểm gì, dung mạo cũng thanh tú lanh lợi, giống một kẻ ngốc sâu cạn, ăn hàm hồ, bèn hỏi nàng, đúng là nhà .
Nàng là thật sự , sinh vứt bỏ, sư phụ nhặt về nuôi, lớn lên chí tiến thủ, đuổi ngoài, cứ thế lang thang khắp nơi, đến giờ vẫn tìm chốn dung .
Không ngờ phận còn long đong hơn cả trại Thanh Nhai... Đại đương gia mà cũng thấy xót xa, nhưng vẫn cảnh cáo nàng, nếu dối để lấy lòng thương hại, phát hiện sẽ cắt lưỡi! Nàng ăn của các mấy ngày cơm, nếu còn lừa gạt thì thật quá áy náy.
Tất cả đều cảm thấy nàng giống những cô nương bình thường, nhưng diễn tả là khác ở chỗ nào. Có lẽ là sự bình tĩnh đến bất ngờ của nàng, hoặc cũng thể là vẻ thản nhiên "các ngươi giữ mạng , thực sự quan tâm" luôn toát từ nàng. Nói chính xác, nàng dường như một vẻ "chán nản đầy sức sống", kỳ lạ mà mâu thuẫn.
Đại đương gia hỏi nàng sở trường gì. Nàng nghĩ một lát , ca hát cũng , đàn cũng tệ.
Đại đương gia lập tức bảo nàng hát một khúc.
Nàng bèn tùy ý hát một khúc ca nhỏ.
Mọi đều ngây , sống đến giờ, bọn họ từng giọng ca nào tựa như nhạc trời đến , tất cả đều giọng hát của nàng mê hoặc.
Đại đương gia lập tức quyết định, , tiền chuộc thì lấy giọng hát của mà chuộc . Sau trong trại mỗi khi lễ tết, yến tiệc lớn nhỏ, cần ngoài tìm hát nữa, thuận tiện để nàng dạy luôn tài đ.á.n.h đàn cho con gái ông. Nếu nàng đồng ý, từ nay về nàng là một thành viên của trại Thanh Nhai.
Nàng đồng ý.
Có một nơi để ở vẫn hơn là lang thang mục đích. Đã nhiều năm như , nàng cũng mệt , nghỉ ngơi một chút cũng .
Đại đương gia hỏi nàng họ tên là gì. Nàng nghĩ ngợi, : "Bạn gọi là Ngư Hoàn..."*
*Chú thích: Ngư Hoàn dịch là cá viên.
Cái tên thốt , ồ lên. Một đại cô nương xinh hát như , tên là Ngư Hoàn chứ, ha ha ha. Nàng hề thấy ngượng ngùng, mặc cho bọn họ .
Cười thì , trại Thanh Nhai nhanh quen với việc thêm một Ngư Hoàn cô nương. Từ Đại đương gia đến đám lâu la bên , ai cũng đối xử với nàng tệ. Thỉnh thoảng kẻ trêu ghẹo, cũng chỉ dám chừng mực, dám quá trớn.
Trong một năm nay, nàng chỉ lo hát, dạy đàn và chút việc vặt. Đại đương gia cũng bao giờ để nàng tham gia "sự nghiệp" của bọn họ, nàng vai vác nổi, tay xách nổi, chẳng việc lớn gì, cứ yên phận ở trong trại một tiểu nha đầu là .
Nói thì đây cũng là một kỳ ngộ mà khác dám tưởng tượng. Một cô nương mà tìm thấy tháng ngày bình yên trong ổ sơn tặc... Nàng cảm thấy, nếu cứ sống như thế thì thể ở trại Thanh Nhai cả đời, chỉ sợ Đại đương gia và bọn họ đều già c.h.ế.t , mà nàng vẫn giữ nguyên dáng vẻ ... Dù thì, tuổi thọ của con thể so với yêu quái.
Nhìn chút sắc màu cuối cùng còn sót của hoàng hôn, nàng đột nhiên thẳng dậy. Hỏng , ở đây ngẩn ngơ cả buổi, mà quên mất việc dắt Phúc Lộc Song Toàn dạo! Hai cái tên nhóc , e là sắp dỡ cả cổng trại ...
Nàng vội vàng nhảy xuống khỏi cây.
Còn đến cổng trại Thanh Nhai, từ xa trông thấy Phúc Lộc Song Toàn đang vây quanh một , nhảy cẫng lên, một quả bóng da ném từ tay đó, hai con ch.ó bèn tranh đuổi theo như phát điên, ngoạm về, ném , ngoạm về, chơi đến thở hồng hộc mà vẫn vui tả xiết.
Nàng gần, khẽ sững sờ, là .
Người đang chơi đùa cùng Phúc Lộc Song Toàn là thợ rèn mà Đại đương gia "mời" về cách đây lâu, bảo rèn cho sơn trại một ít đồ sắt . Tất cả thợ thủ công từng đến trại Thanh Nhai, Đại đương gia đều là "mời về"... Chỉ là ai cũng ngầm hiểu, trong những "mời" đến, ai mà trói gô , bịt mắt, ai mà nơm nớp lo sợ cho xong việc, kinh hoàng đưa xuống núi... May mà trại Thanh Nhai đối xử với thợ thuyền tệ, đồ ăn cung cấp còn ngon hơn cả nhà, tiền công trả cũng thiếu một đồng.
giống . Từ ngày đến trại từng hoảng hốt, còn cẩn thận hỏi rõ yêu cầu của Đại đương gia, đó bắt tay việc một cách tỉ mỉ.
Từ khi đến, trong trại Thanh Nhai luôn vang lên tiếng đập sắt trong trẻo.
Nào là dây xích, khung sắt dùng để gia cố, nào là đao kiếm sắc bén, nào là chảo sắt để xào rau... đủ loại đồ sắt lớn nhỏ trong suốt thời gian liên tục đời từ tay . Mọi thành phẩm đều khen ngớt lời, ngờ tùy tiện tìm một gã thợ rèn nhỏ mà bản lĩnh như .
Hắn chỉ giỏi rèn sắt, mà cách bố trí trong trại Thanh Nhai chỗ nào thiếu sót, cũng chỉ từng điểm và đưa đề nghị. Ngoài việc điều chỉnh mương dẫn nước trại theo hướng và góc độ hợp lý hơn, lúc rảnh rỗi còn cho loại "đèn trường minh" mà gió to mưa lớn cũng thổi tắt , thuận tiện cải tạo luôn bể cá phong thủy, khiến việc nước trở nên tiện lợi hơn nhiều. Tóm , dường như cái gì cũng , cái gì cũng chịu bỏ tâm tư nghiền ngẫm, lúc nào cũng lẳng lặng xong việc.
Đại đương gia quý quá, một tháng thả , kết quả hai tháng trôi qua mà vẫn dùng đủ loại lý do để mềm mỏng giữ , hơn nữa còn giao thêm cho một việc, chữ , chuyện thư tống tiền cũng giao cho ... Chàng thợ rèn cũng dở dở .
Lần đầu tiên thợ rèn gặp nàng, nàng đang dạy con của đại đương gia đàn trong sân. Giữa tiếng đàn êm dịu, vẻ mặt chăm chú mà dịu dàng của nàng thắp sáng cả ánh xuân tháng Tư. Gió nhẹ lay động mái tóc dài xoăn của nàng mang theo hương thơm thoang thoảng. Cô bé đàn , nàng một hồi, sẽ cất tiếng hát theo điệu đàn, một đàn một hát, hòa quyện một kẽ hở, quả đúng say động lòng .
Hắn như dán chặt tại chỗ, ai gọi cũng . Hắn , mãi, khắc ghi thật kỹ hình ảnh con gái ăn mặc giản dị nhưng vô cùng rạng rỡ trong tim.
Thế nhưng, một cô nương văn nhã như , dạy đàn xong, vội vã chạy tới bể cá, xắn tay áo lên, rải thức ăn cho cá la lớn: "Ăn cơm thôi, ăn cơm thôi, đều phần cả, các ngươi thể đừng đ.á.n.h nữa ?"
Ngoài cho cá ăn, nàng còn chỉ một tưới nước cho mấy chậu hoa cỏ yêu quý của Đại đương gia mà kiểm soát lượng nước, khiến cả căn phòng như lụt, đó vội vàng lấy khăn lau chùi trong tiếng la ó của Đại đương gia.
Lúc dắt ch.ó dạo, nàng còn phiền phức hơn, nào cũng như kẻ điên đuổi theo m.ô.n.g chó, khó khăn lắm mới lùa chúng nó về thì bản cũng biến thành một "con ch.ó đất" mồ hôi đầm đìa, mặt mày lấm lem... So với lúc đàn hát, quả thực như hai khác.
mỗi gặp nàng, dù dáng vẻ của nàng lúc đó là tiên nữ ch.ó đất, đều bất giác mỉm , ở khóe miệng, mà là nụ toát từ trong ánh mắt. Nàng thấy thợ rèn cũng thật kỳ lạ, vô duyên vô cớ nào gặp nàng cũng , bắt đến khổ sai mà vẫn thể vui vẻ như ?!
Lúc , phát hiện nàng, : “Ngươi về ?”
Nàng đón lấy ánh mắt của bước tới, cúi đầu xoa đầu Phúc Lộc: “Ừm, về . Ngươi giúp trông chừng bọn chúng...”
“Ta thấy chúng nó nóng lòng ngoài chơi, mà ngươi ở đây, nên tiện tay chơi với chúng một lát.” Hắn .
“Ngươi còn giúp cho cá ăn, nước.”
“Cũng là tiện tay thôi, nếu ngươi dạy đàn xong vội vội vàng vàng.”
“Hôm nọ lỡ tay vỡ cái chén yêu thích nhất của Đại đương gia, phạt chép năm trăm ‘Kinh Đạo Đức, ngươi cũng chép giúp ...”
“Ta thấy nàng chép kinh mà ngủ gật, cũng việc gì khác nên coi như luyện chữ thôi.”
Nàng đôi mắt luôn tươi của , thở dài: “Ngươi hết việc của , còn gì nữa?”
“Yên tâm, hát cũng đàn.” Hắn rộ để lộ hàm răng trắng đều tăm tắp: “Đi, về ăn cơm thôi.”
Hắn cầm quả bóng da về, Phúc Lộc Song Toàn vội vàng chạy theo, vui vẻ nhảy nhót, đuôi vẫy đến tít mù... Nàng ở với chúng nó lâu như , mà cũng từng thấy chúng nó ngoan ngoãn lời như thế.
“Này...” Nàng đột nhiên gọi . Là những " ngoài" đồng bệnh tương liên ở trại Thanh Nhai, nàng tò mò hỏi : “Sao thấy ngươi sống ở đây... vẻ tệ lắm?”
Hắn dừng , ánh tà dương ban tặng những tia sáng rực rỡ cuối cùng trong ngày cho đàn ông đang mỉm , khiến đường nét vốn ưu tú và sâu sắc của càng trở nên mỹ ánh sáng và bóng tối. Hắn vươn vai một cái, hình cao ráo thon dài ẩn chứa vài phần tinh nghịch trong vẻ lười biếng: “Hình như ngươi cũng trốn .”
Nàng sững sờ, thành thật đáp: “ . Ta thấy ở đây gì , phần lớn thời gian đều thảnh thơi tự tại.”
Hắn bước trở mặt nàng, cô gái nhỏ thấp hơn cả một cái đầu, hạ giọng : “ ở đây rốt cuộc vẫn là ổ sơn tặc.”
Nàng gật đầu: “Ta .”
“Dù cũng là một nơi nguy hiểm và khó ở lâu dài.” Hắn bất giác gỡ một mảnh lá vụn vương tóc nàng: “Ngươi vẫn nên dự định lâu dài.”
“Nếu ở nữa thì thôi.” Ánh mắt nàng thoáng chốc lơ đãng, dường như chìm những quá khứ ai tới: “Nơi thật sự nguy hiểm ở đây.”
“Ổ sơn tặc mà nguy hiểm ư?” Hắn bật : “Một nha đầu ngay cả ch.ó cũng đuổi kịp nhưng mà ngươi mà khẩu khí cũng nhỏ nhỉ.”
“Nếu nguy hiểm, ngươi trốn ?” Nàng hồn, phục: “Ta thấy ngươi với ở đây sắp xưng gọi đến nơi .”
“Xưng gọi cũng cản trở việc trời hành đạo. Đi thôi, đến muộn hết đồ ăn ngon bây giờ.” Hắn ném quả bóng da về phía , hai con ch.ó lập tức lao theo, cảnh tượng vô cùng rôm rả.
Nàng hiểu lắm lời . Chỉ là một gã thợ rèn còn trẻ, nhiều nhất là trông mã, cao ráo hơn một chút, lấy khí phách mà đòi trời hành đạo trong ổ sơn tặc chứ?
Những ngày đó, thợ rèn ngoài công việc của , vẫn vô tình cố ý giúp nàng xử lý những công việc mà nàng . Ban đầu nàng thấy thật kỳ lạ, dần dần, nàng cũng quen với việc mỗi ngày đều sự tồn tại của . Nếu hôm nào gặp đàn ông luôn mỉm với , nàng thấy thiêu thiếu điều gì đó. Dù ở trại Thanh Nhai, dường như chỉ là nàng thể chuyện nhiều hơn một chút. Hắn vẻ nhiều nơi, ngoài việc rèn sắt còn nhiều chuyện thú vị khác, cũng vui vẻ kể cho nàng . Hắn còn ở phía đông của một tòa thành nọ, một cái hồ trong như gương, cảnh sắc bốn mùa luân phiên soi bóng xuống đó, còn hơn cả tranh vẽ, trong hồ còn một loại cá lưng hoa, chỉ cần nấu sơ qua là mỹ vị tuyệt trần.
Nàng thích những lời miêu tả nhẹ nhàng , sinh mệnh cũng bất giác trở nên nhẹ nhõm hơn.
Chẳng từ bao giờ mà mùa hè về, cả trại Thanh Nhai nóng đến mức chẳng " ăn", từ xuống đều ườn trong trại hóng mát. Vào ngày nóng nhất, nàng tinh thần, kéo đến một cái cây lùn kỳ dị trong núi.
Hắn đập mấy con muỗi vo ve bên tai, hỏi nàng trời nóng thế chạy đến đây gì. Nàng hứng khởi hái từng quả màu xanh đen, hai đầu nhọn, hoa văn như đuôi phượng cây lùn, bỏ đầy một giỏ mới chịu thôi.
“Đây là thứ ngon nhất phát hiện ở đây, gọi nó là Quả Phượng Vỹ.” Nàng kéo xuống bóng râm đón gió, lấy một quả, chùi chùi , đưa lên miệng c.ắ.n mạnh, nhưng nhanh nhăn mặt nhổ , thở dài cái vỏ quả còn nguyên vẹn: “Chỉ là vỏ của nó cứng quá...” Nói , nàng nhặt một hòn đá, đặt quả lên mặt đất đập mạnh. Chỉ một tiếng "cạch", vỏ quả chỉ vỡ một mảnh nhỏ, vẫn chịu lộ thịt quả. Đập tiếp, vẫn , cho miệng c.ắ.n cũng xong, tức đến nỗi nàng bật dậy, dùng chân giẫm mạnh lên quả.
Hắn thấy bộ dạng tức tối của nàng buồn hết sức, bèn kéo nàng xuống, lấy một quả kẹp giữa ngón tay: “Ngon đến ?”
“Nếu thì tốn sức như mà chịu bỏ cuộc...” Nàng lau mồ hôi trán, cam tâm đưa lên miệng cắn.
“Đừng c.ắ.n nữa, cần răng nữa ?” Hắn xong, ngón tay dùng sức, chỉ một tiếng "rắc" giòn tan, quả bèn vỡ đôi, thịt quả màu vàng nhạt giấu trong lớp vỏ cứng cuối cùng cũng chịu lộ diện.
Nàng vui vẻ : “Sức của ngươi lớn ?”
“Tại rèn sắt nhiều thôi.” Hắn nỡ là do sức nàng quá yếu...
Nàng khêu thịt quả đưa đến bên miệng : “Ngươi thử xem.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-4/chuong-6-ngan-ngu-6.html.]
Hắn ăn , quả nhiên ngon, thơm ngọt, giống mùi vị của bất kỳ loại quả nào từng ăn.
“Rất ngon đúng ?” Nàng ôm cái giỏ tre như ôm bảo bối, nhưng thoáng chốc cau mày ủ rũ: “Năm nay ngươi giúp, lỡ hái thứ quả , mà ngươi ở đây thì đây?” Nàng đột nhiên mặt , nghiêm túc: “Hay là ngươi rèn cho một dụng cụ chuyên để mở loại quả ? Kìm sắt búa sắt đều .”
Hắn lắc đầu : “Thôi đừng, sợ ngươi thương tay. Hay là vầy...” Hắn giả vờ nghiêm túc: “Ta để địa chỉ nhà cho ngươi, ngươi hái quả mà ở đây, ngươi cứ gửi chúng đến, mở giúp ngươi gửi , thế nào?”
Nàng mà nghiêm túc suy nghĩ một lát, mới nhận : “Ngươi đang trêu đấy ?”
Hắn bật thành tiếng.
Nàng giận , chỉ giỏ Quả Phượng Vỹ, đột nhiên hỏi: “Ngươi vẫn sẽ rời , đúng ?”
Hắn sững sờ, , gì. Hắn quả thực sắp . Lẽ từ lâu nhưng chỉ vì nàng ở đây, nên níu bước chân .
Chàng thợ rèn đáng lẽ "mời" đến trại Thanh Nhai, thật là , chỉ mạo danh thế mà thôi. Hắn đ.á.n.h cược với , rằng quá ba tháng, thể giúp quan phủ dẹp yên trại Thanh Nhai, cái gai trong mắt bọn họ suốt bao năm qua.
Khi đó còn trẻ, thích đây đó, trong lòng cũng tràn đầy ý chí và dũng khí trừ hại cho dân.
Nay đến trại Thanh Nhai hơn ba tháng, tính là thua ?
Trong lúc im lặng, nàng đặt giỏ xuống: “Thật ăn cũng cả.”
“Hửm?” Hắn hồn.
Nàng dậy, cái cây to lưng, mà cởi giày , nhanh nhẹn trèo lên, một cành cây .
“Nàng nghịch ngợm gì ? Mau xuống , cẩn thận ngã!” Hắn lập tức dậy, căng thẳng nàng.
Nàng với : “Ngươi , ổ sơn tặc là nơi ngươi nên ở .”
“Ngươi cũng nên ở đây.” Hắn cau mày, đột nhiên dứt khoát: “Hãy cùng .”
Nàng lắc đầu: “Chúng là nên cùng .”
“Tại ?” Hắn hiểu: “Ngươi nỡ rời khỏi đây?”
“Ta nơi nào nỡ rời.”
“Vậy ngươi...”
Lời còn dứt, đôi chân đang đung đưa nhẹ nhàng mắt của nàng bỗng hóa thành một chiếc đuôi cá màu lam. Ánh mặt trời xuyên qua tầng tầng lá cây, lớp vảy cá mịn màng đuôi dường như mạ một lớp vàng, hơn bất cứ loại châu ngọc bảo thạch nào đời.
Theo kinh nghiệm của nàng, tiếp theo là cảnh tượng ở gốc cây hoảng sợ bỏ chạy. Nàng quá quen với kiểu chia ly , đằng nào cũng xa , chi bằng đến sớm một chút, dứt khoát một chút.
Hắn sửng sốt, cả cứng đờ tại chỗ.
Thế nhưng chạy.
Không lẽ dọa ngốc nên chạy nổi nữa , nàng nghĩ.
“Nàng... con ư?” Hồi lâu mới hồn.
“Ta là yêu quái.” Nàng thản nhiên như khi: “Một con cá sống cạn.”
“Thế nên nàng mới tên là Ngư Hoàn?” Hắn mà hỏi một câu nàng ngờ tới.
Lẽ lúc , chạy mất dạng chứ?
Nàng đàn ông bỏ chạy, nghĩ ngợi : “Ta là đứa con thứ chín trong nhà, bọn họ bèn gọi là Ngư Cửu. Chỉ là gặp một bạn, nàng ngốc lắm, giống như viên cá tay chân tùy ý xoa nắn, đừng gọi Ngư Cửu nữa, gọi Ngư Hoàn , cũng khác biệt mấy.”
Hắn bật : “Yêu quái đều mạnh , lên trời xuống đất, hô phong hoán vũ, nàng thành thế ?”
“Con ai cũng xuất chúng.” Nàng vẫy đuôi: “Ta trở thành cái gì cả, chỉ an , yên tĩnh sống hết cuộc đời .”
Hắn im lặng một lát, ngẩng đầu : “Ở đây an .”
“Sao ngươi vẫn ?” Nàng kỳ quái hỏi.
Hắn cũng kỳ quái: “Tại ?”
“Ngươi sợ ư?” Nàng biến đuôi cá trở thành đôi chân, nhảy từ cây xuống, ngẩng đầu : “Ta là yêu quái đó. Rất nhiều đều sợ .”
“Chắc tại là thợ rèn, lá gan lớn hơn nhiều .” Hắn gãi gãi đầu: “Mặc dù rèn sắt với lá gan hình như cũng liên quan gì... Nói thật, so với nàng, sợ cha hơn. Nàng cầm gậy đuổi đ.á.n.h , chứ ông thì đó.”
Lần đến lượt nàng kinh ngạc, khẽ há miệng một lúc lâu, hình như nàng mới là con , còn là yêu quái .
“Mặt dính gì ?” Hắn sờ sờ mặt .
Nàng lắc đầu.
“Vậy vẻ mặt đó của nàng...” Hắn cau mày, đưa ngón tay nâng cằm nàng lên: “Trông thật sự giống một viên cá.”
Nàng ngậm miệng , chớp chớp mắt, mặt đột nhiên đỏ bừng, vội lùi một bước, nên gì.
“Về thôi, nữa thì quá hời cho đám muỗi ở đây .” Hắn xách giỏ tre giúp nàng, tự nhiên nắm lấy tay nàng cũng về đường cũ.
Nàng mặc cho nắm tay , im lặng một đoạn đường dài, nàng lên tiếng: “Ta đúng là yêu quái.” Nói , tay nàng cũng giãy giụa trong tay .
“Ta thấy mà.” Hắn đầu . Tay của thợ rèn, ai mà giãy chứ? Dù nàng cũng thể.
“ ngươi là con !” Giãy , nàng sốt ruột.
“Nàng ghét con ?” Hắn cuối cùng cũng dừng , mặt sang nàng nghiêm túc: “Nếu nàng thật sự ghét, sẽ buông tay.”
Nàng sững sờ, khó xử lắc đầu: “Ta ghét con , chỉ là...”
“Vậy buông tay nữa.” Hắn mà ha hả, kéo nàng một cách đầy lý lẽ: “Đống quả Phượng Vỹ nàng cũng cần gửi cho . Sau chỉ cần nàng ăn, chúng hái về ăn. Ta phụ trách mở vỏ, nàng phụ trách ăn.”
“Ngươi...” Mặt nàng bao giờ đỏ đến thế, trái tim vốn dĩ bình lặng gợn sóng cũng nổi lên những cơn sóng lớn. Nàng chỉ nếu lúc gỡ tay , e là cũng khó.
Nàng từng , mỗi cuộc gặp gỡ đời đều là định sẵn. Dù nàng gì cả, cũng sẽ tự xông thế giới của nàng. Ban đầu nàng tin, dù bao nhiêu năm qua, thế giới của nàng chỉ nàng, thỉnh thoảng đến gõ cửa, cũng đều rời khi nàng kịp mở. Điều đó cũng chẳng cả, thực tế, nàng hề mong đợi bất kỳ cuộc gặp gỡ nào.
Vậy... bây giờ đây?
Đang , nắm tay nàng chặt hơn một chút, đùa: “Trời nóng thế , tay nàng lạnh như , vì nàng là cá ?”
Nàng mà thành thật gật đầu: “Ta khó tự ấm...”
“Ồ, mùa đông chuẩn thêm mấy cái lò sưởi .”
“Ta sợ lạnh.”
“Mùa đông bên hồ lạnh lắm đó!”
“Hửm?”
“Ha ha ha.”
“Ngươi gì chứ...”
Rõ ràng nàng cách khiến lập tức chìm một giấc ngủ sâu, đó đầu bỏ , đời bao giờ gặp . Thế nhưng nàng cứ do dự mãi cho đến khi hai về đến tận cổng lớn của trại Thanh Nhai, mà vẫn nỡ khiến trở thành một giấc mơ của .
Vì ... nơi sâu thẳm nhất trong linh hồn dấy lên chút mong đợi? Ngươi điên ?! Ngươi cần sự bình yên và an của nữa ?! Tim nàng thoáng chốc rối như tơ vò.
Lúc , đột nhiên dừng , đầu, một nữa nghiêm túc và thành khẩn : “Chúng cùng nhé.”
Có lẽ là do ánh sáng rọi mắt lúc quá , lẽ là do hương thơm từ giỏ quả tỏa quá mê , cũng lẽ là do hôm nay trời quá nóng, nóng đến hỏng cả đầu óc, mà giây phút cuối cùng, ma xui quỷ khiến thế nào, nàng gật đầu…
“Được.”
***
Thời gian nửa tuần qua từ lâu mà?
Liễu công tử sốt ruột Đào Yêu vẫn đang ở đó. Cái thế giới nhỏ bện thành từ hai sợi tóc vẫn đang lập lòe liên tục bên trong vòng tròn.
Hắn dám gọi nàng, càng dám chạm nàng, chỉ sợ một cử động nhỏ của cũng sẽ ảnh hưởng đến sự an của nàng.
Ngạn Ngư đang hôn mê, Lệnh Thư Vọng đang hôn mê, mèo đen cũng đang ngáy khò khò bàn, giữa chừng còn đổi mấy tư thế ngủ buồn .
Đào Yêu bất kỳ dấu hiệu tỉnh nào, chỉ là khóe miệng thỉnh thoảng khẽ nhếch lên, dường như gặp chuyện gì lành, nụ trông mấy phần từ ái.
Thấy , Liễu công tử mới yên tâm một chút, may mà là vẻ mặt nhíu mày trợn mắt, hung tợn... Lẽ nào thấy thứ gì ?
Nếu , cầu mong hãy cứ mãi như thế!
mà, thể ?!
Thời gian trong căn phòng , dường như trôi ngày một chậm...
Phần 8: Miêu Quỳ