Bách Yêu Phổ 4 - Chương 6: Tê Đạo 6

Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:41:26
Lượt xem: 38

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tất cả đều , năm nay lạnh quá.

Lại một đêm Trừ tịch, trong tiểu thành nơi nơi đèn đuốc, nhà nhà sum vầy.

tất cả sự náo nhiệt đều liên quan gì đến căn nhà tồi tàn chốn hoang giao . Nơi đây tên gọi "Bách An Trang", là chốn thu nhận những c.h.ế.t thích. Nơi mà cũng náo nhiệt thì đúng là gặp quỷ .

Tiết Bình An đưa lúc xế chiều, nguyên nhân cái c.h.ế.t là đuối nước.

Vận khí , thuyền lật. Cả thuyền ai hề hấn gì, chỉ riêng dòng nước ngầm kéo xuống đáy nước, lúc vớt lên thì thể cứu vãn. Đều là dân ngoại xứ, chung thuyền cũng ai quen . Lục soát hành lý, cũng tìm thấy bất cứ vật gì thể chứng minh phận. Vì treo tấm biển "Vô danh" ở chân đưa đến Bách An Trang. Nếu trong thời gian tới, quan phủ vẫn tra lai lịch, sẽ xử lý ngay tại chỗ. May mà trời đông giá rét, thời gian giữ cũng thể nhiều thêm một chút.

Hiện giờ, chỉ tên là Tiết Bình An, bước lên con đường về nhà trong một tâm trạng thấp thỏm yên.

nhớ nổi, Tiết Bình An là thứ bao nhiêu mà nó theo trọn vẹn. Hai mươi? Ba mươi? Thôi kệ .

Hầu hết thời gian, nó đều tồn tại hình dạng một cây trâm cài tóc, gài mái đầu của bọn họ. Cây trâm bằng sừng tê giác màu xanh nhạt mịn màng, nhưng chẳng hề bắt mắt, sẽ mấy ai chú ý đến sự tồn tại của nó. Và , trong cuộc đời dù dài ngắn của bọn họ, nó sắm vai một kẻ bàng quan, thỉnh thoảng cũng là tham dự. Gặp kẻ nào gan , nó cũng bằng lòng hiện hình gặp mặt.

Ví như mấy trăm năm , nó gặp một thư sinh họ Yến. Vì tiết kiệm tiền, y thể ngủ giữa chốn hoang mồ bãi tha ma, sợ quỷ hồ, chẳng ngại yêu ma. Y thể sách, cũng thể múa kiếm, ghét ác như thù, cương trực thẳng thắn, một lòng tạo nên danh đường giữa thời loạn thế. Đáng tiếc, cuối cùng y vẫn thể như nguyện, đành trở về quê một nông phu bình thường, sống một cuộc đời bình đạm xen lẫn chút u uất.

Vào một ngày cuối đời của Yến thư sinh, y lấy thanh kiếm phủ đầy bụi, uống vài ngụm rượu, múa kiếm ngay trong sân. Tư thế dũng của thời niên thiếu, hoài bão lớn lao thuở chim hồng tựa như đều trở y.

Chỉ tiếc là ai vỗ tay tán thưởng.

Tháng , con trai độc nhất đang ăn xa của y mới lên chức cha, vợ y vui mừng hớn hở chạy chăm cháu, để một y ở quê nhà.

Nó nhớ đêm đó trăng to, rọi sáng cả một sân màu bạc trắng. Dáng vẻ múa kiếm của lão Yến mà cũng thật mắt, thậm chí còn vài phần uy vũ hơn cả thời niên thiếu. Nó chợt nhịn , hóa thành hình bên cạnh vỗ tay reo hò.

Lão Yến thấy trong sân đột nhiên xuất hiện một cô bé chừng bảy tám tuổi, dáng vẻ còn vài phần tương tự , qua thấy mấy phần thiết. Vì , dù điều khác lạ, y cũng hề sợ hãi, chỉ hỏi nó là ai.

Nó cũng giấu giếm, là cây trâm sừng tê giác mà y dùng mấy chục năm, là một con yêu quái. Hôm nay thấy y múa kiếm quá xuất thần, nên hiện cổ vũ.

Lão Yến vô cùng kinh ngạc, rằng thời trẻ từng ngủ ở bao nhiêu bãi tha ma hoang địa mà từng gặp một con yêu quái nào. Hóa , dáng vẻ của yêu quái cũng đều hung ác xí. Y còn với nó, năm đó khi thấy cây trâm ở ngoài chợ, y thấy nó gì đó khác biệt, vô cùng yêu thích. Bao nhiêu năm qua cũng từng ý định đổi cái khác. Không ngờ đó đúng là một linh vật duyên với .

Lão Yến cứ như thể đây là một giai thoại đẽ của nhân gian, nhưng nó chẳng khách khí: "Ông chọn giữa một đống trâm cài tóc, chẳng là vì bán hàng, đề giá rẻ nhất ! Ông nghèo keo kiệt, đồ vật hỏng ông nỡ đổi cái mới."

Lão Yến sững sờ, khuôn mặt già nua ửng đỏ phá lên ha hả, xoa đầu nó bảo: "Ngươi đúng là một con yêu quái đáng yêu."

" đây cũng đúng là duyên phận giữa ông và ." Nó rót cho y một chén rượu: “Ta bao giờ chủ động chọn lựa theo ai, đều là do các ngươi vì đủ loại cơ duyên mà mang về. Rất nhiều với chỉ nửa đoạn duyên phận, kẻ mới nới cũ vứt bỏ , kẻ bất cẩn mất đều là đông. Ông hẳn là thứ hai mươi mấy mà theo trọn vẹn ."

Lão Yến tò mò hỏi: "Đi theo trọn vẹn nghĩa là..."

"Nghĩa là đến khi ông c.h.ế.t, vẫn ở đây." Nó thẳng: “Đảm bảo ông an yên nhập thổ , mới rời ."

Lão Yến : "Đã c.h.ế.t thì còn gì là an an nữa."

"Vậy cũng chắc." Nó chỉ lên trời chỉ xuống đất: “Trên trời chim muông, đất dã thú. Lỡ như ông c.h.ế.t đúng chỗ, đám quạ, chuột, sài lang chắc tha cho ông ."

"Vậy ..." Lão Yến uống một ngụm rượu: “Tuy cho rằng một cái thể xác vẹn thì gì quan trọng, nhưng nếu thật sự chuột gặm mất mũi, tuy đau, nhưng nhà trông thấy sẽ đau lòng. Cho nên thấy ngươi cũng lý. tại ngươi ? Theo bao nhiêu năm, cũng ăn ngon uống , thậm chí còn chẳng đến sự tồn tại của ngươi."

"Bởi vì chỉ cần một con yêu quái tiền đồ, là sẽ cơ hội trở thành thần tiên." Nó thẳng thắn thừa nhận, mặt lộ vẻ khao khát: “Nghe Côn Lôn sẽ thu nhận yêu quái thần tiên, nhưng điều kiện tiên quyết là yêu quái đó bản lĩnh, tiền đồ, còn vượt qua một kỳ thi vô cùng nghiêm ngặt. Ta thế nào mới coi là tiền đồ. Từng các lão yêu quái khác , chỉ cần theo trọn vẹn càng nhiều, tiền đồ sẽ càng lớn. Chẳng thật , nhưng cứ ."

Lão Yến xong, gật đầu: "Chẳng thật , nhưng cứ . Ngươi xem thời trẻ nào khác gì ngươi, cũng một bầu nhiệt huyết cam chịu tầm thường. Có lẽ cũng trách thể kiên trì đến cùng, bằng cũng đến nỗi chôn vùi cả đời nơi ruộng đồng."

hiểu: "Ruộng đồng thì ?"

Lão Yến ngẩn , : "Múa kiếm ai xem."

"Ta xem nè!" Nó nghiêm túc .

Lão Yến bật : "Phải , ngươi ở bên cổ vũ cũng ."

Đêm đó, nó uống rượu cùng lão Yến đến nửa đêm. Trước khi lão Yến say bất tỉnh, y chúc nó cầu ước thấy, sớm ngày thành tiên.

Nó nhận lấy lời chúc của y, cũng cảm thấy sớm muộn gì cũng sẽ tư cách đặt chân lên Côn Lôn.

Ngày hôm , lão Yến tỉnh rượu, cầm cây trâm sừng tê giác của lên ngắm nghía lâu. Y cho rằng đêm qua chỉ là một giấc mộng trong cơn say. Món đồ thể biến thành một tiểu cô nương xinh xắn đáng yêu chứ. Chắc chắn là một giấc mộng.

Một tháng , lão Yến lên cơn đau tim, ngã gục đường núi hái thuốc, nhanh, chịu tội gì nhiều.

Vì nơi đó hẻo lánh, bảy tám ngày mới phát hiện lão Yến. Thế nhưng, điều khiến tấm tắc kỳ lạ là, lão Yến ngoài đồng hoang bao nhiêu ngày như , thời tiết vô cùng nóng nực, ngay cả thảo d.ư.ợ.c trong gùi của y cũng héo quắt queo, mà bản y vẫn y như đang ngủ say, mặt còn vương nét hồng hào. Thậm chí, hề chút mùi lạ nào. Nơi ch.ó hoang sài lang nhiều, cũng từng đột tử ở đây, ngày thứ hai phát hiện thì thi cốt còn nguyên vẹn. Ấy lão Yến đến một vết răng cũng hề thấy.

Chỉ trời mới , mấy ngày đó nó đ.á.n.h với bao nhiêu dã thú. Chỉ cần nó và lão Yến rời nửa bước, y sẽ thể duy trì trạng thái như đang ngủ say .

Nó nhớ lúc vợ con lão Yến tức tốc trở về, ôm lấy lão Yến đến c.h.ế.t sống . Tuy đau buồn, nhưng khi thấy dung mạo của lão Yến vẫn y như lúc sinh thời, bọn họ thấy vô cùng an ủi, cảm thấy y nhất định thanh thản, và nhất định thần tiên phù hộ, bằng thể đợi đến lúc họ trở về mà vẫn bình yên như thuở ban đầu.

Tang sự của lão Yến tổ chức long trọng. Lúc đóng nắp quan tài hạ huyệt, bằng cố hữu của y lóc ở bên ngoài, còn nó thì trong quan tài tính toán bước tiếp theo nên , hóa về nguyên hình, trộn khu chợ, chờ đợi " hữu duyên" tiếp theo mang về .

Đến thời của Tiết Bình An, nó mua về, mà là nhặt về.

Ngày hôm đó, nó ngất .

Để bảo di thể của đó, nó đại chiến một trận long trời lở đất với thiên địch của là Mặc Dẫn, loài chuyên ăn xác thối. Cũng may con Mặc Dẫn lớn, tu vi cao, nó trực tiếp hạ sát đối phương, nhưng cũng sương độc của Mặc Dẫn trọng thương. Một vết ăn mòn đen ngòm hằn ngang hông, đau đớn vô cùng, mà vết thương còn đang lan từ từ. Trận khiến nó ngay cả hình cũng hóa nổi, cả ngày mơ mơ màng màng trong một góc tường ở khu chợ.

Người qua kẻ , thỉnh thoảng cũng kẻ nhặt nó lên. thấy chỉ là một cây trâm cài tóc bình thường, còn một vết nứt màu đen ở giữa, trông vẻ bền, sẽ chẳng còn ý định chiếm của riêng, tiện tay ném nó đống rác. Sau đó, nó một con ch.ó c.h.ế.t tiệt nào đó coi như đồ chơi, tha chạy khắp nơi, cuồng chóng mặt. Mãi đến khi Tiết Bình An cầm một bát cơm thừa cho ch.ó ăn, mới phát hiện món đồ nhỏ bé đang ánh lên sắc xanh .

Cũng là do Tiết Bình An cũng nghèo và keo kiệt như lão Yến, là do cây trâm hợp mắt một cách kỳ lạ. Hắn giành nó từ miệng chó, lau sạch sẽ mang về nhà. Khi phát hiện một vòng vết nứt, còn mang nhờ bọc một vòng bạc nhỏ quanh vết nứt để gia cố, vui vẻ cài lên tóc .

Có lẽ thật sự chỉ vì nghèo mà thôi... Người bọc bạc là chỗ quen của , là chuyện nhỏ nên lấy tiền. lẽ là mèo mù vớ cá rán, vòng bạc nhỏ tác dụng kỳ diệu trong việc kìm hãm vết thương của nó. Ít nhất là đó, vết đen hông nó còn lan rộng nữa, cảm giác đau đớn cũng dần biến mất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-4/chuong-6-te-dao-6.html.]

theo bao nhiêu , từng tình cảm với bất kỳ ai. Nó cảm thấy bảo vệ những đó chẳng qua là để "gầy dựng tiền đồ". Ngay cả với Tiết Bình An nó cũng chỉ thầm cảm tạ trong lòng một câu: "Đa tạ cái tính keo kiệt của ngươi."

Ngày qua ngày, nó cũng dần ngọn ngành của Tiết Bình An.

Hắn bản địa, quê nhà ở ai . Bạn bè thiết cũng nhiều, ngoài gã thợ bạc nhỏ trượng nghĩa , còn lão Lý già bốc vác ở bến tàu, ngày thường chẳng thấy qua với ai khác. Bản nhiều việc, ngoài việc bốc vác nặng nhọc nổi, những việc khác chỉ cần kiếm tiền mà phạm pháp, đều . Tiền kiếm , bao giờ nỡ tiêu xài, ăn mặc chi dùng đều vô cùng tiết kiệm, từng đồng từng cắc đều để dành.

Những dịp lễ Tết, khác sum vầy ăn uống no đủ thì luôn một ru rú trong nhà. Một bát cơm, một đĩa thức ăn, ăn xong bèn thư. Những bức thư dài, xong xé.

nghĩ đang xem trộm, dù thì nó cũng ở ngay đầu , chỉ cần cụp mắt xuống là thể thấy. Không trách nó .

Những bức thư đó bao giờ nhận. Hắn càng giống như đang hồi tưởng quá khứ của giấy. Từ nét bút của , nó cũng mường tượng nửa đời của Tiết Bình An.

Quê nhà của hẳn là ở một thôn làng xa xôi cách trở. Cha vẫn còn, còn một .

Ba năm , rời khỏi nhà, theo cái kiểu bỏ nhà .

Trong ba năm, cho gia đình bất kỳ cơ hội nào để tìm thấy . Hắn cứ như thể từng sinh trong căn nhà đó, cô độc và quyết tuyệt chống chọi với vận mệnh của nơi đất khách quê .

Hắn luôn ở cuối thư những câu kỳ quái như: "Áo gấm về làng là cảm giác gì nhỉ?": “Hy vọng lúc trở về, sẽ còn ai dám xem thường nữa.", “Nếu việc thì cứ xem như c.h.ế.t ."

Khi xuân về hoa nở, cũng sẽ vẽ một cành hoa hải đường lên giấy, một chữ "Tạ" nho nhỏ bên cạnh. Sau đó, chống cằm ngoài cửa sổ, ánh mắt dõi theo những cánh liễu bay tán loạn, phiêu dạt về nơi về mà thể về.

Nó đoán, trong lòng của lẽ là một cô nương họ Tạ, thích hoa hải đường. Có lẽ, trong nhiều đêm ngày khi rời , cô nương cũng thường mái hiên, mong đột nhiên xuất hiện con đường nhỏ mà họ cùng qua bao nhiêu , tay giơ đóa hoa xinh chạy về phía nàng như ngày xưa.

Bài thơ thích chép nhất, là bài "Gửi ý mừng sinh nhật vợ". Tiểu Tạ cô nương tuy là vợ , nhưng nỗi tương tư của xưa, lẽ cũng là giấc mộng lớn nhất của hôm nay.

rời quê hương, nó chỉ thể đoán. Chẳng qua cũng chỉ vì một phút bốc đồng, khác xem thường hoặc chế nhạo, cảm thấy liên lụy cha , gia môn mất mặt, nên âm thầm hạ quyết tâm, đ.á.n.h cược thứ ngoài bươn chải. Nếu thể áo gấm về làng, thà xem như c.h.ế.t.

Và nó cần đoán cũng , Tiết Bình An mong mỏi việc thể x.é to.ạc sự khinh rẻ, cuối cùng ở đỉnh cao thắng lợi mà ai ngờ tới, mỉm với tất cả những kẻ từng coi thường một câu: "Ta về đây." đến nhường nào. Sau đó, trong ánh mắt ngỡ ngàng xen lẫn ngưỡng mộ của , mang những thứ nhất về cho cha chịu khổ quá lâu.

Thế nhưng, biền biệt ba năm một tin tức, chỉ vì một cái danh "áo gấm về làng" còn thể thực hiện , thật sự chứ?

Nó từng nghĩ cho . việc đó thì liên quan gì đến nó? Trâm sừng tê chỉ quản việc c.h.ế.t, quản việc sống. Chỉ cần bầu bạn với đến ngày nhập thổ, tiền đồ của nó dày thêm một phần, quan hệ giữa nó và cũng coi như viên mãn kết thúc.

Trước mặt ngoài, bao gồm cả gã thợ bạc nhỏ và lão Lý già, nó bao giờ nhắc đến quá khứ của . Trước mặt bọn họ, sinh mệnh của bắt đầu từ lúc đến tòa thành . Những khi họ tụ tập, nội dung chuyện ngoài việc nhà cửa vặt vãnh thì phần nhiều là ở cơ hội kiếm tiền béo bở. Tiết Bình An quan tâm nhất điều . Có điều, cũng vài gã thợ bạc và họ khuyên Tiết Bình An đừng liều mạng như , cũng nên lập gia đình , cứ một mãi . Lần nào Tiết Bình An cũng lảng , bảo vội, chờ thêm chút nữa.

Nó nghĩ, điều chờ đợi, là tiểu Tạ cô nương , cũng đang chờ đợi . , chờ đến bao giờ mới thôi chờ đợi đây?

Năm nay là năm thứ ba nó theo , tính rời nhà cũng ít nhất sáu năm.

Năm nay, bên cạnh thêm một món đồ vô cùng quan trọng, một cái túi vải, bên trong đựng hai thỏi vàng nhỏ. Đó là bộ tích cóp của trong mấy năm nay. Trước đây, mỗi khi kiếm đủ tiền tìm cách đổi thành một hạt đậu vàng nhỏ cất . Đầu năm nay, giao bộ đậu vàng cho gã thợ bạc nung thành hai thỏi vàng, rằng như mang theo bên cũng tiện. Gã thợ bạc còn trêu , hỏi khi nào mới tích đủ vàng thỏi thành gạch vàng. Hắn , tất nhiên càng nhanh càng . ai cũng hiểu, ở cái thời buổi , sống sót thôi dễ dàng . Ngày lấy vàng thỏi về, còn chợ mua một chiếc khăn tay thêu hoa hải đường.

Kể từ đó, cái túi vải trở thành mạng sống của .

Giữa năm, gã thợ bạc và lão Lý già đều thành , cảnh tượng náo nhiệt. Tiết Bình An đến uống rượu mừng, say đến mức bất tỉnh nhân sự, trong mơ gọi tên một ai quen .

Cuối năm, một đêm ôm túi vải ngây , Tiết Bình An đột nhiên quyết định về nhà.

Hai thỏi vàng nhỏ tuy còn cách "áo gấm về làng" một quãng khá xa, nhưng sáu năm cũng trôi qua quá nhanh... Nếu về còn đợi bao nhiêu cái sáu năm nữa đây? Có điều, tiền tiết kiệm hẳn là đủ để cất một căn nhà mới khang trang cho cha ở quê .

thấy lẩm bẩm tự với lâu.

Vậy thì về thôi. Nó cũng xem tiểu Tạ cô nương xinh như hoa hải đường .

Nó theo Tiết Bình An bước lên con đường về nhà. Tuy nơi đến là , nhưng suốt dọc đường, nó thấy thần sắc của là vẻ vui sướng và mong đợi mà bao nhiêu năm qua nó từng thấy. Tất nhiên, cũng xen lẫn đôi chút bất an.

Không cha khi thấy , sẽ là nước mắt lưng tròng, là cầm chổi rượt đ.á.n.h một trận đây. Nếu nó là cha , nó nghĩ nhất định sẽ chọn vế . Sáu năm tin tức, lo lắng nhường nào.

Thế nhưng, thuyền lật.

Tiết Bình An cứ thế một cách lặng lẽ đúng ngày Trừ tịch.

Quy tắc của nó nay chỉ là theo, tuyệt đối can thiệp cuộc sống của khác, kể cả sinh tử. , nếu thể, nó bằng lòng phá vỡ quy tắc của .

dòng nước ngầm sông quá xiết quá hung dữ, cuốn phăng cả nó , cho nó cơ hội phá vỡ quy tắc. Đợi đến khi nó mơ màng tỉnh từ một đám rong rêu đáy sông thì Tiết Bình An vớt lên bờ.

Trong Bách An Trang, nó khuôn mặt trắng bệch của , đặt cái túi vải tay , thở dài một bệt xuống đất. Cái túi vải là do nó giành cho . Lúc kiểm tra t.h.i t.h.ể , kẻ thuận tay lấy mất nó. Nó xoa xoa tay , một quyền đ.á.n.h quá nặng, bây giờ tay vẫn còn đau.

Cái túi chỉ thể là của , ai động .

Haiz, c.h.ế.t là c.h.ế.t...

về phía Côn Lôn, tiếc nuối vì tiền đồ của mà chậm quá. Nếu nó là thần tiên của Côn Lôn, lẽ thể khiến sống ? Ít nhất, cũng về nhà một chuyến hẵng c.h.ế.t. Đối diện với một sự viên mãn tưởng chừng sắp thành hiện thực đột ngột vỡ tan, nó cảm thấy như thể chính việc của xong .

Ngoài khung cửa sổ rách nát, tuyết bắt đầu rơi lác đác.

"Ngươi vẫn về nhà, đúng ?" Nó hỏi .

Cơ thể lạnh ngắt, tất nhiên lời đáp.

nơi khóe mắt một giọt nước trượt xuống. Có lẽ là giọt nước sông đóng băng mới tan .

Nó suy nghĩ suốt nửa đêm, cuối cùng, khi trời sáng, nó đưa một quyết định.

Đã lên đường về nhà thì cứ tiếp tục về thôi. Ta đưa ngươi .

 

Loading...