Bách Yêu Phổ 4 - Chương 7: Tê Đạo 7

Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:41:27
Lượt xem: 32

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đào Yêu nam tử đang nền tuyết, bất đắc dĩ : "Ngươi đưa hơn một trăm năm, mà vẫn đưa về nhà..."

Tiểu cô nương thở dài: "Ta dùng hết bản lĩnh của , khiến ‘y hệt như lúc còn sống’, thể , thể nhảy, thể chạy, chỉ là ngây ngốc một chút. Tuy mất mạng, nhưng tuyệt đối quên nơi về nhất. Phương hướng của nhà khắc sâu xương tủy . Các ngươi là hình dáng một con , nhưng , cái thể xác , chỉ là một niệm tưởng về nhà mà thôi. Niệm tưởng , dù thế nào cũng sẽ biến mất, cũng sẽ nhầm đường. Ta chỉ cần giữ thể của , nhất định sẽ về ."

"Nếu nhầm đường thì một trăm năm đủ để các ngươi về về thế gian mười lượt ." Liễu công tử hiểu: “Rõ ràng là tìm đường nữa ."

Ma Nha mà lắc đầu quầy quậy: "Thí chủ, ngươi cứ để tự ‘dẫn đường’, theo hơn một trăm năm?"

Tiểu cô nương khổ: "Ta cũng nghĩ đủ cách dò la, sợ các ngươi chê , ngay cả thầy bói ven đường cũng tìm bao nhiêu , nhưng đều vô ích. Hắn che giấu bản quá kỹ. Ta thậm chí chắc Tiết Bình An tên thật của . Mà thiên hạ , bao nhiêu thôn làng một đôi vợ chồng già mất con, và một cô nương thể họ Tạ thích hoa hải đường? Vốn tưởng nhiều nhất là mất một năm nửa năm, sẽ về đến nhà, nào ngờ hiểu vì mất phương hướng, đến cũng đúng, đến cũng là quen ."

Cô bé đàn ông bảo vệ suốt chặng đường, vươn tay phủi tuyết đọng đầu, vai : “Ta nghĩ, lẽ chỉ là vấn đề tạm thời, cứ để tìm thêm chút nữa, một ngày nào đó sẽ tìm thấy. Không ngờ rằng, chỉ sơ sẩy một chút... tìm lâu đến ."

" là cố chấp cứng đầu..." Đào Yêu gãi gãi mũi: “Ngươi từng nghĩ tìm đại một nơi nào đó cho nhập thổ vi an ?"

"Chưa về đến nhà, thể an nghỉ . Mỗi một theo trọn vẹn, cuối cùng đều ở nơi họ nhất." Tiểu cô nương vẫn cố chấp như cũ: “Ta cách nào tùy tiện chôn đó, vì như sẽ khiến cảm thấy chuyện vĩnh viễn thành. Ta yêu quái gì bản lĩnh lớn, cho nên dựa những chuyện nhỏ nhặt để thành tâm nguyện. Ngay cả chuyện nhỏ cũng , lấy tư cách gì để đến Côn Lôn thần tiên."

Ánh sáng cuối cùng cũng biến mất nơi chân trời. Gió tuyết càng lúc càng lớn. Từ xa xa vọng tiếng pháo nổ rộn rã, nhắc nhở bọn họ hôm nay là đêm Trừ Tịch, là ngày lành đoàn tụ sum vầy.

Tiểu cô nương đỡ nam tử dậy, đầu với bọn họ: "Mấy tờ giấy trả . Trời lạnh thế , các ngươi cũng nên về . Đa tạ tương trợ, hẹn gặp ."

Nói xong, cô bé dìu nam tử, theo bước chân của tiến về phía .

Đào Yêu nhíu mày, đột nhiên tiến lên nắm lấy vai cô bé. Tay một lời vén áo của cô bé lên, để lộ vòng eo trắng như tuyết.

Ma Nha vội vàng che mắt, lẩm bẩm mấy tiếng: "Phi lễ chớ ! Phi lễ chớ !"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-4/chuong-7-te-dao-7.html.]

Một vệt ấn ký đen ngòm, tựa như rắn độc quấn quanh eo cô bé, xem chừng sắp khép thành một vòng.

"Ngươi !" Cô bé đẩy mạnh Đào Yêu , hoảng loạn chỉnh y phục.

"Ngươi trúng độc ." Đào Yêu thản nhiên : “Độc vụ của Mặc Dẫn một khi khép thành vòng, ngươi sẽ đứt đôi, vĩnh viễn thể phục hồi."

Cô bé ngẩng đầu, Đào Yêu: "Ta cái sắp xong ." Nàng đầu theo hơn trăm năm, đột nhiên bật , nhưng vành mắt đỏ hoe. Cả tựa như rút bộ sức lực, ngã khuỵu xuống đất, cuối cùng bật nức nở như một đứa trẻ: "Ta thể đưa về nhà nữa... Chuyện xong ... Ta chỉ là một tiểu yêu quái vô dụng, thể thần tiên ."

Tiếng trong đêm tuyết vang dội, cũng đau lòng.

Ma Nha từ từ bỏ tay , hai mắt cũng đỏ hoe. Cổn Cổn đầu , cũng cụp tai xuống, ủ rũ thứ mắt.

Liễu công tử đến bên cạnh Đào Yêu, nhỏ: "Hay là... chịu mệt chạy một chuyến nữa?"

"Đây là ngươi tự yêu cầu, sẽ tính công cho ngươi." Đào Yêu khoanh tay ngực, nét mặt vô cảm " sống" còn sinh mạng và con yêu quái đang gào t.h.ả.m thiết: “ là đến cả cái Tết cũng để yên mà ăn..."

"Xì, đồ vô lương tâm." Liễu công tử mắng một tiếng, đó đến mặt tiểu cô nương, giúp cô bé lau nước mắt, : "Nói cho thời gian và địa điểm chính xác vị lật thuyền gặp nạn."

"Hả?" Cô bé nấc lên, khó hiểu Liễu công tử.

"Vẫn lạc thêm một trăm năm nữa ?" Liễu công tử nhướng mày.

Lại một tràng pháo nổ nữa vọng tới. Trong ánh đèn xa xa là những con vui vẻ hớn hở. Trên bàn cơm nóng hổi là niềm vui và mong đợi của cả một năm. Thế nhưng một ai rằng, ở nơi gọi là dốc Mạo Đầu , vẫn còn một đám... về nhà.

Tuyết càng lúc càng lớn.

 

Loading...