Bách Yêu Phổ 4 - Chương 8: Tê Đạo 8

Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:41:28
Lượt xem: 38

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Miêu quản gia sững sờ mấy " tuyết" cao thấp đủ cả mắt, hồi lâu mới thốt một câu: “Đã bảo mang dù ngoài mà!”

Tiểu cô nương và nam tử theo Đào Yêu, chút thấp thỏm bất an mà ngó tòa phủ xa lạ .

“Chắc là dọn cơm ạ?” Đào Yêu như một cún nhỏ, giũ sạch tuyết , hít hà một thật mạnh: “Thơm quá.”

“Đã đợi về mới dọn cơm mà.” Miêu quản gia trách yêu: “Đứa nào đứa nấy đều lời, trễ thế mới chịu về. Mau rửa mặt mũi chuẩn ăn cơm!” Dứt lời, ông tiểu cô nương và nam tử , hỏi: “Còn hai vị là…”

“Là bạn tình cờ gặp đường ạ. Bọn họ nghèo lắm, nơi nào để ăn cơm.” Đào Yêu vẻ đáng thương, kéo kéo tay áo Miêu quản gia: “Trong phủ chúng ... thức ăn vẫn còn dư đó chứ?”

“Đã là bạn của ngươi, lẽ nào tiếp đãi.” Miêu quản gia họ một lượt: “Sao ăn mặc phong phanh thế ? Cậy còn trẻ mà giữ , già yếu hối hận cũng kịp. Lát nữa mau lấy vài bộ y phục dày dặn cho khách .”

“Dạ !” Đào Yêu hì hì: “Ta ngay Miêu quản gia là với nhất mà.”

“Ta thì bớt chọc tức giận .” Miêu quản gia lườm nàng một cái, đoạn quanh quất: “Liễu công tử ?”

“Ông yên tâm, lo chút việc, lát nữa sẽ về ngay.”

“Ừm. Còn Ma Nha nữa, là thế nào? Đi mua chút đồ mà mất tích luôn ?”

“A Di Đà Phật. Thưa Miêu quản gia, mất tích, chỉ là… gặp chút chuyện ngoài ý thôi ạ.”

“Ôi chao, bọn ở đây, nó mất tích ! Miêu quản gia, đói c.h.ế.t mất thôi!!”

“Rồi, , ăn cơm, ăn cơm thôi!”

Một lát , đại sảnh Tư phủ vang lên tiếng rộn rã. Món ngon bày đầy mấy bàn tiệc lớn, kẻ trong phủ tề tựu đông đủ, vô cùng náo nhiệt.

Tại bàn chính, tiểu cô nương bàn tiệc thịnh soạn, nhỏ với Đào Yêu: “Ta ngày thường chỉ hấp thụ linh khí nhật nguyệt, ăn cơm.”

Đào Yêu tống một miếng thịt chiên xù miệng, nuốt vội xuống, cũng ghé tai nhỏ: “Ăn quan trọng. Chủ yếu là mang cái đồ ngốc nhà ngươi đến đây để trải nghiệm khí đón Tết. Tiện thể đợi con rắn đó về.”

Cô bé gật đầu, bắt chước dáng vẻ của Đào Yêu, cũng gắp một miếng thịt đưa miệng. Vừa nhai, cô bé : “Ngươi tuy lợi hại nhưng đồ ngốc.”

“Tùy ngươi nghĩ thì nghĩ.” Đào Yêu liếc cô bé một cái, : “Ngồi ở đây, thế nào cũng hơn là xổm rống giữa trời tuyết chứ.”

Tiểu cô nương đỏ mặt, bĩu môi: “Ta… . Chỉ là bất chợt kìm nén cảm xúc thôi.”

“Ăn .” Đào Yêu gắp cho cô bé một cái đùi gà: “Ăn nhiều một chút, ngươi vẫn còn cứu .”

Cô bé sững , vội nắm lấy tay áo Đào Yêu: “Hắn… thật sự tìm ?”

“Đào Đô bao giờ nuôi kẻ vô dụng.” Ánh mắt Đào Yêu dời sang Ma Nha và Cổn Cổn đang điên cuồng xử lý đồ chay ở phía đối diện: “Tất nhiên, trừ hai tên đó .”

Vừa , tiểu cô nương bằng lòng, thẳng thắn : “Ma Nha tiểu sư phụ kẻ vô dụng.”

Đào Yêu nhướn mày: “Sao ngươi ?”

“Nếu , thể sống sót chờ các ngươi tới.” Cô bé nghiêm túc : “Ngươi thấy lúc đó liều mạng thế nào . Mà bọn , đối với , chỉ là những xa lạ.” Nói , cô bé lắc đầu: “Cậu hiểu vì liều mạng vì Tiết Bình An. Vậy chẳng chính cũng đang liều mạng vì hai kẻ xa lạ đó ?”

“Cho nên ngươi thậm chí định giao phó Tiết Bình An cho nó?” Đào Yêu : “ ngươi thừa , một khi ngươi rời khỏi Tiết Bình An, bao lâu nữa sẽ đ.á.n.h về nguyên hình… hơn một trăm năm , thế nào cũng chỉ còn là một bộ xương trắng. Như , cũng thể nào tự tìm đường về nhà nữa.”

khoảnh khắc đó, chỉ thể tính toán như .” Cô bé thẳng thắn: “Giao phó cho cũng hơn là Mặc Dẫn ghê tởm ăn mất. Với tính cách của Ma Nha tiểu sư phụ, ít nhất sẽ xem di cốt của là vật xui xẻo, nhất định sẽ an bài thỏa đáng. Ta thể cũng chỉ đến thế mà thôi.”

“Hoàn thành chuyện quan trọng đến thế ?” Đào Yêu thẳng mắt cô bé.

“Là quan trọng như đấy.” Cô bé gật đầu: “Hắn c.h.ế.t, lo cho trọn vẹn.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-4/chuong-8-te-dao-8.html.]

Đào Yêu mỉm , cúi đầu ăn cơm, thêm gì nữa.

Ở bên cạnh, Tiết Bình An vẫn ngay ngắn, động đũa, ánh mắt chăm chú bàn tiệc.

Miêu quản gia ăn liếc , hỏi vì động đũa, nhưng cảm thấy hỏi thì hơn. Dù , bạn mà Đào Yêu mang về, e là “bình thường” cho lắm…

Tiểu cô nương ăn uống chậm rãi, thỉnh thoảng liếc Tiết Bình An. Nhìn một hồi, cô bé bỗng thấy gì đó , sẽ huých tay Đào Yêu: “Ta… thấy gì đó đúng lắm?”

Đào Yêu sang Tiết Bình An. Quả thực chút . Người nay mặt biểu cảm, mà lúc đang thoáng mỉm .

“Là… là ? Nếu cần thiết, lập tức đưa rời .” Cô bé nhỏ.

Đào Yêu vẫn , lẩm bẩm: “Nói là , nhưng cũng chẳng gì là … Biết , đang thấy những điều mà mong đợi từ lâu ?”

“Sao thể !”

“Ngươi , thể.”

“Hắn chỉ là một… một chấp niệm đang động mà thôi! Ngoài việc về nhà, thể biểu hiện nào khác! Ta theo hơn một trăm năm, từng thấy .”

“Thì ngươi cũng bao giờ cùng ăn cơm tất niên .”

“Ta…”

Ngay lúc , Tiết Bình An bất ngờ giơ ly rượu lên, dù rằng trong ly chẳng gì.

Cảnh khiến tiểu cô nương giật nảy .

“Vị công tử uống rượu ?” Miêu quản gia vội vã cầm lấy bình rượu, nhưng Đào Yêu ngăn .

Nàng với Miêu quản gia: “Hắn chỉ bộ thôi, ông đừng bận tâm, cứ mặc kệ ạ.” Nói , nàng chỉ chỉ đầu , lè lưỡi một cái. Miêu quản gia lập tức hiểu ý. Quả nhiên đoán sai, vị công tử đúng là “bình thường” thật.

Tiết Bình An nâng ly lên đặt xuống. Lại nâng lên đặt xuống. Cứ như lặp lặp đủ bốn , mới chịu dừng.

Tiểu cô nương và Đào Yêu đưa mắt . Ma Nha càng hiểu đầu cua tai nheo , hoiw căng thẳng Đào Yêu. May mắn là, đó Tiết Bình An thêm hành động nào khác, chỉ nụ môi là hề tắt .

Mọi thở phào nhẹ nhõm.

Miêu quản gia thấy sắc mặt ai nấy đều kỳ quái, hiểu bèn hỏi: “Vừa vị công tử chẳng là đang mời rượu ? Sao ai đáp lễ hết ?”

Mời rượu?! Đào Yêu đảo mắt một vòng, chợt như hiểu điều gì.

“Miêu quản gia, đúng là đang mời rượu, nhưng mời chúng .” Đào Yêu : “Hắn đang kính bốn thương nhớ nhất.”

Tiểu cô nương sững , lẩm bẩm: “Cha … và cả… tiểu Tạ cô nương?”

Ánh mắt Ma Nha thoáng buồn: “Thứ mà thấy lẽ là một bàn cơm tất niên khác.”

Mấy lập tức im lặng. Chỉ Miêu quản gia rõ sự tình là mang vẻ mặt đầy hoài nghi, nhưng cũng tiện hỏi thêm.

Hốc mắt tiểu cô nương đỏ hoe.

Đào Yêu xoa đầu cô bé, mỉm : “Người thường cỏ cây còn tình. Ngươi dùng bản lĩnh của để thêm cả trăm năm, lẽ nào bằng cả cỏ cây .”

Nước mắt tiểu cô nương lã chã rơi bát cơm. Cô bé giờ phút đau buồn vui sướng đến thế. Là vì cuộc chia ly sắp ập đến, là vì đột phá một giới hạn nào đó để tạo nên kỳ tích? Hay là vì cuối cùng cô bé cũng thể buông xuống gánh nặng mang ròng rã hơn một trăm năm? Cô bé thể phân biệt rõ ràng.

Bây giờ, chỉ còn chờ đợi kết quả cuối cùng mà thôi.

 

Loading...