Bách Yêu Phổ 4 - Chương 9: Giới Linh 9

Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:42:34
Lượt xem: 49

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hôm nay, trời quang.

Ánh bình minh rực rỡ một màu vàng kim.

Trong sân của nhà họ Ứng, thêm một tấm bia đá cao, màu trắng, nhẵn bóng như ngọc. Dưới tấm bia, là một con Bí Hí bằng đá trắng khổng lồ đang phủ phục, dáng vẻ vô cùng trầm mặc, uy vũ.

Văn bia tấm bia cũng khác biệt với tất cả, nội dung gì khác, mà chi chít là tên ...

Trương Thạch Đầu, Ngưu Nhị Muội, Hứa Thanh Thanh, Phương Trường An, Lâm Giác... Ứng Cầm Chi, Lý Hỏa Ngưu... Ứng Phàm Sinh.

Đều là những nhân vật nhỏ bé ghi danh trong sử sách.

hàng tên cuối cùng, một cái tên mới khắc , cố gắng chen chúc... Hoãn Hoãn.

Chữ , nhưng vô cùng chân thành.

Giờ khắc , đường phố huyện Thanh Viên vẫn còn ngổn ngang bừa bộn. Cơn cuồng phong đêm qua ập đến quá dữ dội, kinh hãi sợ sệt cả một đêm, mãi cho đến khi trời sáng, mặt trời mọc mới dám cẩn thận mở cửa thò đầu . Vừa thấy hàng xóm đồng bệnh tương liên, sẽ lượt thêm dầu thêm mỡ kể lể về những gì gặp đêm qua. Chưa đầy nửa ngày, tin tức thật thật giả giả bay đầy trời, nào là trâu ngựa nhà ai bay lên trời, nóc nhà ai thổi bay mất, con nhà ai thổi bay sang nhà khác. Thật đáng sợ quá, lẽ nào ai đó trong bọn họ sai chuyện gì, chọc giận thần linh phương nào? Rõ ràng bọn họ đều an phận thủ thường mà.

Giẫm lên đống lá nát, cành gãy và gạch ngói vỡ đầy đất, Đào Yêu con phố còn kịp dọn dẹp, ngẩng đầu ánh mặt trời ngày càng chói mắt, bất chợt cảm thấy chút choáng váng hiếm thấy. Đêm qua rõ ràng cũng tốn mấy sức lực, nhưng thấy vô cùng mệt mỏi, như thể mấy cái xương cốt trong rút , thiếu một chút chống đỡ.

Nàng hít một thật sâu, mặt nhanh nở nụ hì hì, vẻ mặt nhẹ nhõm như chuyện qua.

“Còn là đưa bọn đến nghỉ hè vui chơi, lừa .” Nàng vươn vai một cái, vỗ một phát m.ô.n.g Cổn Cổn: “Sắp về , ngươi còn tóm lấy gà nhà gì!”

Cổn Cổn hừ hừ mấy tiếng, cam tâm buông miệng, thả con gà con đang hoảng hốt .

Nàng đầu, bèn bắt gặp gương mặt đăm chiêu tâm sự của Ma Nha, nhịn vỗ vỗ đầu : “Gió ngừng , cái hang cũng lấp , thể vui lên một chút ? Ũ rũ ủ rũ, còn tưởng đêm qua ngươi gặp đại nạn gì, nhẹ nhàng nhất chẳng là ngươi ?”

Ma Nha vẫn vui lên nổi, ngẩng đầu : “Đào Yêu, nếu đêm qua Bí Hí, ngươi cảm thấy chúng suýt nữa bó tay chịu trói ?” thở dài: “Chúng một đường đến đây chế ngự bao nhiêu kẻ địch, giải quyết bao nhiêu nguy hiểm, nào giống như đêm qua, đó là vấn đề thắng thua... mà là cảm giác bất lực. Khi mỗi chúng đang cố gắng gồng trong cuồng phong, cảm thấy thật thể tin nổi. Chúng là ai chứ? Là Đào Yêu, Liễu công tử của Đào Đô, là Tiểu Diêm Vương của Tư phủ, là cao thủ của Bệ Hãn Tư... Ta diễn tả cảm giác thế nào, tuy cái hang đó lấp , nhưng trong lòng vẫn bất an.”

Đào Yêu sững sờ. Phải , tiểu hòa thượng sai, là cảm giác bất lực... Đêm qua, nàng đối phó với một kẻ địch thấy thấy . Hóa , trong tình huống hề chuẩn , Đào Yêu cũng nào cũng thể thắng. Tuy xem vẫn là bọn họ thắng, nhưng trong lòng nàng rõ, trận , nàng thua. Nàng phục, thoải mái, nhưng sự thật là sự thật.

“Đừng nhảm nhiều thế, ngươi chỉ là nhát gan thôi.” Nàng búng cái trán sáng bóng của , : “Ăn cá nhiều hóc xương một , mất mặt. Lần chú ý là . Ồ, quên mất, ngươi ăn cá.”

Ma Nha nụ vô tư như khi của nàng, bất đắc dĩ lắc đầu.

“Nếu hóc xương một mà c.h.ế.t luôn thì là một câu chuyện khác .” Liễu công tử dụi dụi đôi mắt thâm quầng, cố tình phá hỏng bầu khí: “Ngươi lúc nào cũng , gì cũng chỉ theo ý , chút cũng chịu bàn bạc với khác.”

Đào Yêu trừng mắt lườm : “Ta bàn với ngươi lúc nào? Lúc gặp Bí Hí chẳng cũng gọi ngươi theo ? Trong tất cả kế hoạch ngươi đều mặt mà.”

“Đó là do phát hiện , ngươi thể tính thêm .” Liễu công tử trừng mắt .

“Được , !” Đào Yêu giơ tay đầu hàng: “Sau nhà xí cũng báo cho ngươi một tiếng, ?”

“Được thôi, ngươi dám báo dám .” Liễu công tử nhéo nàng một cái.

“Ái da, đừng loạn!” Đào Yêu hì hì né tay .

Nàng sửa , nàng quen với vẻ mặt cợt, quen với việc giấu tất cả những cảm xúc nơi bọn họ thấy. Xin , bàn với các ngươi, chỉ là cố hết sức để các ngươi dính nguy hiểm thật sự.

một chuyện, ngươi nghĩ qua .” Liễu công tử đột nhiên nghiêm túc: “Nếu như đời chỉ một cái ‘hố’ đó thì ?”

Đào Yêu cau mày, giãn : “Làm chứ, một là mong chúng nó vẫn ngủ dậy, thể tay với sinh vật sống, hai là mong cố chấp như nhà họ Ứng thôi.”

Liễu công tử nghĩ ngợi, gì thêm, nhưng trong lòng âm thầm dự tính.

Trên đường, dần đông lên, ít cầm công cụ bắt đầu dọn dẹp mớ hỗn độn khắp nơi, mừng rỡ than vãn trong làn bụi bay mù mịt.

Tư Cuồng Lan ở phía bọn họ, đang dặn dò gì đó với Hạ Bạch và những khác, nhưng ánh mắt thỉnh thoảng liếc về phía Đào Yêu.

Hạ Xuân Hoa ngáp một cái, lười biếng xổm mái hiên bên cạnh. Đào Yêu lén lút mon men đến bên cạnh nó, lấy cánh tay huých nhẹ.

Nó rụt sang bên cạnh: “Buồn ngủ lắm, chuyện.”

thật sự tò mò, ngươi cam tâm ở bên cạnh ?” Nàng hất hàm về phía Hạ Bạch: “Nói mà!”

.

“Nói !” Nàng gãi cằm nó: “Không , ở đây phiền c.h.ế.t ngươi.”

phiền c.h.ế.t , đành rạp xuống, chép chép miệng, : “Hắn dùng một con mắt để đổi lấy .”

“Ồ?” Đào Yêu giật .

Đang định hỏi tiếp, ánh sáng đỉnh đầu một che mất. Tư Cuồng Lan mặt nàng, mặt cảm xúc: “Thức trắng đêm mà tinh thần vẫn ?”

Hạ Xuân Hoa vớ cứu tinh, vội vàng nhảy , về bên cạnh Hạ Bạch.

“Này!” Đào Yêu nhảy dựng lên chỉ nó: “Ngươi trốn , , ngươi cũng chạy thoát!”

Ai ngờ Tư Cuồng Lan nhân cơ hội nắm lấy cánh tay nàng, kéo ống tay áo của nàng lên, hề giống như lời nàng chuyện gì, một vết đao c.h.é.m rõ ràng hiện . Điều kỳ lạ là chút dấu vết m.á.u thịt be bét nào, chỉ là một vết rách hở , giống như cắt lên một vật thể vô tri vô giác .

Đào Yêu vội rụt tay về, kéo ống tay áo xuống, trong lòng thoáng chút hoảng loạn.

Tư Cuồng Lan cau mày, chỉ : “Là đại phu mà vết thương của cũng băng bó một chút?”

Đào Yêu : “Không , chảy máu.” Nói xong, nàng bèn như chuyện gì xảy , chạy khoác vai bá cổ, ríu rít với đám Liễu công tử.

trời sập xuống, nàng cũng vẫn giữ bộ dạng thờ ơ ?

Ánh mặt trời chiếu lên càng lúc càng bỏng rát. Tư Cuồng Lan bóng dáng đang nhảy nhót phía , đầu tiên nảy sinh ý nghĩ thật sự đến gần, tìm hiểu một .

Trên nàng, rốt cuộc bao nhiêu bí mật mà thể ngờ tới?!

“Đi thôi.” Hắn lướt qua vai nàng.

Mấy của Bệ Hãn Tư chắp tay tiễn biệt. Đào Yêu vẫy vẫy tay với bọn họ, vội vàng đuổi theo.

“Chuyện bọn họ sẽ xử lý, đúng ?” Ngoài những bình dân bá tánh gặp nạn, nàng còn nghĩ đến Lâm Lang Cư hỗn độn, còn đám lượn lờ mấy ngày bên ngoài huyện Thanh Viên, và cả mấy vị tai to mặt lớn nhốt trong dịch quán... Nàng thậm chí thể tưởng tượng gương mặt tức giận đến g.i.ế.c của bọn họ lúc .

Tư Cuồng Lan : “Sợ truy sát ?”

Đào Yêu lườm : “Bọn họ ? Ta là đang lo cho bá tánh vô tội của huyện Thanh Viên, nửa đêm suýt thổi bay lên trời, nơi ở cả đời bỗng dưng mọc một tấm bia kỳ kỳ quái quái... Ít nhất cũng cho một lời giải thích chứ.”

“Bệ Hãn Tư tự sẽ sắp xếp.” Tư Cuồng Lan những đang bận rộn hai bên đường: “Cũng sẽ ai đến truy sát một nhân vật vô danh như ngươi , sẽ giữ bí mật giúp ngươi.”

Đào Yêu ha hả: “Vậy đa tạ Nhị thiếu gia. mà...” Nàng những qua đường bình thường : “Nếu những nhân vật cỏ rác như chúng , thế giới của các nhân vật lớn cũng chẳng hơn . Nếu , nghĩ tấm bia của Hoãn Hoãn nặng đến thế, nặng đến mức thể đè bẹp ác ý lớn như .”

Lời thốt , hai bất giác cùng đầu , về hướng trạch viện cũ của nhà họ Ứng.

Vẫn thể lờ mờ thấy tấm bia , hiện lên màu sắc ôn nhuận, sạch sẽ trong ánh sáng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-4/chuong-9-gioi-linh-9.html.]

Đã , rảnh rỗi sẽ chuyện với ngươi, mang theo cả bánh bao.

Đào Yêu thầm với con rùa lớn trong lòng.

*

Xe ngựa phi nhanh con đường về kinh thành.

Nghĩ đến mấy ngày nữa là thể ăn tay nghề tuyệt hảo của đầu bếp Triển, tâm trạng của cuối cùng cũng lên ít.

Mấy ngày , khi xe ngựa của bọn họ ngang qua chân núi Đông Sơn của huyện Thanh Viên, Đào Yêu còn cố ý thò đầu Lâm Lang Cư núi. Nó vẫn còn nguyên vẹn ở chỗ cũ, một đám đang căng thẳng . Nàng nghĩ, lẽ chủ nhân của nó đang tức tối tiếc nuối vì bữa tiệc hỏng bét, vốn tưởng rằng cho mượn "mảnh đất quý" chỉ thể kết giao với quý nhân các nơi, chừng còn thiên tử thưởng thức mà thăng quan tiến chức, kết quả là một mớ hỗn độn thế .

Đào Yêu nghĩ nghĩ, cảm thấy cứ thế mà hình như đúng lắm. Nàng gọi dừng xe ngựa, ghé tai thì thầm mấy câu với Liễu công tử.

Liễu công tử nhướn mày, một tiếng: “Được.” Sau đó xuống xe, thẳng về phía Lâm Lang Cư.

Ma Nha hiểu: “Liễu công tử ?”

“Tặng cho phủ xa hoa của vị Tần đại nhân một món quà.” Đào Yêu ranh mãnh.

Tư Cuồng Lan liếc nàng một cái, gì, tiếp tục sách.

Một lát , Liễu công tử xe ngựa: “Xong , thôi.”

Ma Nha tất nhiên là hỏi cho nhẽ: “Ngươi tặng quà gì?”

“Cái ...” Liễu công tử gãi gãi mũi: “Chỉ là dùng chút thủ đoạn nhỏ của , khiến cho cái phủ của bọn họ nửa đêm cẩn thận là thể đụng nhà họ Ứng đang ăn cơm trong sảnh lớn, hoặc là xuyên qua tường, hoặc là ở đầu giường ngươi mớ.”

Ma Nha hít một thật sâu, ôm chặt Cổn Cổn: “Tuy tán thành việc dọa nạt khác, nhưng cảm thấy món quà của các ngươi... cũng thể.”

“Ồ, Ma Nha nhà hôm nay đổi tính ?” Đào Yêu bật , tòa phủ đang dần lùi xa ngoài cửa sổ: “Vị Tần đại nhân bỏ tiền mua đất, vốn cũng gì sai, chỉ là ưa cái dáng vẻ bọn họ coi rẻ khác thôi.”

Xe ngựa rẽ một cái, thứ Đông Sơn biến mất. Đào Yêu buông rèm xuống, hì hì: “Đều là hàng xóm láng giềng cùng một mảnh đất, bồi dưỡng tình cảm một chút cũng .”

“Chuyện ghi !” Liễu công tử nhắc nhở: “Ta , sớm vượt qua một trăm chuyện ?”

Ma Nha run lên: “Không, , chắc chắn !”

“Chưa đến, nhưng cũng còn xa.” Liễu công tử l.i.ế.m liếm môi về phía .

Cổn Cổn cảm nhận ác ý gì, vung móng vuốt, nhe răng trợn mắt với Liễu công tử.

“Dám hung dữ với ?” Liễu công tử véo tai nó: “Hê hê, ngươi cũng chạy thoát ! Hồ ly !”

“Ngươi động nó!”

“Lại nhổ nước bọt ! Ngươi dạy nó kiểu gì thế!”

“Là tự ngươi đáng ghét còn trách khác!”

“Hai một con hồ ly thể yên tĩnh một chút ? Ta thức cả đêm ngủ.”

“Không thể! Bọn cũng ngủ ! Hắn cứ lấy hồ ly buồn nôn!”

“Chít chít chít chít!”

“Ngươi thấy , nó còn c.h.ử.i !”

Trong xe ồn ào cả lên, ba bọn họ vẫn vì đủ thứ chuyện nhàm chán mà cãi long trời lở đất như cũ. mà, như cũng , ít nhất đều còn sống.

Tư Cuồng Lan lật thêm mấy trang sách, một tờ giấy gấp kẹp giữa các trang sách. Đó là thứ tiện tay kẹp . Trước khi xuất phát đến huyện Thanh Viên, Miêu quản gia ngoài việc chuẩn hành lý cho bọn họ, còn vô cùng vui mừng đưa cho tờ giấy , dặn nhất định giữ cho kỹ.

Đó là thành quả luyện chữ quý báu của Đào Yêu. Cái lì xì to bằng cái gối của , cuối cùng cũng lãng phí.

“Đào Đô trấn áp yêu tà, Phủ họ Tư giải quyết thị phi. Ai cũng yêu quái mê hoặc lòng , rằng lòng vốn dĩ là yêu quái. Chữ tuy tiến bộ lớn, nhưng ý nghĩa tệ chút nào.

Ngón tay lướt qua tờ giấy, lẳng lặng lật trang sách.

Tiếng ồn ào bên cạnh hề ý định dừng , nghiêng mắt liếc vị khách mời mà đột nhiên xông cuộc đời , khóe miệng khẽ nhếch lên.

Xe ngựa xuyên qua ánh nắng buổi chiều, con đường núi gập ghềnh đến mấy cũng thể ngăn cản tốc độ trở về nhà của nó, tất nhiên cũng thể ngăn cản đám đang đùa c.h.ử.i mắng ầm ĩ trong xe.

Con đường phía tuy đầy rẫy những điều và nguy hiểm, nhưng chỉ cần bọn họ vẫn là bọn họ, nhất định sẽ bình an, vui vẻ.

Hoàn

Lời tác giả:

Xem thời gian thành của Bách Yêu Phổ 3 là tháng 5 năm 2020.

Bắt đầu từ mùa hè năm ngoái, đến mùa đông, mùa xuân năm nay, Bách Yêu Phổ 4 cuối cùng cũng xong.

Muộn hơn một chút so với thời gian thành dự kiến của .

Có lẽ là vì câu chuyện của Bách Yêu Phổ 4 dài hơn ba tập , cũng thể là tâm trạng trong một hai năm nay phức tạp hơn mấy năm , những điều biểu đạt cũng nhiều hơn.

Khi tiến độ của cuốn sách nửa , "bế quan" một thời gian dài. Đây là thói quen từ đến nay của , cho điện thoại phòng việc, đăng nhập tài khoản mạng xã hội, gần như khỏi cửa. Phần lớn thời gian đều ở trong phòng việc, chuyên tâm xây dựng thế giới giấy đó, hòa những hỉ nộ ái ân của các nhân vật, từng bước từng bước, từ bắt đầu đến kết thúc.

Trước đây từng , đôi khi cảm thấy chuyện lách , đang cố tình sắp đặt, mà các nhân vật ngòi bút dường như dự tính của riêng , luôn bất tri bất giác tự bước quỹ đạo của riêng họ, một trải nghiệm vi diệu. Có lẽ đây là niềm vui của việc lách.

vất vả cũng là thật. Trong nhiều đêm khuya, chằm chằm bản thảo còn lâu mới thành, cần nhiều tự hòa giải với chính . Bình tĩnh, thong dong, thả lỏng, cố gắng hết sức điều chỉnh trạng thái của trong những khuôn khổ lành mạnh đó. Trong lúc nghỉ ngơi giữa các , điều nghĩ đến nhiều nhất là ngày thành bản thảo, sẽ ăn mừng thế nào, sẽ nghỉ phép bao lâu, trong kỳ nghỉ sẽ bao nhiêu việc mà đây thời gian , ví dụ như sách, ví dụ như cày phim, ví dụ như bày biện các loại văn phòng phẩm yêu thích, ví dụ như lắp ráp hết đống mô hình bám bụi từ lâu, ví dụ như nghiêm túc sửa cho con ch.ó một kiểu lông mới... Những việc tưởng chừng như bình thường, dễ thành , là niềm hưởng thụ mà mong mỏi nhất trong thời gian bế quan.

Không thành chính sự thì thể an tâm " thẳng" nghỉ ngơi. Hoàn thành , tất nhiên là nên mặc sức bung xõa, bất cứ chuyện vặt vãnh nào khiến vui vẻ, hạnh phúc. Đây là điều xứng đáng hưởng.

Cho nên bây giờ thể bung xõa , ha ha ha.

Mấy năm nay đều sống mấy dễ dàng, vô kế hoạch và nguyện vọng đều dịch bệnh đảo lộn, áp lực công việc và học tập cũng trở nên lớn hơn, cuộc sống lẽ cũng gặp những trắc trở từng . , vẫn luôn tin rằng giai đoạn tồi tệ sẽ qua , càng khó khăn, càng vực dậy tinh thần, từ thể chất đến tinh thần đều chăm sóc cho bản , những việc trong khả năng của , dù chậm .

Nghĩ đến Đào Yêu nhà chúng , trong tập sống cũng mấy dễ dàng, nhưng may mà nàng thể chịu đựng , dù thì cũng thể ăn, thể ngủ, tâm thái . Mặc dù nàng là sống ở một chiều gian khác, nhưng thở của thế giới chúng , vẫn luôn chiếu rọi câu chuyện của bọn họ.

Vậy thì, mượn câu kết thúc của tập ... Con đường phía tuy đầy rẫy những điều và nguy hiểm, nhưng chỉ cần bọn họ vẫn là bọn họ, nhất định sẽ bình an, vui vẻ.

Ngày thường, thích nhất là bốn chữ "bình an vui vẻ". Đây là lời chúc của dành cho Đào Yêu, cho Nhị thiếu gia, cho Liễu công tử, Ma Nha, tiểu Cổn Cổn, và cũng là dành cho tất cả chúng .

Chỉ cần chúng vẫn là chúng , thứ nhất định sẽ trở , cố lên!

Viết đến đây, ngoài cửa sổ mưa rơi cả ngày, mưa xuân quý như dầu, .

Ps. Nghỉ ngơi đủ sẽ mở Bách Yêu Phổ 5, đừng vội, đừng hối, b.ắ.n tim.

Sa La Song Thụ

2022.4 Thành Đô

Loading...