Bách Yêu Phổ 5 - Chương 1: Hộ Môn

Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:50:34
Lượt xem: 68

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hộ Môn, là thần giữ cửa trong giới yêu quái.

---

Đào Yêu từ chối ý của Trịnh lão gia khi cho đưa nàng bằng xe ngựa. Trước khi rời , nàng chỉ lấy một tấm bản đồ dẫn đến trấn Long Vĩ, một chiếc khăn dài thể che chắn gió cát, cùng một bình nước mới. Trịnh phu nhân dúi tiền cho nàng, nàng cũng từ chối, vì nàng xem trọng bạc tiền, mà là nhận tiền của một gia đình chịu đủ oan khuất như thế, thật sự thấy nóng tay. Sau nếu ai dám nàng ham tiền, nàng thể vững bụng mà nhổ một ngụm mặt kẻ đó, hứ hứ.

Có điều, mạnh miệng là một chuyện, nhưng thời tiết vẫn là cái thứ thời tiết khốn kiếp, nóng đến mức lột một lớp da còn đủ, cả dọc đường ăn cát đến no bụng, nhưng khó chịu nhất là khô hạn, nước trong bốc còn nhanh hơn tốc độ uống . Đào Yêu thật chẳng hiểu nổi vì chịu sống ở cái nơi quỷ quái , chẳng lẽ để tiện thịt khô ?

gì thì , điều khiến nàng mệt mỏi nhất là thời tiết, mà là việc… sai đường. Nếu thì với thuật tốc hành của , giờ nàng sớm tới trấn Long Vĩ, khi còn đang ăn tối .

Còn hiện tại thì … nàng đang ở giữa một vùng đồi cát sáng rực một bóng râm, phù phù nhổ cát trong miệng, nước trong bình chẳng còn bao nhiêu, còn cảm nhận cái nóng rực từ mặt đất truyền lên qua đế giày. Dù thể chất nàng khác thường, ảnh hưởng nhiều bởi lạnh nóng, nhưng “ sợ” nghĩa là “ cảm nhận ”. Ở nhân giới lâu ngày, cơ thể cũng dường như dần thích nghi với thế giới con . Nghĩ đến đây, nàng chợt thấy nhớ khí hậu của Đào Đô, bốn mùa như xuân, gió nhẹ nắng trong, đồ ăn ngon, rượu ngon… đến thì bây giờ cũng thể , haizz…

Nàng lắc lắc cái đầu đang choáng váng, lấy bản đồ xem một hồi lâu, phát hiện trong biển cát mênh m.ô.n.g vô tận , phân biệt đông tây nam bắc còn khó gấp trăm so với việc gả Tư Cuồng Lan . Ngẩng đầu mặt trời, cúi đầu xem bóng , nhớ khi xưa Liễu Công Tử từng dạy nàng cách xác định phương hướng bằng cách . nàng học hành qua loa, phân biệt nửa ngày vẫn chắc chắn, cũng dám tùy tiện thi triển thuật tốc hành, nhỡ càng càng lệch thì phiền hơn nữa.

Đảo mắt quanh, chẳng thấy một ai, đến cả con đường cho cũng . Có trời mới nàng lạc đến tận .

Đơn độc giữa biển cát, thể nhỏ bé của nàng như thể bất kỳ trận gió cát nào cuốn trôi trong nháy mắt . Cảm giác trống rỗng mênh mang thể kiểm soát chợt dâng đầy lồng ngực. Một khi mệt mỏi khơi lên, tay chân như nặng trĩu, nhấc nổi một bước nữa.

Suýt thì quên mất, từ kinh thành đến nhà họ Trịnh, đến vùng đất vô danh , nàng từng nghỉ ngơi lấy một .

Được , cơ thể bắt đầu mẩy .

Không màng cái nóng rực cháy chân cái nắng thiêu đốt đầu, Đào Yêu phệt xuống đất, ủ rũ cúi đầu thở dài, chữa cái bệnh thật chẳng dễ dàng gì.

Nàng vơ lấy bình nước uống mấy ngụm liền, đầu óc tỉnh táo đôi chút, nghĩ bụng nghỉ ngơi một lúc phân định phương hướng sẽ chắc ăn hơn. Xung quanh ngoài tiếng gió thỉnh thoảng thổi qua thì còn âm thanh nào khác. Trong tầm mắt chỉ những đồi cát cao thấp nhấp nhô, cùng với vài bộ xương trắng lặng lẽ ở phía xa, rõ là bò ngựa lạc đà.

Không gian yên tĩnh quá mức. Đào Yêu thu ánh mắt khỏi những bộ xương, nhưng nhận ngoài xương trắng thì cũng chẳng còn gì khác đáng . Trời đất nối liền , trải dài đến vô tận, rộng đến phát chán.

Chán quá mất.

Sau khi xác định xung quanh ngoài bản chẳng còn sinh vật nào, Đào Yêu mới nghĩ ngợi một lát, lén lút đưa tay trái , khẽ niệm vài câu chú. Một luồng gió mạnh nổi lên từ lòng bàn tay, gió lặng, một tí hon cao hai tấc trong lòng bàn tay nàng, khuôn mặt vẫn còn ngái ngủ.

Nàng giơ tay lên quan sát, ừm, khi hai đại yêu là Miêu Quỳ và Bí Hí đóng dấu xác nhận, “thành quả” của nàng trông dễ hơn nhiều. Đuôi cá cuối cùng cũng hóa thành đôi chân, bàn tay cũng còn là móng mèo, cái đuôi hồ ly m.ô.n.g cũng biến mất, chỉ còn đôi cánh lông trắng lưng và cặp sừng hươu nhỏ đầu. Tuy vẫn kỳ quặc, nhưng ít trông cũng giống “” hơn phân nửa . Mà thậm chí… còn dễ thương nữa?!

mà, dễ thương chẳng lẽ đương nhiên ? Dù gì cũng là sinh vật nhỏ tạo theo hình mẫu Đào Yêu mà, hí hí!

“Biết vì khổ sở chữa bệnh cho ba con cóc ?” Đào Yêu khẽ chọc đầu tí hon: “Lợi Thừ tuy trông bắt mắt, nhưng chúng thật sự là đại yêu danh xứng với thực. Không đến việc phun tiền, còn thể dùng m.á.u dẫn, tạo pháp từ xa, yêu vật bình thường thể so . Đợi khi lấy dấu của bọn chúng, hình dạng của ngươi chắc cũng thể kế thừa chân truyền của .”

Người tí hon ngáp một cái, mắt chớp chớp, miệng phát vài âm thanh mơ hồ như trẻ con mới học , líu ríu chẳng thành câu.

Đào Yêu đưa nó gần hơn chút nữa, : “Đợi giải quyết xong vụ rắc rối với Lợi Thừ, lẽ ngươi sẽ đàng hoàng, chứ giờ thì vẫn chỉ là đứa nhỏ câm thôi.”

khuôn mặt Đào Yêu gần ngay mắt, nghiêng đầu suy nghĩ một lúc, mở to mắt, tò mò ngắm từng đường nét, miệng vẫn thỉnh thoảng phát vài âm thanh khó hiểu.

“Sao đưa ngươi đến cõi đời ?” Đào Yêu thở dài một , đặt nó xuống đất: “Tất nhiên là để ngươi tìm Đường Nhi tỷ tỷ của ngươi . Hai ngươi tạo cùng một công thức mà, mệnh của ngươi là chú cún nhỏ mà nó thể tránh khỏi.”

tí hon căn bản chẳng để tâm đến những so sánh kỳ cục của Đào Yêu, đầu giẫm chân lên cát nóng mềm mịn, bộ sự chú ý của nó đều cuốn theo cảm giác mới lạ . Như đứa trẻ con mới , từ rụt rè đến ngạc nhiên, vui vẻ nhảy nhót quanh Đào Yêu. Không bao lâu trèo lên chân nàng, nhờ đôi cánh lưng, nửa bò nửa bay leo đến đầu nàng, đó nghịch ngợm nhảy xuống chút do dự, mặc kệ tư thế đáp đất chuẩn , kết quả đầu cắm thẳng xuống cát, đó lúng túng tự kéo lên, vẫn còn thể vỗ tay khanh khách. Sau đó tiếp tục lặp lặp bộ quy trình, chơi đùa hết sức sung sướng.

Đào Yêu lấy sự nhẫn nại từng , rũ mi giả món đồ chơi cho nó, trong lòng chỉ ngừng tự an ủi bản , đây một kẻ ngốc, chính tay nàng dốc hết tâm huyết mang nó đến thế gian , thể là một kẻ ngốc chứ... Nó chỉ là chỉnh thôi, nhẫn nhịn!

Nhảy lên nhảy xuống chán , nó tìm trò mới, túm lấy b.í.m tóc của Đào Yêu đu đưa giữa trung. Đào Yêu cũng mặc kệ để nó nghịch ngợm, trong cõi hoang vu tịch mịch , con tiểu quỷ nghịch ngợm bên cạnh, tâm trạng dường như cũng lên đôi chút.

“Nói đến nhiệm vụ của ngươi…” Đào Yêu liếc bé con đang say sưa chơi b.í.m tóc, như đang trò chuyện với nó, như đang lẩm bẩm với chính : “Không giấu gì ngươi, từ khi chuyện xảy , tuy vẫn tìm nó, nhưng trong lòng cứ cảm thấy chỗ nào đó .”

Nàng co chân lên, tiện thể chống cằm lên đầu gối, ngón tay vô thức vẽ vời trong cát: “Đó là động Bát Minh ở Đào Đô đấy, cái động thể tùy tiện ? Trong bẫy rập dày đặc, phong ấn tầng tầng, đến con muỗi bay cũng khó. Cái gọi là trông giữ chẳng qua chỉ là hình thức thôi... Tất nhiên, hôm rời một lát, coi như thật sự sơ suất, nhưng lúc đó nó tay chân, suốt ngày trong cái hộp sắt, lấy bản lĩnh thoát khỏi động Bát Minh, còn lén rời khỏi cả Đào Đô?”

Bé con đang lơ lửng giữa trung tất nhiên chẳng hiểu những điều nàng , chơi tóc mệt , cuối cùng cũng chịu hạ xuống đất, học theo tư thế của Đào Yêu mà co chân, thở hổn hển đặt đầu lên đầu gối.

Đào Yêu đầu , dùng đầu ngón tay ấn nhẹ sống lưng nó: “Dù nữa, ngươi cũng cố gắng lên. Đã là thứ mất trong tay thì nguyên vẹn mang trả mới tính là chỉnh. Ta như mắc nợ lão già đó , ngươi hiểu chứ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-5/chuong-1-ho-mon.html.]

Bé con ngẩng đầu, chỉ học theo dáng nàng, tiếp tục vẽ lung tung mặt cát.

Nàng thu tay , ánh mắt về phía xa: “Làm xong việc công, mới thể việc tư. Chỉ là, nếu chuyện riêng của thành công ... bọn họ sớm muộn gì cũng sẽ .” Một cơn gió thổi qua, nàng nheo mắt : “Đến lúc đó, e là Đào Đô dung nổi nữa.”

Một đống cát kỳ quái trở thành món đồ chơi mới của nó, càng đắp càng cao, như thể thế giới méo mó trong mộng.

Đào Yêu thấy nó đắp vui vẻ cũng nổi hứng, giúp nó vun đắp cái thế giới ngày một to hơn. Một lớn một nhỏ, hai kẻ mang theo mục đích kế hoạch nào, cứ thế tìm niềm vui trong đám cát nhàm chán.

Những lời , nàng chôn sâu trong lòng từ lâu, thể cho bất kỳ ai . Không Liễu Công Tử, Ma Nha, cũng bất kỳ nào bên cạnh nàng. Tất nhiên, Cổn Cổn cũng .

Từ đầu đến cuối, chuyện nàng chỉ thể dựa một nàng.

Vậy nên, nỗi cô độc khắc sâu nhất trong linh hồn, cũng là sự bảo vệ vững chắc nhất.

chuyện với ngươi thì sợ.” Đào Yêu mỉm nó đang bận rộn: “Dù ngươi cũng .”

Nói xong, nàng khẽ thở một , lòng như nhẹ ít, mệt mỏi và nỗi buồn khó hiểu cũng tan biến hơn phân nửa. Mấy câu thôi mà dốc hết ngoài hiệu nghiệm đến lạ.

Bé con vẫy cánh bay lên, đ.á.n.h giá tác phẩm của từ giữa trung. Thế giới méo mó như trái héo , lẽ trong mắt nó vô cùng xinh . Nhìn một hồi, nó nhíu mày, như chỗ nào hài lòng. Suy nghĩ một lát, bụng nó phồng lên, thổi một luồng khí nhỏ, ngờ hóa thành một trận tuyết rơi lất phất thế giới cát , qua cứ như một giấc mộng, mà là một giấc mộng nữa kìa.

Nó vui sướng xoay vòng trong làn tuyết.

Đào Yêu sửng sốt, đó chợt nhớ trong những yêu quái từng đóng dấu xác nhận, quả thật một tiểu yêu thể điều khiển gió tuyết. Lòng nàng lập tức vui mừng. Không ngờ bé con chỉnh, cố gắng đến . Dù thể đạt bản lĩnh thông thiên như trong Bách Yêu Phổ, nhưng nếu thể kế thừa vài kỹ năng từ mấy “bệnh nhân xui xẻo” nàng từng chữa, còn gom góp sở trường của nhiều nhà, thì việc tìm tên đào phạm đó chắc cũng còn xa.

Hê hê, đều là công lao của Đào Yêu nàng cả. Ngoài nàng , còn ai thể nghĩ chiêu ch.ó con đuổi ch.ó lớn chứ?

Nhìn trận tuyết rơi một góc thế giới bé nhỏ , nàng như thấy hy vọng. Chỉ tiếc là năng lực của nó vẫn còn quá yếu ớt, tuyết chỉ rơi một lát dừng, mặc cho nó phồng má lên như cóc cũng thể thổi trận thứ hai.

phịch xuống đất, nản chí.

“Thôi , chơi đủ đấy.” Đào Yêu bắt nó lên đặt lòng bàn tay, trong đầu đang cố nhớ trong các yêu quái đóng dấu kẻ nào giỏi xác định phương hướng .

Nó chu miệng, vẫn thỏa mãn, trong tay nàng mà lưu luyến.

Đào Yêu dậy, định thu nó , thì chợt nhớ một việc quan trọng: “À, đặt tên cho ngươi ! Kẻ lợi hại, thì nhất định cái tên thật kêu!”

Nàng nhíu mày: “Gọi ngươi là gì thì nhỉ?”

Nó như chút hiểu, mặt lộ vẻ mong đợi.

“Ngươi quyển sổ, nên tất nhiên thể gọi là Bách Yêu Phổ hai.” Đào Yêu nghiêm túc suy nghĩ, càng nghĩ bụng càng đói, bỗng sáng lên lên: “Gọi ngươi là Bính Bính* nhé!! Bánh thịt nóng hổi thơm phức !!”

**Chú thích: Là chữ bính餅này, nghĩa là bánh.

Mặt nó sụ xuống, ngửa trong tay nàng, lăn lộn đạp chân, từ tóc tới lông cánh, từng sợi đều đang thể hiện sự phản đối.

“Không thích ?” Đào Yêu gãi đầu: “Vậy gọi là Nhị Cẩu Tử .”

chỉ lăn mạnh hơn, mà còn tru lên một tiếng.

“Vậy thì vẫn là gọi là Bính Bính nhé, ? Được !” Đào Yêu hí hửng xoa đầu nó, trải bản đồ mặt nó: “Bính Bính , nỗi lo lớn nhất của bây giờ là phân biệt nổi phương hướng. Ngươi xem thử , chúng nên theo hướng nào mới thể đến chỗ khoanh tròn ?”

Bính Bính chu miệng, liếc bản đồ một cái giơ tay chỉ về một hướng.

Đào Yêu mừng rỡ: “Ngoan lắm! Đợi ngươi lớn lên, sẽ đãi ngươi ăn món bánh ngon nhất thiên hạ.”

Nàng chắp hai tay , thu Bính Bính lòng bàn tay, hăng hái về hướng nó chỉ.

Thế giới xây bằng cát nhanh tan trong gió. Không ai rằng, ở một góc hoang mạc mù mịt phương hướng , từng để những lời thổ lộ chợt đến chợt như gió thoảng trong lòng.

 

Loading...