Bách Yêu Phổ 5 - Chương 1: Liên Vỹ 1

Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:50:39
Lượt xem: 96

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Cánh đồng cỏ xanh mắt, hoang mạc xa xăm, dãy núi mờ ảo… tất cả đều hiện rực rỡ và đầy sức sống ánh hoàng hôn mùa hạ. Những câu chuyện chôn vùi suốt tháng năm dài ai tới, thực vẫn hề biến mất, chúng hóa thành ánh sáng nơi mây trời, thành cỏ dại trong kẽ đá, thành một con cá nhảy khỏi mặt nước, thành một chồi non đất, mỗi ngày mỗi đêm canh giữ mảnh đất thể giao cho kẻ khác .”

---

Đại thiếu gia sống ! Đại thiếu gia suýt nữa c.h.ế.t !

Chỉ cần Đào Yêu xuất hiện muộn một giây, Tư Tĩnh Uyên lẽ c.h.ế.t thật .

Lúc , Huyết kiếm tuốt khỏi vỏ, mũi kiếm chỉ thẳng mặt Đào Yêu… Liễu Công Tử dẫn đầu đám hóng hớt, chẳng ai bước lên can ngăn, trái trốn xa như thể né ôn thần. Dù gì khi Đào Yêu lên lầu, Tư Tĩnh Uyên lấy bọn họ lá chắn, nếu thể nào cũng thêm mấy dấu chân giận dữ nữa. Có điều càng trốn, càng giận, đến mức rút cả kiếm .

Tư Tĩnh Uyên thò nửa cái đầu từ lưng Đào Yêu , nắm chặt lấy cánh tay nàng, khẽ giọng : “Có chắn phía , kiếm của c.h.é.m xuống nổi .”

“Người bình thường thì , thì đấy.” Đào Yêu sức gạt tay : “Thả tay mau! Cẩn thận cào mặt đấy!”

“Chúng kết bái mà!”

“Vậy trả hàng.”

“Kết bái buôn bán! Có thể tôn trọng cuộc đời của chính một chút !”

“Ngươi mới là bậy .”

Sắc mặt Tư Cuồng Lan lạnh đến mức thể cả thế giới đóng băng, mũi kiếm hề di chuyển: “Bước đây!”

“Ta bước!” Tư Tĩnh Uyên thụt đầu về : “Tay chân thể tương tàn, Lan Lan, bình tĩnh chút nào.”

“Nếu ngươi xem trọng tính mạng , chi bằng sớm tiễn ngươi , đều yên .” Mũi kiếm của Tư Cuồng Lan tiến thêm một tấc.

“Là ngoài ý thật mà!” Tư Tĩnh Uyên ló đầu , vẻ mặt vô tội: “Thật sự cố ý.”

“Hai vị thiếu gia, ân oán cá nhân đừng liên lụy đến vô tội, đó là nguyên tắc căn bản của con .” Đào Yêu chịu hết nổi hai họ, duỗi ngón trỏ khẽ gạt mũi kiếm mặt : “Ít nhất cũng nên giải thích xong hãy g.i.ế.c chứ.”

“Đào Yêu, …”

“Á á á đau đau đau!”

Tư Tĩnh Uyên Đào Yêu túm tai lôi đến mặt Tư Cuồng Lan: “Nhận sai!”

“Được , sai , nên mải mê cảnh bên ngoài mà quên đường về, nên lang thang đây đó chẳng chịu về, nên lấy tiền giúp khác dẫn đến lộ tài kẻ trộm dòm ngó, càng nên vì tiền thuê trọ mà tìm nơi ngủ bừa bãi … Còn nên nghĩ đến chuyện mua quà mang về tặng các ngươi!”

Tư Cuồng Lan đến nhíu mày, cuối cùng cũng miễn cưỡng thu kiếm .

“Ngươi trộm mất tiền nên mới ngủ nhờ trong nhà ?” Đào Yêu thở dài: “Trước giờ thấy ngươi ngốc đến .”

“Đừng thế chứ, ai chẳng lúc sơ suất.” Tư Tĩnh Uyên xoa tai: “Cũng tại hôm đó uống nhiều, thì tên trộm nào cơ hội chứ.”

“Không bắt trộm ?”

“Nó chạy còn nhanh hơn khỉ.”

“Các ngươi quên mất ở đây còn một đang ?” Ở phía đối diện, Liễu Công Tử dùng mũi chân khẽ đá đá, cô gái mặc giáp co quắp đất như c.h.ế.t, thể dường như còn mờ nhạt hơn .

Thạch Thiết Lam lấy hết can đảm xổm xuống quan sát kỹ: “Không chút động tĩnh nào thật …”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-5/chuong-1-lien-vy-1.html.]

“Đào Yêu, ngươi tay mạnh quá ?” Ma Nha vốn thù dai, bắt đầu lo cho kẻ suýt g.i.ế.c .

“Nhanh c.h.ế.t .” Đào Yêu liếc về phía đó, giọng lười biếng: “Chốc nữa sẽ tỉnh thôi.”

Tư Tĩnh Uyên trông thấy cô gái đang đất, lập tức phóng đến chỉ tay : “Nếu nàng đột nhiên xông đ.á.n.h , cũng chẳng đến nỗi hồn lìa khỏi xác!”

Huyết kiếm cuối cùng cũng vỏ, Tư Cuồng Lan nhớ nổi bao nhiêu tự thuyết phục bản tha cho Tư Tĩnh Uyên. Giằng co giữa “chém quách cho xong” và “tha thêm một ”, e rằng đó là nội thương lớn nhất đời . Chắc kiếp nợ Tư Tĩnh Uyên nhiều tiền lắm đây.

“Nói rõ ràng!” Tư Cuồng Lan quát.

“Các ngươi đợi chút.” Tư Tĩnh Uyên lục lọi một vòng, rốt cuộc mang lên hai thanh đoản đao từ tầng một mà đó chẳng ai để ý, trịnh trọng bày mặt : “Nhìn cái !”

“Không chỉ là một con d.a.o thôi ?” Đào Yêu manh mối gì: “Dù sạch bong vết bụi, nhưng trông giống món đồ cũ, tuy nhiên… chỗ gãy vẻ mới?”

“Đây là quà mang về cho các ngươi.” Tư Tĩnh Uyên chun môi : “Ta rong ruổi khắp nơi, vốn chỗ nào cũng thấy thú vị, kết quả là khi tới gần đây thì gặp một kẻ buôn đồ cổ. Gã rằng hai thanh đoản đao hình trăng khuyết là cổ vật ngàn năm, kiểu dáng và hoa văn đều mang phong vị dị vực, cực kỳ hiếm , còn là một đôi, càng thêm hiếm. Ta thấy mắt bèn mua về, nghĩ sẽ món quà lưu niệm đáng giá tặng hai ngươi. Ai ngờ hai thanh đao quái quỷ khắc với , chẳng bao lâu khi mua, gặp hai con ăn mày đáng thương, bèn cho họ ít tiền. Không ngờ vận xui ập đến, tên trộm khốn khiếp khiến bại danh liệt, còn một đồng dính túi, đành hỏi thăm xem gần đây tiệm cầm đồ nào , mà lạc đến trấn Long Vỹ. Đến nơi thì muộn, tiệm cầm đồ đóng cửa, cũng chẳng thể ngủ ngoài đường chứ? lúc trông thấy căn nhà , rộng chẳng ai, bèn tạm trú một đêm. Nào ngờ nửa đêm đang ngủ, cô nương từ xuất hiện, rằng lao đ.á.n.h ! Không chỉ đ.á.n.h , còn vung chưởng c.h.é.m đôi hai thanh đoản đao để bên cạnh, cũng chẳng nàng dùng loại chưởng pháp gì, đao gãy mất, thì mắng là đồ rợ hung tàn. Người đang ngủ say thì quả thực khó chuyện, chỉ vì chạy chậm một bước mà lãnh nguyên một chưởng của nàng, kết quả là... đ.á.n.h văng khỏi thể.”

Hắn giơ hai tay : “Ta thực sự chỉ định mượn chỗ ngủ thôi! Một chưởng đ.á.n.h bay khỏi cửa sổ, thế nhưng tai họa ở chỗ: thể đ.á.n.h bật ngoài, còn nửa phần hồn thoát . Căn nhà bỗng dưng sinh một luồng sức mạnh kỳ quái, nhốt ở trong đó, mặc chạy chạy thế nào cũng thể thoát khỏi cửa, như thể kẹt trong một thế giới tách biệt khỏi nhân gian. Còn nàng thì như quỷ mị, lúc nào cũng thể hiện đ.á.n.h . Ta thế nào nàng cũng tin kẻ . Ta tiện tay đ.á.n.h nàng, đành tránh né. May mà nàng cũng mệt, đuổi đ.á.n.h một lúc thì nghỉ, thế là mấy ngày chúng cứ sống như mèo vờn chuột. Lòng mệt mỏi vô cùng, còn lo lắng cho xác ngoài , nếu lâu quá ai phát hiện thì chẳng sẽ c.h.ế.t đói ?”

“Khổ nỗi với tình trạng như khi , thường thấy cũng thấy , quả thực cầu cứu ai. lúc nghĩ chắc c.h.ế.t chắc thì một con chuột tinh ngang tiếng kêu tuyệt vọng của ! Quả là ông trời tuyệt đường !”

đúng, đúng là như !” Chuột tinh bên hông Thạch Thiết Lam lập tức xen : “Ta mà, việc đấy! Nếu , tiêu đời . Cho nên đừng là linh chi ngàn năm, cho dù là vạn năm, lấy cũng thấy áy náy.”

“Được , ai định nuốt linh chi của ngươi .” Đào Yêu trừng mắt với nó, sang Tư Cuồng Lan : “Hình như thực sự thể g.i.ế.c . Hay là… bỏ qua cho một ?”

Tư Tĩnh Uyên cảm động đến suýt , lập tức ném hai nửa đoản đao , nhào tới nắm lấy tay Đào Yêu: “Muội của cuối cùng cũng chịu tiếng !”

Tư Cuồng Lan chẳng chẳng rằng, chỉ lạnh mặt vỗ cái “bốp” hất tay .

“Lan Lan, giận nữa hả?” Tư Tĩnh Uyên quá hiểu , lập tức nhảy dựng lên, rạng rỡ ôm lấy : “Những ngày qua nhớ các ngươi c.h.ế.t! Sau đuổi khỏi cửa, cũng !”

Tư Cuồng Lan chẳng mảy may động lòng cái ôm , chỉ khẽ thở dài: “Không ai mãi mãi thể may mắn thoát khỏi hiểm cảnh .”

, may mắn thể ở mãi bên cạnh bất kỳ ai. Chỉ cần một lỡ tay, sẽ là âm dương cách biệt.

Ánh mắt Đào Yêu theo bóng lưng , bao nhiêu cảm xúc, phẫn nộ, sát ý, thờ ơ, yêu ghét bất chấp, mỗi một cảm xúc mà ngoài chẳng thể hiểu nổi, lẽ đều là nỗi sợ hãi sâu thẳm trong lòng chịu để khác thấy. May mắn , trong đời nàng kẻ rắc rối như Tư Tĩnh Uyên.

, một cũng . Dù , nàng cũng sẽ bao giờ thừa nhận.

“Đại thiếu gia, ngươi cô nương đuổi đ.á.n.h trong ngôi nhà đó suốt mấy chục ngày trời ?” Ma Nha Tư Tĩnh Uyên đầy thương cảm: “A Di Đà Phật, may mà Thạch Thiết Lam đưa nửa của ngươi trở về Tư phủ, bằng thì đúng là lành ít dữ nhiều.”

Tư Tĩnh Uyên buông Tư Cuồng Lan , kiêu ngạo nhướn mày: “Ta ngốc đến thế, để nàng bắt nạt mãi .” Hắn chỉ : “Chẳng lẽ các ngươi quên bản lĩnh của ?”

“Ngươi thật sự nhập thể nàng ư?” Đào Yêu thốt lên.

“Không thì ? Nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an nhất.” Tư Tĩnh Uyên đáp: “Nàng chẳng lẽ tự đ.á.n.h ? Huống chi ngày nào cũng chạy trốn thì cũng mệt, chi bằng mượn thể nàng nghỉ ngơi một chút. Lúc giam cầm, nàng chỉ như một kẻ đầu óc tỉnh táo, chỉ trút giận lên . khi đàn Vô Huyền của Lan Lan xuất hiện, nàng còn đơn giản là kẻ hồ đồ nữa. Các ngươi tận mắt thấy cảnh tượng khi đó , nàng vô cùng đau đớn, vô cùng phẫn nộ, cả sáng rực lên, như thể mặt trời mọc sai chỗ, nổ tung một tiếng ầm, thế giới rối loạn, b.ắ.n bật ngoài, đầu óc choáng váng hồi lâu. Đợi khi tỉnh thì là một khung cảnh khác . May mà bao lâu thì gặp mấy Lan Lan, hầy, đúng là một trải nghiệm tưởng.”

Đào Yêu trầm ngâm một lát hỏi: “Ngươi cho Tư Cuồng Lan g.i.ế.c nàng, là bởi vì…”

“Bởi vì hiểu nàng coi là kẻ thù.” Tư Tĩnh Uyên xuống hai mảnh đoản đao đất: “Thứ nàng hận , mà là thanh đao .”

Mọi thoáng ngẩn , ánh mắt đều dừng đôi đoản đao gãy, chúng lặng lẽ đó, vết gãy lởm chởm như miệng ai đó đang cố sức mở , dường như nhiều điều , nhưng vì chịu đựng quá lâu nên cuối cùng chỉ nghẹn trong im lặng.

 

Loading...