Bách Yêu Phổ 5 - Chương 1: Lợi Thừ 1

Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:50:26
Lượt xem: 140

“Đào Yêu ghé sát gần một chút, như thể đang ngắm một bạn cũ, đáng ghét hoài niệm, tỉ mỉ quan sát cái cân .

Bao nhiêu năm trôi qua, đĩa cân chồng thêm bao nhiêu phận lâm đường cùng.”

---

Hắn xổm bên bờ sông, đưa tay về phía đứa trẻ đang cố gắng bơi bờ.

Đứa trẻ chẳng hề mảy may hứng thú với sự giúp đỡ của , thậm chí còn cố ý né tránh bàn tay , gắng gượng leo lên bờ khi cạn kiệt sức lực, ngửa đám cỏ rối bời mà thở hổn hển từng lớn.

“Nhóc con gan lì đấy chứ.” Hắn khoanh tay ngực, nửa nửa , đ.á.n.h giá bé nhỏ xíu trông khá t.h.ả.m hại .

Đứa trẻ buồn để ý đến , chỉ cố điều chỉnh nhịp thở cho đều, nhanh chóng bò dậy, về phía một đống giấy vụn rơi lả tả xa. Bên cạnh đống giấy là chiếc túi sách, đó còn in vài dấu giày lộn xộn và dơ bẩn.

Đứa trẻ nhíu mày, cẩn thận nhặt hết giấy vụn, nhét cả trong túi sách, đó đập mạnh mấy cái đeo túi lên .

“Có thù oán gì với bọn ?” Hắn tò mò hỏi: “Xé tập của ngươi đủ, còn đẩy ngươi xuống sông.”

Đó là cảnh trông thấy: một đám nhóc trạc tuổi đứa trẻ vây lấy đùa chế giễu. Trong đó, là đứa gầy nhỏ nhất, mắng c.h.ử.i tới tấp mà vẫn ngơ, chỉ cúi đầu bước . Cuối cùng đ.á.n.h đập.

“Muốn bắt nạt khác thì cần lý do.” Cậu bé kéo ống tay áo ướt đẫm của , giọng nhẹ tênh như đang kể một chuyện liên quan đến bản .

là một đứa nhỏ già dặn tuổi, hỏi: “Bọn chúng mới bắt nạt ngươi ngày đầu nhỉ? Ngươi đ.á.n.h trả ? Lỡ như bọn chúng đẩy ngươi xuống sông thì ?”

“Không .” Đứa bé trả lời mà chẳng buồn ngoảnh đầu : “Quá tam ba bận.”

Hắn càng cảm thấy đứa nhỏ thú vị, bèn bước nhanh vài bước theo kịp, song song với nó, mỉm : “Sao nào, sẽ đ.á.n.h trả ? Ta còn tưởng ngươi yếu ớt, gan nhỏ dám đ.á.n.h trả chứ.”

Đứa trẻ liếc một cái: “Đại thúc, ông lắm lời quá, nếu là ở nhà , nhiều như sẽ phạt cho ăn cơm đấy.”

“Hả?!” Hắn ngờ một đứa nhỏ châm chọc, dở dở gãi mũi.

“Trời còn sớm, đại thúc nên sớm về nhà .” Đứa nhỏ chút biểu cảm một động tác cáo từ, liếc con đường mà đến: “Cái quán ven đường đó tuy bình thường, nhưng món Trà Quả* của chủ quán tệ. Ăn uống nghỉ ngơi vẫn hơn là xen chuyện khác, cáo từ.”

*Chú thích: Trà Quả là món ăn vặt truyền thống phổ biến ở tỉnh Quảng Đông, Trung Quốc, lịch sử từ thời Tống. Ban đầu, Trà Quả dùng riêng cho các nghi lễ tế lễ, dần trở thành một phần quan trọng trong đời sống thường nhật của Khách Gia và Quảng Phủ. Dựa theo nguyên liệu, Trà Quả chia thành ba nhóm chính: loại từ nếp, từ gạo tẻ và các món ăn vặt, với hơn 50 chủng loại khác như bánh tổ, bánh khoai môn, bánh ú, v.v. Vào từng tiết khí khác , dân những loại Trà Quả tương ứng theo tập tục truyền thống. Ngày nay, Trà Quả đưa danh mục di sản văn hóa phi vật thể cấp tỉnh của Quảng Đông. Các dòng Trà Quả đặc trưng địa phương như Trà Quả Định Gia Loan (Định gia loan) ở Chu Hải, Trà Quả Đường Gia Loan… đang truyền dạy sống động thông qua các chương trình giảng dạy trong trường học. (wiki)

Ồ, đứa nhóc khiến bực ghê, còn dám dạy dỗ .

Đã , cũng tiện dày mặt theo nữa, bèn quán , đúng như lời đứa nhóc , bảo chủ quán mang một phần Trà Quả, quả nhiên vị thanh ngọt mát miệng, thơm mãi tan.

Nghĩ đến “cuộc gặp gỡ” ban nãy, thuận miệng hỏi chủ quán: “Ông chủ, ông thường thấy đám nhóc nãy đ.á.n.h như thế ?”

Ông chủ rửa chén : “Thường thấy lắm, đều là đám nhóc con sống gần đây, khi tan học về nhà đều ngang qua đây.”

“Cũng thường xuyên đẩy khác xuống sông ?”

“À, đúng là vài đứa tinh quái bắt nạt , trẻ con mà, hiểu chuyện.” Ông chủ với vẻ quen, lắc đầu thở dài: “Haiz, mấy đứa còn cha , đúng là dễ đối xử bạc bẽo hơn.”

“Không còn phụ mẫu ư?”

“Chẳng là cái đứa đẩy xuống sông đó . Nghe nó vốn là công tử của một nhà giàu ở vùng , ai ngờ phụ mẫu đột ngột qua đời, nguội, sa sút gượng dậy nổi, hình như cả việc học cũng bỏ luôn , cứ cách vài hôm lang thang thành, chẳng rõ là gì. Trên đường qua thế , dễ gì đám nhóc nghịch ngợm trêu chọc. Khà, ông xem, cái chuyện mệnh trời vận , thực sự khó mà đoán .”

“Là công tử nhà nào mà xui xẻo ?”

“Là nhà họ Tư bên bờ sông Thanh Mộng phía đó.” Ông chủ rót thêm cho : “Ta mới đến đây buôn bán từ năm ngoái, mấy chuyện cũng chỉ lác đác. Khách quan quen với đứa nhỏ đó ? Vừa nãy thấy ngươi còn trò chuyện với nó?”

“Haha, quen gì, chỉ là thấy đứa nhỏ vài phần thú vị.” Hắn ăn thêm một miếng Trà Quả, đổi đề tài: “Tay nghề của ông chủ đúng là đến thần tiên trời cũng chắc , ngon lắm.”

Trong vị ngọt thanh của Trà Quả, đưa một quyết định. Ở đây thêm ba ngày, nếu còn thể gặp đứa nhỏ đó thì sẽ chọn nó.

Ai bảo thấy đứa nhỏ chướng mắt thuận mắt chứ.

Vào hoàng hôn ngày thứ ba, quả nhiên xem một màn kịch như ý.

Nhân vật chính và phụ đổi, chỉ kết cục là khác .

Bọn nhóc bắt nạt đ.á.n.h cho tơi tả, cha gọi , mà dạy dỗ bọn chúng, chỉ dùng một cành cây to múa như kiếm, vô cùng linh hoạt.

“Quá tam ba bận. Lần đầu các ngươi loạn, nhắc .” Đứa trẻ vẫn cầm cành cây, sắc mặt bình thản. Trời chiều rực rỡ, ánh hoàng hôn nhuộm một màu vàng nhạt lên hình nó, chẳng khác nào một vị tướng quân thắng trận.

“Ta sẽ về mách cha , cái đứa quái vật cha như ngươi đ.á.n.h thành thế … hu hu… cha nhất định sẽ tha cho ngươi !” Tên béo dẫn đầu ôm cái mặt quất đỏ, lớn, mấy đứa còn cũng chẳng khá hơn, theo như một đám vô dụng.

Đứa nhóc bẻ gãy cành cây, ném xuống đất, xoay nhặt cái túi sách vứt bên cạnh: “Được, đến thì cứ đến.” Nó phủi phủi bụi đất túi sách như thường lệ, lưng rời , chẳng buồn để ý đến lời đe dọa của lũ thua trận.

Là đứa nhóc . Khóe miệng hiện lên một nụ hài lòng.

“Thật trùng hợp, gặp .” Hắn đuổi theo đứa trẻ, cố gắng để nụ của trông thật ấm áp và thiện.

“Ông cố ý chờ ở quán đó ?” Đứa nhỏ năng thẳng thắn vòng vo: “Ông thật kỳ lạ, chúng vốn quen .”

“Ngươi giới thiệu cho món Trà Quả ngon như , thì với ngươi coi như quen .” Hắn , vỗ vỗ bụng .

Đứa nhỏ mắc mưu, chẳng thèm trả lời.

“Ta , ngươi cần cảnh giác như thế.” Hắn xoa đầu nó.

Đứa nhỏ nghiêng đầu né tránh, lập tức kéo giãn cách hai bước, ánh mắt xa cách lạnh lùng giảm chút nào. Xem , thể dùng đồ ăn ngon trò chơi vui để kéo gần quan hệ .

“Vừa ngươi cầm cành cây, nhưng dùng chiêu kiếm pháp.” Hắn thản nhiên một câu: “Ta nhầm chứ?”

Ánh mắt vững vàng của đứa trẻ d.a.o động, nhưng trả lời , vẫn cứ lặng lẽ bước .

Hắn như lẩm bẩm với chính : “Có điều, nếu là , khi thằng béo nhào từ bên hông tới, sẽ hạ thấp cành cây, đ.á.n.h đầu gối nó, chỉ một chiêu là đủ, mà ngươi dùng đến ba chiêu mới quật ngã nó. Cũng may đó chỉ là một thằng béo, nếu gặp kẻ địch lấy mạng, thì hai chiêu thừa của ngươi hẳn sẽ cho đối phương đủ cơ hội xoay chuyển cục diện, khi thắng bại thật khó .”

“Đánh đầu gối ư?!” Đứa trẻ như một việc thú vị vô cùng hấp dẫn lấy, nghiêm túc suy nghĩ về lời , còn thuận tay nhặt một cành cây lên, thử theo lời , bỗng nhiên bừng tỉnh đại ngộ. Khuôn mặt nhỏ xíu xưa nay biểu cảm gì nay bỗng sinh động hẳn lên: “ , quả nhiên như thế mới đúng. Đa tạ chỉ điểm!”

Câu cuối cùng của đứa trẻ vô cùng chân thành. Đấy, chỉ cần tìm đúng cách, trẻ con thì vẫn là trẻ con, dễ dỗ thôi mà.

“Không cần khách sáo, cứ xem như cảm ơn ngươi cho ăn món Trà Quả ngon lành .” Hắn : “Ngươi còn nhỏ thế bản lĩnh như , chẳng trong nhà cao nhân dạy dỗ?”

“Từ khi , cha dạy kiếm pháp.” Đứa trẻ cũng giấu giếm, thản nhiên : “Sau khi cha còn nữa, bèn tự luyện theo kiếm phổ, chỗ nào hiểu thì hỏi quản gia nhà .”

Hắn đôi mắt trong trẻo nhưng điềm tĩnh của đứa trẻ, trong lòng nghĩ: Chẳng lẽ mỗi đứa trẻ lớn lên trong che chở và mật ngọt đều sẽ một đôi mắt già dặn hợp tuổi như ?

Sau một thoáng thất thần, mỉm xoa đầu đứa trẻ: “Vậy quản gia nhà ngươi cũng giỏi đấy.”

“Đó là tất nhiên. Đến cả cha còn khen võ nghệ của Miêu quản gia dứt lời.” Lần đứa trẻ né tránh đề cập đến chuyện nhà nữa, trong đáy mắt còn thoáng hiện chút đắc ý hiếm thấy, nhưng lập tức thu , như thể nhận lỡ lời, bèn im bặt.

“Nếu thêm một vị sư phụ dạy dỗ, lẽ ngươi còn thể tiến xa hơn nữa.”

Không thể để thằng nhóc chạy nhảy vấp ngã nữa! Hắn vẻ nhẹ nhàng : “Tuy quản gia nhà ngươi giỏi, nhưng học vấn là biển rộng vô bờ.”

Đứa trẻ dừng , ngẩng đầu : “Đại thúc sư phụ ?”

“Haha, chắc cũng đủ tư cách chứ nhỉ.” Hắn bật , kỹ đối phương, bỗng nhiên nghiêm túc hẳn: “Ngươi đây là cơ duyên to lớn ?”

“Cơ duyên to lớn ư?” Đứa trẻ nghi hoặc: “Đại thúc là một kiếm khách ?”

Hắn lắc đầu, đưa tay chỉ lên trời: “Đại thúc kiếm khách, đại thúc là thần tiên thiên giới.”

Nếu là đứa trẻ khác khi tin thật , nhưng đứa trẻ thì , đôi mắt đen láy đảo mấy vòng, tin lời , đang cân nhắc xem đầu óc vị đại thúc .

“Ngươi tin hả?” Hắn búng trán đứa trẻ một cái: “Mỗi trăm năm một , ngày xuân phân* của nhân giới, thiên giới sẽ mở ‘kỳ ban ơn’, phái các vị thần tiên xuống trần tìm một phàm đồ , truyền dạy sở trường của một cách tận tình, hy vọng học trò tương lai thể dùng những điều học để giúp ích cho đời, cũng coi như một ân huệ mà thiên giới ban xuống. Một phàm mà thể bái thần tiên thầy, học bản lĩnh của thần tiên, chẳng là cơ duyên lớn lắm ?”

*Chú thích: Xuân phân là một trong hai mươi tư tiết khí trong lịch truyền thống của TQ, đ.á.n.h dấu điểm giữa của mùa xuân kéo dài 90 ngày. Theo dương lịch, xuân phân thường rơi ngày 21 tháng 3 hằng năm (dao động từ ngày 20 đến 22 tháng 3). Đây là thời điểm mặt trời đúng tại kinh độ hoàng đạo 0° (gọi là xuân phân điểm), Đẩu chỉ hướng Mão. Thời cổ đại còn gọi tiết là "Nhật trung" (giữa ngày), "Nhật phân" (ngày đêm bằng ), "Trung xuân chi nguyệt" (tháng giữa mùa xuân).(wiki)

Ánh mắt già dặn của đứa trẻ cuối cùng cũng vẻ ngây thơ hồn nhiên thế trong chốc lát, nhưng chỉ là chốc lát mà thôi.

“Ta thường lớn thiên cơ thể tiết lộ, thúc dễ dàng như , thể thấy đây thiên cơ.” Đứa trẻ nghiêm túc : “Thúc đang bịa chuyện lừa trẻ con .”

Ôi trời! là sắp thằng nhóc chọc tức c.h.ế.t , nhịn, nhịn!

“Được , cho dù ngươi tin là thần tiên hạ phàm, thì cũng tin bản lĩnh của chứ.” Hắn hít sâu một , cũng cúi nhặt lấy một cành cây, thi triển một bộ kiếm pháp tinh diệu tuyệt luân ngay mặt thằng nhóc .

Đứa trẻ sững sờ, vị đại thúc nãy giờ chẳng câu nào đáng tin , hình như mây trôi, kiếm khí rực rỡ như cầu vồng, nơi cành cây trong tay lướt qua, gió nổi lên như dao, lá rụng như tuyết, kiếm pháp đến lạ thường, khiến nó gần như ngây .

Nếu một vị sư phụ như , thì thần tiên cũng chẳng quan trọng. Đứa trẻ đưa tay , một chiếc lá rụng đúng lúc rơi lòng bàn tay, gương mặt nó đỏ lên vì kích động, giống như một quả táo đỏ au.

“Thúc thật sự chịu dạy kiếm pháp ?” Đứa trẻ nắm chặt chiếc lá, phần dám tin .

Hắn thở dài một , tiện tay ném cành cây sang một bên, cành cây mỏng manh cắm phập xuống đất như một thanh kiếm thật, đó khẽ đung đưa trong gió xuân chiều tà.

Đứa trẻ giật thêm một phen.

“Ta đây là cơ duyên to lớn mà. Ta dạy, ngươi học, danh phận sư đồ của chúng coi như định.” Hắn bước đến mặt đứa trẻ, xổm xuống, thẳng nó: “Có điều , và ngươi chỉ thể sư đồ trong bảy bảy bốn chín bốn mươi chín ngày, hết thời hạn thì rời . Khi đó ngươi học bao nhiêu thì tùy tư chất và mệnh của ngươi thôi.”

Đứa trẻ chút do dự trả lời: “Được!”

“Gọi sư phụ!”

“Sư phụ!”

*

Tuy đứa nhỏ chuyện dễ , nhưng cái tính cách dứt khoát thẳng thắn thì thích.

Sau đó mấy chục ngày, quả thật dốc hết tâm huyết của một vị sư phụ nghiêm khắc mà tận tụy, truyền dạy bộ kiếm pháp am hiểu nhất cho đứa đồ tùy tiện nhặt về . Nghĩ đến phận và bản lĩnh của bản , chỉ cần đứa nhỏ kẻ trời sinh ngu dốt lười nhác, thì khi trưởng thành, với tâm huyết bỏ trong gần hai tháng , tất sẽ chỗ dụng võ. Huống hồ, đứa nhỏ chẳng những ngu ngốc lười biếng, mà còn thông minh chăm chỉ.

Không uổng một chuyến xuống trần, vô cùng hài lòng và yên tâm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-5/chuong-1-loi-thu-1.html.]

*

Bốn mươi chín ngày trôi qua nhanh. Lúc gió xuân một buổi chiều nữa lướt qua mặt hai thầy trò, đứa nhỏ giữa cơn mưa lá do chính tạo , thu cành cây trong tay một cách mắt. Sau đó, cả hai đều im lặng một hồi lâu.

Một con cá nhảy khỏi mặt nước, khuấy lên gợn sóng lách tách. Cuối cùng vẫn là sư phụ mở lời . Hắn lấy chiếc bọc vải sớm đặt gốc cây, vẫy tay gọi đồ : “Lại đây, sư phụ quà chia tay cho con.”

Đồ do dự một lát mới chậm rãi bước tới.

“Chỉ đ.á.n.h đủ, sách vở cũng học cho .” Hắn mở bọc vải , bên trong là một cuốn Tôn Tử Binh Pháp còn mới tinh.

“Văn võ song , dũng khí mưu lược, đó mới là đồ của .”

Đồ đón lấy cuốn sách: “Con ba tuổi chữ. Cuốn sách ngày nào cha con cũng bắt con , còn cả đời.”

“Con …” Hắn lúng túng, nhưng lập tức nghiêm túc : “Không cả, con cứ cầm lấy. Đã là sách cần cả đời, nếu rách thì còn cái để .”

Đồ gật đầu: “Cũng lý, con nhận.”

Hắn búng nhẹ lên trán đồ : “Sư phụ tặng con quà, mà con bày cái bộ mặt miễn cưỡng nhận lấy thế hả?”

Đồ đáp, chỉ ôm cuốn sách cúi đầu .

mà…” Hắn giả vờ thấy cuộc chia ly đang đến gần, xổm mặt đồ , : “Sư phụ kẻ keo kiệt, tuyệt đối chỉ tặng con một quyển sách thôi .”

Ánh mắt đồ sáng lên.

“Lại đây.” Hắn kéo đứa nhỏ gần một bước, một tay kết ấn, nhắm mắt niệm một đoạn chú ngữ. Chỉ thấy một luồng ánh sáng vàng rực từ đầu ngón tay b.ắ.n , trông như một con rồng nhỏ xoay lượn , chiếu sáng gương mặt lớn nhỏ của hai thầy trò. Đồ còn kịp định thần, ánh sáng vàng nhập giữa hai hàng lông mày, để dấu vết.

Đồ chỉ cảm thấy trán lạnh nóng một cách kỳ lạ, bèn đưa tay lên sờ sờ ấn đường, khó hiểu .

“Đây là ấn Tị Lôi tặng con.”

“Tị Lôi ấn là gì ?” Đồ vẫn ôm trán, vẻ mặt hết sức mù mờ.

Hắn nghĩ một hồi, gắng tìm cách giải thích cho trẻ con dễ hiểu: “Mai lỡ như con chuyện gì đó cực kỳ sai trái, trời cao sẽ trừng phạt, dùng sét đ.á.n.h con. Có ấn Tị Lôi , sẽ giúp con cản ba thiên lôi.”

Hắn kéo tay đồ xuống, khẽ thở dài: “Nói đúng thì việc hợp quy củ. duyên thầy trò giữa con và dễ , nên xem như đây món quà quý giá nhất mà sư phụ thể tặng con . Có điều…” Hắn ngừng , vẻ mặt chợt nghiêm túc: “Sư phụ hy vọng cả đời con sẽ cần dùng đến nó.”

“Làm chuyện thì sẽ sét đ.á.n.h ?” Tiểu đồ suy nghĩ một lúc: “Con đ.á.n.h tụi mập tính là chuyện ?”

Hắn bật : “Dĩ nhiên tính. Chẳng con nhắc nhở bọn chúng từ ? ‘Quá tam ba bận’ mà.”

“Con cũng nghĩ .” Đồ gật đầu: “Nếu , cha con dặn ‘quá tam ba bận’, con cũng bảo ‘ lễ binh’… Những lời họ nhất định đều đúng.”

, lời họ đều sai. Giá như họ còn ở bên con thì bao.

Hắn vỗ vỗ vai đồ , nghiêm túc : “Sư phụ thể trông thấy con trưởng thành, thêm cũng vô ích. Chỉ mong con khỏe mạnh, bước như đao kiếm mà trong lòng vẫn giữ thiện niệm.”

Đồ nhíu mày: “Sư phụ sắp ?”

“Đã bốn mươi chín ngày .” Hắn dậy, xoa đầu đồ : “Duyên phận thầy trò tạm thời giữa và con đến hôm nay là kết thúc .”

Khóe mắt đồ chợt đỏ lên, nó bất ngờ tránh khỏi tay , đầu bỏ chạy.

Không lâu , đứa nhỏ , tay cầm hai cái bánh Trà Quả.

“Nếu sư phụ nhất định , đây là quà con tặng sư phụ.” Nhóc con nhét Trà Quả tay , đó do dự quỳ xuống, nghiêm chỉnh dập đầu ba cái. Lúc dậy, nó dụi dụi mắt, từng chữ từng câu rõ ràng: “Không cái gọi là ‘tạm thời’, sư phụ chính là sư phụ, dù chỉ dạy một ngày cũng là sư phụ.”

Trong chúng thần thiên giới, nổi tiếng là “kẻ vô tình” nhất. Đa phần đồng liêu nhắc đến đều nhận xét giống : ôn hòa, hài hước, thâm tình… đều dính dáng gì đến . Có lẽ vì ở ngôi vị quá cao, hoặc vì sống quá lâu, quen cảnh sinh ly tử biệt, thiện ác ân oán nơi trời , nên từng nghĩ hóa thành một khối đá già lạnh lùng, , chẳng còn nhân tình thế thái lay động.

Thế nhưng, nếu các đồng liêu mà thấy dáng vẻ mấy chục ngày nay của trần, thể nào cũng nghi ngờ mắt bệnh.

Nghĩ , một khi thoát khỏi vị trí cao cao tại thượng , hình như cũng chẳng cần cố gắng gì, bản sẽ tự nhiên mà sống như một “” đầy cảm xúc. Không trách nhiều vị đại thần tiểu tiên cứ lưu luyến nhân gian, vì thế mà phạt nặng là chuyện thường, nhưng kẻ sai vẫn ngừng cũng ít. Lẽ nào, tất cả đều say mê cái hương khói nhân gian trong khoảnh khắc , và những mối tình cảm cần đeo mặt nạ ?

Nhìn hai cái Trà Quả trong tay, nhớ đến từng khoảnh khắc cùng đứa nhỏ ở bên , dường như tảng đá già lạnh lùng lặng lẽ mọc lên một mầm non mềm mại.

“Nào, con một cái, một cái, ai chịu thiệt thòi cả.” Hắn đưa một cái cho đồ .

Hai thầy trò gốc cây, trong làn gió thoảng hương cỏ hoa ấm áp, vui vẻ ăn Trà Quả cùng .

Khung cảnh , cảm xúc , cả đời chỉ một .

“Sư phụ vẫn hỏi con, học? Là vì trả nổi học phí ?”

“Cũng nghèo đến mức đó. Con chăm sóc ca ca, khỏe. Đợi khỏe hơn, con sẽ học .”

“Con còn trưởng ?”

“Vâng.”

“Thế tại đến trường trong thành, mà thường xuyên chạy đến đó?”

“Trong thành nhiều .”

trông con giống thích chen chỗ náo nhiệt...”

“Trước đây mỗi cha dẫn bọn con thành, về đến nhà là sẽ thỉnh thoảng kiểm tra chúng con: ví dụ như bán cá mặc áo màu gì, đầu tiên thấy khi xuống kiệu là nam nữ, hoặc bàn cạnh cửa sổ trong quán ăn bao nhiêu thực khách. Nếu trả lời sai, bữa tối sẽ dọn món thích nhất ; nếu trả lời đúng thì thể bớt vài trang chữ.”

“Nhỏ luyện nhãn lực ?!”

“Cha cho rõ thì mới thể an hơn.”

“Cho nên đến bây giờ con vẫn giữ thói quen ‘ ’ mỗi thành ?”

“Không chỉ , còn chuyện, mèo ch.ó đ.á.n.h cũng . Ở chỗ đông , nhất là ngoài chợ, mỗi ngày đều chuyện xảy . Con xem ghi nhớ . Cha tuy còn thể kiểm tra con nữa, nhưng con rảnh thì sẽ tự kiểm tra .”

“Tiểu đồ , chúng đến chợ, gì khác, chỉ mua kẹo ăn thôi nhé.”

“Con thích đồ quá ngọt.”

“Haiz, con đúng là...”

Vừa ăn trò chuyện, cuối cùng đồ tựa gốc cây mà . Còn nhỏ tuổi nên rốt cuộc vẫn lão già lừa . Hắn cú búng trán cuối cùng của sư phụ mang theo pháp lực.

Hắn dậy, lặng lẽ đứa trẻ chỉ bốn mươi chín ngày duyên phận với , mầm non nhỏ bé mới sinh giữa hư , rốt cuộc cũng tan gió. Đá vẫn là đá, cứng rắn vô cùng, vốn thể sinh điều gì khác.

Câu chú lạnh lẽo rơi xuống thể đang ngủ say , một luồng sáng từ thể nhỏ bé từ từ bay lên, ngưng tụ giữa trung thành một viên cầu tròn trịa, trong suốt như ngọc trai, ngoan ngoãn dừng trong tay . Màu sắc giống bầu trời chiều hôm đầu tiên gặp đứa nhóc xui xẻo .

Những bản lĩnh truyền dạy sẽ còn mãi, nhưng bản vị “sư phụ” là chỉ còn là một chỗ trống bao giờ đắp trong đời của phàm . Ân huệ của thiên giới đôi khi lạnh lùng đến mức mang theo chút tình .

Hắn siết chặt “viên ngọc” trong tay, đầu về phía Đông. Bước từng bước, từng bước, cuối cùng chỉ còn bóng cây lay động, tiếng chim bay về tổ và một mùa xuân chẳng còn liên quan gì đến nữa.

*

Những chuyện còn , là việc của thiên giới .

Khắp thiên giới, giữ miệng kín nhất ai khác, chính là “Tiên quan Bất Thuyết”, đợi sẵn bên ngoài động phủ ở Thiên Cơ Nhai từ lâu. Cuối cùng cũng đợi vị nhàn nhã cưỡi mây mà về.

“Đến kỳ ban ơn, cuối cùng đến lượt Lôi Thần đại nhân.” Tiên quan Bất Thuyết mỉm hành lễ: “Không phàm nhân nào may mắn Lôi Thần sư phụ, đến cả tiểu tiên cũng thấy ganh tị vài phần.”

“Một tên nhóc năng chẳng dễ .” Hắn mỉm lịch sự. Vừa trở thiên giới, khí tức nhân gian vương cũng như cỏ hoa bứng khỏi đất, dần héo rũ mà biến mất. “Thần tính” từng tạm thời gác sang một bên cũng nhanh chóng về, nét mặt của khôi phục vẻ xa cách ngàn dặm như thường lệ. trong trí nhớ còn sót , vẫn thể thiếu khuôn mặt nhỏ đáng ghét với biểu cảm ngang ngạnh chọc giận đến c.h.ế.t, cùng hương vị ngon lành của Trà Quả.

Tiên quan Bất Thuyết vốn thích chuyện phiếm, cũng nhiều lời thêm, chỉ nghiêng động tác mời trong.

Hắn theo nàng bước , băng qua hành lang mọc đầy sen xanh hai bên, đến cuối hành lang là một hồ nước tiên khí vờn quanh. Trong hồ cây cối, cũng cá, chỉ “viên ngọc” lơ lửng, to nhỏ , màu sắc mỗi viên khác . Chỉ là giữa mỗi hai viên đều một luồng sáng mỏng nối liền, giống như cặp song sinh liền cành .

Chưa đợi nàng lên tiếng, lấy viên ngọc của .

“Màu sắc thật , hẳn là một đoạn ký ức vô cùng quý giá.” Nàng cẩn thận đón lấy, bước đến đối diện với : “Vậy, tiểu tiên xin mạo phạm.”

Hắn vốn định đợi … nhưng đợi gì đây? Nhiệm vụ thành, bây giờ đến bốn mươi chín ngày cũng sắp xóa bỏ, từ nay về , giữa đất trời chỉ còn Lôi Thần, chẳng còn “sư phụ” nữa.

Thấy lên tiếng phản đối, tiên quan Bất Thuyết nhẹ nhàng vung tay, viên ngọc bèn như cánh chim tung bay, xoay vài vòng dừng trán , ánh sáng càng lúc càng rực rỡ.

Lại nàng khẽ quát: “Xuất!”

Từ viên ngọc lập tức kéo một sợi tơ mảnh, ánh sáng lưu chuyển nối liền với ấn tâm trán , “gọi” một viên ngọc khác. Chốc lát , một đôi ngọc rực rỡ nhẹ nhàng rơi hồ, cùng hàng vạn bạn đồng hành trong hồ nước ban ơn của Thiên Cơ Nhai, trở thành một công đức ghi chép .

“Như tỉnh khỏi một giấc mộng, hít sâu một , ngẩng đầu nàng

Nàng gật đầu: “Tất cả an , đa tạ Lôi Thần đại nhân ban phúc cho nhân giới.”

Hắn cúi đầu hồ thêm nữa, những viên ngọc óng ánh thật sự . Vô thức nhớ , nhưng… nhớ điều gì đây? Hắn chỉ nhớ nhận nhiệm vụ từ thiên giới để xuống trần gian “ban ơn”, ban , ban cho ai thì nhớ. Dẫu là thần tiên quyền năng như , một khi bước Thiên Cơ Nhai, trải qua tay của tiên quan Bất Thuyết, thì chuyện từng xảy nơi nhân gian đều thể hồi tưởng .

Hắn thậm chí , sẽ chẳng còn đồ nữa, cũng chẳng Trà Quả là gì, ngon .

Duyên khởi duyên diệt cách trở trời đất, kẻ ban ân nhận ân đều nhớ… đó chính là quy tắc của thiên giới trong kỳ “ban ơn”. Dạy thì tận tâm, thì dứt khoát, tiên và phàm khác biệt, dẫu gặp , thì cũng chẳng thể gọi là “tái ngộ”, cùng lắm chỉ là một “ đầu gặp gỡ” khác nữa mà thôi.

“Lôi Thần đại nhân?” Thấy vẫn rời , như đang ngẩn , tiên quan Bất Thuyết khẽ nhắc: “Ngài thể .”

“Ừm.” Hắn hồi thần, xoay rời .

Thần trí dần dần trở rõ ràng, là Lôi Thần, điều đầu tiên nghĩ tới là nhanh chóng về xử lý chính sự, đám Quai Long lời gây họa , nhất định thể dung tha.

Tiên quan Bất Thuyết rời , nhẹ nhàng thở dài.

Hồ ban ơn chứa đựng những ghi chép về ân huệ của thiên giới, cũng là một hồ đầy ắp ly biệt vĩnh viễn thể gặp do nàng canh giữ.

 

Loading...