Bách Yêu Phổ 5 - Chương 1: Mục Hoàng

Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:51:22
Lượt xem: 53

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Hoa đào mất, Mục Hoàng sáng mãi.”

---

Lại thêm ba năm trôi qua.

Thật ngại quá… nó vẫn thể triệu hồi Nguyệt Đồng.

Dù ghép đôi với ai cũng thành công, ngay cả Hồ Tiểu Nhị cũng nó lôi thử , dù nó trừng mắt đến mức đ.â.m thủng cả chậu nước, vẫn chẳng gì.

Tất cả đều an ủi nó rằng lẽ cơ duyên tới. Với , dạo gần đây bọn họ tích trữ khá nhiều Nguyệt Đồng, cần vội vàng.

Sau nhiều thất bại, nó cũng bình tĩnh . Thôi thì… cũng chẳng chuyện sống còn. Biết nó vốn chẳng thiên phú ở mặt . Những pháp thuật khác nó học nhanh, nhất là thuật Phong Yêu, càng lúc càng thuần thục. Ngày nay cho dù là Hồ Đại Lực tay cũng mất ba bốn canh giờ mới giải phong ấn nó đặt .

Mà trong tất cả pháp thuật truyền dạy, thứ nó học nhanh nhất, giỏi nhất, là thuật Hóa hình.

Không hề phóng đại khi , hiện giờ nó thể dễ dàng biến thành bất cứ thứ gì, thậm chí thể biến thành một Hồ Tiểu Nhị khác.

Bản nó cũng hiểu chỉ riêng thuật Hóa HÌnh đạt thành tựu cao như thế, nó thậm chí xác định tài năng rốt cuộc là do bẩm sinh… chỉ là một sức hút nào đó sâu, bản năng, xuất phát từ tận đáy lòng, một sự theo đuổi và bắt chước đầy vô thức.

Mỗi biến thành một kẻ khác, cạnh hồ nước ngắm dung mạo mới của , nó nhớ đến những của , những Yêu quái cả đời chỉ mong tu luyện thành một kẻ khác.

Nếu dáng vẻ đáng tin cậy thì thể thoát khỏi phận xem thường ?

bên hồ, câu hỏi lặp lặp nhiều đến mức tâm trí cũng dần chai sạn. Dù nghĩ mãi cũng chẳng đáp án.

Hôm đó, đến phiên đạo quán Tùy Ý trồng rau, nó xắn tay áo lên giúp, trong vườn rau, lặng lẽ quan sát Nam Cung việc.

“Chỉ thôi nhé. Vườn rau chỉ chôn hạt giống, chôn thứ khác.” Nam Cung ngoảnh , dứt khoát.

“Lại trồng gì ?”

“Khoai môn.”

Nó bước tới bên , tò mò hạt giống khoai môn trong giỏ: “Nhìn giống củ tỏi quá.”

“Khoai môn là khoai môn, mọc tỏi .” Nam Cung nghiêm túc đáp. Hắn là nghiêm nhất trong đạo quán Tùy Ý, chẳng bao giờ đùa giỡn.

“Phải đó, dưa leo là dưa leo, thể mọc thành rau diếp, rau diếp là rau diếp, thể hóa thành hồng.” Hồ Đại Lực thong thả tới, tay xách một bao gì đó bốc mùi: “Nỗi đau lớn nhất đời là bắt rau diếp trở thành quả hồng. rau diếp thì ? Nếu tất cả đều biến thành hồng, thì món rau diếp xào thịt ?”

“Sư phụ uống rượu đúng ?” Nam Cung đặt cuốc xuống, trong làn gió thoảng qua mùi rượu quen thuộc.

“Không mà.” Hồ Đại Lực giống như đứa trẻ bắt quả tang, lập tức chối bay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-5/chuong-1-muc-hoang.html.]

“Dạo ho càng lúc càng nhiều, thể tiếp tục uống nữa.”

“Ta... chỉ nhấp một ngụm thôi.” Hồ Đại Lực khì khì, đặt túi đồ hôi rình xuống mặt Nam Cung: “Sáng nay chợ, bán hoa đây là loại phân bón phối , lắm, tặng cho con đó. Mau dùng .”

Chưa dứt lời, ho sù sụ, mất một lúc mới ngừng .

“Rượu trong đạo quán Tùy Ý đều dọn sạch , dậy sớm chợ chỉ để kiếm rượu !” Nam Cung thở dài: “Người còn trẻ nữa, dù giỏi cũng chỉ là xác phàm tục, ít cũng nên quý trọng bản một chút chứ.”

“Đấy, đấy, đến cả Nam Cung cũng bắt đầu dạy dỗ đấy.” Hồ Đại Lực dựa nó, lợi dụng chút men rượu mà nháy mắt nhăn mặt: “Ta con , bây giờ hối hận vì mang nó về . Sớm nó nhiều lời phiền phức như , hôm đó cứ để mặc nó giữa trời tuyết, tự cắt bỏ nồi nấu thành canh còn hơn.”

“Tự cắt thành từng lát ư?” Nó rùng : “Không đau ?”

“Người sợ đau mà. Một miếng gừng thành tinh, chẳng học bao nhiêu bản lĩnh, nhưng trời sinh tấm lòng từ bi. Khi đang mùa đông, thêm hàn độc, dân đói từng một c.h.ế.t đúng ngay nơi nó tu luyện. Kết quả là nó màng tu hành nữa, thật sự tự cắt thể nấu canh nóng cho ăn. Đừng , khúc gừng đúng là hiệu quả hơn gừng thường, cứu sống mấy mạng lận.”

Hồ Đại Lực kể chuyện như nhắc chuyện cũ xa xưa: “May mà ngang qua, tay còn mang t.h.u.ố.c trị hàn độc mới cứu cả đám . Ta thấy khúc gừng đó tơi tả quá, đành lòng nên mới mang về đạo quán Tùy Ý dưỡng thương. Ai ngờ... nuôi một kẻ phiền phức. Tính đến giờ… chắc cũng bốn mươi năm nhỉ?”

“Năm mươi hai năm.” Nam Cung sửa : “Người uống thêm vài chén nữa, e là ngay cả tuổi cũng quên mất.”

“Hừ, chẳng thèm chấp ngươi.” Hồ Đại Lực phủi m.ô.n.g tính , đầu với nó: “Tiểu Như Ý, con tuyệt đối đừng học theo sư Nam Cung của con, con là gừng, thể cắt thành lát . Con là Hữu Khuyết! Nhớ kỹ nhé, con là Hữu Khuyết hiếm nhất đời, yêu, cá, cũng rau diếp quả hồng, hề hề.”

“Sư phụ thật sự say quá .” Nó bịt mũi: “Lần lén uống cũng ơn khử mùi rượu khi về nhé!”

“Được, dạo chơi.” Hồ Đại Lực ha hả rời khỏi vườn, miệng còn lẩm nhẩm một khúc nhạc:

Suối nhỏ uốn quanh, cô nương rơi giỏ trúc,

Khóc mãi hoài, ướt cả vạt váy.

Cá con lượn lờ, mấy vòng tròn,

Giỏ trúc trôi về mặt,

Cá con vẫy đuôi, cô nương mỉm .

Trời tối , về nhà thôi, mai gặp nhé.

theo bóng lưng Hồ Đại Lực rời , thấy rõ ràng ông ho dữ dội, thể vốn cao lớn giờ càng còng xuống, trông càng thêm gầy yếu. Bệnh của ông thật sự càng lúc càng nặng.

Phần ánh sáng mới nhen lên trong lòng nó, mơ hồ lóe lên khả năng dập tắt. Nam Cung từng , chuyện chuyển nặng vốn chỉ là vấn đề thời gian.

Chính câu khơi gợi cảm giác bất an mà từ đến nay nó từng nhận .

 

Loading...