Bách Yêu Phổ 5 - Chương 12: Liên Vỹ 12

Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:50:50
Lượt xem: 100

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Một câu chuyện thật dài, bên ngoài trời tối đen.

Dưới sự dẫn dắt của Tư Tĩnh Uyên, đều nhúng tay một cái vại nước chẳng tìm từ . Ngay cả Cổn Cổn và chuột tinh cũng chạy đến góp mặt, bám lên thành vại, nhúng móng vuốt nước. Dáng vẻ tuy buồn , nhưng sắc mặt u sầu, mắt của Chuột tinh thậm chí còn rơi từng giọt từng giọt nước mắt.

Tư Tĩnh Uyên rút tay về, Đào Yêu và những khác: “Bây giờ các ngươi hiểu vì cho các ngươi tổn thương nàng chứ.”

Đào Yêu thu tay , lau lên , mỉm : “Khả năng truyền ‘thị kiến’ qua nước của ngươi ngày càng thuần thục đấy. Ta còn tưởng giống , dìm hết bọn bể nước mới thấy thứ ngươi thấy từ nàng chứ.”

Tư Cuồng Lan đang lau tay, chau mày: “Loại năng lực , thà còn hơn.”

Tư Tĩnh Uyên chu môi, dám thêm câu nào sợ chọc giận .

Ma Nha thở dài mấy , khi chứng kiến trọn vẹn cuộc đời một Yêu quái, trong lòng trăm mối cảm xúc ngổn ngang, ngoài câu "A Di Đà Phật" thì gì hơn. Ngay cả Cổn Cổn đang vai cũng rũ tai xuống.

Tinh thần mệt mỏi, uể oải.

Liễu Công Tử đến bên Hộ Môn vẫn còn đất, lo lắng hỏi: “Nàng cứ ngơ ngẩn như mà đợi suốt ngàn năm ?”

“Trước khi yêu về, nàng trúng độc . Không giải độc mà về yêu , chỉ khiến độc tính càng thêm hoành hành. cũng chẳng thể trách nàng , ai mà ngờ thể đao thương bất nhập như , chỉ vì một con quái vật do phàm biến thành c.ắ.n một cái, mà trúng độc cơ chứ. Ta tuy tra nguồn gốc chất độc , nhưng độc là thứ... rơi thể khác thì hậu quả cũng muôn hình vạn trạng.

Ví dụ như chất độc , nếu rơi , bọn họ sẽ biến thành những kẻ khát máu, đ.á.n.h mất nhân tính. Còn rơi thể Yêu quái như nàng , thì khiến nàng u mê nghìn năm tỉnh. Loại chuyện thế thật sự muôn phần hiếm , cũng hiếm khi thấy Yêu quái nào phản ứng mãnh liệt với độc d.ư.ợ.c của loài như , huống hồ còn là Hộ Môn, loài yêu trời sinh vô cùng mạnh mẽ.”

Đào Yêu bước gần, xổm xuống sờ trán Hộ Môn, khẽ : “Quý ở chỗ, đầu óc rối bời đến mức , mà vẫn thể ghi nhớ thiên chức của , giữa nghìn năm biển hóa ruộng dâu vẫn còn nhớ rõ thứ bản căm hận nhất.”

Nàng ngẩng đầu Tư Tĩnh Uyên: “Còn ngươi nữa, mua thứ gì, cứ mua đúng hai thanh đao . Mua thôi , còn đưa đến mặt nàng mà vung qua vẩy . Trong ký ức của nàng , hai thanh đao y như đúc , một thanh lấy mạng Lão Hoắc, một thanh lấy mạng Hà Đông Lai, cũng khó trách nàng sống c.h.ế.t liều mạng với ngươi.”

‘Những kẻ cầm loại đao đó đều là đáng c.h.ế.t!’ Khi thấy ngươi, lẽ trong đầu nàng chỉ đúng một suy nghĩ thôi.”

“Lúc đó chuyện liên quan tới mức ! Chẳng qua là khi ngủ lấy ngắm ngắm nghịch nghịch thôi, thấy nó mà…” Tư Tĩnh Uyên hối hận đến mức chỉ tự tát mấy cái: “Biết thế mua cho các ngươi một con lạc đà đem về còn hơn! Mua mấy thứ vớ vẩn đó gì!”

Tư Cuồng Lan dĩ nhiên chẳng hứng thú với lạc đà, hỏi nữa: “Thật là cây đàn Vô Huyền tổn thương nàng ?”

Chuyện vẫn luôn canh cánh trong lòng, chính xác hơn là thấy day dứt.

“Nàng chống chọi suốt ngàn năm trong tình trạng , thọ mệnh vốn dĩ cũng tới cực hạn , ngươi cần tự trách quá.” Đào Yêu thu tay về, đột nhiên : “Người mà nàng chờ, chắc là từng về.”

Nàng thở dài: “Ta cho bản tôn của nàng uống t.h.u.ố.c , Huyền Long Kim, thanh nhiệt, hạ hỏa, giải độc, tỉnh thần, quý giá vô ngần. Nằm im lâu , chắc cũng sắp tỉnh thôi.”

Lời nàng dứt, khuôn mặt luôn trầm mặc của Thạch Thiết Lam bỗng chốc biến sắc, trong mắt thậm chí còn ngấn lệ.

Liễu Công Tử lập tức nhận sự đổi trong ánh mắt nàng, bước nhanh đến bên, tự nhiên đưa tay sờ lên trán nàng: “Ngươi cái gì? Yêu quái đó là do trúng độc mới thần trí rối loạn, chẳng lẽ ngươi cũng trúng độc ?”

Đào Yêu liếc , trong lòng cảm thấy thật kỳ lạ. Không vì Thạch Thiết Lam rơi lệ mà thấy lạ, mà là vì thái độ quan tâm quá đúng lúc của Liễu Công Tử đối với cô gái … Thật sự chẳng giống với phong cách của con rắn chút nào.

Nàng ôm chặt cái túi rách nát của , kẻ vốn luôn tếu táo như nàng dường như thứ gì đó đ.â.m trúng chỗ mềm yếu nhất trong lòng. Nước mắt cuối cùng cũng trào , nàng , cất tiếng: “Sư tổ của tên là Hảo Vận Lai, cái tên thật là may mắn… Hảo Vận Lai… A Hảo, Mạc Tiểu Vận, Hà Đông Lai… gộp , chẳng là Hảo Vận Lai …”

Nghĩ đến đây, nàng nhịn mà bắt đầu sụt sùi.

Mọi đều ngớ .

Phải … Trước khi Mạc Tiểu Vận đến Trường An, từng nàng lập một môn phái chuyên lo hậu sự cho c.h.ế.t, phái Tam Nguy. Mà chưởng môn hiện tại của phái Tam Nguy chẳng là Thạch Thiết Lam !

Trùng hợp như , e là còn ly kỳ hơn cả việc Tư Tĩnh Uyên vì cầm một thanh đao mà đ.á.n.h cho một trận thừa sống thiếu c.h.ế.t.

… thật sự là trùng hợp ?

“Đào Yêu, xem chừng nàng sắp ngất đó.” Liễu Công Tử khều khều nàng, trong mắt thoáng qua vẻ lo lắng chân thành thật sự.

Lúc lăn lộn khắp đất ăn vạ vì ăn thịt nướng, ngươi chẳng quan tâm lấy một câu?

Đào Yêu đang định chất vấn thì Thạch Thiết Lam lau nước mắt, đôi tay run run mở ba lô, cẩn thận lấy một chiếc hộp gỗ dán đầy bùa chú, đặt xuống đất.

“Thạch thí chủ đang ? Cái hộp gỗ là thứ gì?” Ma Nha nghi hoặc hỏi.

“Hộp tro cốt.” Đào Yêu gãi gãi mũi.

“Hở?!”

Thạch Thiết Lam chẳng buồn giải thích với , chỉ lau tay lên vạt áo cho sạch, hít sâu một , với chiếc hộp bằng giọng như trút gánh nặng: “Ngài ngoài xem một chút .”

Chiếc hộp yên tại chỗ, chẳng động tĩnh gì. Mọi . Thạch Thiết Lam vội vàng sấp xuống áp tai thử, thở phào một cái, co ngón tay gõ gõ lên nắp hộp như thể đang gõ cửa.

Chưa đợi nàng rút tay , nắp hộp bỗng nhiên “phanh” một tiếng bật mở!

Mọi giật nảy , Tư Cuồng Lan theo phản xạ nắm chặt chuôi kiếm. Hộp tro nhà ai mà tự động bật nắp chứ?!

“Gõ cái gì mà gõ, còn ngủ đủ đây !”

Một thứ… , một đống cát chảy trong suốt nhảy vọt khỏi hộp, tụ thành hình nhỏ cỡ bàn tay, đầu còn lủng lẳng một cọng tóc trắng ngộ nghĩnh, khuôn mặt nhăn nhó vì bực dọc: “Ta bảo là tìm nơi hãy gọi dậy mà!”

Giọng nó vang rền, tương xứng với vóc dáng.

“Dù cũng là nơi nhất định đến, đến .”

Thạch Thiết Lam thành kính đáp: “Cánh cửa tìm, ngay bên ngoài đó!”

“Cửa…?”

Người tí hon ngẩn , mép hộp gỗ quanh, đến khi trông thấy Hộ Môn đang bên cạnh.

Nó phịch một cái nhảy lên, đáp nhẹ nhàng xuống bên cạnh Hộ Môn, tỉ mỉ mắt, mũi, miệng của nàng sững . Một lúc lâu , nó ôm đầu hét lớn: “A Hảo! Ngươi thật sự là A Hảo! Ta là Tiểu Vận đây! Ta trở về !”

A Hảo?

Nó gọi Hộ Môn là A Hảo?

Nó còn tự xưng là Tiểu Vận?

Mọi ánh mắt lập tức đổ dồn về phía Đào Yêu, mong nàng giải thích.

Đào Yêu lúc mới hồn, lập tức hiểu : “Thì nàng dùng lông Liên Vĩ lên chính bản .”

Liên Vĩ?

Là Yêu quái trong khu rừng thần bí mà bà Hộ Môn và cha con Mạc Tiểu Vận từng tình cờ gặp ?

“A Hảo! Tỉnh !”

Người tí hon cứ nhảy qua nhảy bên đầu Hộ Môn, sốt ruột đến độ phát điên: “Ta trở về ! Ta thật sự trở về !”

Nhìn màn đột biến bất ngờ , Đào Yêu chỉ thốt lên: “Lối Đào Đô, địa khí dồi dào, ngưng tụ sinh yêu. Thân vô hình mà đuôi, sinh cùng đất, thể rời, gọi là Liên Vĩ. Giỏi thuật che mắt, ưa lấy giấc mộng của của riêng. Trên đuôi mọc một sợi lông trắng, thể kế thừa di nguyện, thành dứt. Thiên hạ chỉ duy nhất một con yêu như .”

Đào Đô…

Thì Yêu quái đó ở nơi lối Đào Đô. Hóa từng ở gần Đào Đô đến thế.

“Giờ đừng đến Đào Đô nữa.” Tư Tĩnh Uyên vò đầu, chỉ tí hon : “Ý các là, thứ xuất hiện… là vì một cọng lông đuôi con Yêu quái ?”

Chức trách lớn nhất của Liên vĩ là tiễn những hoặc Yêu quái vô tình lạc đến cổng Đào Đô trở về. Công việc chẳng mấy khi bận rộn, vì khả năng lạc đường vốn thấp. Cộng thêm bản sinh tự do, nên cuộc sống của nó vẫn luôn nhàm chán. Vì thế nó thường thích xin một giấc mơ từ những kẻ lạc . Như dù nó thể rời khỏi mảnh đất chật hẹp đó, thì cũng thể trải nghiệm và cảm nhận đủ loại ký ức đẽ kỳ diệu qua những giấc mơ . Chỉ là, những kẻ trao giấc mơ cho nó, về sẽ thể mơ thấy bất cứ điều gì liên quan đến ký ức đó nữa. Ví dụ như thiếu niên nhân gian mà bà Hộ Môn từng thương, hoặc vợ mà ông Mạc yêu quý nhất.

Đào Yêu như đang nhớ đến một bạn cũ lâu gặp, mỉm : “ nó cũng lấy . Mỗi nhận giấc mơ của ai, nó sẽ trả bằng một sợi lông trắng ở đuôi. Ai lông đuôi Liên vĩ, khi c.h.ế.t chỉ cần nắm chặt nó trong tay và một nguyện vọng còn dang dở, thì sợi lông sẽ hóa thành yêu vật mang hình dạng, ký ức và phận của khuất, trở thành thế , với mục tiêu duy nhất là thành nguyện vọng đó, thành thì dừng. Đáng nể nhất là, sợi lông bản sinh mệnh, nên dùng bất cứ cách nào cũng thể g.i.ế.c c.h.ế.t nó. Chỉ khi nguyện vọng thành, nó mới rút lui, vô cùng cố chấp.”

Nàng : “Trước Đào Đô, nếu thời gian thì cũng sẽ tán chuyện với con Yêu quái đó vài câu, lúc rảnh rỗi còn mang rượu ngon đến cho nó. Nó xin một giấc mộng , nhưng thì chịu.”

“Trong mơ thứ gì đó khiến ngươi nỡ buông ?” Tư Cuồng Lan thuận miệng hỏi.

“Không.” Đào Yêu lắc đầu: “Nguyện vọng của , lúc tỉnh táo là thực hiện.”

“Ừ, lấy bao lì xì to bằng cái gối .”Tư Cuồng Lan nhướn mày: “Quả thực là thực hiện .”

Đào Yêu liếc một cái: “Ta thấy nhị thiếu gia ngươi mới là cần sợi lông nhất, dù gì cũng một ca ca c.h.ế.t vẫn yên lòng.”

Tư Cuồng Lan chỉ , phản bác. Vì nàng đúng còn gì. giấc mơ nào để trao đổi ?

Ở một bên khác, lẽ vì tí hon kích động, Hộ Môn rốt cuộc cũng từ từ mở mắt . Nàng thử mấy , cuối cùng cũng dậy .

“Đau c.h.ế.t mất…” Nàng sức xoa đầu, xoa xong đầu thì xoa tay, cuối cùng xoa hết chỗ nào đau mới thở phào nhẹ nhõm. Mở to mắt quanh, sắc mặt chút ngạc nhiên mừng rỡ: “Lại thể !”

nàng lập tức phát hiện gì đó , bèn cảnh giác dậy, trừng mắt những gương mặt xa lạ mắt: “Các ngươi là ai?” Rồi quanh bốn phía, càng thêm nghi ngờ: “Đây là ? Ta chẳng đang ở sân nhà Lão Hoắc ?”

Phải giải thích thế nào với nàng đây? Rằng nàng mắc một căn bệnh kéo dài đến cả ngàn năm, và khoảnh khắc nhẹ nhõm hiện tại… cũng khỏi bệnh.

Mà là… hồi quang phản chiếu.

“Ôi chao ôi! Ta đây mà! Ta về đây nè!” Người tí hon đất hăng hái vung tay, cố gắng nhảy cẫng lên: “Nhìn mà! Ta là Tiểu Vận đây!”

Hộ Môn thấy tiếng động, đầu , rốt cuộc cũng thấy kẻ đang cố gắng thu hút sự chú ý . Nàng cau mày: “Ngươi là thứ gì?”

“Ta là Tiểu Vận, Mạc Tiểu Vận đó!” Nó chỉ gương mặt xa lạ của , vội vàng : “Hôm đó Yêu quái tấn công, biến đổi dung mạo, bảo và Đông Lai đưa bọn trẻ Trường An. bao xa, Đông Lai nàng , dù thế nào cũng thể để một chống đỡ. Nàng lấy viên đá Tử Tẫn, dặn chạy thẳng đến Trường An, đầu, chờ khi nàng giúp thoát nạn sẽ tới tìm.

Ta ngăn nàng. Vì an của bọn trẻ, chỉ đành rời . Dù đường vất vả trăm bề, nhưng cuối cùng cũng đến Trường An. Sau khi định chỗ ở, gần như khắc kín ám hiệu mà chúng hẹn lên khắp Trường An, chỉ sợ các đến mà tìm . Ta chờ ba tháng, nhưng ai tới. Khi , mấy đứa nhỏ lục tục lăn ốm, trì hoãn ít thời gian. Đợi đến lúc việc thỏa, gom góp đủ tiền lộ phí, bèn vội vã về thôn Long Vỹ. đến nơi thì mới phát hiện cả ngôi làng thành phế tích. Duy chỉ cánh cổng nhà Lão Hoắc là vẫn nguyên vẹn giữa đống đổ nát. các ? Ta tìm khắp xung quanh, hỏi hết thảy qua đường, nhưng họ chẳng ai tung tích của các . Thậm chí họ còn thôn Long Vỹ xảy chuyện gì. Chỉ nơi chỉ trong một đêm tan hoang.”

Nó chực , miệng méo xệch, trông càng hơn: “Ta cổng nhà Lão Hoắc , nhưng thì ích gì chứ? Không tìm các , bọn nhỏ vẫn còn đang chờ ở Trường An. Ta đành xé vạt áo, dòng chữ ‘Ta về, chờ các ở Trường An’, nhét khe cửa, mong các thể thấy. hình như các từng thấy… đến lúc c.h.ế.t, các cũng từng tới Trường An.”

Hộ Môn ngẩn xong, ngắm nghía nó từ đầu đến chân, cúi xuống bế nó lên tay: “Ngươi… thật sự là Mạc Tiểu Vận ?”

“Đã là khi bọn trẻ lớn, ngươi với Đông Lai sẽ cùng tìm Đào Đô mà!” Nó bật : “ chẳng ai đến cả. Ta đợi cả đời đó.”

“Thật sự là ngươi …” Ánh mắt nàng trở nên dịu dàng: “Chỉ mới gặp bao lâu, xí thế .”

“Ta dùng sợi lông Liên vĩ mà cha để đó!” Nó lau nước mắt: “Đêm sinh nhật chín mươi hai tuổi, nắm chặt sợi lông trong tay, với nó: nếu chỉ thể thực hiện một nguyện vọng, thì tìm Đào Đô nữa, hãy đưa trở về nhà cũ ở thôn Long Vỹ . Ta nghĩ rằng, cho dù A Hảo và Đông Lai , họ cũng sẽ đó. Những ngày , đêm nào cũng mơ thấy hoàng hôn và dòng sông nơi , mơ thấy làn khói bếp trong sân nhỏ, còn các nàng cầm hộp phấn đùa ríu rít.”

gương mặt nàng: “Ta nhớ họ.”

Một giọt nước mắt, lặng lẽ lăn xuống từ khuôn mặt Hộ Môn.

“Xin nhé, chúng thể đến Trường An.” Nàng mỉm , bất lực: “Chúng … vẫn luôn ở đây.”

“Các ngươi?” Nó sững : “Đông Lai cũng ở đây ? Rốt cuộc xảy chuyện gì?”

“Nàng vì cứu , dùng đá Tử Tẫn để đối phó Yêu quái. Không may, lưỡi d.a.o găm văng bởi dư chấn đ.â.m trúng lưng.” Nàng đặt nó xuống, như bỗng nhớ đến điều gì vô cùng quan trọng: “ giữ nàng !”

Lời còn dứt, nàng hít sâu một , hai tay ôm lấy trái tim , một luồng ánh sáng rực rỡ từ trong cơ thể nàng từ từ bay , nhẹ nhàng rơi xuống đất…

Dáng nhỏ bé dần dần hóa thành hình , chờ khi ánh sáng tan , thì đang mặt đất là một cô gái với đôi mắt nhắm nghiền, trông như đang say ngủ.

“Đông Lai!!” Nó lao đến, chạm nhẹ mặt cô gái, lẩm bẩm: “Sao thể… thể vẫn còn chứ?”

“Lúc đó tình thế cấp bách, chẳng thể lo liệu nhiều, chỉ nghĩ cách dùng yêu lực giữ thể nàng. Nếu tương lai cơ duyên gặp tiên pháp linh dược, hoặc gặp ‘vận may’ của , lẽ sẽ thể cứu nàng trở .” Nó nghiêm túc .

Mọi đều kinh ngạc, chỉ Đào Yêu là thở dài, dường như đang đợi một kết cục chẳng lành sắp xảy . Quả nhiên, khi Hộ Môn tiếp, cô gái đất bỗng hóa thành một bộ xương trắng trong làn gió lạnh lẽo thoảng qua.

Sắc mặt Hộ Môn biến đổi dữ dội, chút sức lực mới hồi phục tan biến, cả bệt xuống đất, ngơ ngác mà nàng từng liều mạng bảo vệ, lời nào.

“Đã qua cả ngàn năm . Nàng chỉ là một con , dù ngươi dùng thể bảo vệ nàng, thì một khi rời khỏi cơ thể ngươi, nàng vẫn sẽ trở hình dạng vốn .” Đào Yêu chau mày: “Bị thương, rơi rừng sâu, thần trí mất sạch, nửa yêu lực còn thì dùng để bảo vệ xác con , nửa gánh trách nhiệm trấn giữ thôn Long Vỹ suốt ngàn năm… ngươi chắc chắn là con Hộ Môn thể cường tráng nhất, nếu chẳng sống đến hôm nay.”

Nàng vẫn ngây đó, môi run rẩy khẽ khàng: “Đã ngàn năm ? Lâu đến ?”

thế. Ngươi điên loạn suốt ngàn năm, giờ thì tỉnh táo ?” Đào Yêu hỏi thẳng.

“Ngươi là ai?” Nàng vẫn ngẩng đầu lên, mắt cũng chớp lấy một .

“Đào Đô, Đào Yêu.”

Chỉ bốn chữ ngắn ngủi, vang lên như tiếng sét đ.á.n.h ngang tai. Nàng và “Mạc Tiểu Vận” đồng loạt ngẩng đầu, ánh mắt ngỡ ngàng dừng Đào Yêu, nhưng hồi lâu vẫn ai thốt nên lời, thậm chí hỏi một câu “Ngươi thực sự là của Đào Đô ?” lẽ vì cảm giác "đạp sắt mòn chẳng thấy, ngờ gặp " đến quá nhanh, khiến bọn họ kịp phản ứng.

“Ngàn năm , thể tên vang dội, các ngươi từng cũng lạ.” Đào Yêu nghiêm túc : “Đào Đô xuất hiện bất kỳ tấm bản đồ nào, nhưng nơi đó thực sự tồn tại.” Nàng bước đến mặt “Mạc Tiểu Vận” nhấc bổng nó đặt tay: “Dù ngươi Mạc Tiểu Vận thực sự, nhưng vẫn rõ: phàm phép Đào Đô. Linh d.ư.ợ.c và thầy t.h.u.ố.c ở đó chỉ trị cho yêu, trị cho . Cha ngươi chỉ linh tinh, thế mà trở thành lý tưởng sống của ngươi, thì thật viển vông, nhưng ít nhất các ngươi cũng từng đến gần nó, chỉ còn một bước nữa thôi, cũng uổng công.”

Nó cúi đầu suy nghĩ hồi lâu, ngẩng lên: “Ít nhất, cũng từng đến ngay cổng Đào Đô , ?”

“Tất nhiên. Ngươi từng gặp Liên Vĩ mà.” Đào Yêu mỉm : “Nó dù cũng thể coi là một trong những thần giữ cửa của Đào Đô.”

“Thế thì cũng đáng .” Nó thở một nhẹ nhõm, hài lòng : “Không ngờ một cọng lông của con yêu hữu dụng đến , chỉ đưa trở về, mà còn tặng một bất ngờ lớn. Thôn Long Vỹ và Đào Đô, đều đến!”

“Hóa nó là tổ sư bà… Tổ sư bà mà vẫn luôn ở trong cái túi lưng …” Thạch Thiết Lam lặp lặp câu bao nhiêu , hoảng hốt với : “Ta thề, vẫn luôn nghĩ nó chỉ là một con Yêu quái ẩn trong tro cốt của một vô danh, tình cờ phát hiện, thế là cứ bám lấy , bắt đưa nó đến chỗ tìm một cánh cửa.”

“Đừng tự tâng bốc .” “Mạc Tiểu Vận” trợn mắt: “Ngươi tình cờ gặp ? Rõ ràng là vì nghèo đến phát điên, mới chạy tới hang bảo tàng của phái Tam Nguy, nơi bỏ hoang mấy trăm năm, để tìm xem còn gì bán , thì mới đào !”

Nước mắt Thạch Thiết Lam lập tức đẩy ngược , mặt đỏ ửng lên: “Thì… thì đúng là như thật… nhưng mà đào cũng là việc bất ngờ mà.” Nàng bất lực đáp: “Nói chứ, là tổ sư bà danh chấn một thời, chôn ở đó chứ?”

“Hứ! Ta hậu nhân phái chẳng đáng tin. Nếu đáng tin, cần dùng đến lông Liên Vĩ! Ta sợ bọn họ coi lời là thật, ngại đường xa, chẳng đến thôn Long Vỹ, thế là tiện tay chôn luôn!” Nó giận dữ : “Tưởng rằng thành yêu là xong chuyện, ai ngờ mới chui khỏi hộp tro cốt, thì thằng nhóc chưởng môn ngu ngốc bắt gặp. Nó tưởng là tà vật, bèn dán bùa phong ấn ! Phong thì phong , còn giấu tận trong cùng cái hang nát đó, giấu xong thì quên mất luôn! Hại đợi nhiều năm đến mới thấy ánh mặt trời!” Nói càng lúc càng tức, phái chỉ tay mũi Thạch Thiết Lam: “Ngươi cũng chẳng gì, thê t.h.ả.m đến mức , đúng là đời bằng đời !”

“Phải , dạy bảo đúng.” Thạch Thiết Lam gật đầu như gà mổ thóc: “ nếu giỏi giang hơn, thì chắc cũng chẳng mò hang bảo tàng, mà còn chôn đến bao giờ nữa.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-5/chuong-12-lien-vy-12.html.]

Rõ ràng mới còn xót xa cho phận kéo dài ngàn năm của một con Yêu quái, tâm trạng ngổn ngang trăm mối thành lời, mà hai đối thoại, khiến dở dở .

“Còn cãi !” Nó tức giận nhảy lên đầu Thạch Thiết Lam, giẫm đạp liên hồi: “Phái Tam Nguy thời huy hoàng từng một gom hết báu vật thiên hạ, ai ngờ nay thành phái ăn xin khiến chê !”

Đào Yêu huých huých Liễu Công Tử và Ma Nha: “Nó hình như đang mắng cả bọn luôn đấy.”

Liễu Công Tử như thấy, bộ chú ý đều dồn hết lên Thạch Thiết Lam. Chỉ Ma Nha nghiêm túc đáp: “Không đúng, bọn giờ là lao động chân chính, tự kiếm ăn, còn là nhóm ăn xin của Đào Đô nữa, A Di Đà Phật.” Cổn Cổn cũng gật đầu theo.

Tư Cuồng Lan , chỉ tay , mỉm với Đào Yêu.

Đào Yêu lập tức hiểu ý, bèn cúi thật sâu: “Đa tạ Nhị thiếu gia phát lương. Đa tạ Nhị thiếu gia vỡ cái thùng cũng đòi phạt tiền. Đa tạ Nhị thiếu gia thường xuyên mấy chuyện chẳng giống ai!”

“Khách sáo .” Tư Cuồng Lan hài lòng gật đầu.

Đào Yêu hừ một tiếng, nhưng ánh mắt vẫn luôn dừng Liễu Công Tử. Hôm nay gã thật quá khác thường, đến chuyện mà tâm trí cũng lơ đãng.

Bên , Thạch Thiết Lam giẫm đến mức còn chút khí thế nào, tiếp tục bất lực : “Tổ sư bà, phong quang mà con thật chẳng bắt kịp chút nào, lúc con gia nhập Tam Nguy, nghèo rớt mồng tơi ! chuyện đó quan trọng. Quan trọng là vì thật với con, còn gạt con rằng chỉ cần gỡ phong ấn là sẽ của cải. Con gỡ phong ấn xong, chẳng chẳng rằng nhảy bảo con mang tro đến cái thôn Long Vỹ con từng tên, còn bảo tìm một cánh cửa khắc chữ ‘Hoắc’ chôn tro đó. Con thì đêm nào cũng nhảy lên tai con hát hò, còn đe dọa nếu chịu thì cách khiến con cả đời thấy nổi một xu! Mọi xem, tổ tiên nào đối xử với hậu bối đồng môn như thế !”

Chuyện đúng là

Đào Yêu thầm nghĩ, mấy món đồ nhỏ như Liên Vỹ mà hóa thành yêu thì là thế đấy, để thành tâm nguyện thì từ thủ đoạn nào. Dù chúng cả đống thời gian, tra tấn một thì tra tấn tiếp theo, kiểu gì cũng giúp thành tâm nguyện. Ai xui thì đó lãnh đủ, may mà nàng vướng mấy thứ rắc rối đó.

“Với cái tính tình như ngươi, thẳng là ai thì cách mấy trăm năm , ngươi cũng chẳng cảm tình gì với . Thà cứ dỗ ngon dỗ ngọt hăm dọa, chắc chắn hữu hiệu hơn là cảm hóa bằng tình nghĩa.” Nó lẽ mệt vì giẫm đạp, bèn xuống đầu Thạch Thiết Lam nghỉ ngơi một lát, đó cuối cùng cũng bình tĩnh . Nhìn bộ xương trắng đất và “A Hảo” vẫn luôn im lặng nãy giờ, nó thở một dài: “May mà tuy cách hung dữ, kết quả vẫn . Ngươi cuối cùng cũng đưa tới đây.”

Nó trượt từ tóc nàng xuống, đến mặt Đào Yêu, về phía Hộ Môn hỏi: “Nàng là yêu đúng ?”

Đào Yêu gật đầu, kể sơ về thế của Hộ Môn.

“Thì …” Nó bỗng hiểu : “Bảo lúc nào cũng Trường An, hoàng cung.” Nó khổ: “Chúng lỡ mất nhân gian phú quý của nàng .”

“Các ngươi thì bản lĩnh gì mà lỡ mất phú quý nhân gian của .” Hộ Môn từ nãy giờ im như tượng đá bỗng nhiên lên tiếng, ánh mắt vẫn đờ đẫn rơi bộ xương và hộp tro: “Các ngươi sống ở Trường An ? Mấy đứa nhỏ đều lớn lên suôn sẻ cả chứ?”

Nó vội gật đầu: “Tốt! Vẫn luôn ! Ta đ.á.n.h quái giỏi, nhưng kiếm tiền thì thiên phú! Từ A Nhất đến Tiểu Cửu, đều lớn lên bình an. Đệ tử đời đầu của phái Tam Nguy chúng ai cũng nên !”

“Giữ cho mấy đứa nhỏ trưởng thành an còn vất vả hơn đ.á.n.h quái.” Hộ Môn ngẩng đầu, khuôn mặt tái nhợt cuối cùng cũng hiện lên một nụ : “Ngươi quyền cước giỏi, nhưng cũng giỏi như bọn .” Nàng từ từ dậy, thể nhẹ nhàng một lúc nay bỗng trở nên nặng nề, nàng cố nhịn khó chịu, đưa tay về phía “Mạc Tiểu Vận”, mỉm : “Chỉ còn chờ ngươi nữa thôi, vận may mới trọn vẹn.”

Nó sững một lúc, lẽ là do tâm sự đè nặng bao năm rốt cuộc cơ hội trút bỏ , nó bèn òa thành tiếng, giống như một con ch.ó nhỏ cuối cùng cũng về nhà, vui mừng nhảy cẫng, lao lòng nàng.

“Cao nhân đến từ Đào Đô, là nàng chữa khỏi cho ?” Nàng Đào Yêu, đám xa lạ hỗn loạn mắt: “Quãng thời gian dài đằng đẵng , với như một giấc mơ mơ hồ. Giờ phút nhớ nổi trong mơ những gì, nhưng tình trạng nơi đây, chắc chẳng thiện gì với các đúng ?”

“Chẳng thiện nữa! Suýt chút nữa ngươi lấy mạng chúng …” Tư Tĩnh Uyên định tuôn một tràng kể khổ đẫm máu, nhưng Tư Cuồng Lan kịp thời bịt miệng. Với một Yêu quái dầu cạn đèn tắt như thế, thật chẳng cần truy cứu gì thêm.

“Ta là đại phu Đào Đô, trị yêu là công việc của .” Đào Yêu thể Hộ Môn ngày càng trong suốt: “Nếu ngươi còn điều gì với các tỷ của , hãy .”

“Ta qua nổi .” Nàng chẳng hề đau buồn, bình tĩnh quang cảnh mắt, nhẹ nhàng : “Vừa mới hiểu , Trường An mà tưởng cả đời thể tới, thì đến .” Trường An của nàng là cánh cổng khắc chữ Hoắc mà dù chuyện gì cũng chịu lùi bước.

Trường An của nàng là căn nhà dột loang lổ bôi đầy nhựa hoa Húc Dương, lấp lánh trong ánh chiều tà.

Trường An của nàng là hộp phấn má tô lung tung lên mặt.

Người tí hon trong tay nàng xong, cuối cùng cũng yên tâm, nhe răng nhe lợi, trông càng hơn.

“Ta cũng về đây.” Nó hài lòng nhảy khỏi tay nàng, mở hộp tro chui trong.

“Tổ sư bà!” Thạch Thiết Lam bỗng lớn tiếng gọi.

“Sao ?” Nó đội nắp hộp, bực hỏi: “Đứa tiểu chưởng môn vô dụng , chẳng lẽ nỡ ai nửa đêm hát hò với ngươi nữa?”

“Thật thể thật với con mà, dù ăn xin, con cũng nhất định đưa về bên họ.” Trên mặt Thạch Thiết Lam nở một nụ thật tươi: “Phái Tam Nguy chúng nghèo thì nghèo, nhưng hậu sự thì chỉnh chu!”

“Con nha đầu c.h.ế.t tiệt …” Nó bật thành tiếng, vẫy tay chào nàng: “Ta đây!” Bộp một tiếng, nắp hộp khép .

Căn phòng lặng như tờ. Chỉ bên ngoài dường như bắt đầu chút âm thanh, trấn Long Vỹ hôn mê bấy lâu, lẽ đang dần tỉnh dậy.

Sau đó, ngoài việc yên lặng chờ trời sáng, thì còn chuyện gì khác để nữa. đều cảm thấy mắt như gì đó đúng, từ lúc nào mà Yêu quái, xương trắng, hộp tro đều biến mất? Đứng mặt họ, rõ ràng là ba cô gái tươi vui hội ngộ thời gian dài xa cách, ôm .

Khi ánh bình minh rọi qua khung cửa sổ vỡ nát, một cọng cỏ dại héo rũ rơi xuống từ cánh cửa gỗ bên ngoài. Đào Yêu cúi nhặt lên, cẩn thận giữ lấy trong tay. Sau lưng nàng, cánh cửa nghìn năm từng sụp bỗng rầm một tiếng nứt toác, vô mảnh gỗ bay tứ tán.

Đào Yêu đầu , chỉ lặng lẽ bước . Trong phòng còn cô gái tươi vui nào, Hộ Môn cũng biến mất, chỉ còn bộ xương và hộp tro vẫn ở chỗ cũ.

Tư Tĩnh Uyên tiến gần, vẻ mặt buồn bã: “Nàng … thật sự ?”

Đào Yêu gật đầu, đặt cọng cỏ dại giữa bộ xương và hộp tro. Sắc mặt đều trầm xuống, Ma Nha theo thói quen bắt đầu tụng kinh.

“Tiếp theo là việc của Thạch Chưởng môn, đúng chứ?” Đào Yêu đầu Thạch Thiết Lam.

Thạch Thiết Lam hít sâu một , vỗ vỗ ngực: “Giao cho .”

...

Trên sườn núi phong cảnh nhất và tầm rộng rãi nhất ngoài trấn Long Vỹ, Thạch Thiết Lam dùng những hòn đá mà nàng cho là nhất để xếp thành một vòng tròn quanh mô đất nhỏ mấy bắt mắt . Giữa mô đất, một mầm non xanh biếc đung đưa nhẹ nhàng trong gió trưa.

“Mỗi một tiểu Liên Vỹ khi thành sứ mệnh và tan biến, đều sẽ nảy mầm như .” Đào Yêu gãi đầu nó: “Chắc là vì tâm trạng quá đấy.”

“Thần kỳ thật đấy.” Ma Nha trầm trồ: “Chớp mắt một cái mọc lên ! Cứ tưởng khi thành tâm nguyện thì nó sẽ tan biến để gì cơ. May quá!”

Cổn Cổn và Chuột tinh cũng tò mò chạy quanh mầm cây, ngửi ngửi Ma Nha quát mắng cho c.ắ.n thử.

“Nó lớn lên ? Có biến thành Yêu quái ?” Tư Tĩnh Uyên tò mò hỏi.

“Đừng nghĩ nhiều thế.” Đào Yêu đáp: “Chỉ là chút cảm xúc mà một tiểu yêu để ở nhân gian thôi.”

“Đáng yêu thật.” Thạch Thiết Lam chống cằm mầm cây: “Giá mà cũng gặp bản thể của Liên Vỹ thì mấy.”

Liễu Công Tử liếc nàng một cái: “Còn trẻ thế nghĩ đến di nguyện ?”

“Không cho !” Thạch Thiết Lam lườm y: “Ngoài việc lo hậu sự, nếu phái Tam Nguy của chúng còn thể cung cấp dịch vụ ‘đảm bảo giúp thành tâm nguyện vô thời hạn’, thì chẳng tiền sẽ đổ về như nước ! Trên đuôi Liên Vỹ chắc chắn nhiều lông nhỉ, cho một nắm cũng chẳng cả!”

“Cái đầu ngươi cả ngày nghĩ mấy trò vớ vẩn gì thế hả!” Liễu Công Tử tức buồn , giơ tay định gõ đầu nàng, nhưng đưa tay rút : “Tốt nhất ngươi đừng hy vọng gì nữa, cả đời ngươi cũng chẳng gặp Liên Vỹ .”

“Chưa chắc!” Thạch Thiết Lam phắt , đôi mắt sáng rỡ chỉ Đào Yêu: “Nàng đến từ Đào Đô, đừng chối! Chính miệng nàng mặt Hộ Môn mà!” Nói xong nàng sang trừng mắt với Liễu Công Tử và Ma Nha: “Hai khi gặp nàng cứ như gặp , chắc chỉ đơn thuần là đồng nghiệp ở Tư phủ nhỉ, tám phần là cũng đến từ Đào Đô chứ gì!”

Nàng phản ứng nhanh thật, Liễu Công Tử bĩu môi: “Nếu đúng thì ?”

“Nếu đúng thì…” Thạch Thiết Lam gian, bất ngờ nhào tới ôm chặt lấy chân Liễu Công Tử: “Dẫn tìm Liên Vỹ ! Ta định Đào Đô, chỉ xin ít lông thôi!”

“Aaa!” Liễu Công Tử hét lên: “Bỏ cái tay bẩn của ngươi !!”

“Cầu xin ngươi đấy! Xét cho cùng giữa biển mênh m.ô.n.g mà gặp , chẳng là duyên phận ? Hơn nữa cũng chỉ mong chấn hưng phái Tam Nguy thôi mà!”

“Thế thì ngươi đưa hết thù lao Tư phủ trả ngươi cho .”

“Đừng dùng tiền để vấy bẩn duyên phận!”

“Nếu còn buông tay, lập tức chôn sống ngươi ở đây, tin !”

“Không tin… mồm mép ngươi đáng ghét thật đấy, nhưng đối xử với tệ .”

“Nói linh tinh gì đấy, ai đối xử với ngươi chứ!”

“Hay là ngươi giúp lén nhổ vài sợi lông về cũng !”

“.....”

Sườn núi bỗng trở nên rộn ràng, nhưng trong cái khí ồn ào đột ngột , vắng bóng Tư Cuồng Lan. Thực , ngay khi lễ “hậu sự đặc biệt” sườn núi còn kết thúc, lặng lẽ rời , cũng , chỉ bảo “ chút về”.

Mãi đến khi mặt trời dần khuất về tây, cuối cùng cũng , trán đầy mồ hôi, lưng vẫn đeo cây đàn Vô Huyền quý giá đến mức yên tâm giao cho ai giữ, trong tay còn một thanh kiếm lạ và một vò rượu cùng vài cái chén.

Đào Yêu đang hóng mát tán cây bèn tới, chỉ thanh kiếm trong tay hỏi: “Đây là gì ?”

“Mua ở tiệm rèn trong trấn.” Hắn đến mô đất, đặt thứ xuống: “Không giỏi lo hậu sự lắm , ngay cả đồ cúng cho hồn cũng chuẩn ?”

Mọi ngẩn , đồng loạt Thạch Thiết Lam.

Nàng vội vàng giải thích: “Trấn Long Vỹ mới hồi phục bình thường, giờ trong trấn vẫn còn rối như canh hẹ, tính là đợi chút nữa mới mua rượu với đồ ăn mà!”

“Ngươi lấy tiền mua rượu với đồ ăn?” Đào Yêu vò đầu: “Trên đến một xu cũng mà.”

Thạch Thiết Lam ngượng ngùng : “ lòng thành của thì lúc nào cũng .”

Tư Cuồng Lan tự tay bày ba cái chén , ôm vò rượu rót đầy, cũng chẳng quan tâm đến ai khác, chỉ lẳng lặng rót từng chén rượu xuống đất, động tác thành thạo và tự nhiên.

Hương rượu nồng nàn lan tỏa, cầm thanh sắt lên kỹ, Đào Yêu ghé mắt thử, phát hiện tuy đó chỉ là thanh kiếm sắt bình thường, nhưng vỏ kiếm khắc hai hàng chữ nhỏ :

“Chỉ cần Phi Tướng vẫn ở Long Thành, quyết để quân Hồ vượt Âm Sơn.”

Nét khắc còn mới, chắc mới khắc lâu, là nét chữ của ?

Đào Yêu hỏi : “Đây là… quà ngươi tặng cho các nàng ?”

“Không lùi thối, một tấc đất cũng nhường… Dù là g.i.ế.c địch trừ yêu, kiên cường sinh tồn trong những năm tháng gian nguy, các cô nương chôn ở đây, một ai từng lùi bước chiến trường của chính .” Tư Cuồng Lan xoay cổ tay, cắm thanh kiếm sắt xuống mô đất: “Những mạnh mẽ như , tất nhiên xứng với một thanh bảo kiếm.”

Ánh sáng vàng đỏ vặn chiếu tới một vị trí hảo, thanh kiếm sắt phát sáng lấp lánh, ánh lên quầng sáng rực rỡ.

Hóa cũng thể lời ý , Đào Yêu nghiêng gương mặt Tư Cuồng Lan, dẫu nơi vẫn như khi, hề biểu cảm gì rõ ràng. Người từ đến giờ vẫn thế, luôn âm thầm lấp đầy những điều ngươi để ý, đó tỏ như chẳng chuyện gì xảy , cứ như những việc chẳng đáng kể, cũng chẳng cần ngươi ghi nhớ để ý.

Lúc , Tư Tĩnh Uyên bỗng từ lưng Tư Cuồng Lan trồi lên như một bóng ma, tặc lưỡi : “Thấy , nhà chúng Lan Lan là chu đó! Ba vị cô nương suối vàng mà , chắc cũng mỉm an lòng.” Dứt lời dán mắt vò rượu, l.i.ế.m môi một cái, xoa tay : “Các cô nương uống một bát là đủ , lòng thành đến nơi. Phần còn để bọn chia ! Nãy giờ mới ăn tạm mấy cái bánh, khát quá .”

“Ai cho uống rượu mua?” Tư Cuồng Lan chẳng buồn , chỉ hờ hững : “Cút .”

“Ò…” Tư Tĩnh Uyên xị mặt, nhún vai một cái, ngoan ngoãn lui sang một bên, dõi mắt vò rượu mà nuốt nước miếng ừng ực.

Trong lúc đó, Cổn Cổn, mùi rượu quyến rũ từ sớm, nhân lúc để ý, bèn lén lén lút lút bò tới, l.i.ế.m sạch mấy giọt rượu còn trong bát.

“Cổn Cổn! Hồ ly xuất gia uống rượu! Dù khát cũng !” Ma Nha hét lên, vội chạy qua bế nó . Con hồ ly vẫn còn thòm thèm l.i.ế.m mép, kêu chí chóe vẻ bất mãn.

“Ồ!! Nhìn , ngay cả hồ ly cũng uống rượu của đó!” Tư Tĩnh Uyên la to với Tư Cuồng Lan.

“Nó uống , thì .” Tư Cuồng Lan thản nhiên .

“Ta còn bằng một con hồ ly ư?!”

“Thua xa.”

“Đồ…!”

Bầu trời dần phủ đầy ánh hoàng hôn, khí oi bức suốt cả ngày cũng dần trở nên mát dịu. Cơn gió mang theo ấm nhẹ nhẹ thỉnh thoảng lướt qua, hương rượu ngọt ngào dường như bén rễ sườn núi , lan tỏa khắp nơi, mãi tan .

Ngồi triền núi, Đào Yêu ngước trấn Long Vỹ hồi sinh nữa bắt đầu sáng đèn trở , từ thôn Long Vỹ đến trấn Long Vỹ, chỉ khác một chữ, qua cả ngàn năm. Từ phế tích đến phồn hoa, xác và linh hồn nứt vỡ , vốn tưởng chẳng thể vượt qua nổi một mùa xuân, cuối cùng chiến thắng cả thời gian.

Điều đó, dù là nàng, là cái sinh vật nhảy từ trong hộp tro , lẽ còn giống một vị thần hơn cả thần linh thật sự.

Cánh đồng cỏ xanh mắt, hoang mạc xa xăm, dãy núi mờ ảo… tất cả đều hiện rực rỡ và đầy sức sống ánh hoàng hôn mùa hạ. Những câu chuyện chôn vùi suốt tháng năm dài ai tới, thực vẫn hề biến mất, chúng hóa thành ánh sáng nơi mây trời, thành cỏ dại trong kẽ đá, thành một con cá nhảy khỏi mặt nước, thành một chồi non đất, mỗi ngày mỗi đêm canh giữ mảnh đất thể giao cho kẻ khác .

Chỉ tiếc rằng chẳng còn tìm mộ của Lão Hoắc nữa, nếu cũng nên đến báo một câu: , trong đế quốc , xuất hiện một thiếu tướng trẻ tuổi dũng mãnh vô song, một trận phá địch, ở nơi gió lạnh vẫn vững vàng, coi như cũng ông xả giận một phen. Mà trùng hợp là, cũng mang họ Hoắc.

Trên triền núi vẫn rộn ràng như thường, chẳng giống đang tang lễ chút nào cả… Thạch Thiết Lam bám lấy Liễu Công Tử đòi tìm Liên Vỹ, Tư Tĩnh Uyên thì liên tục xin Tư Cuồng Lan chỉ để nếm thử vò rượu, Ma Nha bận rộn cứu Cổn Cổn say khướt vì mấy giọt rượu, con Chuột tinh thì nhân cơ hội định lẻn , cuối cùng Thạch Thiết Lam tóm về.

Nhân lúc còn đang bận rộn, Đào Yêu đến gò đất, nhỏ giọng : “Tuy là một cuộc giao dịch lỗ vốn, những tặng nửa viên thuốc, còn chẳng đóng con dấu nào, nhưng cũng chẳng so đo.” Nàng lén lấy một hộp phấn má , nhanh chóng chôn xuống đất, lẩm bẩm: “Sáng nay ngoài, tiện tay lấy từ một tiệm , thanh kiếm hợp với các ngươi, phấn má cũng , bôi thành m.ô.n.g khỉ cũng chẳng , miễn vui là .”

Hừ, nàng cũng chuẩn đồ cúng đó, chỉ là thèm cho các ngươi thôi.

Người khác lẽ để ý đến hành động nhỏ của nàng, nhưng Tư Cuồng Lan thì thể để ý. Hắn nàng xổm gò đất, líu ríu lẩm bẩm với chồi non, khẽ mỉm , mà nụ hiếm hoi , chỉ kéo dài đến khi gương mặt Tư Tĩnh Uyên dí sát tới.

“Không chuyện rượu nữa.” Hắn kéo Tư Cuồng Lan sang một bên, hất cằm về phía Đào Yêu, hạ giọng thì thầm: “Ngươi cũng đấy, chính miệng nàng ‘ngàn năm , tên lẽ vẫn nổi tiếng như bây giờ’, ngàn năm đó!”

“Ta .” Tư Cuồng Lan chẳng buồn ngạc nhiên lấy một chút: “Thì ?”

“Thì ?!?!” Tư Tĩnh Uyên giậm chân: “Trước nàng bảo đến từ Đào Đô, còn nửa tin nửa ngờ. Giờ xem giống đang bịa đặt. là ngàn năm đó! Nếu nàng dối, chẳng tuổi của nàng … cũng quá là dọa ?”

“Còn kém xa cái kẻ mới sống hai mươi mấy năm như .” Tư Cuồng Lan hất tay .

Dĩ nhiên trong lòng cũng thấy ngạc nhiên, nhưng ngạc nhiên thì ? So với chuyện nàng thật sống ngàn năm , điều quan tâm hơn là, tạp dịch chăn ngựa nhà chữa khỏi cho đám bệnh nhân rắc rối , lạc đường nơi đất khách quê , lỡ đ.á.n.h với , túm tóc … và quan trọng nhất, nàng thể khoẻ mạnh, an lành mà hiện diện trong mỗi ngày còn thể trông thấy .

Cuối cùng, Đào Yêu thì thầm xong cũng dậy, non sông đại mạc nền, thêm ánh chiều tà và gió thoảng điểm xuyết, bộ áo quần đỏ nàng càng thêm rực rỡ, thật hiếm khi thấy nàng yên tĩnh và xinh đến , đến mức tưởng như thuộc về thế giới .

cái “xinh ” nơi nàng, thường chẳng kéo dài bao lâu. Khi tất cả còn đang say sưa ngắm bóng lưng như bước từ tranh vẽ , nàng bỗng ngoắt , trợn mắt há mồm la lớn: “Tất cả các ngươi rảnh rỗi tìm việc cho , việc chính của còn đấy!”

Thật là… suýt nữa quên mất nàng đến đây vì ba con cóc ghẻ !

Chỉ cần nghĩ đến bộ mặt khổ sở cau của chúng, thì cảnh đến cũng thành chẳng gì, haiz.

 

Loading...