Bách Yêu Phổ 5 - Chương 12: Song thân 12
Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:52:06
Lượt xem: 90
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thời gian chẳng trôi qua bao lâu.
“Ngươi về . Ta ở đây canh chừng là .” Tư Cuồng Lan Đào Yêu: “Xuống đây lâu như , đám bên chắc cuống lên .”
Đào Yêu suy nghĩ một chút, gật đầu: “Được, dù thì chuyện cần cũng hết .” Nàng về phía Tư Đồ Minh Đăng, dặn dò: “Khi đại hạn đến, sẽ một đoạn thời gian hồi quang phản chiếu, nếu ngươi gì , thì hãy tranh thủ lúc đó.”
Tư Cuồng Lan gật đầu: “Cảm ơn nhắc nhở.”
Phía bên , Họa Đấu sớm mất kiên nhẫn, vẫy vẫy móng vuốt : “Mau mau !” Đào Yêu cố tình , trái còn tiến tới gần nó, bộ tịch bắt mạch cho nó.
“Ngươi phát điên cái gì nữa ?” Nó rút vuốt : “Ta là khí huyết hư nhược còn rụng lông! Không cần nhấn mạnh nữa !”
“Ta xem mấy cái bệnh đó.” Đào Yêu ranh mãnh: “Ngươi chẳng đang đói đến phát điên ?”
“Biết mà còn hỏi!”
Đào Yêu vỗ tay: “Ta thể chữa đó!”
Mắt nó trợn tròn: “Cái cũng chữa ?”
“Ta từng chữa cho một con yêu chứng ăn vô độ suýt thì ăn c.h.ế.t chính . Ta một loại linh dược, uống một viên thể mười năm thấy đói.” Đào Yêu nghiêm túc.
“Thật ?” Mắt nó sáng rực: “Một viên mười năm?”
“Chuyện chữa bệnh, từng dối.” Đào Yêu chìa tay : “ chắc ngươi cũng từng quy tắc chữa bệnh của nhỉ: nếu chữa bệnh, thì ngươi t.h.u.ố.c cho .”
Nó nhíu mày: “Nghe .”
“Vậy chữa ?”
“Tuy giống chuyện gì , nhưng dẫu cũng còn hơn là để bụng đói.”
“Thành giao?”
“Thành giao!”
“Đưa tay, đóng dấu!”
Một vuốt một tay chụp , cả quá trình diễn nhanh chóng, trôi chảy. Đào Yêu hào phóng, đưa cho nó mười viên t.h.u.ố.c màu xanh lục.
“Một trăm năm , nếu còn sống ngươi cũng còn sống, sẽ đến đưa t.h.u.ố.c cho ngươi.” Đào Yêu bàn tay đóng dấu như báu vật, trong lòng thầm thở phào nhẹ nhõm.
Tư Cuồng Lan liếc nàng.
“Vậy đây, Nhị thiếu gia ở đây một chắc chứ? Nhớ dẫn tên Trịnh Vũ Lương đó theo cùng nhé!” Nàng chớp chớp mắt Tư Cuồng Lan, đợi trả lời chỉ tay đám đèn lồng mà hét lớn: “Các ngươi lễ phép đó! Không ném đá nữa! Nếu tổn thương Nhị thiếu gia nhà , sẽ luyện sạch các ngươi đem đúc thành vòng vàng đeo tay đó!”
Đám đèn lồng ríu rít đáp , chắc chắn cũng chẳng lời ho gì.
Tư Cuồng Lan lắc đầu, chỉ khâu miệng nàng .
“Ta xin ngươi đấy, nhanh !” Họa Đấu chắp tay cầu xin.
“Được , thì .” Nàng xoay bước , , nhanh chóng áp sát Họa Đấu khiến nó giật nảy .
“Ngươi gì nữa đấy!” Họa Đấu quýnh quáng đến mức dậm chân.
“Ta hỏi thêm một câu thôi.” Nàng giơ tay vẽ một vòng tròn về bốn phía: “Ngươi dùng hết vàng ở đây để đèn ? Ngươi chắc chắn là sót tí nào chứ? Một cục khoáng thạch ích cũng còn ư? Ngươi cũng thật là, ít nhất để một ít cho chứ!”
Khóe miệng Họa Đấu co giật, xoay hỏi Tư Cuồng Lan: “Có ngươi thích nàng ?”
Tư Cuồng Lan và Đào Yêu đồng thanh: “Hả?”
“Nếu thích nàng, thì chịu nổi khi ở cùng với một nha đầu phiền phức như chứ!” Họa Đấu đ.ấ.m n.g.ự.c giậm chân: “Ôi trời ơi chịu hết nổi ! Ngươi mà thì nhất định đào một cái hố chôn sống ngươi đó!”
“Được , , thật đây!” Đào Yêu lưng , nhưng dừng bước: “Ta bằng gì đây? Nơi cách phía cao thế , ngươi định bắt trèo lên !”
Họa Đấu đập trán, lập tức gọi một đám đèn lồng tới: “Các ngươi, mau khiêng nàng lên cho !”
“Culu ca ca!” Đám đèn lồng lập tức lệnh, vây quanh Đào Yêu dẫn nàng về phía cột sáng.
“Này!” Họa Đấu như chợt nhớ gì đó, gọi với theo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-5/chuong-12-song-than-12.html.]
Lần đến lượt nàng mất kiên nhẫn đầu : “Lại gì nữa đây!”
“Ngươi tham như , sớm muộn gì cũng sẽ tố cáo với Côn Luân ?” Họa Đấu giơ sáu ngón tay lên: “Đào tiên sáu ngàn năm, ngươi ?”
“Ui cha, đào tiên sáu ngàn năm thì ai mà chứ!” Mắt Đào Yêu cong thành hai vầng trăng non, nhưng lập tức mặt phục: “ Đào Đô chúng cũng đào vài ngàn năm, khoe cái gì chứ, xì!” Dứt lời, nàng bước vài bước, đầu, vỗ n.g.ự.c : “Còn nữa, nếu gặp con quỷ xí , nhất định sẽ giúp ngươi gỡ thể diện.”
Họa Đấu sững một chút, mỉm , vẫy tay: “Mau cút .”
Đào Yêu mặt quỷ chọc nó một cái, nhanh theo đám đèn lồng.
Đến cột sáng, cái hố đen bên linh hỏa hiện mắt, như một con mắt đầy ác ý, lạnh lùng đối diện với ánh mắt Đào Yêu.
Bách Yêu Phổ là tâm bệnh của nàng, cái hố quỷ quái thêm phiền, Bách Yêu Phổ còn thể tìm “thuốc lạ” để trị, còn thứ đằng sàu thì rõ ràng là đại họa mà tìm cách chữa, thậm chí cả nguyên nhân cũng nắm . Với một đại phu xuất sắc, đó là một nỗi uất nghẹn thể nào nuốt trôi nổi.
Tuy Họa Đấu trấn giữ tạm thời khiến yên tâm đôi chút, nhưng nó thể giữ bao lâu? Nàng cảm nhận rõ ràng, dù cho sức mạnh bên đang áp chế thể phát tác, nhưng vẫn cuồn cuộn ngừng. Nghĩ đến tai họa do “quỷ cát” mà nó sinh gây nên, sự vui sướng khi Họa Đấu đóng dấu cũng tiêu tan hơn nửa. Bách Yêu Phổ đủ khiến nàng đau đầu , còn để nàng gặp cái hố phiền toái ? Chữa bệnh cho Yêu quái cũng đành, chẳng lẽ còn bắt nàng chữa bệnh cho cả trời đất ? Đó là thứ nàng chữa là chữa ?
Thôi , cùng lắm thì liều mạng cáo trạng với , thêm mắm dặm muối kể những chuyện xa ở cái động một lượt. Trên trời đất bao nhiêu thần linh, trời thì khuyết, đất thì thiếu, bệnh như bọn họ lo, nàng lo gì cho mệt!
Chỉ là cũng kỳ lạ, thiên giới nơi Đào đô ít tai mắt, chuyện ở nhân giới tồn tại thứ xa như , chuyện một ngày hai ngày, bọn họ gì chứ?
Càng nghĩ càng loạn, thôi đừng nghĩ nữa, mau chóng lên mới là chính sự. Không mấy tên bây giờ thế nào , thiếu tay cụt chân gì …
“Nhanh lên, đưa lên !” Nàng tò mò mấy cái đèn định đưa nàng lên kiểu gì.
Mấy ngọn đèn bèn bận rộn hẳn lên, kẻ kéo tay, kẻ giữ vai, đứa nhấc chân nàng, thậm chí còn cái kéo cả b.í.m tóc nàng. Nhìn như thể định một đưa nàng bay vút lên trời.
“Ê ê, cẩn thận chút! Nắm cho chặt! Nếu giữa chừng thả rơi thì các ngươi c.h.ế.t chắc!”
“Ca ca la la bù bù khí!”
“Trời ơi hiểu, cái đèn bên trái đừng kéo tóc mạnh thế chứ!!”
“Chích chích cu cu cà xì!”
“Ha ha ha, ngươi kéo thì cứ kéo, đừng cù nách chứ, ha ha ha, ngươi bệnh ha ha!!”
Tiếng nàng la hét dần dần xa khỏi động.
Họa Đấu thở phào một , Tư Cuồng Lan cũng thở phào một . Không nàng ở đây, nơi lập tức yên tĩnh hẳn.
Họa Đấu bước đến mặt Tư Đồ Minh Đăng, và ngọn đèn , hỏi Tư Cuồng Lan: “Ngươi cố chấp ở nơi , là hỏi hôm đó rốt cuộc xảy chuyện gì ?”
“Là bạn , tất nhiên tiễn đoạn đường cuối cùng.” Tư Cuồng Lan đáp.
Họa Đấu nhún vai: “Vậy chỉ thể chúc ngươi may mắn. Mong là còn đủ sức để chuyện.”
“Ta còn một chuyện hỏi ngươi.” Tư Cuồng Lan đột nhiên .
“Ngươi .”
“Nơi thật sự còn chút vàng thừa nào ?”
“Hả?!” Họa Đấu bất lực ôm đầu: “Ta ngay ngươi với nàng là một giuộc mà!”
Tư Cuồng Lan mỉm : “Thứ mà lấy , thì sẽ buồn.”
Dù là vàng, là con d.a.o dùng để diệt trừ Yêu quái, là một nguyện vọng ấp ủ lâu thể cùng ai, chỉ cần trong khả năng , thì chắc chắn sẽ giúp nàng thành.
“Ngươi quen nàng lâu ?” Họa Đấu đột nhiên hỏi: “Ý là Đào Yêu .”
“Không tính là lâu lắm.”
“Ngươi rõ gốc gác nàng ?”
“Cũng coi như .”
“Ồ… cái tính cách đó của nàng …”
Lời còn dứt, ánh mắt Tư Cuồng Lan sáng rực, bộ sự chú ý dồn hết lên Tư Đồ Minh Đăng, đôi mắt vẫn luôn nhắm chặt, giờ khẽ động đậy.