Bách Yêu Phổ 5 - Chương 3: Hộ Môn 3
Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:50:36
Lượt xem: 69
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cái gì?!” Gã đàn ông mang rượu đến gần như tin tai , đ.á.n.h giá hai cô gái từ đầu tới chân: “Các ngươi mua hết ?!”
“ , chúng lấy hết.” Đào Yêu mỉm : “Ngươi tính giá .”
“Ngươi thật chứ?” Trên gương mặt thất vọng của gã đàn ông cuối cùng cũng ánh lên vẻ phấn khởi.
Đào Yêu gật đầu, trong lòng thì bắt đầu đau như d.a.o cắt. Khó khăn lắm mới moi mấy “quả” từ chỗ Lợi Thừ, còn kịp cầm ấm tay thì nướng chỗ đó ở đây . Nói cũng chẳng ai tin, thiên hạ loại tạp dịch chịu bỏ tiền vì chủ thuê… Quả là đại thiện nhân mà!
Theo lời nàng dặn, gã đàn ông chất bộ rượu xuống chân tường thành, cách xa đám đông, đó ôm viên ngọc quý Đào Yêu đưa cho mà hớn hở rời . Đám tụ tập cổng vẫn thở dài chán nản, ai nghĩ cách nào khả thi. Gã đạo sĩ nhỏ thì mồ hôi đầy đầu, miệng vẫn lẩm bẩm niệm chú phép. Người của Lý trưởng phái vẫn tin tức gì trở về, bên trong cổng vẫn im lìm động tĩnh. Chỉ vài ôm về mấy giỏ bánh nướng từ vội vàng phân phát cho . Chỉ tiếc là ai cũng khẩu vị, chẳng ai để ý mấy vò rượu chuyển , càng ai lòng mà uống rượu lúc . Thời gian trôi từng phút từng giây, với họ mà chẳng khác gì một cuộc tra tấn.
“Rồi nữa?” Thạch Thiết Lam đống vò rượu chồng chất chân tường mà chẳng tài nào hiểu nổi bọn họ định dùng chúng để đối phó với yêu quái trong trấn kiểu gì.
Đào Yêu ngẩng đầu tường thành, lẩm bẩm: “Nếu thể bay lên, trực tiếp dội xuống thì …”
“Ngươi gì cơ?” Thạch Thiết Lam ghé sát : “Bay lên ?”
“Muốn giải cục diện rối ren của trấn Long Vỹ, chỉ cần một trận say túy lúy.” Đào Yêu ngẩng đầu về phía chân trời, lúc trời le lói ánh sáng, chút se lạnh trong khí cũng sắp tan biến.
“Ta hiểu gì cả!” Thạch Thiết Lam vò đầu bứt tóc.
“Chỉ cần khiến con Yêu say khướt, Yêu lực phong tỏa trấn Long Vỹ tự nhiên sẽ tiêu tan.” Đào Yêu bước tới bên mấy vò rượu, mở một vò ngửi thử: “Cũng đấy, đủ mạnh.”
“Ý ngươi là… chúng đổ hết rượu miệng con yêu quái ư?”
“Nơi nào yêu lực bao phủ, nơi đó là 'miệng' của yêu quái.” Đào Yêu thử ôm một vò rượu lên, nhíu mày: “Nặng thật.”
Thạch Thiết Lam lập tức vỡ lẽ: “Ngươi định tưới rượu khắp trấn Long Vỹ, để chuốc say con yêu đang khống chế trấn . Nó mà say , tất nhiên chẳng còn sức mà giữ nổi kết giới nữa ?”
Đào Yêu đặt vò rượu xuống, nàng: “Sao phái Tam Nguy của các ngươi giống mấy môn phái khác, thần công cái thế, điều khiển kiếm bay nhỉ?”
“Sư phụ từng dạy cái đó mà.” Thạch Thiết Lam nhún vai, nhanh chóng lục trong ba lô lấy một quyển sổ tay bìa da bò, như khoe bảo bối mà dúi cho Đào Yêu xem: “ giấu gì ngươi, vẫn luôn nghiên cứu chuyện bay đấy. Ngươi xem bản thiết kế vẽ , chỉ cần đủ nguyên liệu, thời gian là thể chế tạo đôi cánh gắn lưng, cần luyện khinh công, tiện hơn điều khiển kiếm, ai cũng dùng mà hiệu quả tuyệt vời!”
Đào Yêu cúi , thấy giấy vẽ chi chít hoa văn loằng ngoằng, vài phần giống bản thiết kế của thợ thủ công, nhưng tổng thể quá rối rắm, e là chỉ nàng mới hiểu nổi. mặc kệ hình vẽ rối đến , riêng cái việc nàng nghĩ “đôi cánh bay” đủ khiến ngạc nhiên , huống chi tóc tai còn rối hơn Đào Yêu, chẳng giống khéo tay chút nào.
“Ngươi còn sở thích ?” Đào Yêu thêm mấy , vẫn hiểu.
“Có chứ! Từ nhỏ bay lên trời cho thỏa .” Thạch Thiết Lam gật đầu như giã tỏi: “Ta từng buộc dây diều, từng dùng ô giấy dầu, thậm chí còn lấy vải may thành cánh, nhưng tiếc là chẳng cái nào bay . Còn đ.á.n.h cho một trận vì lén tháo váy của bà dùng. Sau phái Tam Nguy, sư phụ bắt học nhiều thứ quá, thời gian chế nữa. rảnh là ghi ý tưởng, một ngày nào đó sẽ thành sự thật thì . Ngươi nghĩ , nếu , còn cần luyện khinh công gì? Một đôi cánh bán một thỏi vàng, chắc chắn cung đủ cầu!”
Đào Yêu cụp mắt xuống: “Vậy chúc ngươi thành công. nghĩ giấc mơ đó hôm nay e là thành .”
Thạch Thiết Lam bĩu môi, cất sổ tay túi: “Vậy giờ ?”
“Không bay thì đào đất, cùng lắm chỉ là hiệu quả chậm một chút thôi.” Đào Yêu ôm một vò rượu tới chân tường, mở nắp , dốc thẳng xuống, tức thì hương rượu nồng nặc lan tỏa.
“Làm cũng ?”
“Còn mau giúp một tay!”
Trong bóng tối bình minh, hai cô gái, kẻ một vò một vò, tốn hết sức bình sinh đổ sạch rượu mạnh xuống chân tường. Cổn Cổn và con chuột tinh tạm thời tự do thì giúp xô những vò rỗng một bên.
Hương rượu nồng đậm theo làn nóng dần dần lan tỏa khắp nơi, như thể cả trấn Long Vỹ sắp ngâm cho thấm vị.
Hương rượu dậy lên cùng bóng dáng bận rộn của hai cuối cùng cũng thu hút sự chú ý của vài kẻ mất ngủ. Có mấy đến, ngờ vực hỏi: “Cô nương, rượu ngon như thế, các đổ gì ?”
“Ta bỏ tiền mua.” Đào Yêu chẳng buồn họ, bê một vò nữa đổ ngoài.
“Lỡ mấy hôm tới thiếu cái ăn cái uống, rượu khi còn hữu dụng, phung phí như chứ!”
Thấy họ thực sự phần tức giận, Thạch Thiết Lam nhịn : “Các hiểu lầm , chúng lấy rượu là để…”
“Trời còn sáng, các vị về ngủ thêm chút nữa ?”
Đào Yêu cắt lời nàng , đặt vò rỗng xuống, xoay họ, đó lẩm bẩm như tự một : “Ồ… lòng bất an thì quả thật khó ngủ. Các ngươi nhắc nhở .”
“Ngươi gì cơ?”
Mấy vốn nghi ngờ, nàng lẩm bẩm thì càng cảm thấy cô gái lạ mặt thật đáng ngờ, nhất là bên cạnh nàng còn một con hồ ly và một con chuột đẩy vò rượu.
Đào Yêu khẽ chạm Thạch Thiết Lam: “Trong cái túi rách của ngươi giấy ?”
“Có…” Thạch Thiết Lam ngơ ngác: “Tiền giấy.”
“Cũng .” Đào Yêu chỉ phía : “Vò nát tờ tiền giấy, bịt mũi che miệng, sang bên .”
“Tại ?”
“Làm theo .”
Thạch Thiết Lam đành theo. Dù cô gái mắt trạc tuổi , thậm chí còn vẻ nhỏ hơn, nhưng lời và hành động quả quyết mạnh mẽ đến kỳ lạ. Mà lạ nhất là, dù nàng gì, nếu tin nàng thì cảm giác sai sai…
Rốt cuộc Tư phủ là nơi thế nào, mà ngay cả tạp dịch cũng khí thế ghê gớm đến ?!
Đào Yêu hướng gió, điều chỉnh vị trí xong, bèn lấy từ trong túi vải hai viên t.h.u.ố.c nhỏ bằng hạt châu, bóp vụn tung lên trung.
Một luồng hương trái cây ngọt ngào khó nhận lập tức hòa mùi rượu, lan khắp nơi. Chỉ trong chớp mắt, mấy gần họ nhất ngã lăn , ngáy o o như thể tám đời từng một giấc ngủ ngon .
Chẳng bao lâu , tất cả bên ngoài trấn Long Vỹ, kể cả tiểu đạo sĩ cực nhọc canh gác, đều chìm giấc ngủ lâu hưởng.
Từ khoảnh khắc , cuối cùng họ cũng thể tạm gác phiền muộn trong lòng mà yên tâm ngủ một giấc thật ngon.
Thạch Thiết Lam kinh ngạc đến ngẩn . Không chỉ vì cảnh tượng hoành tráng mắt, mà còn vì, chỉ cần cô gái khẽ búng ngón tay là tất cả những điều .
Nàng lăn lộn giang hồ nhiều năm, chỉ từng gặp yêu quái, còn từng thấy nhiều kẻ sở hữu dị thuật kỳ lạ. kẻ thể khiến nhiều gục xuống trong thời gian ngắn đến thế, nàng từng thấy bao giờ.
Đào Yêu khịt mũi, gật đầu hài lòng, vẫy tay gọi Thạch Thiết Lam.
Thạch Thiết Lam chạy vội tới, mặt đỏ bừng, giọng ồm ồm vì nghẹt mũi hỏi: “Ngươi thế nào ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-5/chuong-3-ho-mon-3.html.]
“Giờ thể hít thở bình thường .” Đào Yêu chỉ lá bùa giấy đang bịt mũi nàng.
Thạch Thiết Lam lập tức gỡ , hít một thật sâu, vội chạy đến kiểm tra mấy kẻ ngã xuống.
Sau khi thăm dò thở, xác nhận bọn họ chỉ đang ngủ, nàng mới thở phào.
“Tới khi trời sáng họ sẽ tỉnh .” Đào Yêu lắc đầu: “Lại lãng phí hai viên …”
Nàng bước qua đám đang ngủ, cổng trấn, khẽ giơ tay chạm lên cánh cửa.
Một luồng d.a.o động rối loạn mà chỉ nàng cảm nhận truyền đến lòng bàn tay, khiến khóe môi nàng khẽ cong lên: “Sắp .”
“Toang , toang thật ! Hai đứa cũng ngất luôn !”
Thạch Thiết Lam từ đằng chạy tới, hai tay xách hai sinh vật đang ngất lịm là Cổn Cổn và chuột tinh.
“Đồ vô tích sự. Có , mà chút t.h.u.ố.c cũng chịu nổi.” Đào Yêu trách mắng, bế Cổn Cổn vắt lên vai.
Thạch Thiết Lam buộc chuột tinh trở bên hông, chằm chằm cái túi vải Đào Yêu: “Ngươi dùng t.h.u.ố.c mê ? Trên đời gì loại t.h.u.ố.c mê nào ghê gớm ? Nhiều thế mà gục một lượt luôn!”
Đào Yêu lập tức kéo túi vải , ôm sát : “Ngươi ?”
“Muốn… , chỉ hỏi thế thôi.” Dù , mắt Thạch Thiết Lam vẫn liếc tới liếc lui cái túi: “Có thứ trong , giang hồ cũng đỡ gặp rắc rối.”
“Một viên, một ngàn lượng.” Đào Yêu nheo mắt : “Vàng.”
Thạch Thiết Lam bĩu môi, xách con chuột tinh đeo bên hông lên: “Dùng thứ đổi một viên ?”
“Các từ chưởng môn đến tử quét sân của phái Tam Nguy cộng còn đáng giá bằng một viên t.h.u.ố.c của .”
“Miệng lưỡi ngươi thật độc ác!”
“Cứ xem như ngươi đang khen .”
“Vì khiến bọn họ ngất xỉu hết ?”
“Người nhiều miệng lắm, những chuyện nên thấy thì nhất đừng để họ thấy.”
“Vậy tức là g.i.ế.c mà vẫn bịt miệng?”
“Chẳng ? Đợi thêm chút nữa là với ngươi thể dễ dàng trong tìm kẻ còn nợ tiền chúng .”
Đào Yêu xuống, vỗ vỗ chỗ đất trống bên cạnh: “Ngồi .”
“Thật sự ?”
Thạch Thiết Lam nửa tin nửa ngờ đưa tay sờ thử, quả nhiên cảm giác lạnh lẽo và cứng rắn như tường đồng vách sắt khác hẳn, cánh cửa vô hình dường như mềm nhiều ?!
“Chuyện khiến bao nhiêu bó tay, chỉ vài hũ rượu là giải quyết thật ?!”
Thạch Thiết Lam xuống cạnh nàng, liếc mắt đ.á.n.h giá nàng một lượt từ xuống : “Các tạp dịch ở Tư phủ các … thật sự việc ‘tạp’ đến thế ?”
Nàng còn nhớ Liễu Công Tử cũng từng tự xưng là tạp dịch của Tư phủ, mà pháp thuật “rút đất thành thước” của y khiến nàng há hốc mồm vì kinh ngạc. Đến tạp dịch còn như , chẳng trách hai vị thiếu gia nào cũng bất thường.
“Sau khi khoe khoang chuyện giang hồ, ngươi thêm một chuyện hiếm thấy để kể. nhất đừng ngoài, dù cũng là thích sống kín tiếng.”
Đào Yêu mỉm , ánh mắt liếc về phía vết bớt hình rắn bắp tay của Thạch Thiết Lam. Trong ánh bình minh, con rắn nhỏ càng thêm sống động như thật.
“Biết , , bậy . còn đợi bao lâu nữa mới ?”
“Sau khi mặt trời mọc.”
“Yêu quái trong trấn thật sự chuốc say ?”
“Ừ.”
“Rốt cuộc là yêu quái gì ? Tại ? Nó bệnh ?”
“ là bệnh.”
“Hả?”
“Dù tiền thù lao của ngươi cũng hy vọng lấy , cái hộp tro cốt cũng thể đưa đến nơi cần đến .”
“Ngươi đừng lừa đấy! Ta vất vả đến trấn Long Vỹ là để đưa tro cốt, ai mà ngờ nửa đường gặp đại thiếu gia xui xẻo nhà các , mới là vô tội nhất trong cả sự việc !”
“Phái Tam Nguy các cũng nhận hộ tống kiểu ?”
“Cũng tính là một phần... coi như lo hậu sự … haiz, chuyện thì dài lắm, thôi nhắc nữa. Tóm đó là cái xui lớn thứ hai mà gặp. nhờ xem , rõ ràng bảo năm nay sẽ đổi vận, phát tài cơ mà!”
“Vậy thì chứng tỏ đó xem chuẩn. Nghe qua thì việc ăn của các cũng khá đa dạng, chắc cũng thiếu khách lắm, túng đến ?”
“Đâu vụ ăn nào cũng kiếm tiền, lúc còn bù lỗ chứ. Không ai cũng may mắn như các ngươi, nhà quyền quý ăn ngon mặc , thuận buồm xuôi gió. Ngươi , nhị thiếu gia nhà ngươi mở miệng là lấy linh chi ngàn năm thù lao cho con chuột thúi đấy! là phung phí quá thể!”
“Hắn hào phóng đến thế cơ ?! Ta chỉ vỡ một cái thùng rách mà còn định trừ tiền công của đấy!”
“Vậy chắc chắn là ưa ngươi . Miệng ngươi ác như thế, mặt lưng chắc cũng c.h.ử.i ít nhỉ?”
“Ấy… , từng mắng .”
“Ma mới tin!”
Hai cô gái cứ thế trò chuyện vu vơ, bầu trời dần sáng rõ, hương rượu nồng đậm lan tỏa khắp bốn phía.
Cánh cửa vô hình tưởng như kiên cố như thành đồng vách sắt , “cuộc tấn công” đơn giản đến ngờ , đang dần dần lung lay sụp đổ.
Một vầng thái dương đỏ rực từ từ nhô lên lưng Đào Yêu và Thạch Thiết Lam. Một ngày mới bắt đầu giữa tiếng ngáy vang rền khắp nơi.