Bách Yêu Phổ 5 - Chương 3: Hữu khuyết 3

Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:51:11
Lượt xem: 74

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Liễu Công Tử mồm quạ, gì trúng nấy.

Đồ ăn ở Nhân giới thật kỳ quặc, hôm uống bao nhiêu rượu vẫn ngủ thẳng giấc tới sáng, húp canh gặp chuyện…

Đào Yêu chui khỏi chăn, dụi mắt mãi mở nổi, ngây một lát mới dần tỉnh táo . Bên ngoài, lửa vẫn cháy bập bùng, ánh lửa chiếu lên vải lều trắng toát khiến thấy an tâm. Nàng lắc đầu, mơ màng chui ngoài.

Tiếng ngáy vang trời từ lều bên cạnh vọng tới, chắc bọn đang ngủ say như c.h.ế.t.

Trước ba đống lửa, Tiểu Xuyên mặc thêm áo khoác dày, xếp bằng, một tay chống cằm, một tay cầm cây sắt ngắn thể vũ khí, đầu gật gù như gà mổ thóc. Bên cạnh, Tư Cuồng Lan đang rót nước nóng từ ấm lửa ly, trong khí khô hanh thoang thoảng mùi .

Quả nhiên ngủ…

Cũng , tin cây sắt của Tiểu Xuyên, đối mặt với bất kỳ nguy hiểm nào, chỉ tin chính .

Nghe thấy động tĩnh, Tư Cuồng Lan đầu, cũng chẳng gì. Đào Yêu cũng chẳng bận tâm đến , rón rén về phía lều, định nhanh chóng tìm chỗ “giải quyết nhu cầu cấp bách”.

Đi mấy chục bước, ánh lửa chiếu tới nữa, nàng vẫn hài lòng, bước thêm vài chục bước nữa, xuống một vùng trũng bao quanh bốn phía, lúc mới yên tâm. Vừa ở đó một gốc cây khô đổ từ bao giờ rõ, nàng chen khe giữa cây và vách đá, cuối cùng cũng thể an tâm xuống.

Nửa đêm trong sa mạc lẽ vì quá yên tĩnh, nên khiến cảm thấy cũng tiếng động lạ. Ngoài tiếng gió rít từng cơn như than, mặt đất thỉnh thoảng vang lên tiếng sột soạt, như thể thứ gì đó đang chạy qua thật nhanh, hoặc đang bò lung tung lớp cát. Trăng khuất, trời cũng chỉ còn lác đác vài ngôi, bóng tối mênh m.ô.n.g khiến thứ như bóp nghẹt trong một thứ áp lực căng thẳng khó tả.

“Ngôi làng một đêm hóa thành phế tích, còn c.h.ế.t bao nhiêu !”

“Là mấy cái đèn quỷ mặt cứ trôi lơ lửng khắp nơi!”

Trong đầu Đào Yêu bất chợt hiện lên câu chuyện khi ngủ mà Tiểu Xuyên kể, dù nàng vốn can đảm, lúc đặt cảnh thực tế vẫn khỏi lạnh sống lưng, liên tục đầu xung quanh, cứ như thể giây tiếp theo sẽ quái vật nào đó nhảy từ trong bóng tối.

Tất cả là do tham ăn, nếu ăn nhiều canh như thế thì giờ đến nỗi “giải quyết” giữa đêm thế

quan trọng nhất là, tuyệt đối thể để mấy tên lắm lời nàng đang trong cảnh ngộ hổ thế ! Cũng thể để lộ chút sợ hãi nào! Nói thì gì đáng sợ chứ, đến chuyện “đèn quỷ” tồn tại , cho dù thật sự thì cũng chẳng nàng! Cho nên bình tĩnh , tự dọa là điều ngu ngốc nhất.

Nghĩ như thế, lòng nàng cũng dần định trở .

Chẳng qua là… trong sa mạc loài côn trùng bay nào ngủ ? Sao nàng cứ cảm giác thứ gì đó bay qua bay đầu ? Nàng cau mày, khó chịu đưa tay xua xua, nhưng hình như chẳng gì cả.

Chẳng lẽ là ảo giác vì tỉnh ngủ? Không đúng, cái gì đó lướt qua đầu nàng. Lần cảm giác va chạm thật.

Nàng nhíu mày ngẩng đầu, một đôi chân, trông vẻ là của con , còn mang giày vải đen, lơ lửng giữa trung, lên lên xuống xuống, đầu ngón chân thi thoảng chạm đầu nàng. Theo chân lên , là một , mặt nàng tái xanh.

Người đó nghiêng đầu, cúi xuống nàng. Khi ánh mắt hai bên cuối cùng chạm , nhe răng với nàng.

Mẹ ơi, ma!!

Tất cả , kể cả đang ngủ ngủ, đều thấy một tiếng hét chói tai kinh thiên động địa.

Người đến hiện trường nhanh nhất tất nhiên là Tư Cuồng Lan, tay cầm thanh Huyết kiếm tuốt khỏi vỏ. cảnh tượng thấy khác với tưởng tượng… Một thiếu niên ăn mặc như đạo sĩ đang Đào Yêu túm cổ áo, mắt tím mũi sưng, rên cầu xin: “Ta thật sự cố ý mà!”

“Không cố ý mà ngươi còn cố tình lượn lờ đầu ?” Đào Yêu đ.ấ.m một cú: “Nửa đêm nửa hôm, một thằng con trai lén con gái vệ sinh, dâm tặc thì là gì? Đánh c.h.ế.t ngươi cũng chẳng oan!”

“Ta chẳng thấy gì hết á!” Thiếu niên mắt sưng tím, tội nghiệp gần : “Mắt kém lắm, mãi mới thấy phía ánh lửa, khó khăn lắm mới trôi gần, đến khi tới nơi mới phát hiện bên ngươi… , ngươi đang .”

“Nói dối!” Đào Yêu giơ nắm đấm: “Rõ ràng ngươi còn với bằng ánh mắt đắn!”

“Đừng đ.á.n.h nữa, van ngươi đấy, đ.á.n.h nữa thật sự c.h.ế.t mất.” Thiếu niên chắp tay cầu xin: “Ta chỉ là thấy ở đây thì mừng quá thôi, ngờ nụ chân thành của ngươi hiểu lầm như . Ta thề với trời, nếu nửa phần tà niệm với ngươi, trời đ.á.n.h sét giáng, đời đời c.h.ế.t thảm! Hơn nữa mắt thật sự kém, đừng trộm, bây giờ mặt ngươi thế nào còn chẳng rõ.”

Đào Yêu thề độc như , mới nửa tin nửa ngờ hạ nắm đ.ấ.m xuống, giơ tay vẫy vẫy mặt .

“Ta mù hẳn, nhưng chỉ lờ mờ bóng sáng thôi, ngươi đừng thử nữa.” Hắn vẻ thật thà đáp.

Lời còn dứt, một viên đá nhỏ bay vèo qua đỉnh đầu hề gây tiếng động. Hắn phản ứng gì, rõ ràng là chẳng thấy viên đá từ tới .

“Mắt đúng là dùng .” Tư Cuồng Lan xoa tay, thu kiếm vỏ: “Chắc là dối.”

“Hừ, nếu dối, móc mắt !” Đào Yêu hậm hực , tay đang túm áo thiếu niên cũng vô thức thả .

“Cô nương ơi!! Đừng buông tay!!” Thiếu niên lập tức hoảng hốt, để khỏi bay lên, liều mạng ôm chặt lấy eo Đào Yêu.

Tất nhiên ăn một trận đòn tơi tả nữa, dù gào ngừng, vẫn sống c.h.ế.t buông tay.

“Đây là trò gì thế?” Liễu Công Tử dụi mắt tới, nửa mê nửa tỉnh cảnh mắt: “Cái gì mà ôm Đào Yêu chặt thế ?”

“Trông giống ?” Ma Nha mặt ngơ ngác như mộng du, trong lòng còn ôm theo Cổn Cổn với biểu cảm y hệt.

“Là đàn ông ?” Tư Tĩnh Uyên ngáp một cái.

“Ái chà, rốt cuộc là chuyện gì ?” Tiểu Xuyên vẻ mặt sốt ruột.

“Các ngươi bằng đợi c.h.ế.t luôn hẵng !” Đào Yêu gào lên: “Còn mau giúp gỡ !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-5/chuong-3-huu-khuyet-3.html.]

Lúc mới ào ào xông tới, bảy tay tám chân kéo thiếu niên xuống. Thiếu niên chẳng buồn quan tâm đang bám ai, cứ túm lấy cánh tay gần nhất, khẩn thiết van xin: “Các vị hùng, kẻ , ơn đừng buông tay! Ta vất vả lắm mới trôi tới đây, nếu buông tay bay mất! Mà nếu bay lên cao hơn chút nữa là nữa !”

Hiện trường hỗn loạn hết sức.

Chỉ Tư Cuồng Lan : “Mang chỗ lửa tiếp.”

Cuối cùng cũng thoát , Đào Yêu chỉ về đống lửa xa: “Lôi qua đó mau! Ta rõ rốt cuộc là thứ quỷ quái gì!”

Dù bọn họ gì, thiếu niên vẫn nhất quyết ôm c.h.ặ.t t.a.y Liễu Công Tử với Tư Tĩnh Uyên, như thể ôm hai bó rơm cứu mạng, để mặc họ xốc về phía lửa trại.

Khi ánh lửa rốt cuộc rọi rõ gương mặt thiếu niên, Đào Yêu sửng sốt, chỉ kinh ngạc: “Là ngươi?”

Thiếu niên đ.á.n.h bầm dập cũng ngẩn : “Ngươi quen ?”

“Lúc Trấn Long Vỹ phong tỏa, đạo sĩ ở ngoài trấn phép trừ yêu chẳng là ngươi ?” Đào Yêu nhớ rõ cái gã mà dân chúng Trấn Long Vỹ gửi gắm kỳ vọng, nhưng thực chẳng tác dụng gì cả.

“Là !” Thiếu niên gật đầu lia lịa, giọng vô cùng kích động: “Không ngờ gặp quen, mà, kẻ !”

Tư Tĩnh Uyên hất cằm về phía : “Bị đ.á.n.h thành thế mà ngươi còn nhận ?”

“Ngươi đ.á.n.h thành thế nào cũng nhận .” Đào Yêu liếc một cái, quan sát thiếu niên: “Trước đây còn lắm ? Sao giờ lơ lửng như hồn ma ?”

Tiểu Xuyên biến sắc, vội vàng dịch sát về phía Tư Cuồng Lan, khẽ : “Chẳng lẽ gặp thứ gì bẩn thỉu…”

“Ta bẩn!” Thiếu niên cực kỳ thính tai: “Ta chỉ gặp rắc rối thôi. Mọi thể giúp , đừng để bay . Vừa thật sự sợ tìm ai, nơi rộng hoang, giữa đêm khuya . May mà tận sốn, mơ hồ trông thấy ánh lửa của các , mới liều mạng trôi tới cầu cứu!”

Ma Nha gãi đầu: “Lạ thật, từng thấy nào thể trôi lơ lửng, lông vũ liễu bay.” Hắn khều Đào Yêu: “Là Yêu quái ?”

Đào Yêu lắc đầu: “Có hô hấp, nhiệt, yêu khí… hình như đúng là thường.”

“Thế thì thể chứ!” Liễu Công Tử nhăn mặt, đẩy Tư Tĩnh Uyên xa thiếu niên một chút: “Ngươi đừng ôm chặt như nữa ? Tay sắp gãy ! Ôm một thôi ?”

“Xin , nhưng thể buông tay… thật sự thể!” Thiếu niên bất đắc dĩ đáp, càng siết chặt cánh tay hai .

Tư Cuồng Lan chỉ lều: “Ở đó mấy tảng đá lớn, dùng dây buộc , chắc là trôi .”

Tiểu Xuyên tuy bất an, nhưng vẫn lập tức theo lời Tư Cuồng Lan, khiêng mấy tảng đá từ lều tới bên đống lửa, lấy một cuộn dây gai bền chắc từ hành lý . Tư Cuồng Lan đích tay, cột chắc đá eo thiếu niên, chiều dài dây đủ để thể chạm chân xuống đất.

“Thật sự cảm ơn các vị nhiều!” Thiếu niên cảm kích siết lấy dây thừng bên hông: “Nếu các vị, giờ cũng chẳng trôi dạt đến .”

“Rốt cuộc… ngươi là cái gì?” Đào Yêu vòng quanh ba vòng, cau mày hỏi: “Dám dối, sẽ cắt dây ngay lập tức!”

“Giống như các ngươi, chỉ là kẻ qua đường thôi.” Hắn khổ sở đáp: “Là do nhiều chuyện, lúc ngang trấn Long Vỹ thì dân làng ở đó cầu xin giúp hàng yêu. Ta thấy họ lo lắng, cảm nhận yêu khí ở trấn nên mới ở giúp. Kết quả chẳng giúp gì, còn lãng phí mất mấy ngày. Nếu thẳng đến khách điếm Hữu Khuyết như định thì giờ chắc đến nơi . Haiz…”

Mọi ngẩn , cũng định đến khách điếm Hữu Khuyết?

“Ngươi cũng tới khách điếm đó?” Đào Yêu tò mò hỏi: “Đến gì?”

“Một bạn cũ đang đợi ở đó, hẹn từ .” Thiếu niên thở dài: “Giờ thì phiền , đến cả phương hướng của khách điếm cũng rõ.”

Nói đoạn, bất ngờ ôm ngực, ho khan dữ dội, trông đau đớn: “Thân thể rõ ràng chịu nổi nữa đ.á.n.h nhiều quá… …”

Còn hết, nhắm mắt , cả ngã xuống mặt Đào Yêu. Nói “ngã” cũng hẳn đúng, thực là nhờ sức nặng của tảng đá mà kéo xuống đất, nhưng tư thế thì giống ngã quỵ. Lúc ngã còn cố tình nắm chặt lấy cổ chân Đào Yêu, giống hệt hấp hối đang trăn trối câu cuối: “Ta… đến khách điếm Hữu Khuyết…”

Nói xong, đầu lệch sang một bên, còn động tĩnh gì nữa.

Đào Yêu chợt thấy khựng .

“A! Đào Yêu, ngươi đ.á.n.h c.h.ế.t ?!” Ma Nha hoảng hốt la lên.

“Làm gì ai dễ c.h.ế.t chứ!” Đào Yêu vội vàng xổm xuống bắt mạch .

“Ta thấy ngươi tay cũng nhẹ gì.” Tư Cuồng Lan lạnh nhạt tiếp lời.

“Nếu thật, mà ngươi đ.á.n.h c.h.ế.t thì… trời ơi!” Liễu Công Tử che miệng lùi một bước, như thể sét sắp đ.á.n.h trúng Đào Yêu.

“Câm hết cho !” Đào Yêu trừng mắt quát bọn họ: “Hắn vẫn còn thở.”

“Vậy thì…” Tư Tĩnh Uyên khó xử cái thứ rắc rối từ trời rơi xuống: “Giờ xử lý thế nào? Chưa kịp bất tỉnh . tình hình , Đào , e là ngươi chịu trách nhiệm chính .”

“Nửa đêm lơ lửng đầu khác thì ai mà đ.á.n.h chứ!” Đào Yêu tức tối , nhưng dù thì những vết thương mới đúng là nàng gây , chối cũng .

Vứt ở đây chờ c.h.ế.t thì cũng xong… Trầm ngâm một lát, Đào Yêu nghiến răng : “Mặc kệ! Đưa đến khách điếm Hữu Khuyết !”

 

Loading...