Bách Yêu Phổ 5 - Chương 3: Liên Vỹ 3
Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:50:41
Lượt xem: 60
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hoàng cung trong một thành gọi là Trường An, nhưng với nàng thì Trường An thật sự quá xa, mà khi mấy nhầm đường, cách càng xa hơn.
Nàng bệt một tảng đá vỡ ven đường, xoa đôi chân mỏi nhừ than thở. Những lúc như thế nàng thấy ganh tỵ với đám Yêu quái khác, nhất là những kẻ thể bay một lèo ngàn dặm. Còn bản nàng, khi trở thành “Thần Giữ Cửa” thực thụ thì chỉ thể tồn tại hình dạng con . Dẫu thể nàng mạnh mẽ hơn phàm, nhưng cũng thể chịu nổi chuyện bộ suốt ngày suốt đêm.
Tại cưỡi ngựa? Nàng cũng cưỡi chứ! Trước đây trộm một con ngựa, mới trèo lên hất ngã, m.ô.n.g đập xuống đất đau gãy, kể còn la lên là “kẻ trộm ngựa” rượt đuổi suốt nửa dặm…
Tại thuê xe ngựa? Nghe dễ như nàng tiền . Bài học đầu tiên khi đặt chân đến nhân gian, là ở đây thứ gì cũng cần tiền, từ ăn uống, mặc đồ cho đến ở và , thứ gì là miễn phí. May mà nàng vốn là một gốc cỏ, chỉ cần uống chút nước là đủ no, nếu thì giấc mộng vinh hoa phú quý kịp chạm tới c.h.ế.t đói dọc đường , quả thật quá mất mặt.
Tính đến nhân gian gần nửa năm, phí hoài cả mùa xuân và mùa hè. Gió thu vùng đất cằn cỗi thổi lên mặt như roi quất, nhưng nàng vẫn thể tự an ủi : “Không , , mới chỉ nửa năm thôi, còn tận hai năm rưỡi nữa mà, hai năm rưỡi… dù bò thì cũng sẽ tới Trường An thôi.”
Đằng vang lên tiếng kẽo kẹt, một đàn ông dính đầy bụi đất đang gắng sức kéo một chiếc xe gỗ, xe một phụ nữ bế hai đứa trẻ, kèm theo một đống hành lý lỉnh kỉnh. Trẻ con lóc ngừng, đòi ăn. Người phụ nữ mặt mày lo âu, tìm mãi mới moi nửa cái bánh bao khô cứng, cẩn thận bẻ vụn đút cho con ăn, còn bản thì nỡ ăn một miếng. lẽ vì bánh quá khó ăn nên bọn trẻ vẫn . Người đàn ông nhíu mày, lau mồ hôi an ủi: “Đến phía Nam là thôi, ở đó man tộc ức h.i.ế.p chúng nữa, ai cướp lương thực của nữa, cũng đói nữa, cố gắng thêm chút nữa.”
Tuy , nhưng giọng chẳng chút tin tưởng nào. Thế nhưng nếu như thế thì e rằng ngay cả sức bước tiếp cũng còn.
Dọc đường nàng gặp quá nhiều gia đình giống như thế. Ai nấy đều mệt mỏi, gồng gánh cả nhà rời xứ mà . Có lúc còn gặp cả quân đội nhân gian, đội thì vội vã kéo thẳng tiền tuyến, đội thì thua trận, mang theo binh lính thương lặng lẽ trở về. Dù thế nào, mỗi thấy những , trái tim nàng, trái tim từng một lòng “ nên đại sự”, nguội lạnh thêm một phần.
Tiên quan ưa phàm trần, bảo rằng phú quý nơi nhân gian chỉ là mây khói thoáng qua. Mây khói thì tạm bàn tới, nhưng chí ít cũng để nàng thấy phú quý chứ? Thế mà suốt dọc đường, thứ nàng thấy ngoài cảnh nghèo khổ cực nhọc thì là chiến loạn khắp nơi, thực sự quá khác xa với tưởng tượng của nàng.
… bảo nàng về thì thể. Trường An , nàng nhất định tới.
Hoàng cung chắc chắn khác với núi rừng hoang dã. Nàng tin chọn sai. Chỉ cần đến đó, chuyện sẽ lên thôi.
Thế nhưng, càng nóng lòng thì càng chẳng đến . Có lẽ do ông trời trừng phạt nàng vì dám con đường ai dám , hoặc lẽ chỉ đơn giản là nàng xui xẻo, tóm , hôm mà rẽ con đường bên trái thì , như gặp cái đám rắc rối .
Thực , nàng cơ hội tránh bọn họ mãi mãi. khổ nỗi nửa đường nàng . Không còn cách nào khác, thật sự là thể nổi nữa. Làm những yếu ớt đến thế chứ? Mười cả lớn lẫn nhỏ mà ngay cả cái hố cũng đào nổi.
Hai cô gái, chắc tầm mười sáu mười bảy tuổi, gầy. Tám đứa trẻ, từ bốn năm tuổi đến tám chín tuổi, đứa nào cũng nước mũi lòng thòng, mắt nhòe nước, vây quanh thành vòng tròn hỗn loạn. Hai cô gái đang đào hố đất trống, một cầm xẻng, một cầm thuổng. Có lẽ do đất quá cứng nên đào chật vật. Vài đứa lớn hơn thì phụ giúp, dùng bất cứ thứ gì thể đào mà cố sức xúc đất. Nhìn bọn trẻ mồ hôi đầm đìa thì thể đoán đào lâu , mà cái hố vẫn nông như thế, đến chôn ch.ó mèo còn đủ, huống hồ là chôn .
Bên cạnh là một chiếc xe gỗ cũ kỹ, bánh xe gần như rơi . Dưới lớp vải bố rách nát vàng vọt là một t.h.i t.h.ể cứng đờ.
Con bé nhỏ nhất bên mép hố, đôi mắt rưng rưng dõi theo từng hành động của bọn họ, giọng nghẹn ngào hỏi: “Mạc tỷ ơi, Hoắc đại thúc thật sự c.h.ế.t ? Người c.h.ế.t thật sự sẽ nữa ư?”
Cô gái đội khăn vải thô đầu dừng tay, ngẩng đầu lên, cố gắng nặn nụ an ủi: “Ừ. thúc sẽ ở trời chúng .”
Con bé khịt mũi mấy cái, bỗng bật nức nở: “Tại lên trời chứ? Lên trời thúc còn bánh nướng cho bọn nữa ? Mình thấy thúc , thúc còn thấy ?”
Một đứa , những đứa còn cũng lập tức truyền nhiễm, nối đuôi oà cả lên.
Trời u ám, gió thu lạnh lẽo. Giữa hoang mạc mênh m.ô.n.g là một nhóm phàm yếu ớt đến nỗi đào cái hố cũng xong. Bọn họ giống như những chiếc lá khô thể gió cuốn bất cứ lúc nào, trong cơn gió đầy cát, than t.h.ả.m thiết.
“Choang” một tiếng, cô gái thắt lưng bằng dải lụa đỏ sậm bất ngờ quăng mạnh chiếc thuổng xuống đất, hai mắt đỏ bừng, gào lên: “Ta nhất định g.i.ế.c !”
Nói định bỏ .
“Ngươi bình tĩnh !” Cô gái đội khăn vội vàng ôm chặt lấy eo nàng : “Hắn chạy biệt tăm , ngươi định g.i.ế.c ai chứ? Nếu lưng còn kẻ ác hơn nữa, chẳng chúng đào thêm một cái hố ?”
Nàng hiệu cho đám trẻ: “Còn mau giữ Hà tỷ của các ngươi !”
Lũ trẻ cuống cuồng lao đến, ôm lấy eo, lấy chân nàng , càng dữ hơn: “Hà tỷ đừng ! Kẻ còn dữ hơn ch.ó sói! Hoắc đại thúc c.h.ế.t , tỷ cũng sẽ c.h.ế.t mất!”
Lửa giận trong mắt cô gái tiêu tan quá nửa, cả mềm nhũn, khụy xuống đất. Nàng ôm mấy đứa nhỏ, c.ắ.n răng thật chặt…
Không để nước mắt rơi xuống.
Sao là một cảnh tượng chẳng chút liên quan gì đến phú quý vinh hoa nữa chứ, thậm chí còn khiến đau đầu hơn cả những cảnh đó.
“Tiếp tục đào , cố gắng khi trời tối để Hoắc đại thúc yên nghỉ.” Cô gái quấn khăn đầu vỗ vai bạn đồng hành.
“Ừ.” Chiếc xẻng vứt nhặt lên, tốc độ đào mộ nhanh hơn một chút so với lúc nãy, nhưng với tiến độ , kịp thành khi trời tối vẫn là điều gần như thể.
Nàng vốn bước chầm chậm ngang qua họ, nhưng đầu hai , rốt cuộc cũng chịu nổi khi thấy một việc vô cùng đơn giản biến thành chuyện lớn khó nhằn trong tay họ. Cái cảm giác … đại khái là như nhanh thấy kẻ chậm, nhịn kéo họ theo, rõ là chuyện bao đồng, nhưng nếu tay thì e rằng suốt dọc đường nàng sẽ cứ nghĩ mãi đến cảnh họ vất vả loay hoay, thật chẳng dễ chịu chút nào.
Thế nên, nàng .
Dưới ánh mắt kinh ngạc tột độ của bọn họ, nàng nhận lấy chiếc xẻng, “keng keng keng” đào liền một mạch. Đất đá tung bay, mà nàng thản nhiên như , chẳng đổ lấy một giọt mồ hôi.
Trước mười ánh mắt sững sờ, một cái huyệt đủ để Hoắc đại thúc yên nghỉ đào xong, thời gian cực kỳ ngắn ngủi.
Nàng thở một , đưa xẻng trả cho cô gái quấn khăn đầu.
Cô gái ngẩn , ngước nàng, cao hơn gần cả cái đầu, mãi một lúc mới hồn, buột miệng : “Cô nương… khỏe thật đó!”
Nàng lau vết bùn mặt, thành thật đáp: “Ta tốn bao nhiêu sức.”
Sự ngạc nhiên trong mắt bọn trẻ chuyển thành ngưỡng mộ trong chớp mắt. Nỗi buồn mơ hồ về cái c.h.ế.t cũng nàng gián đoạn.
“Tỷ giỏi thật đó ạ!”
“Tỷ cao quá !”
“Tỷ từ tới ạ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-5/chuong-3-lien-vy-3.html.]
Bị bao vây bởi ánh mắt ngây thơ chất phác khiến nàng phần quen. Suốt dọc đường, ngoại trừ thỉnh thoảng lén liếc lẩm bẩm “cao thật”, thì gần như chẳng ai đặc biệt chú ý đến nàng cả.
“Ngươi giúp chúng một việc lớn.” Cô gái thắt dây lưng đỏ cảm kích cúi thi lễ. Trong thời buổi lo cho còn xong thế , lạ giúp đỡ chẳng khác nào kỳ tích.
“Ồ.” Nàng chỉ chiếc xe gỗ: “Người là các ngươi chôn ?”
Họ gật đầu. Khi ánh mắt đang chờ nhập thổ, nỗi buồn lập tức trở .
Con thật phiền phức, c.h.ế.t còn đào huyệt, đào xong lấp . Không giống Yêu quái, lúc c.h.ế.t thường thì “soẹt” một cái là xong, hóa thành một luồng sáng, một cơn gió, vài hạt tro bụi. Có khi chỉ là một mùi hương thoảng qua, nhanh gọn, tiện lợi.
Nàng thêm lời nào, bước tới nâng t.h.i t.h.ể lên đặt trong huyệt. Động tác nhẹ nhàng, liền mạch. Sau đó, nàng nhận chiếc xẻng từ tay cô gái quấn khăn đầu, nhanh nhẹn lấp đất từ hai bên chất thành đống trở chỗ cũ.
Hai cô gái còn kịp hồn thì vội gọi bọn trẻ giúp. Lấp đất dẫu cũng dễ hơn đào, cùng , chẳng bao lâu xong, giữa mảnh đất hoang vắng, một ngôi mộ mới cao hơn mặt đất một chút thành hình.
Họ nhặt những hòn đá to nhỏ rải rác, xếp thành vòng tròn bao quanh.
“Dây lưng đỏ” dùng d.a.o nhỏ mang theo khắc mấy chữ “Mộ Hoắc đại thúc” lên phiến đá lớn nhất, cung kính đặt giữa.
Cô gái quấn khăn đầu lấy một hồ lô cũ, chắt rượu bên trong , đổ cẩn thận mộ phần.
Vái lạy, tế bái, lúc trời sập tối thì lễ tang kết thúc suôn sẻ.
Nàng phủi đất dính , xong việc , thể tiếp.
“Cô nương!”
“Dây lưng đỏ” gọi với theo: “Ngươi định ?”
Nàng gật đầu: “Còn đường.”
“Ta thấy ngươi giống bản xứ…” Cô gái hỏi: “Mạo hỏi một câu, ngươi định ?”
“Trường An.”
Trường An?
Hai cô gái , đảo mắt nàng nữa, đường xa đến thế, chẳng mang theo lấy một món hành lý?
“Trường An xa lắm đó!” Cô gái quấn khăn đầu mở to mắt nàng: “Ngươi… một thật ?”
“Ừ.” Nàng gật đầu, hỏi: “Các ngươi Trường An xa, từng đến đó ?”
Hai đồng loạt lắc đầu.
“Vậy đây.” Với những từng đến Trường An, vẻ cũng chẳng gì để thêm.
“Cô nương khoan !” Cô gái thắt lưng đỏ chặn nàng , nghiêm túc : “Có cũng đợi trời sáng hẵng . Nơi hoang vắng, ban đêm thường dã thú qua , một ngươi e là nguy hiểm.”
Dã thú ? Có con dã thú nào đ.á.n.h nàng chứ?
“Ta...”
“ đó, nguy hiểm lắm!” Cô gái đội khăn vải để nàng kịp phân trần, kéo tay nàng : “Hay là về nhà bọn ở tạm một đêm, sáng mai hẵng khởi hành cũng muộn.”
“Ngươi giúp bọn việc lớn như , bọn chẳng gì báo đáp, ít nhất cũng mời ngươi ăn một bữa cơm.” Cô gái thắt lưng đỏ chân thành, còn đầu hỏi đám trẻ: “Mời vị tỷ tỷ về nhà ăn cơm, ?”
“Được !”
“Tỷ tỷ, bọn mời tỷ ăn cơm ?”
“Tỷ tỷ về nhà bọn mà, cơm Hà tỷ nấu ngon lắm đó!”
Đám trẻ xúm , gần như đeo cả lên nàng. Trời ơi, ồn đến đau cả đầu!
Nếu , e là hôm nay khó mà thoát . Chi bằng gặp dã thú còn đỡ hơn, ít còn thể đ.ấ.m một phát cho bay cho xong chuyện... Rõ ràng, con nít còn phiền hơn cả dã thú.
“Vậy... .” Nàng chút bất đắc dĩ.
Một Yêu quái chỉ cần uống nước là no như nàng, thật sự chẳng mấy hứng thú với thức ăn của loài .
Đám trẻ vui mừng khôn xiết, kéo tay nàng thẳng về phía . Hai cô gái cũng vui, nhanh chóng thu dọn đồ đạc, kéo xe bò về một hướng nào đó.
“Nhà bọn ở trấn Long Vỹ gần đây thôi, tới liền .”
“À đúng , tên là Hà Đông Lai, nàng là Mạc Tiểu Vận, xin hỏi cô nương quý danh là chi?”
“Ta... tên là...” Hộ Môn thì gì tên. Trong sổ sách thiên giới ghi là “Hộ Môn Nhất”, “Hộ Môn Nhị”, “Hộ Môn Tam”, chắc tu vi trò mới ban cho cái danh hiệu gì đó kiểu “Tiên quan gì đó”. Nếu bỏ thì nàng giờ chắc là “Hộ Môn một trăm mấy mươi” chứ, mà chán. May lúc đó đám trẻ cứ “ ” ríu rít bên tai, nàng bèn dứt khoát trả lời: “Ta tên là A Hảo.”
Nàng mãi mãi quên đêm đó, cái đêm nàng trở thành “A Hảo”, ánh trăng lạnh cong cong treo giữa bầu trời, chiếc xe bò trống kêu kẽo kẹt hai cô gái đẩy trong đêm, tuy còn gánh theo một cái xác lạnh cứng, nhưng bước chân vẫn nặng nề. Một đám trẻ ngây thơ, ríu rít ngừng kéo tay nàng qua mảnh đất gập ghềnh, như thể đang kéo theo một tia hy vọng hiếm hoi, sợ rằng sẽ vuột mất.
Thôi thì... ở một đêm thì ở một đêm , dù thời gian vẫn còn nhiều.