Bách Yêu Phổ 5 - Chương 3: Nguyệt Đồng 3
Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:51:18
Lượt xem: 70
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Như Ý! Như Ý!”
Tiếng của Tiểu Vương vang vọng khắp nơi. Dáng nó nhỏ nhắn, nhưng giọng cực kỳ to, ai mà ngờ một con cá thể ồn ào đến .
Nó đang ngủ trưa say sưa thì giật tỉnh dậy, mắt là gương mặt cáu kỉnh của ch.ó Hồ Tiểu Nhị, một nữa, nó ngủ trong ổ chó. Rõ ràng cho nó một cái giường, nhưng cứ ngủ nửa chừng là chạy ổ chó.
“Như Ý! Ngưu tẩu mang táo khô đến cho chúng ! Mau giúp một tay !” Giọng Tiểu Vương vang to hơn nữa.
Nó dụi mắt, vội vã nhảy khỏi ổ chó, đang định chạy ngoài thì Hồ Tiểu Nhị bên cạnh “gâu” một tiếng, lười biếng giơ chân ch.ó chỉ nó.
À, suýt nữa thì quên mất. Nó xoay , thành thục biến từ một “con hổ nhỏ ba chân” thành một bé gái năm tuổi, mặc áo hoa, tóc tết hai bên, khuôn mặt tròn trĩnh, đỏ ửng, tay chân đầy đủ, khỏe mạnh, đúng chuẩn một đứa trẻ loài .
Vào ở trong đạo quán Tùy Ý năm năm, bản lĩnh đầu tiên mà Hồ Đại Lực dạy nó là biến thành hình , che giấu yêu khí. Nó ngu ngốc, ba năm học , bốn năm thành thạo, giờ thuần thục đến mức thể tùy ý qua giữa hình yêu và hình . Tiểu Vương và Nam Cung mất đến mười năm mới luyện thành.
Nó vẫn nhớ đầu tiên biến hình thành công, bốn hai yêu trong quán còn tổ chức một buổi tiệc mừng cho nó. Không hiểu họ lấy những mảnh giấy sặc sỡ bỏ ống giấy kỳ lạ nào đó, đợi nó chú ý thì giật mạnh dây bên , giấy vụn lập tức như tuyết tung bay, phủ đầy cả nó. Nó dọa cho giật bắn, nhưng mấy thì ầm lên, chắc lúc họ vui lắm…
Không chỉ , rau quả trong vườn năm lớn hơn năm ngoái, họ cũng ăn mừng; Hồ Bất Náo cuối cùng nâng cục đá nặng ba trăm cân, họ ăn mừng; Hồ Bất Sầu chép xong một bài chữ dài, cũng ăn mừng; Hồ Bất Nan tham gia thi nhạc cụ dân gian đoạt giải, ăn mừng; Nam Cung sáng tác bài thơ vè đầu tiên, ăn mừng; thậm chí Tiểu Vương chỉ cần mua một cái áo , cũng ăn mừng…
Trên đời dường như chẳng chuyện gì là họ thể ăn mừng, chỉ cần họ thích.
Ngay cả cái tên của nó, thật với nó chẳng quan trọng gì. Sống trong cổ mộ bao nhiêu năm, chẳng ai tên, nhưng mỗi vẫn mang theo vận mệnh riêng. Thế nhưng Hồ Đại Lực và mấy thì đồng ý. Họ trong đạo quán Tùy Ý ngay cả hoa cỏ cũng tên, tên là lời chúc mộc mạc nhất, nhất định .
Nó một trong những nghề mưu sinh của đạo quán Tùy Ý là đặt tên. Thường thì cha ôm con đến nhờ Hồ Đại Lực, sẽ lắc đầu bấm tay tính toán, trích dẫn điển tích. Nếu Hồ Bất Sầu mặt, nàng sẽ tên đó lên giấy đỏ, chữ nàng . Nếu nàng , Hồ Đại Lực sẽ tự , nhưng vì chữ mà thường thấy áy náy, nên sẽ tặng thêm cho đứa nhỏ một món đồ do tự khắc, như hồ lô gỗ nhỏ hoặc kiếm đào.
tên của nó thì Hồ Đại Lực đặt, bởi Yêu quái là sinh linh tiếp nhận khí trời đất, nên để ông trời định đoạt. Tiểu Vương và Nam Cung cũng như .
Thế là nó theo chỉ dẫn, tùy ý vài con . Hồ Đại Lực tra theo , tìm trong một cuốn sách cổ, tìm đến trang, đến hàng. Khi chỉ hai chữ “Như Ý” sách, cả bọn bèn đồng loạt vỗ tay reo hò: “Tên quá! Bao nhiêu phúc khí trong đó!”
Có lẽ khí lúc đó lây sang, nó cũng thấy cái u ám từ khi sinh như xua một phần. Là một Hữu Khuyết, thể gắn với những thứ như “phúc khí” ? hai chữ như mang một chút điềm lành.
Tên , Hồ Đại Lực lấy một giỏ tre đựng đầy thẻ gỗ khắc họ, một trăm họ, rút một cái thì sẽ họ lẫn tên.
Nó rút một thẻ, chữ “Giả”. Giả Như Ý…
Tên mà cũng gọi là phúc khí ?!
Tất nhiên là ! Ai cũng thế. Hồ Bất Nan còn bảo họ quan trọng bằng tên. Tiểu Vương cũng an ủi nó: “Tên còn hơn cái tên Vương Quế Hoa của !” Còn Nam Cung, rõ ràng là nam yêu mà tên Phi Yến, cũng chẳng thể lý với ai.
Nó họ đều ý . ý cũng thắng ý trời. Đã là Hữu Khuyết thì ngay cả cái tên cũng trọn vẹn. họ lo lắng bù đắp cho , thôi thì… Giả Như Ý thì Giả Như Ý. Không cả.
Dù đây cũng là đạo quán Tùy Ý, sự tùy ý.
Ngày , khi nó cầm tờ giấy đỏ ghi tên , Hồ Đại Lực xoa đầu nó, hiền: “Sự đời thể như ý mãi, một nửa là lắm . Đó là điều luật đầu tiên của đạo quán Tùy Ý, con nhớ kỹ.”
“Sự đời thể như ý mãi, một nửa là lắm .” Nó ghi nhớ, nhưng chỉ là ghi nhớ thôi.
Điều luật thứ hai mà Hồ Đại Lực bắt nó nhớ, là: “Tuyệt đối dùng yêu lực với trong đạo quán Tùy Ý. Cho dù thấy gì, cũng đừng . Họ cần thiếu gì, chỉ cần gì là đủ.”
Nó cũng nhớ kỹ điều đó.
“Như Ý!!!” Giọng Tiểu Vương vang lên như sấm.
Nó cuống quýt chạy ngoài, từ xa ngửi thấy mùi thơm ngọt ngào quen thuộc lan trong khí.
Ngưu tẩu là một trong ít thường xuyên đến đạo quán Tùy Ý. Ngoài những dân quanh vùng thỉnh thoảng tới xin bùa, đặt tên, xem phong thủy… thì một đạo quán nhỏ bé, chẳng mấy ai đến như đạo quán Tùy Ý, vốn cũng chẳng bao nhiêu khách. Ngưu tẩu là ngoại lệ.
Nàng sống ở ngôi làng cách đạo quán Tùy Ý vài dặm. Phu quân là một thợ đá chút tiếng tăm, cuộc sống tệ. Năm xưa Hồ Đại Lực từng giúp đỡ họ một chuyện, tuy rằng nhận tiền công, nhưng Ngưu tẩu vốn là trọng tình nghĩa, nên vẫn luôn nhớ ơn. Vì thường mang chút đồ ăn tự , kim chỉ may vá đến tặng cho đạo quán Tùy Ý. Thấy áo quần họ phơi chỗ rách, nàng sẽ chủ động vá giúp, đường kim mũi chỉ của nàng hơn Hồ Bất Sầu nhiều. Có lúc thấy mấy trong quán chẳng mấy chữ mà rối tung cả thư phòng, nàng còn nhịn nổi mà tự dọn dẹp.
Mọi ai cũng quý Ngưu tẩu, phụ nữ bụng và hiểu chuyện . Thậm chí còn dạy con trai nàng vài động tác rèn luyện thể. Lâu dần, đạo quán Tùy Ý trở thành chốn quen thuộc thứ hai ngoài nhà của bà.
Chớp mắt vài năm trôi qua, ngay cả một đứa thích , , cũng chẳng thiện với khác như nó cũng dần quen với sự mặt của Ngưu tẩu.
“Nhanh lên, mau bếp lấy mấy cái thúng đây, nhiều táo quá mất!” Vừa trông thấy nó, Tiểu Vương miệng ngừng nhai táo, lúng búng sai bảo, xong nhét thêm một quả miệng: “Ngọt quá chừng!”
“Ăn chậm thôi, còn nhiều mà.” Ngưu tẩu mỉm , khẽ gõ nhẹ lên sống mũi Tiểu Vương. Trong mắt nàng, Tiểu Vương chỉ là một cô nhóc tham ăn chừng mười lăm, mười sáu tuổi, ai mà con cá tuổi còn lớn hơn nàng gấp bao nhiêu ...
Ngưu tẩu quanh một lượt, hỏi: “Hôm nay chỉ ngươi với Như Ý ở nhà ?”
“Ừ, mấy đều ngoài kiếm tiền cả .” Tiểu Vương đáp cần nghĩ ngợi.
“Khi nào về ?”
“Không rõ nữa. cũng bốn, năm hôm , chắc sắp về . Ngưu tẩu tìm họ chuyện gì ?”
“Cũng chuyện gì gấp.” Ngưu tẩu , nhưng nét mặt ánh lên vẻ vui mừng, cuối cùng nhịn mà : “Tiểu Vương, sửa xong cây cột của nhà lão Đường bên cạnh !! Bây giờ y như mới luôn!!”
“Thật ? Sửa kiểu gì ?”
“Ta dùng phương pháp ‘vá khuyết’ mà. Cột nhà lão Đường chỉ mục nhẹ, dùng bay cạo chỗ hỏng thành hình tròn, gọt thẳng viền lỗ, dọn sạch mảnh vụn bên trong, tìm khối gỗ màu sắc và chất liệu gần giống để miếng vá, chèn chặt , thêm hồ và đinh sắt, cuối cùng phủ sơn lên là xong!”
“Ngưu tẩu, giỏi quá đấy, bây giờ thật sự thể việc thực thụ !”
“Ta cũng ngờ thuận tay đến , hì hì.”
“Đợi sư phụ bọn về nhất định cho họ tin vui ! Chúng ăn mừng cho tẩu!”
“Thôi thôi, cần gì ăn mừng. Ta chỉ vui trong lòng nên với các ngươi một tiếng thôi.”
“Phải ăn mừng chứ! Đây là chuyện vui mà! Nhất định mừng!”
Nó xách hai cái thúng tre bước tới, gần hết đoạn đối thoại của hai .
Ngưu tẩu thích đến đạo quán Tùy Ý một phần cũng vì ở đây nàng tìm thấy niềm đam mê trong cuộc sống, trong một tình cờ, nàng thấy một quyển sách về kiến trúc trong thư phòng đạo quán. Tuy chỉ sơ sơ, đến cả thuộc một bài thơ cũng khó, mà mê mẩn quyển sách khô khan .
Bên trong là những bản vẽ kiến trúc, cái đơn giản, cái phức tạp, mà cứ như khắc sẵn lòng nàng, chỉ cần ngẫm nghĩ một lúc là hiểu ngay. Gặp chỗ nào hiểu, nàng sẽ tìm ngay đến Hồ Đại Lực để hỏi, vì từng tự tay cho Hồ Tiểu Nhị một căn nhà gỗ nhỏ. Tuy căn đó Hồ Tiểu Nhị vỗ một cái là sập, nhưng với công lực của Hồ Đại Lực, giảng giải cho Ngưu tẩu vẫn dư sức.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-5/chuong-3-nguyet-dong-3.html.]
Không bao lâu, Ngưu tẩu từ sách chuyển sang thực hành. Bắt đầu từ vẽ bản vẽ, trong đầu nàng lúc nào cũng tràn ngập những ý tưởng kỳ diệu. Hễ đặt bút vẽ là thành những ngôi nhà, tòa lâu kỳ thú, độc đáo. Hồ Đại Lực xem xong chỉ thở dài với : "Thế gian , duy chỉ ‘thiên phú’ là thể tranh luận. Ta khổ luyện cả đời, đến cái chuồng ch.ó còn dựng nổi, mà nàng đầy một năm hơn gấp bội."
Thỉnh thoảng cũng vẽ vài cái bản nháp, nhưng đều méo mó gì, còn Ngưu tẩu chỉ trong vòng tới một năm mà tay nghề vượt xa . Bản vẽ của nàng tỉ lệ chuẩn xác, mắt khiến khác ngưỡng mộ. Nếu cho thêm vài năm nữa, chừng thiên hạ thêm một cao nhân.
Mọi đều công nhận điều đó. Hồ Đại Lực còn tự bỏ tiền mua thêm mấy quyển sách kiến trúc mới về cho nàng, giúp nàng con đường trở thành đại tài nhân. Chỉ cần nàng đến, sách trong thư phòng đều thể tự do , bút mực giấy nghiên cũng tha hồ dùng. Có gì hiểu, chỉ cần trong quán , nhất định sẽ tận tình chỉ dạy.
Xuân hạ thu đông, bao nó thấy gương mặt chăm chú của Ngưu tẩu từ cửa sổ thư phòng, thấy nàng miệt mài vẽ bản vẽ, ghi chép ghi nhớ.
Trước từng đùa nàng rằng: "Đợi tẩu luyện thành bản lĩnh, sẽ cùng tướng công xưng danh ‘đôi vợ chồng thợ giỏi’, mới đúng là song phi song thành, cân tài cân sức đó!"
Trước những lời tán thưởng phần khoa trương, Ngưu tẩu chỉ ngốc nghếch , bảo rằng tướng công nàng để tâm đến những điều đó, chỉ cần mỗi ngày ăn cơm nàng nấu, thêm vài đứa con, là mãn nguyện .
May mắn , Ngưu tẩu từng dừng , giặt giũ, nấu ăn, việc nhà thiếu việc nào; còn việc học hành, rèn luyện trong đạo quán Tùy Ý cũng lơi lỏng. Cuối cùng, hôm nay nàng đem đến một tin vui, tuy chỉ là sửa một cây cột.
Nó cũng như những khác trong đạo quán Tùy Ý, lên tiếng chúc mừng Ngưu tẩu, vài lời dễ . cuối cùng cũng chỉ dừng ở ý nghĩ, vì nó vẫn quen với việc những lời dễ ; chỉ cần buột miệng ai thiếu cái gì, ai sắp gặp xui, là cố gắng lắm .
“Tiểu Như Ý, đây nào!” Ngưu tẩu trông thấy nó, thì vội vẫy gọi.
Nó lặng lẽ bước tới, đặt hai cái thúng xuống đất. Tiểu Vương lập tức bắt đầu bỏ táo thúng.
“Một tháng gặp, hình như ngươi cao lên đấy.” Ngưu tẩu xoa đầu nó trìu mến, lấy từ trong n.g.ự.c áo một đôi dây buộc tóc màu đỏ đan khéo: “Năm nay thấy mấy cô bé ngoài phố đều thích buộc loại , trông lắm, tiện tay mua cho ngươi một đôi.”
“Ôi chao, Ngưu tẩu thật chu đáo quá, tặng bao nhiêu táo mà còn mua quà cho Như Ý nhà nữa.” Tiểu Vương : “Lần thế nữa nhé.”
Ngưu tẩu đáp: “Đạo quán chỉ một Như Ý là bé gái, cũng xem như trông nó lớn lên, một sợi dây buộc tóc thì là gì.”
Nói xong, nàng kéo nó xuống bậc đá bên cạnh, cẩn thận buộc dây hai b.í.m tóc của nó, còn thắt thành nơ bướm .
Nó im để Ngưu tẩu chải chuốt, trong lòng cảm nhận sự quan tâm chất phác mà ấm áp . Nó thích Ngưu tẩu, phụ nữ giống như gió tháng ba, dịu dàng và ấm áp, lời hành động đều cẩn thận, nhẹ nhàng, tóc và áo lúc nào cũng thoảng hương thơm sạch sẽ.
“Xong .” Ngưu tẩu hài lòng đầu nó: “Tiểu Như Ý của chúng thật xinh .”
Nó gì, chỉ thầm tưởng tượng hình ảnh của lúc .
“Vẫn chẳng thích chuyện nhỉ.” Ngưu tẩu mỉm , khều nhẹ mũi nó, đưa mấy quả táo cho nó: “Ăn , ngọt lắm.”
Nó nhét hết miệng một lúc, giòn ngọt.
“Đứa trẻ ngoan.” Ngưu tẩu xoa đầu nó, mỉm : “Ăn nhiều một chút cho mau lớn, vài năm nữa thể học bản lĩnh với sư phụ .”
Không cần đợi vài năm, nó bắt đầu học , thậm chí vài bản lĩnh vốn chẳng cần học.
Ngưu tẩu dậy giúp Tiểu Vương, hai rôm rả chuyện trò. Nó lặng lẽ bóng lưng Ngưu tẩu, định gì đó nhưng cuối cùng vẫn cất lời.
Chiều hôm đó, Hồ Đại Lực dẫn ba đồ về trong bộ dạng phong trần bụi bặm, tình cờ gặp Ngưu tẩu, nàng sửa xong một cây cột, ai nấy đều vui như bắt báu vật, nhất định giữ nàng ăn cơm tối.
Nếu nhớ lầm, bữa cơm tối hôm là bữa ăn cuối cùng họ cùng ăn với Ngưu tẩu. Mấy tháng đó, bao nhiêu táo ngọt đều ăn hết sạch, còn Ngưu tẩu thì đến đạo quán Tùy Ý nữa.
Thỉnh thoảng, nó cổng, ngóng về hướng mà Ngưu tẩu thường đến. Mỗi ngày, nó vẫn lau chùi thư phòng thật sạch sẽ, dọn dẹp bàn sách cửa sổ vốn ngăn nắp, khi còn cắm một cành hoa mới hái chiếc bình gốm bàn. Dải ruy băng đỏ Ngưu tẩu tặng nó, vẫn buộc b.í.m tóc.
Cuối năm, Hồ Bất Sầu mang về tin tức của Ngưu tẩu, nàng lâu nay đến là vì đang mang thai. Cả nhà nàng đều vui, chờ đợi bao nhiêu năm cuối cùng cũng tin mừng. Giờ cả nhà lo lắng xen lẫn mừng rỡ, ngày nào cũng cẩn thận chăm sóc, ngay cả khi Ngưu tẩu ngoài dạo cũng ít nhất hai cùng, sợ nàng ngã va chạm gì, thế nên quả thật tiện đến đạo quán Tùy Ý nữa.
Lúc rời , Hồ Bất Sầu còn mua một chiếc khóa trường mệnh chợ tặng Ngưu tẩu quà mừng. Ngưu tẩu ngượng ngùng : “Cảm ơn ngươi vì còn nhớ đến , xa thế để đến thăm.” Hồ Bất Sầu trêu: “Thật chỉ là đến thăm tẩu mà còn xem cây cột tẩu giúp nhà hàng xóm sửa nữa cơ.” Ngưu tẩu ngượng hơn, thêm gì, dúi cho nàng một đống đồ ăn ngon, bảo mang về chia cho trong quán.
Ngưu tẩu thai đúng là chuyện đáng mừng, ai nấy đều nàng vui mừng. Hồ Đại Lực còn hứa đợi khi đứa nhỏ đời sẽ đặt cho nó một cái tên thật . Lúc cả nhà cùng vui vẻ ăn đồ nàng gửi tới, thì chỉ nó là thỉnh thoảng liếc về phía thư phòng, từ nay, ở góc quen thuộc bên cửa sổ, lẽ sẽ khó để thấy quen thuộc .
Sau đó, Ngưu tẩu sinh nở thuận lợi, hơn nữa còn sinh một đôi long phượng thai. Chồng nàng, thợ đá đó cả đời từng vui đến thế, tổ chức tiệc rượu suốt ba ngày liền, mời hết bà con lối xóm trong vùng. Hồ Đại Lực và mấy cũng đến dự, thực sự nghiêm túc chọn cho hai đứa nhỏ những cái tên mà ông cho là nhất. đó dùng, vì chồng của Ngưu tẩu mời một “thần toán” mà bà tin tưởng để đặt những cái tên cho là hơn.
Từ đó, Ngưu tẩu giống như một làn sương mù trong nắng sớm, dần dần tan biến khỏi đạo quán Tùy Ý.
Mãi đến một ngày mùa thu năm , Ngưu tẩu mang theo hai đứa trẻ và hai giỏ táo ngọt, bỗng nhiên xuất hiện mặt nó.
Lúc đó đúng lúc, trong quán chỉ một nó, Hồ Đại Lực nhận một mối ăn, dẫn ngoài kiếm tiền .
Đến một nơi mới lạ, hai đứa trẻ chạy nhảy rộn ràng trong đạo quán, Ngưu tẩu gọi thế nào cũng dừng , nàng áy náy với nó: “Hai con khỉ nhỏ đang tuổi nghịch ngợm, cũng may sư phụ các ngươi ở đây, thì phiền thanh tĩnh .”
Nó đóng gói táo : “Không , sư phụ đôi khi còn ồn hơn cả chúng nó.” Ngưu tẩu bật , theo thói quen xoa đầu nó: “Lại cao hơn .” Tất nhiên là cao hơn , nó tính toán dựa tốc độ phát triển của bình thường, mỗi năm cần cao thêm bao nhiêu, nó đều nắm rõ trong lòng.
Thu dọn xong, nó thấy Ngưu tẩu bế con, cửa sổ thư phòng, say mê trong, nơi chứa đựng bao nhiệt huyết và tò mò, từng khiến nàng say mê suốt một thời gian dài.
Sách giá vẫn ngay ngắn như xưa, nàng nhắm mắt cũng quyển yêu thích ở tầng nào. Bút mực giấy nghiên bàn vẫn ở chỗ cũ, cả những vết mực loang do nàng sơ ý để mặt bàn cũng còn rõ ràng.
Nó lặng lẽ phía , quấy rầy hồi ức của nàng.
Chỉ là… nó nhận , ánh mắt khi Ngưu tẩu con cái sáng rỡ, khi thư phòng ánh mắt cũng sáng rỡ, nhưng là hai loại ánh sáng khác .
Không qua bao lâu, đứa trẻ đột nhiên mẩy, oa một tiếng toáng lên, kéo Ngưu tẩu trở về từ thư phòng mà nàng từng bước .
Phát hiện nó lưng, Ngưu tẩu bất lực : “Chăm con là đấy, chẳng lúc nào rảnh tay. Ta về đây, đợi sư phụ và các sư sư tỷ ngươi về, nhớ chuyển lời giúp : năm táo chín, mang đến cho.”
Nó gật đầu, tiễn nàng và hai đứa nhỏ khỏi.
Bỗng, như sực nhớ điều gì, nó lập tức chạy thư phòng, ôm vài cuốn sách dày chạy theo Ngưu tẩu, đưa sách cho bà: “Sư phụ bảo đây là sách mua cho tẩu, mang về .”
Ngưu tẩu ngẩn , đặt đứa con đang bế xuống, định nhận lấy, nhưng giữa trung như chạm một bức tường vô hình, tay khựng từ từ rút về. Nàng gượng: “Tướng công thật thích mấy chuyện lắm. Lần chuyện cái cột nhà họ Đường phát hiện, bảo đó việc nên lo. Giờ trong nhà càng bận hơn, chắc chẳng còn thời gian mà nghiền ngẫm mấy thứ nữa. Những sách rẻ, để cầm về chỉ phí uổng, cứ để thư phòng , khác sẽ dùng tới.”
“Việc tẩu … đợi tướng công thích mới ?” Nó ngơ ngác hỏi.
Ngưu tẩu mỉm , véo má nó: “Như Ý còn nhỏ, chuyện lớn ngươi sẽ hiểu.”
Nó hiểu, vì nó còn nhỏ, mà là bởi mỗi ngày ở đạo quán Tùy Ý, nó đều thấy những kẻ sống theo ý , những việc thích. Rõ ràng là chuyện bản thích đến thế, tại chỉ vì khác thích mà ?
Nó ôm mấy quyển sách trao , bóng dáng Ngưu tẩu và hai đứa nhỏ dần khuất trong hoàng hôn ngoài cổng lớn.