Bách Yêu Phổ 5 - Chương 4: Ấn Tòng 4

Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:51:03
Lượt xem: 58

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nước hồ lúc rạng sáng chao đảo, còn giống tiếng hơn bất kỳ lúc nào khác.

Dưới ánh trăng nhợt nhạt, bốn lăn lộn rên rỉ như quỷ sói gào. Rõ ràng đ.á.n.h cho một trận thê thảm, kẻ mắt sưng vù, kẻ gãy răng, kẻ ôm lấy cánh tay gãy mà run lên cầm cập.

“Không do bọn nghĩ ... thật sự mà!” Gã gãy răng chỉ Uông công tử, hoảng hốt kêu lên: “Là do Uông công tử... là chủ ý của ! Cũng là tay !”

“Thật sự liên quan đến bọn !” Gã gãy tay sắp đến nơi: “Ta chẳng thứ gì , nhưng từng dính líu đến mạng ! Hôm đó là Uông công tử bảo dắt thử con ngựa mới dâng tặng, bọn mới theo đến đây. lúc thấy con ăn mày què chân cầm cái gì đó lên núi, Uông công tử dắt ngựa thôi thì chán c.h.ế.t, là đ.á.n.h cược xem thằng nhỏ què đó thể tự bơi từ hồ bờ .”

, đúng là như !” Gã mắt sưng vội vã phụ họa: “Bọn dám bịa chữ nào! Hôm đó đúng là như thế, là đề nghị của Uông công tử, bọn nào dám mất hứng, chỉ thể gật đầu đồng ý. Thật sự bọn chỉ phụ họa đ.á.n.h cược thôi, ném con ăn mày xuống hồ là Uông công tử!”

Bộp bộp bộp!

Tiếng nắm đ.ấ.m giáng thể, hóa cũng thể vang dội đến .

Ba “nhân chứng” mặt mũi bê bết máu, ngất lịm. Hắn lắc bàn tay tê rần, chỉ cần mạnh tay hơn chút nữa, bọn chúng khỏi cần tỉnh .

Uông công tử mặt cắt còn giọt máu, khoé miệng rỉ máu, bỏ chạy nhưng đôi chân vẫn lành lặn còn sai khiến, mềm nhũn như bùn.

Cuộc đời vốn ngập trong đặc quyền và ưu thế, quen với việc cao, nấy. Những kẻ từng xuất hiện mặt , hoặc là cúi đầu khom lưng, hoặc là nịnh nọt lấy lòng; chỉ cần hái trăng trời, ắt sẽ tranh trèo lên. Bị ăn đòn thì là đầu tiên.

“Ngươi... rốt cuộc ngươi là ai?” Hắn vốn giữ chút thể diện của một công tử quyền quý, nhưng thấy ba đồng bọn nam nhân áo đỏ mặt đ.á.n.h cho sống c.h.ế.t rõ, thể diện liền trôi tuột theo dòng nước tiểu sợ hãi mà vãi .

Người từng bước tới, cúi đầu , ánh trăng bạc rải xuống gương mặt vui giận , lạnh lẽo còn hơn cả sương tuyết rơi lưỡi dao.

“Có vẻ cũng chẳng cần hỏi ngươi vì nữa, ngươi tự , vì chán.” Giọng của bình thản, như thể đang chuyện chẳng liên quan gì đến .

“Nếu ngươi tiền, thể cho! Muốn bao nhiêu cứ ! Ta đều thể chi trả!” Theo nhận thức của Uông công tử, nhiều lắm chỉ là một tên liều mạng bắt cóc đòi tiền chuộc, chỉ là tên dùng yêu thuật và tay cực ác.

Hắn chẳng hề nhíu mày, vững chãi như pho tượng thần bất khả xâm phạm.

“Nàng đang một việc quan trọng.” Ánh mắt rơi xuống mặt hồ đang gợn sóng: “Chỉ còn một bước cuối cùng thôi.”

“Tráng sĩ... tráng sĩ, bao nhiêu tiền cũng ! Dù ngươi một nửa gia sản nhà , cha cũng sẵn sàng đưa! Chỉ cần ngươi thả về!”

“Ta vĩnh viễn thể nàng định lấy thứ gì .” Ánh mắt khẽ lay động, như hồ nước nghẹn : “Đôi cánh... vĩnh viễn thể bay lên nữa.”

Tựa như hai bức tranh chẳng liên quan đôi ghép với , rõ ràng đối mặt, nhưng chẳng ai thực sự đối phương gì.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-5/chuong-4-an-tong-4.html.]

“Ngươi là của con ăn mày đó ? Hay bạn bè gì của nó?” Giọng Uông công tử gấp đến méo mó: “Ta mà, sẽ đưa tiền! Hoặc là... hoặc là ngươi quan? Cha cũng lo !”

“Hỏa hoạn g.i.ế.c nàng , trọng thương trọng bệnh cũng .” Ánh mắt rời khỏi hồ nước, lạnh lùng dừng khuôn mặt vốn tuấn tú nay vặn vẹo vì sợ hãi: “Cuối cùng c.h.ế.t vì một trò đ.á.n.h cược vô vị.”

Một nơi nào đó trong lòng, hóa đau đến thể kìm nén từ lâu . Đôi cánh chỉ còn một bước nữa, vận mệnh chỉ còn một bước nữa, chỉ còn một bước nữa là sống thêm năm mươi năm, chỉ còn một bước nữa thôi, tất cả tai họa đều sẽ xảy , tiếc nuối, hóa còn đau hơn nỗi đau thể xác gấp bội.

“Chẳng chỉ là một con ăn mày thôi !!” Khi nỗi sợ và sự tuyệt vọng dâng đến cực điểm, Uông công tử bỗng gào lên như con thú cùng đường: “Mạng của bọn chúng vốn khác gì cỏ dại, chẳng đáng giá gì cả! Mỗi ngày đều loại như c.h.ế.t ngoài đường! Nó may mắn , một mạng hèn đổi lấy cả đời vinh hoa của ngươi! Còn thế nào nữa!! Nếu xảy chuyện gì, cha tuyệt đối sẽ tha cho ngươi !”

“Chúng cũng cược một ván .” Hắn nở nụ đầu tiên trong đêm nay: “Cược xem ngươi thể thấy mặt trời mọc ngày mai .”

Uông công tử khựng .

Gió dữ nổi lên, trời đất rung chuyển, mặt hồ phía như cũng yêu khí cho cuồng loạn, nước dâng cuồn cuộn. Cành cây gãy, lá rụng, đá vụn ven hồ đều cuốn lên giữa trung nện thẳng xuống . Hắn hoảng loạn nhắm tịt mắt, ôm đầu co rút cả , nào dám hé mắt lấy một .

Mãi đến khi Uông công tử cảm thấy xung quanh cuối cùng cũng yên , còn vật gì đập trúng nữa, mới từ từ dời tay, mở mắt .

Nam nhân áo đỏ chẳng thấy nữa, mặt chỉ một con mãng xà vảy đỏ, cặp mắt như máu, răng nanh như đao, đầu lưỡi đỏ rực lởn vởn bên đỉnh đầu , phát tiếng rít ghê rợn. Mỗi mảnh vảy đỏ ánh lên như luyện trong lửa, sắc đỏ chói lọi đến yêu dị, chỉ thôi thấy chói mắt đến mức như thể thể mù luôn.

“Uông công tử cược cược?” Mãng xà mở miệng, phun tiếng rành rọt.

Uông công tử ngơ ngác con mãng xà khổng lồ mắt, một sinh vật vượt khỏi nhận thức của . Cơ thể như rút sạch sinh khí trong thoáng chốc, chức năng đều đình trệ, chỉ còn mái tóc và hàng mi khẽ rung động trong thở khi nóng rực, khi lạnh băng của đối phương.

Thời gian như đông cứng ở khoảnh khắc .

Đột nhiên, mắt Uông công tử trợn tròn, bỗng phun một ngụm máu. Sau đó, cả mềm nhũn như cá c.h.ế.t rút xương, rũ rượi ngã vật xuống đất. Tay chân còn giật giật vài cái đầy bất cam, tắt thở bỏ mạng.

Mây đen ngày càng dày đặc, che khuất ánh trăng. Mặt hồ lặng ít, tiếng nỉ non vang vọng suốt từ nãy dường như cũng ngừng hẳn. Chỉ là mất ánh sáng, dù về hướng nào, cũng chỉ thấy đen kịt như vực sâu.

“Ngươi thua .” Hắn lạnh lùng t.h.i t.h.ể đất, vung đuôi quét một cái.

Trong bóng tối vang lên tiếng “bõm” nặng nề, âm thanh rơi xuống nước chẳng khác gì một hòn đá vô danh rơi “bõm” xuống hồ, chẳng chút tôn quý.

Tiếng sấm mơ hồ, từ tận chân trời vọng .

Hắn hít sâu một , phóng lên trung.

 

Loading...