Bách Yêu Phổ 5 - Chương 4: Hộ Môn 4
Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:50:37
Lượt xem: 82
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi ánh nắng chói chang một nữa bao phủ vạn vật, thì như Đào Yêu , “cánh cổng" gần như đẩy trấn Long Vỹ đến đường cùng cũng âm thầm mở .
Trong đời , Thạch Thiết Lam bao giờ kinh ngạc đến . Nàng vung tay loạn xạ, liên tục xác nhận mặt thật sự còn bất kỳ rào cản nào.
Đào Yêu cẩn thận tránh những đất, thong thả bước trấn. Cổn Cổn lúc tỉnh táo, chờ nữa bèn chạy vọt lên dẫn đường, chạy chí chóe hối thúc Đào Yêu nhanh lên.
Thạch Thiết Lam theo sát phía , đám xung quanh vẫn đang mê man, yên lòng hỏi: “Người bên ngoài là do ngươi họ ngất , còn trong đó thì ?”
“Lượng yêu lực đột ngột phóng thích trong thời gian ngắn dễ ảnh hưởng đến sinh vật sống xung quanh. Chỉ ngất thôi là may mắn .” Đào Yêu về phía , thấy Cổn Cổn đang chạy như bay về phía một căn nhà cũ nát còn mái: “May mà chỉ là loại yêu quái như nó.”
“Ngươi gì?”
“Không gì, mau tìm tiền của chúng … , .”
Lúc , ngoài tiếng gió thổi và tiếng động từ mấy họ, cả trấn Long Vỹ tĩnh lặng như c.h.ế.t, đến cả tiếng ngáy cũng chẳng còn.
Trước ngôi “nhà ma”, Đào Yêu quan sát cánh cửa gỗ phủ đầy dấu vết thời gian. Khi ánh mắt nàng dừng ở thứ trông như một nhánh cỏ dại gắn chính giữa cánh cửa, trong mắt hiện lên vài phần kính nể: “Chậc chậc, thật chịu đựng.”
Cùng lúc đó, Thạch Thiết Lam cũng ngây cánh cửa .
Cổn Cổn ngoài cửa, xông nhưng do dự, bèn dụi dụi chân Đào Yêu. Nàng bế nó lên đặt lên vai, vẫy tay gọi Thạch Thiết Lam: “Vào thôi.”
“Có thể thật ?” Nàng theo phản xạ lùi một bước: “Bên trong chắc chắn thứ đáng sợ!”
“Còn đáng sợ hơn chuyện ngươi lấy trăm lượng vàng ?!”
“Đi ! Vào !”
Đấy, khích lệ đúng lúc vẫn luôn hữu hiệu.
Vào cửa, bước sảnh chính, dọc đường xảy chuyện gì. Ngoài mấy vết nứt chấn động bên ngoài nứt tường, cùng những mảnh ngói gỗ vụn vương vãi khắp nơi, thì chỉ còn ánh nắng rọi thẳng từ nóc xuống. Căn nhà mái, ánh sáng đúng là thật, chẳng chút gì gọi là "nhà ma" nữa.
Tầng một, ai.
Tầng hai, cũng .
Tầng ba, tầng sáng nhất vì mái che, cũng một bóng . một cây đàn, đơn độc dựa nghiêng tường.
Đào Yêu cau mày, bước nhanh lên phía bế cây đàn lên, quả nhiên dây. Trái tim vốn vẫn bình lặng cũng đập nhanh thêm mấy nhịp.
“Không … ăn hết đấy chứ?” Con chuột tinh đang đeo bên hông Thạch Thiết Lam run rẩy vì lời suy đoán của chính .
“Không gở!” Thạch Thiết Lam đ.á.n.h nhẹ miệng nó.
Đào Yêu đặt cây đàn xuống, kiểm tra kỹ khắp nơi, vẫn thấy bóng dáng mấy họ . Cổn Cổn cam lòng, như ch.ó săn lục lọi từng ngóc ngách một.
“Có khi nào họ chạy thoát ngoài ?” Thạch Thiết Lam đoán.
“Họ bản lĩnh đó.” Đào Yêu quanh, trống trải đến mức chuyện cũng vọng tiếng vang.
“Mấy sống sờ sờ thể biến mất như thế chứ...”
Đột nhiên, Cổn Cổn bên cạnh hăng hái tru lên, phấn khích chạy vòng vòng quanh góc tường, còn dùng vuốt cào bới liên tục.
Có phát hiện! Đào Yêu vội chạy đến bên Cổn Cổn, nhưng thứ khiến nó phấn khích là gì? Ngoài khí thì chẳng thấy gì cả.
“Họ ở đây ?” Đào Yêu hỏi.
“Grao grao!” Cổn Cổn gật đầu lia lịa.
“Nó còn tỉnh rượu ?” Thạch Thiết Lam bước lên, giơ tay mò mẫm lung tung tường: “Có gì ?”
“Ngươi tưởng nó là loài hồ ly bình thường ?” Đào Yêu liếc nàng, ngẫm nghĩ chốc lát, bỗng giãn mày: “Yêu chướng? Thảo nào thấy …”
“Hả?”
“Trên ngươi đồng tiền cổ ? Ta cần chín mươi chín đồng!”
“Ta lấy cả đống tiền thế chứ…”
“À, quên mất ngươi còn nghèo hơn .”
Đào Yêu lắc đầu, chạy nhanh xuống lầu khỏi cửa, tìm đủ chín mươi chín đồng tiền từ những đang mê man bên ngoài. Nàng rải đồng tiền nơi ánh nắng rọi thẳng xuống, đợi đến khi tiền đồng nóng rực lên thì mới vội gom , chạy lên tầng ba, tung những đồng tiền nóng hổi lên cao. Chín mươi chín đồng tiền lập tức lời mà lơ lửng giữa trung. Nàng nhắm mắt bấm quyết, quát lớn một tiếng: “Phá!”
Những đồng tiền lập tức bay tứ phía như mưa hoa, thực sự là bay như đ.á.n.h tới chứ hề nhẹ nhàng.
Khi những đồng tiền đồng rơi xuống đất, lẽ là ảo giác, Đào Yêu một nữa khiến Thạch Thiết Lam kinh ngạc đến há hốc mồm. Nàng dường như thấy trong khí vang lên âm thanh "răng rắc" mơ hồ, như thể thứ gì đó đang vỡ nát.
Một luồng khí lạ lướt qua mặt họ, trong mắt như cát bụi mịn bay , Thạch Thiết Lam nhịn dụi mắt thật mạnh, mở mắt thì suýt chút nữa ngã xuống đất, đang ở trong biệt viện ? Sao mặt là vùng hoang mạc mênh m.ô.n.g đầy gió cát? Không xa đó còn một căn nhà nhỏ đơn sơ sân, nhà dường như mấy đang , tay cầm loan đao, ăn mặc như dị tộc, đang giằng co với ai đó.
còn kịp rõ gì ở phía đối diện, một cơn gió lạnh nữa thổi qua, nàng híp mắt mở , cảnh tượng mắt trở về đại sảnh của “nhà ma”.
“Đừng lo, lát nữa sẽ thôi.” Bên cạnh vang lên tiếng Đào Yêu.
“Hù c.h.ế.t ! Ngươi cái gì thế hả! Mắt gì ?!”
Thạch Thiết Lam chỉ cảm thấy cảnh tượng mắt đang liên tục chuyển đổi giữa thực và ảo, lúc thì là sa mạc, lúc là đại sảnh. Trong khoảnh khắc nàng hoa mắt đến mức suýt ói thì thế giới cuối cùng cũng định , vẫn là đại sảnh của ngôi “nhà ma” mái , chỉ là bây giờ thêm mấy nữa.
Vài đại hán ăn mặc kiểu dị tộc, dáng to lớn dữ tợn, mặt mũi hung ác, nào cũng cầm loan đao, đối diện với họ là một cô gái mặc áo giáp, hình cao lớn, đôi bên giằng co căng thẳng. Trong lòng cô gái còn ôm một con tin, ăn mặc giống đám dị tộc, nàng một tay bóp chiếc cổ mập mạp, tay cầm đoản đao dí sát tim, đất còn một đàn ông im như c.h.ế.t.
Thạch Thiết Lam cảm thấy sắp phát điên , đám là ai?! Ném mỗi đồng tiền mà lôi cả đám thế ư?!
Đào Yêu gì, chỉ lặng lẽ chằm chằm gương mặt mấy .
Thạch Thiết Lam cũng nhanh chóng nhận điều khác lạ. Khuôn mặt của vài kẻ lạ mặt bắt đầu lay động, từ thật hóa thành ảo, để lộ khuôn mặt khác giấu da thịt, là Tư Cuồng Lan, Liễu Công Tử, Ma Nha… còn đang đất là… Tư Tĩnh Uyên!
Không đúng, cả kẻ đang cô gái khống chế cũng khuôn mặt Tư Tĩnh Uyên?!
Chẳng bao lâu , gương mặt quen thuộc biến thành lạ, trở về, mấy đột nhiên xuất hiện đều ở trong một trạng thái quái dị và bất .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-5/chuong-4-ho-mon-4.html.]
“ là phiền toái!” Đào Yêu bước tới, lượt vỗ một cái lên bọn họ như phủi bụi.
Thạch Thiết Lam nàng cho choáng váng. Chỉ một cái vỗ, lớp vỏ cơ thể như khoác bên ngoài bọn họ lập tức hóa thành cát mịn, rơi xuống đất tan biến. Trước mặt nào còn đám dị tộc hung hãn , rõ ràng là của Tư phủ, bao gồm cả Tư Tĩnh Uyên đang đất.
Tất cả chuyện từ đến , đúng là cảnh tượng kỳ dị từng thấy.
“Các chứ?!” Thạch Thiết Lam gần như hét toáng lên. Tiếng hét cuối cùng cũng đ.á.n.h thức cả đám .
Liễu Công Tử hít sâu một , chớp mắt liên tục, sờ mạnh lên mặt , cuối cùng cũng yên tâm: “Cuối cùng cũng về !”
Thấy Đào Yêu đang đầy khó tả, y lập tức nước mắt giàn giụa nhào tới ôm chầm lấy nàng: “Ngươi c.h.ế.t ở hả? Giờ mới đến cứu bọn !”
Rồi là Ma Nha và Cổn Cổn ôm gào , đủ còn nhào tới ôm lấy chân Đào Yêu mà . Vừa , Liễu Công Tử bất chợt ngẩng đầu, sụt sịt ngờ vực Đào Yêu: “Cũng đốt giấy cho ngươi, ngươi tụi ở đây mà tới cứu?”
“Ai mà cứu các ngươi! Chỉ là các ngươi may mắn, hưởng ké ánh sáng đấy thôi.” Đào Yêu tỏ vẻ ghét bỏ, chui khỏi vòng tay của Liễu Công Tử, xách Ma Nha và Cổn Cổn ném sang một bên, tức giận : “Nếu là , giờ đào lỗ chui xuống đất cho , mất mặt quá! Cũng gọi là từng lăn lộn giang hồ, mà lật thuyền ở cái chỗ thế !”
“Thì ai mà ngờ chứ! Tất cả là tại !” Liễu Công Tử mặt mày đau khổ, căm hận chỉ Tư Cuồng Lan: “Hắn chơi đàn lung tung!”
Mọi ánh mắt lập tức đổ dồn về phía Tư Cuồng Lan. Chỉ , khi trở về vẫn giống như bình thường nhất, liếc về phía lấy một cái, chỉ lạnh lùng sang đối diện: “Thả , liên quan gì đến ngươi cả.”
Cô gái mặc áo giáp vẫn hề d.a.o động, dù bản nàng và Tư Tĩnh Uyên đang khống chế đều trong hình thể trong suốt.
“Ngươi đừng mơ bước thêm một bước!” Cô gái lắc đầu, ánh mắt kiên định xen lẫn mơ hồ.
“Chúng kẻ địch.” Tư Cuồng Lan thử bước lên một bước: “Ngươi rõ , quần áo của chúng khác .”
Cô gái như thể hiểu lời , chỉ càng siết chặt con d.a.o trong tay hơn, dí sâu thêm n.g.ự.c Tư Tĩnh Uyên: “Nếu ngươi còn bước tới, sẽ g.i.ế.c hết các ngươi! Cút , đây nơi các ngươi nên đến!” Ánh mắt nàng lay động, lắc đầu, thì thầm như tự với chính : “Ta ở đây… thì các ngươi sẽ nguy hiểm…”
“Được, qua.” Giọng Tư Cuồng Lan vẫn điềm tĩnh như , nhưng tay vô thức đặt lên thanh huyết kiếm bên hông.
“Đừng hại nàng!” Cuối cùng cũng lấy tinh thần, Tư Tĩnh Uyên vội vàng xua tay với : “Nàng đang gì cả.”
Tư Cuồng Lan cau mày, tay vốn định rút kiếm cũng rút .
“Thật hiếm thấy, con tin bênh kẻ bắt cóc.” Đào Yêu bên cạnh Tư Cuồng Lan, : “Bây giờ gì với nàng cũng vô ích thôi…”
“Từ khi nàng sinh yêu chướng thể nhốt hết các ngươi trong, thì là một bệnh nhân nặng .”
“Yêu chướng?”
“Có thể hiểu đơn giản thế , yêu quái trong cảnh cực đoan sẽ dùng yêu lực tạo một loại kết giới vô hình. Thế giới bên trong kết giới đó biến đổi theo ý chúng, nhốt bên trong sẽ thể kẻ ngoài thấy, cho dù thực tế vẫn đang ở cùng một địa điểm. Cái gọi là ‘ một chiếc lá che mắt chẳng thấy núi xanh’ cũng gần giống như . Nếu phá giải trong thời gian dài, thể nguy đến tính mạng. Tuy nhiên, phần lớn yêu chướng ảnh hưởng hạn, cùng lắm chỉ như khi nhốt Tư Tĩnh Uyên . Còn loại thể khiến cả nhóm các ngươi đều sa , còn thừa sức phong tỏa bộ trấn Long Vỹ, khiến tất cả dân yêu lực xâm nhiễm đến ngất xỉu bất tỉnh, lẽ chỉ ‘bệnh nhân nặng’ mới .”
“Nàng bệnh nặng cỡ nào?”
“Loạn trí, cái mà nhân loại các ngươi thường gọi là… phát điên .”
“Có chữa ?”
“Bệnh ăn tận xương tủy, chỉ xem tàn cuối cùng còn chống đỡ bao lâu.” Đào Yêu thở dài: “Cây đàn dây của ngươi là nhát d.a.o cuối cùng dành cho nàng .”
Sắc mặt Tư Cuồng Lan biến, trong mắt lướt qua chút ngạc nhiên, nghi hoặc, những cảm xúc gần như từng xuất hiện nơi nay thấp thoáng hiện .
“Hai các ngươi thì thầm cái gì thế? Rốt cuộc là chuyện gì ?”
Liễu Công Tử bước tới, vẻ mặt vô tội chỉ : “Ta! Chính đây! Liễu Công Tử giúp , lòng dẫn họ cứu , kết quả tự hại chính ! Các ngươi trải qua những gì ?”
Càng lúc càng kích động, y vỗ vỗ mặt, sức kêu oan: “Ta biến thành một tên đàn ông cao tám thước, eo tám thước, mặt thì đen như đáy nồi, tắt đèn chỉ còn thấy răng! Kinh khủng nhất là đầu còn cạo mất một nửa, đầu trọc một nửa mà còn ả điên đó rượt g.i.ế.c!
Ban đầu vốn định giữ lòng nhân ái, đ.á.n.h trả, ai dè nàng thật sự hề nương tay! Ta chạy, nàng rượt! Ta chạy xa thì b.ắ.n tên, đến gần thì rút d.a.o chém! Y như thể là kẻ thù g.i.ế.c cha cướp !
Quá đáng nhất là, tay nàng vũ khí gì là ngay vũ khí đó, còn thì… thì chẳng gì hết! Vô lý hết sức!”
“Thật đấy, cũng biến thành một kỳ quặc.” Ma Nha chen , mặt mày vẫn còn hốt hoảng: “Nhị thiếu gia gảy đàn, mặt đất hiện một cái xoáy lớn, mới chớp mắt nuốt trong, thấy gì cả. Khi mở mắt , mặt là một vùng hoang dã xa lạ, bản hình như nhét xác một chẳng quen .
Ngay lúc đó, một cô nương rõ từ lao , hét đ.á.n.h ! Ta sợ quá bèn bỏ chạy. Vừa chạy gặp một gã đàn ông dị tộc tên cắm mông! Ban đầu nhận , nhưng thoáng cái, khuôn mặt thành của Liễu Công Tử...
Liễu Công Tử thấy cũng giống , lúc đó chúng mới nhận biến dạng .”
“Cái gì?! Mông cắm tên khi nào hả?! Bịa đặt thôi!” Liễu Công Tử búng một cái lên trán Ma Nha.
“Ngươi cắm đấy.” Tư Cuồng Lan lạnh nhạt : “Lúc thấy ngươi là đúng lúc ngươi rút tên khỏi mông.”
Liễu Công Tử nhăn mặt : “Nhị thiếu gia, đầu ngài cũng nàng đập cho một cục to tướng đấy, thấy rõ ràng luôn.”
“Đó đầu .”
“Thì cái m.ô.n.g cũng m.ô.n.g !”
“Thôi !” Tư Tĩnh Uyên chịu nổi nữa, quát: “Các ngươi nhớ là vẫn đang bắt con tin ?”
“Đợi chút.” Tư Cuồng Lan thậm chí chẳng buồn liếc một cái, vẫn sang Liễu Công Tử : “Nếu cản nàng , ngươi chỉ dính một mũi tên.”
“Nếu cái tên ca ca xui xẻo của ngươi, chúng chẳng rơi cái nơi quỷ quái đó!”
“Người thật sự bản lĩnh sẽ oán trách cảnh.”
Ma Nha dám chen ngang hai họ, chỉ dám ấm ức với Đào Yêu: “Vừa thật sự chúng nhốt trong một nơi đáng sợ, đến cả Liễu Công Tử và Nhị thiếu gia giỏi giang như mà ở đó chẳng thể thi triển gì. Chúng cô nương truy sát mãi, chạy chậm một bước bèn nàng bắt. Là Đại thiếu gia xông cứu , ai ngờ khiến trở thành con tin. Nhị thiếu gia mang theo đại thiếu gia thể cử động đối đầu với nàng , thì đúng lúc ngươi cứu chúng .”
Đào Yêu xong, vẻ mặt bỗng nhiên hài lòng: “Bình thường các ngươi chọc vui, nay giúp đòi .”
Ma Nha sụ mặt xuống: “Biết ngay ngươi chẳng thương hại gì chúng mà.”
Vừa dứt lời, bụng lập tức “ùng ục” kêu vang, cúi đầu sờ bụng, ngạc nhiên : “Sao mà đói thế ... cứ như mấy ngày ăn gì .”
Đào Yêu giơ ba ngón tay mặt : “Các ngươi nhốt hơn ba ngày . Nếu , các ngươi và đám ngoài đều c.h.ế.t đói hết .”
“Ba ngày ư?” Ma Nha kinh hãi: “ nhớ rõ từ lúc rơi đến lúc thoát , cùng lắm chỉ hai canh giờ!”
“Một yêu chướng do kẻ phát điên tạo , thời gian bên trong tất nhiên sẽ hỗn loạn.” Đào Yêu liếc cô gái vẫn đang tự lẩm bẩm chịu buông hồn phách của Tư Tĩnh Uyên , lắc đầu, lời nào, xuống lầu, thẳng về phía cánh cổng lớn của căn nhà.
“Ngươi định ?” Dù đang cãi với Liễu Công Tử, Tư Cuồng Lan vẫn bắt chính xác động tĩnh của Đào Yêu.
“Đi cứu Tĩnh Tĩnh nhà các ngươi.”