Bách Yêu Phổ 5 - Chương 4: Nguyệt Đồng 4

Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:51:19
Lượt xem: 62

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đến khi ăn hết đợt táo năm nay, nó học thêm một bản lĩnh mới.

Lần lúc Hồ Đại Lực dẫn về, nó thấy Hồ Bất Nan và bọn họ cái gì mà thứ nọ thứ đủ, nếu tích trữ thêm thì gặp chuyện tương tự sẽ chẳng cách xoay xở.

Nghe Hồ Bất Sầu kể, chuyến bọn họ kiếm một khoản tiền lớn là nhờ giúp một tên nhà giàu nứt đố đổ vách gặp em trai qua đời. Nó kinh ngạc: “Chúng còn thể nhận cả việc như thế ?”

Hồ Bất Sầu chiều đắc ý: “Ai bảo chúng bản lĩnh chứ!”

nó vẫn hiểu, sống thể gặp c.h.ế.t? Dù pháp môn như thì phần lớn cũng là tà đạo cả, chẳng đạo quán Tùy Ý ghét nhất là những thứ tà ma ngoại đạo đó ?

Hồ Bất Sầu búng trán nó một cái: “Nghĩ gì thế, chúng thể dùng tà thuật . Việc thì phức tạp, đợi sư phụ dạy bản lĩnh thì tự khắc sẽ hiểu.”

Nào ngờ Hồ Đại Lực dạy nó nhanh như . Mà lý do thì chút buồn , Hồ Đại Lực bảo rằng, đêm rằm trăng tròn nhất, sáng nhất, thì mới dạy bản lĩnh . Hóa , dạy nó bản lĩnh còn xem cả... thời tiết .

Nó còn nhớ rõ hôm đó, trời sụp tối, Tiểu Vương, Nam Cung và những khác bận rộn khiêng từng chậu nước đặt đầy trong sân. Không sai, là mấy cái chậu nước thường dùng để rửa rau giặt áo hằng ngày. Họ múc đầy nước từng chậu, để ánh trăng mới lên chiếu rọi, lấp lánh d.a.o động.

Cảnh tượng chẳng hề nghiêm trang như nó tưởng tượng, thậm chí đến mấy món như bùa chú, hương lửa, pháp đàn để cho vẻ cũng chẳng thấy . Trong lúc đợi trăng lên đỉnh đầu, đám Hồ Đại Lực còn ung dung ăn cơm tối.

Tới khi thời gian chuẩn, ánh trăng như thác bạc đổ xuống, Hồ Đại Lực xỉa răng một đống chậu nước, sang những khác hỏi: “Năm các con, bàn xem ai dẫn Như Ý?”

Mấy còn thì thào to nhỏ một hồi, nó thấy họ : “Lần đầu thử chắc chẳng thành ha?”

“Giờ Như Ý học cái chẳng còn sớm ?”

“Dù gì cũng học, sớm còn hơn muộn. Thêm một gia nhập thì thu hoạch cũng tăng thêm một phần. Để dẫn Như Ý , thành cũng , cứ từ từ.”

Kết quả là Hồ Bất Sầu dẫn nó. mà... dẫn nó gì mới chứ? Nó chậu nước, mơ hồ chẳng hiểu gì.

“Như Ý, mắt .” Hồ Bất Sầu đưa tay xoay đầu nó , chỉ mắt : “Nghe cho rõ đây, đôi mắt là nơi linh khí tụ tập nhất thể chúng . Cái gọi là ánh mắt, thì tưởng là chuyện thường tình, nhưng trong một điều kiện đặc biệt, ánh mắt thể từ vô hình biến thành hữu hình. Ví dụ như…”

Nàng chỉ lên mặt trăng tròn trời: “... ánh trăng tương trợ.”

Nó ngoan ngoãn mắt Hồ Bất Sầu, vẫn là vẻ mặt hoang mang hiểu.

“Giờ chắc chắn hiểu .” Hồ Bất Sầu xoay đầu nó sang hướng khác, hất cằm hiệu về phía bốn : “Muội cho kỹ những gì họ sắp tiếp theo.”

Được thôi, nó thật kỹ.

Hồ Bất Náo và Hồ Bất Nan một nhóm, Tiểu Vương và Nam Cung một nhóm, hai một chậu, thì thấy họ hoặc xổm hoặc xếp bằng, tóm là vây quanh chậu nước, tâm ý chăm chú . Rồi nữa? Rồi còn gì nữa, họ cứ thế dán mắt mặt nước loang loáng ánh trăng trong chậu, chẳng thêm gì khác.

Nó ngờ vực đầu Hồ Bất Sầu, nàng đưa tay xoay đầu nó về: “Đừng phân tâm, cứ kỹ .”

Bốn , hai chậu... chứ? sư tỷ , thì cứ thôi.

Ánh trăng lặng lẽ dịch chuyển theo thời gian, những mặt dần trở nên im lặng bất thường, chuyên chú việc “”. Nó bọn họ cúi đầu tập trung, còn họ thì chằm chằm mặt nước ánh bạc trong chậu.

Đột nhiên, trong chậu nước biến hóa kỳ lạ, từng vòng gợn sóng nổi lên, liên tục lan rộng trong khi chẳng ngoại lực nào tác động. Giống như vật gì đang bơi lội phía , nhưng nó rõ, đó chỉ là hai chậu nước sạch, chẳng thả thứ gì cả.

Lại qua một khắc, tầng tầng ánh sáng nhạt như vầng trăng dâng lên từ đáy nước, chiếu sáng khuôn mặt phía . Nhìn lướt qua, tựa như lớp sa mỏng đan dệt từ ánh bạc phủ lên bốn , lấp lánh chói mắt, cảnh tượng đẽ vô cùng.

Nhìn kỹ , đôi mắt của bốn cũng phát ánh sáng tương đồng. Ngay khoảnh khắc đó, ánh trăng, ánh mắt, ánh nước, ba thứ vốn chẳng hề liên quan, hòa quyện thành một, đan xen lưu chuyển trong hai chậu gỗ đơn sơ, cảnh tượng hư ảo như mơ.

Nó sững chớp mắt. Trên đời bao loại ánh sáng, rạng đông, chiều tà, ánh đèn, ánh nến, chẳng thứ nào thể so sánh với hai chậu nước đầy linh quang mắt.

Một tràng “khúc khích” vang lên từ trong chậu, trong trẻo như chuông đồng dây mây gió xuân thổi qua.

“Thành công .” Hồ Bất Sầu mỉm .

Hồ Đại Lực cũng thở phào nhẹ nhõm, lưng còn căng cứng tựa lưng ghế, hài lòng : “Được lắm, các nhóc con càng lúc càng thuần thục .”

Là hoa mắt ? Sao thứ gì đó từ trong chậu nước bơi ngoài chứ?!

Nó tiến gần kỹ, thì là hai nhỏ xíu, tỏa ánh sáng giống hệt ánh trăng, chỉ đường nét, thấy ngũ quan. Cái đầu của chúng trông kỳ lạ, giống một con mắt. Tuy hình dạng cổ quái nhưng hoạt bát, như hai con cá nhỏ vui vẻ bơi lội trong chậu nước.

“Cái ... các ngươi bỏ từ lúc nào thế?” Nó cúi đầu chậu của Tiểu Vương và Nam Cung, tình hình cũng y hệt.

Hồ Bất Nan động tác thu khí quy nguyên, đắc ý : “Ha ha, bọn chúng do chúng bỏ .”

“Vậy như thế? Rõ ràng ban nãy chẳng gì mà.” Nó tò mò lắm.

“Nguyệt Đồng chỉ thể dùng ánh trăng, ánh mắt và tâm niệm để triệu hồi, bỏ .” Hồ Bất Náo điềm nhiên đáp.

“Nguyệt Đồng?” Nó xổm xuống, ánh mắt xoay theo hai sinh linh nhỏ trong chậu: “Là cái gì ?”

“Nói chính xác thì, cũng là Yêu quái.” Hồ Bất Sầu : “Khi trăng tròn treo cao, dùng nước trong hứng ánh trăng, đó tìm hai thể thấy lẫn , đồng thời dồn ánh mắt mặt nước, trong lòng niệm linh chú thì sẽ triệu hồi hai tí hon sinh từ ánh sáng, gọi là Nguyệt Đồng.”

“Yêu quái ? Chúng cũng là Yêu quái ?” Nó cảm thấy thật thú vị, thì đời còn loại Yêu quái sinh từ ánh trăng và ánh mắt.

một lúc, theo bản năng vươn tay , chọc thử đầu chúng như thường trêu đùa mấy đồng loại của Tiểu Vương.

“Không chạm !” Hồ Bất Sầu vội vàng nắm lấy cổ tay nó, hỏi Tiểu Vương: “Muôi và hồ lô ?”

Tiểu Vương vỗ trán một cái: “Vẫn còn trong bếp, lấy ngay!”

Rất nhanh, Tiểu Vương ôm một cái giỏ tre chạy về, bên trong một cái muôi lớn cùng hai quả hồ lô, thêm một bó dây đỏ: “Đến đây, ai múc nào?”

“Để .” Hồ Bất Sầu cầm lấy muôi, với nó: “Muội xem, triệu hồi Nguyệt Đồng mới chỉ là thành công một nửa. Giữ chúng một cách chính xác và hiệu quả mới tính là thành trọn vẹn. Hơn nữa, khi sử dụng, ai trong chúng phép chạm chúng. Bằng sẽ khó dùng, nên chỉ thể dùng muôi mà thôi.”

Nói xong, nàng xổm xuống chậu nước, khi múc còn nhắc thêm: “Hồ lô chuẩn sẵn.”

Hồ Bất Nan lập tức lấy một quả hồ lô từ trong giỏ tre, nghĩ ngợi một lúc đưa cho Hồ Bất Náo: “Sư , .”

Hồ Bất Náo chớp mắt, vung tay c.h.é.m xuống như dao, quả hồ lô trong tay Hồ Bất Nan lập tức chẻ đôi.

Hồ Bất Nan : “Sư càng lúc càng giỏi dùng thủ đao .”

“Tất nhiên .” Hồ Bất Náo dụi mắt: “Múc nhanh , xong còn ngủ, buồn ngủ lắm .”

Mọi thứ chuẩn đấy, Hồ Bất Sầu bèn thuần thục dùng muôi múc từng Nguyệt Đồng một giống như múc rau trong nồi canh thường ngày, đổ hai nửa hồ lô do Hồ Bất Nan cầm. Hai sinh linh nhỏ tuy vui vẻ hoạt bát trong nước, nhưng một khi rời khỏi nước trong hồ lô, lập tức như những đứa trẻ con mệt lả, cuộn ngủ . Ánh sáng kỳ dị từ cơ thể chúng tỏa như một tấm chăn, bọc chúng một cách an và chắc chắn trong hồ lô.

“Xong , khép .” Hồ Bất Sầu dậy.

Hồ Bất Nan hít sâu một , chắp hai tay , hai nửa hồ lô hợp thành một thể. Tiểu Vương thấy thế bèn lấy dây đỏ , quấn chặt quanh hồ lô, khiến nó còn khả năng tách nữa.

Sau đó, tương tự để “thu” Nguyệt Đồng trong chậu của Tiểu Vương và Nam Cung một quả hồ lô khác. Mỗi hành động đều vô cùng thuần thục, phối hợp ăn ý khiến nó mà ngạc nhiên thôi.

“Tiểu Như Ý , đây.” Hồ Đại Lực vẫy tay gọi nó.

Nó lập tức bước tới.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-5/chuong-4-nguyet-dong-4.html.]

“Ghi nhớ kỹ cái , con cũng thử một .” Hồ Đại Lực sờ soạng hồi lâu trong tay áo mới lôi một tờ giấy nhăn nhúm: “Linh chú triệu hồi Nguyệt Đồng, dùng tâm ghi nhớ, dùng tâm thuộc. Nguyệt Đồng là Yêu quái quan trọng đối với bọn ở đạo quán Tùy Ý, chỗ nào thể kiếm nhiều tiền đều cần dùng đến chúng.”

Nó quý như bảo bối mà nhận lấy, thì sa sầm mặt, đưa trả : “Đây là phương t.h.u.ố.c ngâm rượu t.h.u.ố.c của mà…”

“Hả?!” Hồ Đại Lực , hổ nhét tay áo, mò một lúc nữa mới lấy một tờ giấy nhăn nhúm khác: “Lần đúng .”

Quả đúng thật, phương t.h.u.ố.c cũng chẳng thực đơn, giấy chỉ nguệch ngoạc bốn dòng chữ: “Kiến quân như ngã, kiến ngã như quân. Mục trung hữu nguyệt, nguyệt trung hữu mục.”

Nhìn một là nhớ ngay. Đây là “linh chú” ?

“Đi , xem linh nghiệm .” Hồ Đại Lực tựa lưng ghế, thoải mái khe khẽ ngân nga tiểu khúc, như thể hôm nay thành việc quan trọng nhất.

Nó nắm tờ giấy trong tay, nhíu mày: “Ta vẫn hiểu.”

“Chỉ những thể thấy lẫn mới thể triệu hồi Nguyệt Đồng.” Hồ Đại Lực chỉ mắt , : “Ta, sư sư tỷ của con, mỗi trong đạo quán Tùy Ý đều thấy con, giờ chỉ còn xem con thấy bọn thôi.”

“Ta , vẫn luôn thấy rõ các ngươi mà.”

“Con tưởng ‘thấy’ là chỉ cần mù là ?”

“Chẳng lẽ ?”

“Con thấy những gì khác thấy, chẳng lẽ khác đều là kẻ mù cả ?”

“Đó là bởi vì năng lực mà khác .”

“Cho nên, cái gọi là ‘ thấy’ vốn dĩ là một năng lực giỏi . Sau con sẽ hiểu, đời nhiều đôi mắt hề đơn giản. Mau qua xem thử , chần chừ nữa là trăng sẽ lặn đó.”

Nó suy nghĩ một hồi, mang theo vẻ mơ hồ đến bên cạnh Hồ Bất Sầu: “Sư tỷ, rốt cuộc cái ‘ thấy’ mà các thấy cái gì? Có nếu hiểu điểm , sẽ học bản lĩnh triệu hoán Nguyệt Đồng ?”

“Ban đầu cũng hiểu rõ, quen thì tự nhiên sẽ hiểu. Đến đây, chậu nước là của hai chúng .” Hồ Bất Sầu kéo một chậu nước sạch ai dùng đến, đặt xuống chân, góc độ vặn để cả vầng trăng hiện rõ trong nước. Nàng ngoắc tay bảo nó xổm xuống: “Muội cứ thả lỏng đầu óc, tùy ý nghĩ về những chuyện liên quan tới . Ví dụ như từng mua kẹo cho ăn, hai từng cùng phơi thịt khô giúp Hồ Tiểu Nhị, hoặc là từng dùng hột táo dạy đập muỗi... Tóm , ăn uống vui chơi, bất kỳ chuyện gì liên quan đến hai chúng đều . Vừa nghĩ ánh trăng trong nước, đồng thời tập trung niệm chú sư phụ dạy, may sẽ thành công.”

“Ồ...” Nó cố gắng hiểu từng câu Hồ Bất Sầu . Chỉ cần nghĩ đến mấy chuyện thường ngày thôi ? Vậy thì lẽ đơn giản, nhưng càng nghĩ , trong lòng càng căng thẳng.

Mặt nước yên tĩnh ánh của hai dường như chút rung động nhẹ, nhưng nhanh đó phát hiện thì chỉ là cơn gió thoảng qua.

Mọi đều kiên nhẫn chờ đợi. Trong mắt họ, Tiểu Như Ý là đứa vô cùng thông minh, học gì cũng nhanh, khi đêm nay sẽ mang đến điều bất ngờ.

đợi mãi đến lúc ai nấy đều ngáp liên tục, chậu nước của nó vẫn chỉ là một chậu nước trong vắt. Trán nó rịn mồ hôi, lòng bàn tay cũng ướt sũng.

Cuối cùng, Hồ Bất Sầu dụi mắt, ngẩng đầu với nó: “Được , ánh trăng nhạt mất , xem đợi .”

phệt xuống đất, mất tinh thần chậu nước: “Ta nghĩ , , cũng tụ chú ...”

“Thôi nào, đừng buồn, ai thử là thành công ngay.” Hồ Bất Nan tới xoa đầu nó, hất cằm hiệu về phía Hồ Bất Náo: “Đại sư của năm đó thử tới hai mươi tám mới thành công đó.”

“Thật ?” Nó ngẩng đầu lên, cảm thấy dễ chịu hơn một chút.

“Hai mươi bảy .” Hồ Bất Náo sửa , ngáp dài một cái: “Giờ thể về ngủ ?” Nói xong phía Hồ Đại Lực, mới phát hiện ông già chẳng thấy , bèn dậm chân: “Lão già đó trốn về ngủ !”

“Đi nào nào, tất cả về ngủ thôi.”

“Để dọn chỗ , các ngươi cứ . Đừng lãng phí, nước mà Nguyệt Đồng từng bơi qua linh khí nhiều hơn nước thường, mang tưới rau , rau quả sẽ lớn hơn nhiều.”

“Nam Cung, nửa đêm mà còn tưới rau ? Để mai .”

“Không , linh khí trong nước đến sáng sẽ tản hết, trồng rau cũng tâm chứ.”

“Được , giúp ngươi. Hèn gì bữa củ cải ngọt hơn bình thường.”

“He he, giỏi chứ hả.”

“Giỏi giỏi, Nam Cung Phi Yến ở đây, đời chúng lúc nào cũng của ngon để ăn!”

“Ngươi nhất định gọi cả họ tên ?”

Những lời đối thoại như thế, nó bao nhiêu . Đám bên cạnh nó lúc nào cũng như , chỉ cần là việc , vui vẻ là , dù cho chuyện bình thường, nhỏ nhặt, vô vị đến , dường như lúc nào cũng ủng hộ, thậm chí giúp đỡ. Không ai khiến khác cụt hứng. Có họ ở bên, dù chuyện thành, lòng cũng chẳng quá thất vọng.

Tuy đêm nay thể triệu hoán Nguyệt Đồng, nhưng ít Hồ Đại Lực chịu dạy nó bản lĩnh mới, coi như cũng thu hoạch. Quả là: “Sự đời thể như ý mãi, một nửa ”, câu đúng là ở cũng ứng nghiệm cả.

Cảm giác hụt hẫng thoáng chốc tan biến.

Tối hôm , khi trong chăn, Hồ Bất Sầu thì thầm với nó rằng: khi triệu hoán Nguyệt Đồng, ai chạm nó, bởi để dành dùng thời điểm thích hợp. Ví dụ như tên nhà giàu gặp em trai qua đời, thì đưa cho một viên Nguyệt Đồng, còn viên thì đặt tay em quá cố. Như thế mới tạo một đôi “mắt” để sống và c.h.ế.t thể thấy . Đến khi trăng sáng, tên nhà giàu chỉ cần mang viên Nguyệt Đồng của hứng ánh trăng, là thể thấy của .

Điều thần kỳ của Nguyệt Đồng là thể thông âm dương.

“Nguyệt Đồng thể khiến c.h.ế.t sống ?” Nó kinh ngạc đến mức ngủ cũng nổi.

“Sao thể chứ? Ai dám, ai thể chuyện trái nghịch thiên đạo như ? Thần cai quản âm phủ, Thái Sơn Phủ Quân sẽ là đầu tiên tha cho . Nguyệt Đồng vốn sinh thành một đôi, sống cầm giữ là Dương Mục, kẻ c.h.ế.t cầm giữ là Âm Nhãn. Một khi Dương Mục mở , Âm Nhãn sẽ cùng lúc hiện hình. Đôi ‘mắt’ sẽ tạo nên một con đường vô hình, đưa ‘hình bóng’ của khuất trở mặt sống.”

“Khác với mơ ảo, ‘hình bóng’ do yêu lực của Nguyệt Đồng tạo nên, tuy thật, nhưng chẳng khác gì sống, giống như là cho nơi cửu tuyền thêm một khoảnh khắc hữu hạn. Nếu lúc sống còn điều kịp , kịp hỏi, thì thể nhân cơ hội giải hết tiếc nuối.”

lưu ý: một khi Nguyệt Đồng ai đó chạm thì sẽ chỉ nhận hai đầu tiên từng chạm đến, chỉ ‘đôi mắt’ của riêng họ. Nếu trong quá trình sử dụng thứ ba chạm , thì yêu lực sẽ tan ngay, trở thành vật vô dụng.”

“Cho nên dùng muôi múc chúng lên, cất kỹ. Đợi đến khi thật sự cần thì mới lấy . Thường thì một đôi Nguyệt Đồng chỉ duy trì một, hai canh giờ, khi yêu lực tiêu tán, chúng sẽ tự động tan ánh trăng và về trời.”

“Như , gây loạn sinh tử, thể giúp , mà còn kiếm tiền, ?”

Hồ Bất Sầu kiên nhẫn giảng giải, cuối cùng nó cũng hiểu quá nửa.

“Nhất định dùng hồ lô để đựng chúng ?”

“Chỉ cần là thứ gì sinh thành một đôi đều cả, chẳng qua hồ lô tiện nhất thôi. Nam Cung gieo cả đống, lấy một quả chẻ là xong, tiện tốn tiền, còn mang ý nghĩa cát tường.”

Ồ… Vậy bản lĩnh chẳng chỉ bọn ở đạo quán Tùy Ý mới ?

pháp môn, chú ngữ, cũng chắc triệu hồi Nguyệt Đồng, điểm thì đạo quán Tùy Ý bọn giỏi hơn tất cả bọn họ.

Bọn giỏi hơn bọn họ?

“Ngoan nào, Tiểu Như Ý, ngủ thôi. Ta buồn ngủ quá , sẽ kể tiếp cho ?”

“Được thôi…”

Đêm hôm đó, nó mơ một giấc mơ. Trong mơ, nó sinh trong cổ mộ, mà là từ một quả hồ lô nhỏ của đạo quán Tùy Ý. Khi nó từ hồ lô chẻ đôi nhảy , đón chào nó là tiếng pháo giấy vang giòn và một tràng hoan hô chân thành.

Nó bật trong mơ.

Hồ Tiểu Nhị đang ngoài cửa sổ tiếng của nàng tỉnh, nhấc đầu trong phòng, hít sâu một vùi đầu tiếp tục ngủ.

Ánh trăng lặng lẽ di chuyển, dịu dàng soi rọi từng góc của đạo quán Tùy Ý, cũng như từng và yêu đang chìm trong giấc ngủ nơi đây.

 

Loading...