Bách Yêu Phổ 5 - Chương 5: Song thân 5

Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:51:59
Lượt xem: 96

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ba ngày .

Đào Yêu bảng cáo thị ngoài nha môn phủ Giám Trấn lâu, tấm công văn mới dán lên bao nhiêu , nhất là mấy câu cuối, cứ như đang tỏa ánh sáng: “Trịnh Vũ Lương, học sĩ thư trai Minh Tâm trấn Phụng Vỹ, nhân phẩm đoan chính, suốt đời lấy cứu sách dạy chí nguyện, từng hành vi thất lễ với học sinh, đơn tố cáo xác minh là ngụy cáo. Kẻ chủ mưu là Trịnh Vũ Lương của đoàn xiếc Đắc Thú trấn Long Vỹ, nay hung thủ thật áp giải về phủ Giám Trấn, chờ ngày xét xử.”

Thật sự chỉ khắc mấy chữ mắt. Vì nó, nàng trải qua bao gian khổ, bao bất trắc, suýt nữa mất nửa cái mạng… Một tờ công văn chỉ trả thanh danh cho Trịnh Vũ Lương, mà còn mở đường cho tương lai của Đào Yêu nàng, cho dù con đường thể vẫn chông gai và đầy biến động.

Tư Cuồng Lan nàng, bóng lưng bất động: “Vậy là xong ?”

Một lúc lâu , nàng mới gật đầu: “Vậy là xong.”

“Lô công văn in khẩn cấp đầu tiên phân phát đến nhà dân trấn Phụng Vỹ. Sau đó sẽ tiếp tục gửi đến trấn Long Vỹ và bộ phạm vi quản hạt của phủ Giám Trấn. Minh Đăng Đại ca , chỉ cần nơi nào quyền quản, sẽ đưa đến nơi.” Tư Cuồng Lan .

“Mặc dù công văn cùng việc xử lý bộ vụ án đều đúng quy củ, nhưng trời cao, Hoàng đế xa, cũng thể quá câu nệ.”

“Cảm ơn.” Đào Yêu vẫn lưng về phía : “Lần , nợ ngươi một ân tình.”

Tư Cuồng Lan mỉm : “Vậy… cái bao lì xì to bằng cái gối, cần đưa nữa, coi như ngươi trả nợ, ?”

Hắn tưởng nàng sẽ lập tức nhảy dựng lên chuyện đó, nhưng nàng chỉ đầu , mỉm ơn: “Được thôi.”

Thẻ đào hoa nàng cũng cần, cùng về cũng cần, bây giờ đến cả cái bao lì xì mà nàng mong ngóng cũng cần… cô gái , rõ ràng đang ở ngay mặt, cảm thấy càng lúc càng xa như thế?

Tư Cuồng Lan một khoảnh khắc thất thần.

“Xử lý Trịnh Vũ Lương thế nào ?” Đào Yêu hỏi.

“Mặc dù công văn phát, nhưng vụ án đặc thù, dù Minh Đăng đại ca là Giám Trấn, thực tế xử lý e rằng tiện.”

Tư Cuồng Lan tính toán: “Vậy nên, sẽ đưa Trịnh Vũ Lương về kinh, giao cho Bệ Hãn Tư xử lý.”

Đào Yêu yên tâm, dáng vẻ luôn bình tĩnh chu , : “Vẫn là nhị thiếu gia việc đáng tin nhất. Loại , tuyệt đối thể dung tha nhẹ nhàng. Mấy cú đ.á.n.h đến cả lãi cũng đủ.”

“Bệ Hãn Tư ắt sẽ chừng mực.” Tư Cuồng Lan công văn thêm một lượt: “Lần ‘ bệnh’ của ngươi, đến đây là kết thúc ?”

Đào Yêu gật đầu: “Đến đây là hết. Những gì thể nghĩ, thể , chỉ tới thôi.”

Nàng ngẩng đầu về phương xa: “Nếu hiệu quả, mấy con cóc chắc giờ bắt đầu hồi phục, đợi về, chắc sẽ mặt mày hồng hào, ăn ngon ngủ khỏe.”

đến đây, nàng bất giác nhíu mày, chớp mắt, lẩm bẩm thêm: “ nếu chữa trị thất bại, thì chỉ thể tìm cho chúng một nơi phong thủy chôn cất thôi.”

“Y thuật của ngươi, sẽ vấn đề .” Tư Cuồng Lan theo bản năng định đưa tay vỗ vai nàng, nhưng ý định dập tắt khi tay chạm . Hắn âm thầm chính , trong phủ Giám Trấn, : “Công văn dán lên, ngươi cũng chạy xem năm , về ăn cơm , mãi cũng chẳng no .”

“Ồ.” Đào Yêu miệng thì trả lời, nhưng ánh mắt liếc thêm nữa, đó mới lon ton chạy theo Tư Cuồng Lan về phủ Giám Trấn.

Những ngày qua, vẻ như Tư Đồ Minh Đăng vét sạch túi , mỗi ngày đều chuẩn rượu ngon món lạ khoản đãi bọn họ. Hương vị đặc trưng vùng biên mà nơi khác khiến ai nấy đều hấp dẫn, chớ gì Tư Tĩnh Uyên, ngay cả Liễu Công Tử và Ma Nha cũng đều nỡ rời sớm. Mới mấy ngày thôi mà quan hệ giữa họ và Tư Đồ Minh Đăng thiết còn hơn cả Tư Cuồng Lan với , một tiếng “Minh Đăng Đại ca”, gọi thiết vô cùng. Mỗi Tư Đồ Minh Đăng hứng lên, thứ gì cũng đều mua về mời họ ăn, rộng rãi như đúng là sợ đám mặt dày ăn đến phá sản.

Họ vốn tưởng hôm nay cũng là bữa cơm đông vui rộn ràng như ngày, nhưng bước cửa cảm thấy khí chút lạ lùng. Rõ ràng khi Đào Yêu chạy ngoài xem thông báo, cả bọn còn đang quanh bàn ăn, ăn uống rôm rả chuyện đùa. Chỉ cần hai kẻ lắm mồm Tư Tĩnh Uyên và Liễu Công Tử mặt, thì đừng mong bữa cơm nào thể yên kết thúc.

Vậy mà lúc , Tư Đồ Minh Đăng lúc nào cũng , đen mặt, trong tay siết chặt sợi dây đỏ đeo cổ, siết đến mức thấy rõ vật đang treo đó là gì, chỉ thấy cả như thể mất hồn mà c.h.ế.t trân tại chỗ. Đối diện, Tư Tĩnh Uyên và Liễu Công Tử như mấy đứa trẻ sai chuyện, chỉ dám cúi đầu ăn cơm, thỉnh thoảng len lén liếc Tư Đồ Minh Đăng với vẻ chột và khó hiểu, thôi. Bên cạnh, Ma Nha mấy định mở miệng nhưng cuối cùng vẫn dám.

Đến khi thấy Đào Yêu và những khác, mấy kẻ như thấy cứu tinh, lập tức họ bằng ánh mắt đầy ấm ức.

Một con muỗi từ bay vo ve, Đào Yêu theo bản năng giơ tay xua , bước xuống: “Sao đây?” Nàng Tư Đồ Minh Đăng đang rõ ràng gì đó , đùa giỡn : “Ăn nhanh quá nghẹn ?”

Tư Đồ Minh Đăng vẫn giữ nguyên tư thế đó, như thể thấy nàng gì.

Ánh mắt ngờ vực của Tư Cuồng Lan rơi lên mặt Tư Tĩnh Uyên, Tư Tĩnh Uyên lập tức giơ tay phủi sạch: “Không !” hất cằm về phía Liễu Công Tử: “Là ...”

Thấy , Đào Yêu bèn đá Liễu Công Tử một cái gầm bàn, nhỏ giọng trách: “Lại mấy lời chọc hả?”

“Ta gì chọc ? Ta chỉ thuận miệng sự thật thôi mà.” Liễu Công Tử mặt mũi đầy oan ức.

Ma Nha vội vàng ghé , nhỏ giọng : “Khi nãy đang ăn ngon lành, Tư Đồ đại nhân muỗi đốt, lúc gãi cổ vô tình kéo vật gì đó giấu trong áo, là một viên đá nhỏ treo dây đỏ. Trên viên đá khắc hai chữ, nét chữ , nhưng từng nét đều phát ánh sáng đỏ pha vàng. Đại thiếu gia hỏi đây là bảo bối gì mà còn phát sáng. Tư Đồ đại nhân mới đó là bùa hộ mệnh của , đó khắc tên một bạn quan trọng của . Trước đây từng lo lắng cho sự an nguy của bạn đó, một cao nhân tặng cho viên đá , rằng chỉ cần cái tên còn phát sáng thì chứng tỏ còn sống.

Liễu Công Tử : ngươi lừa ? Đá phát sáng là vì yêu khí, chứ liên quan gì đến sống c.h.ế.t? Cao nhân gì đó chắc lừa ngươi lấy tiền ?

Tư Đồ đại nhân xong thì sắc mặt đổi, đó thì như mất hồn như , mặc bọn cũng đáp, bọn cũng dám thêm, sợ tổn thương hơn…”

Đào Yêu xong bèn đá Liễu Công Tử thêm cái nữa: “Nói ngươi ăn cơm thì bớt ! Chưa rõ đầu đuôi câu chuyện mà bảo lừa?”

“Thì cũng là sợ gạt nên mới thật thôi mà!” Liễu Công Tử ôm đùi rên rỉ: “Chuyện qua là ngay, cũng chỉ thuận miệng thôi... ngờ xong thành như …”

Tư Cuồng Lan đến bên cạnh Tư Đồ Minh Đăng, nhẹ nhàng vỗ vai : “Minh Đăng đại ca.”

Gọi ba tiếng, Tư Đồ Minh Đăng cuối cùng cũng đầu , vẻ mặt đờ đẫn, chậm rãi mở tay đưa viên đá trong lòng bàn tay cho : “Thật sự chỉ là yêu khí thôi ?”

Tư Cuồng Lan nhíu mày, vẻ như đây chuyện thể tùy tiện trả lời.

Đào Yêu kịp thời bước đến, cẩn thận quan sát viên đá trong tay Tư Đồ Minh Đăng, nhắm mắt cảm nhận một lúc, đó mới chắc chắn : “Chữ phát sáng, đích thực là do yêu khí dẫn động. Đây chỉ là trò vặt mấy Yêu quái chút bản lĩnh là .” Nàng suy nghĩ một lát, hỏi: “Tư Đồ đại nhân từng gặp Yêu quái ?” Chẳng trách dễ tin sự tồn tại của Yêu quái như , lẽ chỉ vì tâm tính đơn thuần…

Tư Đồ Minh Đăng trả lời nàng. Ánh mắt rơi viên đá trong lòng bàn tay, thật lâu bỗng nhiên dậy, với bọn họ: “Xin , ngoài một lát, cứ ăn .” Nói xong bèn vội vã chạy ngoài, bước chân loạng choạng, lúc cửa còn suýt vấp bậc thềm.

“Đi theo xem ?” Đào Yêu hỏi Tư Cuồng Lan.

“Cứ để tự trấn tĩnh .” Tư Cuồng Lan bóng khuất cánh cửa, : “Ta nhớ năm đó hai chúng thoát c.h.ế.t bò lên bờ, việc đầu tiên là sờ xem vật còn cổ . Lúc đó cảm thấy vật bình thường, nhưng cũng hỏi nhiều. Không ngờ bao năm , vẫn coi nó như bảo vật.”

“Haizz, Tư Đồ đại nhân hẳn là tin tưởng bọn mới chịu kể lai lịch viên đá .” Ma Nha chút tự trách: “Không nên sự thật quá nhanh như .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-5/chuong-5-song-than-5.html.]

“Giờ trách ư? Sao lúc đó ngươi bịt miệng ? Chỉ lo dắt hồ ly ăn ăn ăn!” Liễu Công Tử trừng mắt , trừng sang Tư Tĩnh Uyên: “Ngươi là khơi mào! Người đeo cổ che kín cho ai xem, ngươi cứ hỏi cho bằng .”

“Ta hỏi, nhưng thể mà.” Tư Tĩnh Uyên cũng thấy oan ức: “Chuyện chơi lúc ăn uống, ai chạm đúng nỗi đau chứ?”

“Không cần đổ cho .” Tư Cuồng Lan : “Huynh kẻ hẹp hòi, lời các ngươi chắc là tổn thương, lẽ chỉ vô tình chạm đúng chỗ đau trong lòng , nên nhất thời thể tiếp nhận thôi.”

“Dù lừa , thì thứ cũng chứng minh một bạn quan trọng, và sống c.h.ế.t rõ.” Đào Yêu trầm ngâm một hồi, hỏi Tư Cuồng Lan: “Hắn thật sự từng nhắc đến ?”

“Ta từng nhớ chuyện.” Tư Cuồng Lan xuống: “Món ăn nguội cả , đừng lãng phí, ăn thôi.”

Nếu giúp gì thì chỉ đành ăn cơm. Dù cũng là bỏ tiền mua, phụ lòng , thể phụ luôn cả tiền bạc của .

Ăn xong một bữa, thêm một lúc nữa, Tư Đồ Minh Đăng vẫn . Thấy trời sắp tối, Tư Cuồng Lan dậy : “Ta tìm . Mọi ai cần thu xếp hành lý thì chuẩn .” Hắn sang Đào Yêu: “Không mai trở về ?”

“Được. Huynh ngươi thì cứ để ngươi an ủi.” Đào Yêu đ.ấ.m Liễu Công Tử một cái: “Tiện thể giúp xin luôn, cái miệng của ngươi cũng đây, tuy khó ưa nhưng ác ý.”

Tư Cuồng Lan gật đầu, định bước thì Tư Đồ Minh Đăng về. Trông vẻ bình tĩnh , chỉ là hai bàn tay nguyên vẹn ban nãy nay trầy trụa thương tích. Không rõ là đ.á.n.h tường đ.ấ.m cây, nhưng chắc đ.á.n.h ...

Đối mặt với ánh mắt lo lắng của , bèn thấy ngượng: “Vừa thất thố, xin dọa các vị.”

“Ổn chứ?” Tư Cuồng Lan chằm chằm tay .

Hắn cúi đầu tay , lắc đầu : “Đánh đá thật sự đau.”

Thấy lúc thản nhiên như thế, Đào Yêu cuối cùng cũng yên tâm, lập tức kéo Liễu Công Tử đến, hì hì : “Tư Đồ đại nhân, tên cố ý mạo phạm ngài , chỉ là cái miệng nhanh hơn cái đầu thôi. Ngài mời ăn cơm mà còn dám ngài lừa! Ngài xem, nên phạt thế nào đây? Trói đ.á.n.h miệng là quẳng chà nhà xí?”

Liễu Công Tử nàng bấu mạnh một cái, dám cãi nửa lời, cố gượng gượng gạo.

“Đào cô nương nặng lời , Liễu Công Tử hề mạo phạm .” Tư Đồ Minh Đăng vội vã xua tay, mỉm : “Chẳng qua là một câu, khiến kẻ trong mơ bừng tỉnh mà thôi.”

“Vậy… Tư Đồ đại nhân, viên đá của ngài…” Ma Nha dè dặt về phía n.g.ự.c , định hỏi dám.

“Là đó tặng , nó gọi là ‘đá Xá Sinh’, khắc tên lên, chỉ cần còn sống, đá sẽ luôn phát sáng.” Tư Đồ Minh Đăng nâng viên đá trong tay, thành thật kể: “Khi còn nhỏ, một bạn gặp chuyện chẳng may, nhưng bất lực, chỉ trong vùng hoang dã. Người lẽ đến phiền, bèn hiện bảo rằng thể cứu bạn , nhưng bao giờ khôi phục thì thể đoán , chỉ cho phép yên tâm giao bạn cho , hai mươi năm hãy đón. Trong thời gian đó tìm đến, tránh ảnh hưởng đến việc chữa trị. Sau đó đưa cho viên đá , rằng như sẽ tình trạng của bạn .”

Hắn hẳn bỏ qua nhiều chi tiết, chỉ kể đại khái, cuối cùng còn cố nhấn mạnh: “Yên tâm, lừa tiền .”

Hắn giơ viên đá lên cho xem mặt khắc chữ: “Đây là tên bạn , họ Bạch, tên chỉ một chữ Đường.”

là chữ thật… Đào Yêu cuối cùng cũng thấy một đối thủ chữ còn kém hơn nàng.

“Bạch Đường…” Tư Tĩnh Uyên bật : “Nghe cũng khá đáng yêu đấy.”

, đáng yêu.” Tư Đồ Minh Đăng như hồi tưởng điều gì, khổ: “Ngốc nghếch một cách đáng yêu.”

Đào Yêu tò mò hỏi: “Ngài thật sự từng tìm ?”

“Ta hứa với .” Hắn thở dài, trông thất vọng, cẩn thận đặt viên đá tay, lẩm bẩm: “Giờ nghĩ mới là kẻ ngốc thật sự. Làm còn sống … Vậy mà chỉ vì viên đá , tin rằng vẫn sống, thật sự đợi suốt hai mươi năm.”

Mọi đều im lặng. Liễu Công Tử lúc chỉ tự vả một cái. Nếu lời giả thì kẻ tặng đá cho , dù là yêu, chắc chắn là lòng … Biết chính nhờ viên đá , mới thể trưởng thành tử tế, sai đường. Haizz…

“Dù viên đá liên quan đến sinh mạng, nhưng nếu như tồn tại, chừng thật sự kỳ tích, bạn ngài thể c.h.ế.t sống chứ.” Đào Yêu vỗ vai : “Ngài còn tin rằng đời Yêu quái, thể tin còn sống? Biết mấy hôm nữa, khỏe mạnh hồng hào tới tìm ngài, giống như gặp nhị thiếu gia nhà , cứ thế mà gặp thôi.”

đúng, là ý đó! Người nên tái ngộ thì chắc chắn sẽ tái ngộ, hai mươi năm cũng đến mà.” Tư Tĩnh Uyên vỗ tay, ôm vai Đào Yêu: “Ngươi đấy, Đào nha đầu nhà giỏi, gì trúng nấy luôn đó!”

“Thật đấy, bọn gạt ngài .” Ma Nha cũng vội , Cổn Cổn bên cạnh thì sức gật đầu.

Tư Đồ Minh Đăng bọn họ sức an ủi , là một đại trượng phu mà mắt cũng đỏ hoe, cố gắng lắm mới thành tiếng.

“Chẳng hẹn uống rượu ba ngày ?” Tư Cuồng Lan mỉm hỏi: “Rượu của chuẩn xong ?”

Hắn bật : “Chuẩn xong ! Không đủ thì mua tiếp!” vẻ bối rối, sắc mặt đổi.

“Sao thế?” Tư Cuồng Lan nhận sự khác thường.

“Ta thấy sắc trời khác lạ, theo kinh nghiệm của , chỉ e trong hai ba ngày tới sẽ bão cát ập đến.” Hắn lộ vẻ khó xử, họ : “Dù với nơi thì bão cát là chuyện thường, nhưng một khi bão đến, việc sẽ vô cùng bất tiện. Nặng thì thể suốt cả tháng đường cho xe ngựa. Cuồng Lan , ngươi nên cân nhắc kỹ, xem là mạo hiểm ở tranh thủ khi bão đến.”

Tư Cuồng Lan nhíu mày: “Ở đây bão cát ghê đến thế ?”

“Vẫn từ đến giờ.” Tư Đồ Minh Đăng gật đầu: “Không còn cách nào cả. Có khi cả năm gặp bão, cũng khi vài tháng một . May mà các ngươi về phía kinh thành, ngược hướng với gió bão, nếu sớm thì sẽ .”

“Vậy ?” Tư Tĩnh Uyên lập tức kéo tay Tư Cuồng Lan: “Lan Lan, rượu để uống , nếu thật sự kẹt ở đây cả tháng, Minh Đăng đại ca e là nuôi nổi chúng mất.”

Tư Cuồng Lan nghĩ một lúc, đành tiếc nuối với Tư Đồ Minh Đăng: “Đợi lúc rảnh rỗi thì tới kinh thành tìm bọn , cũng thử xem rượu và món ăn nhà thế nào.”

Tư Đồ Minh Đăng như nhẹ cả , lớn ôm lấy : “Nhất định ! Đến lúc đó ngươi mang rượu và món ăn ngon nhất đấy!”

Trong mắt hiện rõ vẻ mong chờ tha thiết: “Kinh thành là nơi , đáng tiếc ít khi đến.”

“Bọn chờ ngài.” Tư Tĩnh Uyên ghé sát mặt : “Nhất định đến đấy! Đừng quên lời!”

“Ừ.”

Xem , tạm thời vẫn đến lúc mỗi một ngả.

Đào Yêu thở phào nhẹ nhõm, vội gọi thu dọn hành lý, sáng mai lên đường.

Cuối cùng cũng thể rời khỏi cái nơi nóng như thiêu khô khốc !

 

Loading...