Bách Yêu Phổ 5 - Chương 6: Liên Vỹ 6

Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:50:44
Lượt xem: 57

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Có lẽ , bọn chúng chọn đúng một ngày nên cửa.

Một ông già từng khiến chúng trở tay kịp, giờ ông c.h.ế.t, ám khí ông để cũng bọn chúng phá giải. Mấy thùng lớn đầy thứ chất lỏng bốc mùi ôi thối như dầu ăn hỏng hắt chính xác khu vực nguy hiểm, khiến ám khí đất như rỉ sét mà thể khởi động nữa. Bao lâu nay dám thôn Long Vỹ, chắc là cũng vì mải nghiên cứu mấy trò tà môn . Thấy thành công, chúng đắc ý vô cùng, tưởng rằng thôn Long Vỹ ngang ngạnh rốt cuộc cũng sẽ giống như những nơi khác, từ nay đổi tên họ, trở thành vật trong túi của bọn chúng. ai ngờ, ba cô gái xuất hiện, mà cô dẫn đầu thì giờ từng gặp, dáng cao lớn nhất, đ.á.n.h cũng hung dữ nhất... Bảy tám tên đàn ông lực lưỡng vây lấy nàng, nàng dễ dàng húc bay xa. Không chỉ , đến cả ngựa cản đường cũng nàng đá văng bốn vó chổng lên trời, đây mà là ? Rõ ràng là quái vật mang hình dạng con !

Tên béo mang theo tròn một trăm , cùng sóng vai là Lư Trung Dũng, nay đổi áo quần, mặc quân phục của phe bọn chúng. Một đội ngũ hùng hậu, đông ngựa mạnh như , lẽ thừa sức đập tan cái thôn Long Vỹ già yếu bệnh tật, thế mà kết cục vẫn là một trận ngã ngựa đổ tan tành.

Điều đáng sợ nhất, sức mạnh kinh hồn của cô gái , mà là rõ ràng nàng trúng vài nhát d.a.o giữa vòng vây, đều trông thấy n.g.ự.c nàng một mũi tên ghim thẳng , mà ngoại trừ quần áo rách, nàng chẳng hề chảy một giọt máu, rút tên nhẹ nhàng như nhổ tóc. Một trăm , chiếm chút lợi thế nào. Nàng thậm chí chẳng tốn bao nhiêu thời gian, khiến chúng gãy đầu, gãy tay, gãy chân la liệt. Nàng còn hai trợ thủ, tuy hung hãn bằng nàng, nhưng nhanh tay khi cần dọn dẹp tàn cuộc.

Lư Trung Dũng gãy một cánh tay, nhăn nhó rên rỉ bẹp đất, lưng giẫm một chân, chỉ cần dùng thêm chút lực là thể đạp gãy sống lưng bất cứ lúc nào.

Mạc Tiểu Vận lau mồ hôi trán, lạnh lẽo : “Khó trách Lão Hoắc chỉ chịu ‘vô tình gặp’ ngươi ở ngoài thôn. Ngươi cùng tên béo cấu kết, chắc chắn từ lâu thiệt thòi . Ngươi giả dạng ăn mày đến thôn Long Vỹ, một là vì mật thất, hai là để dò đường. Lão Hoắc xem ngươi như con cháu trong nhà, tất nhiên sẽ dẫn ngươi tránh các tuyến ám khí. Ngươi đúng là trung thành với chủ mới của đấy.”

“Trận chiến đó vốn chắc chắn thất bại.” Hắn nghiến răng : “Cứng miệng thì ích gì? Chỉ cần cúi đầu là sống , c.h.ế.t uổng phí?”

“Sao ngươi Hoắc gia mật thất?” Hà Đông Lai cau mày, giơ d.a.o kề cổ .

“Tất nhiên là tên ngốc Hoắc Sơn với .” Hắn đau đến nỗi nhăn nhó cả mặt mày: “Khi tái ngộ trong quân đội, vui đến mức nhảy dựng lên. Hắn thật sự lắm lời, chuyện gì cũng kể, từ năm hai tuổi kể tới bây giờ. Có hôm lỡ lời, trong nhà một mật thất. Ta hỏi trong đó giấu bảo vật gì, bảo là mấy thứ đáng tiền cha tìm về, gì thêm nữa, còn dặn đừng kể cho ai, nếu cha chắc sẽ mắng lắm mồm. Hừ, ai vì mấy thứ đáng giá mà đào cả một mật thất chứ?”

Thì chỉ là vì lý do đơn giản như .

“Hoắc Sơn lừa ngươi.” Hà Đông Lai kề sát lưỡi dao, khiến cổ rỉ máu: “Với loại như ngươi, đồ trong mật thất đó quả thật đáng một xu.”

“Không định báo thù cho Lão Hoắc ?” Nàng dồn thêm lực chân, Lư Trung Dũng đau đến hét lên quái dị: “Vậy thì các ngươi xuống tay !”

Mạc Tiểu Vận tiến lên, rút con d.a.o găm giắt ở thắt lưng : “Ngươi dùng con d.a.o đoạt mạng Lão Hoắc, hôm nay mang nó theo, là để nó trở về với chủ nhân theo cách chúng mong .”

Không ai phản đối.

Trái , tên Lư Trung Dũng vốn trông hung hăng , thấy bọn họ thật sự g.i.ế.c , lập tức đổi sắc mặt, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng cầu xin: “Các vị cô nương xin tha mạng! Ta đến thôn Long Vỹ cũng là Tất Lý Tôn... là tên béo đó, ép buộc. Hắn quen với nhà họ Hoắc, nên bắt dò đường. Ta thừa nhận tò mò về mật thất, nhưng từng nghĩ sẽ g.i.ế.c Lão Hoắc, chuyện đó chỉ là ngoài ý !”

Cúi đầu nhanh thật đấy, đúng là kẻ từng trải. Có thà c.h.ế.t cũng nhượng bộ nửa bước; c.h.ế.t, sống quỳ cả đời cũng chẳng .

Chưa đợi các nàng vạch trần lời dối trá đầy sơ hở của , bên kẻ nhịn hét lên: “Hắn dối! Hắn mới theo đội của thúc đến đây một tháng , bọn trúng ám khí, chính tự nguyện tới thôn Long Vỹ dò đường!”

Người lên tiếng là tên béo trọng thương, một mắt mù, nửa mạng còn cũng chẳng giữ . Hắn run rẩy bò dậy, nổi, đành quỳ hẳn xuống, che mắt trái, mặt mày nhăn nhó cầu xin tha mạng: “Các vị cô nương bụng, thật chuyện , tuy giận nhưng cũng dám gây chuyện nữa. Nếu cách giúp xả giận, cũng sẽ nổi lòng ác. Chính bảo cách tạo ‘thuỷ kim tiêu’ ăn mòn ám khí, báo thù. Ta , dám x.úc p.hạ.m thôn Long Vỹ nữa! Các vị tha cho một con đường sống! Ta về sẽ bảo với tất cả , cả đời tuyệt bước thôn Long Vỹ một bước! Ta thề!”

Tên béo vốn sõi tiếng của bọn họ, giờ vì hoảng mà càng nhanh, càng buồn , giống như một cây đàn hỏng kéo lung tung.

mở lời, những kẻ còn sống sót đất cũng vội vã hùa theo xin tha mạng. Cô nương bụng, bà tổ, tiên nữ các kiểu nịnh nọt vang lên dứt.

Lúc , trời gần tối. Gió thu lạnh hơn từng ngày thổi qua, những kẻ mất m.á.u quá nhiều khiến răng bọn chúng va lập cập. Có kẻ định bỏ chạy, nhưng thấy cô gái chẳng hề sứt mẻ , ý định lập tức rút về.

Nàng khác với hai cô gái . Từ đầu đến cuối, trong mắt nàng hề sát khí. Suốt cả trận chiến, nàng như thể đang việc của khác, tay tàn nhẫn mà nét mặt thờ ơ. Chính sự mâu thuẫn mới là cội nguồn khiến sợ hãi.

“Ta thấy thế là đủ , mấy kẻ còn sống c.h.ế.t cũng chẳng quan trọng.” Nàng chỉ chân: “Có tên là đủ.”

Thật là nàng đột nhiên nhớ đến lời bà ngoại từng dặn: “Yêu quái nếu loạn ở nhân gian, g.i.ế.c bừa bãi, một khi bên phát hiện, ắt sẽ c.h.ế.t thây. Phổ biến nhất là một tia sét đ.á.n.h trúng đầu, hồn bay phách tán. Cho nên, bất kể lý do gì, nhất là đừng để dính đến mạng . Dù chúng là tộc Hộ Môn, ít khả năng gặp rắc rối như , nhưng vẫn dặn các ngươi, để luôn giữ lòng cảnh giác.”

Nàng âm thầm đếm xem lúc nãy đ.á.n.h rơi bao nhiêu cái đầu … chắc hơn mười cái… mà, thể tính là g.i.ế.c vô tội? Là bọn họ g.i.ế.c nàng , chỉ vì đ.á.n.h mới mất mạng, thì đến nỗi sét đ.á.n.h chứ?

Nàng chột ngẩng đầu trời. Cũng may, ngoài bóng tối, vẫn còn yên ả.

Hai còn ý kiến gì. Các nàng chỉ báo thù, chẳng sở thích g.i.ế.c chóc, đối với kẻ mất khả năng chống cự thì cũng hạ sát thủ thêm. Huống hồ t.h.i t.h.ể ngổn ngang thế cũng cảnh nên để lũ trẻ thấy.

“Cút!”

“Dạ ! Cút ngay đây!”

“Đứng , mang hết đám đồng bọn c.h.ế.t của các ngươi , đừng để bẩn chỗ của chúng !”

Đám may mắn còn sống sót vội vàng kéo hết xác đồng bọn lên ngựa, cả bọn lăn lê bò toài mà chạy trốn. Ngoài , Mạc Tiểu Vận còn lệnh cho tên mập để con ngựa của , một con ngựa đen cao lớn, hình vạm vỡ, lông óng mượt, là hàng xịn giá cao. Trên yên ngựa còn trang sức đính ngọc và châu báu, chiến lợi phẩm quý giá như tuyệt đối thể bỏ qua. Tên mập nào dám phản đối, suýt nữa thì quỳ gối dâng ngựa lên luôn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-5/chuong-6-lien-vy-6.html.]

Nhìn đám bỏ chạy trong chật vật, Hà Đông Lai hít sâu một , trận chiến tưởng chừng tất bại… thắng thật ?! Nếu con ngựa lớn Mạc Tiểu Vận đang dắt phun mặt họ một luồng khí nóng, nàng thực sự tưởng đang mơ.

Cuối cùng, chỉ còn một việc cần .

Dưới ánh trăng lạnh lẽo như nước, khuôn mặt Lư Trung Dũng còn chút huyết sắc nào.

Tiếng nước róc rách chảy, trong rừng tiếng dã thú rón rén lướt qua. Sau trận c.h.é.m g.i.ế.c, thời gian trở nên chậm rãi mà tĩnh lặng, chậm đến mức đủ để hồi tưởng cả một đời , là vinh quang, là nhục nhã.

Khi trời gần sáng, ba họ mộ của Lão Hoắc. Một dãy món ăn mà ông thích lúc sinh thời bày , hương thơm theo gió nhè nhẹ lan tỏa. Hồ lô rượu cạn đổ bên cạnh, ba gương mặt đều đỏ ửng.

Đây là đầu nàng uống rượu. Loại đồ uống mà loài phát minh thật kỳ lạ, rõ ràng ngon, đắng cay, mà khi trôi bụng, mang đến một luồng ấm áp, như một lời an ủi ngầm, cho những linh hồn đang đau buồn và phẫn nộ cũng dần bình yên.

Không xa, một cái hố mới đào lấp đất . Khi lấp xong, Mạc Tiểu Vận còn nhổ một bãi nước bọt lên đó. Chuyện cuối cùng cũng tất.

“Ngươi xem… nếu đó gặp Lão Hoắc, ăn… ăn một trận đòn ?” Mạc Tiểu Vận tửu lượng kém nhất, mới uống vài chén năng líu ríu.

Hà Đông Lai ngà ngà, lắc đầu: “Phải là Tiểu Sơn đ.á.n.h mới đúng.”

đúng! Quên mất còn Tiểu Sơn nữa! Thế thì tiêu .”

“Nghe kẻ nào thật sự xa sẽ quẳng vạc dầu, thật …”

“Chắc là thật đấy… mà Lão Hoắc và Tiểu Sơn như thế, họ sẽ …”

“Sẽ nơi dành cho họ, chắc chắn sẽ .”

“Vậy thì … Lão Hoắc , nếu chỗ thì chạy nhanh lên, đừng ở đây nữa nhé…”

Cảm giác thành tâm nguyện thật , khoan khoái đến mức bật thật to. Người mãi thể thực sự chia xa, cuối cùng cũng thể buông bỏ , chúc ông an nghỉ ở kiếp , an vui ở kiếp .

Riêng nàng thì hề say, đầu óc thậm chí còn tỉnh táo hơn bao giờ hết. Lúc nàng bắt đầu hào hứng tính toán xem nên tận dụng con ngựa thế nào. Con ngựa đến mức chỉ cần nghĩ đến việc cưỡi nó đến Trường An là thấy háo hức, chẳng mấy chốc sẽ đến nơi.

“A Hảo…” Hà Đông Lai bất chợt túm lấy cánh tay nàng, ánh mắt do dự, nghi hoặc: “Rốt cuộc ngươi là cái gì?”

Mạc Tiểu Vận cũng chỉ tay nàng, đôi mắt ngà ngà: “Nói mau, rốt cuộc ngươi là gì? Ngươi là… thần tiên trời ? Sao giỏi chứ?”

“Tất nhiên .” nàng cảm thấy cũng tính là dối, ít nhất thì khi trở thành Hộ Môn thật sự, nàng vốn là … ờ, một nửa cũng .

mà ngươi chảy m.á.u gì cả!” Mạc Tiểu Vận kỹ khắp nàng: “Đến cả vết thương cũng !”

“Cái …” nàng đảo mắt một vòng, bộ thần bí: “Ta cho các ngươi , đây là thần công tổ truyền của nhà , đao thương bất nhập, chỉ nhà mới luyện !”

“Thật đó?”

“Tất nhiên là thật. Không Mạc Tiểu Vận ngươi cũng t.h.u.ố.c gia truyền ? Nếu , các ngươi tên họ Lư g.i.ế.c .”

“Cũng đúng. Thế gian rộng lớn, cũng bí mật. He he…”

“Dù thì các ngươi cũng hứa là với ai đấy!”

“Không , tụi giữ bí mật!”

“Thế A Hảo định ở đây bao lâu?”

“Giờ ngựa , ha ha, tụi tự đóng xe ngựa ! Như tiết kiệm khối tiền đó! Này , hai ngươi ngã cả ?!”

Thế là, trong ánh rạng đông hôm đó, nàng kẹp hai cô gái say mềm hai bên, miệng lầm bầm mắng chửi, lảo đảo về nhà.

Mặt trời đỏ dần lên, một hàng dấu chân dài kéo về phía nhuộm sắc sáng sinh động, tất cả thù hận và đau thương đều vùi phía , chôn chặt đất.

 

Loading...