Bách Yêu Phổ 5 - Chương 6: Nguyệt Đồng 6
Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:51:21
Lượt xem: 71
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nguyệt Đồng tuy là thứ quý hiếm, nhưng ở đạo quán Tùy Ý thì chẳng vật gì quá khó cầu. Chỉ cần trăng đủ tròn, chỉ cần đám bọn họ vẫn còn thấy , thứ sẽ ngừng sinh .
Hồ Đại Lực , lấy một đôi cho Như Ý?
Không ai phản đối.
Tiểu đồ nhỏ tuổi nhất trong quán, mới học thế nào là niềm vui, thì đừng để nó thất vọng.
Tất nhiên là lấy tiền. Hồ Bất Nan với nó: khi thực hiện tâm nguyện thì ủ ê mặt mày nữa.
Nó gật đầu. Sau đó, chẳng cần nó bận tâm gì thêm, Hồ Đại Lực tự tay lấy một hồ lô, tháo sợi chỉ đỏ đó xuống, lấy một nửa đưa cho nó, bảo nó dùng ngón tay chọc thứ bên trong.
Nó do dự chốc lát, cẩn thận đưa tay . Đầu ngón tay như chạm một viên bánh trôi nó từng ăn, mát mẻ, mềm nhũn, co khi động . Con Nguyệt Đồng đang ngủ say từ từ mở mắt trong hồ lô, duỗi lưng một cái.
Nó rút tay về, cảm giác lạ lẫm vẫn còn đọng nơi đầu ngón tay.
Hồ Đại Lực : “Đây là Nguyệt Đồng của con. Con còn , bọn sẽ đưa cho Ngưu tẩu. Chờ đến đêm trăng tiếp theo, phơi nửa hồ lô ánh trăng, dương mục sẽ mở. Còn ‘Ngưu tẩu’ giữ âm nhãn , sẽ thể thấy ánh sáng của dương mục trở về mắt con. Cặp ‘mắt’ độc nhất vô nhị , là mắt, chi bằng gọi là một con ‘đường’, thể dẫn thể về… trở bên cạnh con.”
Nó ôm nửa hồ lô trong tay, lòng kìm sự mong chờ. chợt thấy nghi ngờ: “ Ngưu tẩu an táng , con Nguyệt Đồng còn để…?”
“Tất nhiên là đào mộ lên !” Hồ Đại Lực gõ đầu nó.
“Á?!”
"A với á cái gì." Hồ Bất Náo bên cạnh nhún vai: “Chuyện đầu . Hai con Nguyệt Đồng vốn định là dùng cho một dương một âm. Dù đất chỉ còn là một đống xương khô, chỉ cần chạm Nguyệt Đồng thì sẽ tự nhiên tác dụng."
"Chuyện bên chỗ Ngưu tẩu cần lo." Hồ Bất Sầu chỉ về phía Hồ Bất Nan: “Tiểu sư của mấy việc quen tay lắm, nhanh gọn."
"Lại là nữa ?"
"Chúng sẽ canh gác cho , cứ yên tâm mà đào."
"Nói , nếu chẳng may để khác phát hiện, tay với , các ngươi đỡ cho đấy! Lần các còn bỏ chạy!"
"Chạy gì chứ! Đệ nhớ sai ."
"Sư còn chạy ngã xuống hố nữa kìa!"
"Ta chỉ là chạy nhanh quá, giẫm trúng đá trẹo chân thôi, chứ ngã hố ."
"Còn là chạy!"
"À... sư phụ, xem thiên tượng xong ? Khi nào trăng ?"
"Ngày ."
Ngày ... nó siết chặt hồ lô trong tay.
Quả nhiên, đêm hai ngày , nửa vầng trăng treo cao bầu trời, tuy sáng như đêm trăng tròn, nhưng cũng đủ để chiếu sáng sinh linh trong hồ lô.
Vừa sang chiều, Hồ Đại Lực đích dẫn ba đồ đến chỗ Ngưu tẩu.
Theo lời dặn, trời tối nó liền lấy một cái giỏ mây, lót cỏ khô mềm mại bên trong, cẩn thận đặt nửa quả hồ lô đó. Nó suy nghĩ lâu, thử chọn nhiều chỗ, cuối cùng đặt giỏ mây ngoài cửa sổ thư phòng, đúng vị trí ánh trăng chiếu rọi. Làm xong hết thảy, nó mới nôn nóng bất an trong sân, chờ đợi.
Nhìn sự căng thẳng của nó, Tiểu Vương an ủi: "Yên tâm , bọn họ từng thất bại. Đã sẽ để ngươi gặp Ngưu tẩu thì nhất định sẽ gặp ."
Nó gật đầu, nhưng trong lòng vẫn rối như tơ vò. Ngưu tẩu sẽ từ trời giáng xuống, xuyên qua tường, hoặc bước từ cửa chính như bình thường? Dù là căng thẳng, nhưng vẫn thể nào yên lòng.
Nam Cung chu đáo chuẩn cho nó một bát canh nóng và vài món ăn nhỏ, rằng đêm lạnh dài, đợi bao lâu, ăn chút gì đó sẽ dễ chịu hơn.
Nó cảm ơn, nhưng thực sự tâm trạng ăn uống. Tiểu Vương vỗ nhẹ vai nó, : "Chúng ở . Một nén hương thời gian, để cả cho ngươi."
Một nén hương chắc là đủ . Nó vốn giỏi chuyện, chỉ là từ biệt cho tử tế với từng giúp nó buộc tóc.
Sân viện yên tĩnh đến mức chỉ thấy tiếng hô hấp của chính . Nó một ánh trăng mờ nhạt, từ nửa đêm đến nửa đêm , bát canh bên cạnh sớm nguội lạnh.
Một cơn gió lạnh thổi qua, nó dụi mắt đang trĩu nặng, theo bản năng kéo áo sát . chính trong khoảnh khắc , nó đột ngột khựng , trong làn gió lạnh bỗng thoảng đến một mùi hương quen thuộc, ấm áp như nắng tháng ba, dịu dàng mà dễ chịu.
Chậm rãi đầu , Ngưu tẩu mỉm đó, sống động như thật, tay bế nửa quả hồ lô, trong đó Nguyệt Đồng đang , hề hoảng loạn, chớp nhẹ con mắt duy nhất trán, phát ánh sáng lấp lánh.
Nó sững sờ dậy, ngơ ngác “Ngưu tẩu” mặt. Nụ của Ngưu tẩu vẫn hiền hậu như khi, nó chỉ cái giỏ mây cũng đang tỏa sáng ngoài thư phòng : “Vừa mở mắt là thấy luồng sáng . Trong tay cũng một luồng sáng. Chúng như ma lực, dẫn thẳng đến đây. Chưa bao giờ thấy cơ thể nhẹ nhõm như , hoá thoải mái là cảm giác thế .”
Nó bước đến gần, thử nắm lấy tay nàng, lẩm bẩm: “Ấm quá…”
Nhiệt độ như thế, thể tin nó chỉ là một tồn tại chân thực chân thực chứ?
Ngưu tẩu nắm ngược lấy tay nó, nhẹ nhàng xoa xoa: “Tiểu Như Ý mặc ít quá, tay lạnh nè.”
Nó thấy mũi cay cay, khe khẽ hỏi: “Quà tặng, tẩu thích ?”
“Thích.” Trong mắt nó ánh lên tia sáng: “Ước mơ thành sự thật… thật là .” ánh sáng vụt tắt ngay đó, nó mỉm đầy tiếc nuối.
“Ngưu tẩu…” Cổ họng nó nghẹn ứ, rõ ràng thời gian quý giá mà nên gì.
Nàng mái tóc rối bù của nó, khẽ lắc đầu : “Đến giờ vẫn học cách buộc tóc .”
Ánh trăng sáng hơn chút nữa, chắc do vài cụm mây trôi .
Nó xuống băng đá, Ngưu tẩu cẩn thận chải tóc giúp nó như ngày xưa. Khi thấy sợi dây buộc tóc phai màu vẫn còn buộc nơi đuôi tóc, đầu ngón tay nó khựng một lúc, mỉm : “Sợi dây cũ lắm , bao lâu nữa sẽ đứt thôi, cái khác nhé.”
Nó lắc đầu: “Không . Ta thích cái . Dù đứt cũng sẽ nối .”
“Được, tuỳ ngươi.” Nàng bật : “Người của đạo quán Tùy Ý, cứ thoải mái sống theo ý .”
“Tẩu… lời nào gửi gắm cho khác ?” Ánh trăng mặt đất di chuyển chậm rãi, nó cảm nhận rõ ràng thời gian đang trôi qua nhanh.
Ngón tay nàng dừng giữa tóc nó, hồi lâu mới thở dài: “Tiểu Như Ý, ngươi lúc ngựa đụng ngã xuống đất, giữa ranh giới sống c.h.ế.t, thứ thấy là gì ?”
Nó suy nghĩ một lát: “Phu quân? Con cái ư?”
“Ta cũng tưởng là họ.” Nàng nhẹ nhàng vuốt những lọn tóc: “ thứ thấy… là cái trụ mà từng sửa giúp lão Đường.”
Nói xong, nàng tự bật : “Ha ha, là cái cột nhỉ?”
Nó yên bất động, mặc cho ngón tay nó chậm rãi lướt giữa mái tóc , hỏi vì nàng mà phần buồn bã như thế.
“Hồ đạo trưởng bụng và chu đáo như , chắc chắn cũng tặng Tiểu Như Ý nhiều quà ?” Nàng đột ngột đổi chủ đề.
Nó nhớ một lúc, giơ ngón tay đếm: “Áo mới, giày mới, gối chăn hình thù kỳ quái, kiếm gỗ và búp bê do họ tự tay tạc, một bông hoa xếp từ đá cuội trong ao, đèn bóng rối chuyển động nhờ pháp thuật… nhiều lắm.”
“Thật quá, thôi cũng khiến thấy vui .” Nàng chút ngưỡng mộ: “Hồi nhỏ nghèo, chỉ cần ăn no một bữa là may mắn, quà cáp gì thì từng . Sau khi xuất giá, phu quân đối xử với cũng tệ, ăn giỏi giang, kiếm nhiều tiền hơn bình thường, bao giờ thiếu thốn cái ăn cái mặc. Hắn chỉ tặng một món quà, là khi chúng mới thành bao lâu, mua cho một bộ đồ nghề thêu thùa, kiểu dáng đầy đủ, chế tác tinh xảo, rằng việc trong nhà đều giao cho lo liệu. Về chồng cũng đôi khi tặng ít đồ, hoặc là các công thức nấu ăn, đơn t.h.u.ố.c bổ mà bà sưu tầm , hoặc là những mẫu thêu đang thịnh hành. Ta đều vui vẻ nhận lấy, cũng dùng hết cả .”
“Họ đối với cũng coi như tận tình tận nghĩa, nhà họ chọn nhầm .” Nàng vấn tóc gọn gàng, như đang tâm sự cùng một bạn cũ, bình thản kể cuộc sống qua: “Ta bao giờ cảm thấy những ngày tháng gì sai, dù từ lúc còn nhớ, điều nhiều nhất từ cha lẫn hàng xóm láng giềng, là thành sinh con, bếp phòng khách, vợ hiền chồng, là hiền bên cạnh con. Ta cũng vẫn luôn , hơn nữa còn tự nhiên mà xem những kỳ vọng đó như bộ ý nghĩa của đời .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-5/chuong-6-nguyet-dong-6.html.]
Nó im lặng lắng . Gió về khuya mỗi lúc một lạnh hơn, dễ dàng thổi tận lòng .
“Chỉ các ngươi là tặng sách về kiến trúc xây dựng, tặng bút thể vẽ đủ loại bản thiết kế, còn vì một cây trụ sửa mà ăn mừng.” Nàng khẽ vén lọn tóc bướng bỉnh cuối cùng bên tóc nó: “Ta từng nghĩ, bên cạnh cũng sẽ vì chút tài mọn của mà vui mừng. thì nổi giận, mấy hôm liền với câu nào. Ta cảm thấy tủi , bèn hỏi tại như , chỉ một câu, Làm gì chuyện đàn bà con gái mấy thứ , lo chính đạo, chẳng thể thống gì.”
Bàn tay nó bỗng siết thành nắm đấm, như thể mặt một kẻ nó đ.ấ.m một cú, dù kẻ đó hiện diện.
“Trước , lúc tán gẫu với đạo trưởng Hồ, ông từng việc quan trọng nhất trong đời là ‘ thấy’, điều may mắn nhất là ‘ thấy’.” Nàng im lặng một lúc, đến khi một cơn gió lạnh nữa lướt qua mới tiếp tục: “Lúc hiểu, chỉ nghĩ ông uống vài chén rượu nên chuyện m.ô.n.g lung, tu đạo mà, mấy lĩnh ngộ khác . Mãi đến lúc rời , mới hiểu, thì ở gần nhất xưa nay từng thật sự thấy , còn , thậm chí cũng từng thật sự và kiên định mà thấy chính .”
Nắm tay nàng dần buông lỏng, cảm giác bất lực lan từ lòng bàn tay khắp , thấy… thấy… Dù là cái nào, thì cả đời nàng đều bỏ lỡ.
“ mà, tuy viển vông, nghĩ, lẽ trăm năm , hoặc ngàn năm , những đàn bà ‘ lo chính đạo’ như , cũng sẽ một ngày thật sự thấy.” Có lẽ nàng cảm thấy câu ngốc nghếch, bèn ngượng một chút, mái tóc nay gọn gàng của nó, xác nhận xong thì tới mặt nó, xổm xuống chăm chú khuôn mặt nó: “Chải xong . Tiểu Như Ý của chúng càng lớn càng xinh, nhất định cũng giống các sư sư tỷ của ngươi, thông minh, kiêu hãnh, bản lĩnh.”
Nó ánh mắt chân thành nàng, cũng bật : “Ta sẽ giống các sư sư tỷ , vì họ là , còn là yêu quái mà.”
Nàng khựng : “Yêu quái?”
“Ừ.” Nó thành thật : “Ta là một con Hữu Khuyết.” Rồi ngập ngừng: “Tẩu điều gì hỏi ?”
Sự sững sờ của nàng chỉ kéo dài ngắn, chút do dự mà đưa tay xoa đầu nó: “Vậy thì ngươi nhất định là một con Yêu quái may mắn .”
“Ồ?”
“Đồ ngốc, bởi vì những ở trong đạo quán Tùy Ý , đều thấy ngươi đó!” Nàng nhéo nhéo má nó: “Trong thiên hạ bao nhiêu tu đạo sẽ coi một con Yêu quái là nhà chứ, huống chi còn nghiêm túc dạy dỗ ngươi bản lĩnh đàng hoàng nữa. Những kẻ thấy ngươi, phần lớn sẽ chỉ xem ngươi là tà ma ngoại đạo, trừ khử cho bằng thôi.” Rồi nàng , mang theo chút thâm ý: “Đạo quán Tùy Ý khác ở chỗ, mắt của trong đều .”
Nó đồng tình: “Ừ, giấu mấy món ngon cũng giấu , họ luôn phát hiện .”
“Haha.” Nàng sảng khoái.
Cũng lúc đó, ánh sáng trong hai viên Nguyệt Đồng đồng thời nhạt . Thân thể nàng bỗng trở nên nhẹ tênh, hai chân dần dần rời khỏi mặt đất. Nó lập tức nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng, trong lòng dâng lên nỗi hoảng loạn.
“Thả tay .” Tiểu Vương bước từ trong bóng tối lúc nào: “Đến giờ .”
“Ngưu tẩu, cảm ơn tẩu tặng bọn táo.” Nam Cung bình tĩnh : “Đó là những quả táo ngọt nhất mà từng ăn.”
“Ngưu tẩu, nếu kiếp gặp , chúng sẽ sống trong ngôi nhà do chính tay tẩu xây nên. Sư phụ tẩu thiên phú vô cùng lớn trong chuyện đó.”
Tiểu Vương vẫy tay với nàng, lè lưỡi: “Tẩu bảo trọng nhé.”
Nước mắt lập tức trào nơi khóe mắt nàng: “Cũng cảm ơn các ngươi, để một nén nhang thời gian, cho bằng hết những điều đáng thể .” Nàng cúi đầu, nhẹ nhàng vỗ tay nó, mỉm : “Chỉ cần nhớ tới thời gian ở thư phòng, nhớ đến cây cột trụ do chính tay sửa , trong lòng thấy nhẹ nhõm nhiều. Như sư phụ ngươi vẫn thường đó, kiếp như cũng coi như là hài lòng một nửa , .”
“Ừ. Vậy thì .” Nó buông tay, vành mắt nóng bừng, nhưng cuối cùng rơi lệ, trái còn nở với Ngưu tẩu một nụ tươi nhất.
“Tiểu Như Ý, nhớ gương mặt tươi , sống thật vui vẻ đó nhé.”
“Ừ.” Nó ngẩng đầu, Ngưu tẩu càng bay càng cao, càng lúc càng gần mặt trăng, cho đến khi hóa thành từng đốm sáng như đom đóm, tan ánh trăng dịu dàng.
Cùng lúc, Nguyệt Đồng trong hai nửa hồ lô, tia sáng cuối cùng, đồng loạt nhảy lên, lặng lẽ tan biến bầu trời đêm. Tư thế giống như thành sứ mệnh duy nhất của đời , vội vã kết thúc ca để về nhà. Nghĩ , chẳng thể thấy buồn nổi nữa.
“Lấy canh hâm nóng lên uống , cả đêm gió lạnh thổi trúng, cẩn thận kẻo cảm đấy.” Giọng Tiểu Vương vang lên.
“Ta xào thêm mấy món nữa nhé, xem hôm nay khỏi cần ngủ .” Nam Cung xoay về phía nhà bếp.
Gió thổi lúc dường như cũng còn lạnh như ban nãy. May , đây là đạo quán Tùy Ý.
Một ngày đó, nó hỏi Hồ Bất Nan vì khi ngại đắc tội với lão Trương cũng cứu nó .
Hồ Bất Nan búng nhẹ trán nó một cái: “Nếu thấy thì thôi, nhưng một khi thấy … thì thể ngơ chứ?” Giọng điệu nhẹ nhàng như thể đó chẳng vấn đề gì quá to tát, đơn giản chỉ là như thôi.
“Còn nữa…” Hồ Bất Nan đang định rời , bỗng dừng bước , đầu mà : “Ta là một đứa trẻ mồ côi cha , hồi nhỏ sống nhờ nhà họ hàng xa. Khi đó, chỉ cần mỗi ngày một bữa cơm thừa là thấy mãn nguyện lắm . Trong mắt khác, một đứa nhóc gầy yếu chẳng giá trị như , chỉ cần còn sống là may mắn, còn mơ mộng gì đến tương lai tươi sáng chuyện học hành. Ta từng nhịn ăn, dành phần cơm của để nuôi một con mèo hoang mù thể tự săn mồi. Ta thích nó ăn no lăn lộn khắp nơi, chúng cùng phơi nắng đống rơm, lấy hoa dại kết thành chiếc mũ nhỏ cho nó đội. đó họ phát hiện , c.h.ử.i phí phạm lương thực, g.i.ế.c con mèo ngay mặt , ném xác nó lò thiêu.
Họ luôn như đấy, tất cả những gì họ cho rằng xứng , họ đều ném lửa đốt sạch, con mèo, những cuốn sách nhặt về, cả mấy món đồ chơi bằng gỗ tự khắc. Thế nên, từng ghét thấy lò lửa.”
Nó lặng : “Tiểu sư …”
“Năm đó, quê lũ lớn, họ tế Thủy Thần, chọn mãi cuối cùng chọn , một đứa bệnh sắp c.h.ế.t. Họ buộc đá ném xuống sông. Lúc đầu óc trống rỗng, nhưng thể vẫn vùng vẫy… Có lẽ khát vọng sống là bản năng. Cuối cùng là sư phụ lúc ngà ngà say vớt lên. Người đêm đó chèo thuyền qua sông, vốn định ngắm trăng uống rượu, nhưng tuổi cao nên nhịn tiểu nổi, định giải quyết ở mạn thuyền thì thấy nước sông điều lạ. Người cho là mạng lớn tận, quyết định mang về đạo quán Tùy Ý. Vì lúc kéo lên, miệng vô thức đang… ngậm một con cá to! Người bảo, điềm chắc là ‘linh vật cầu ước thấy’ nên mang về nuôi thử xem. Ngươi nghĩ khi là một linh thú ‘niên niên hữu dư’*.” Hắn đầu , to: “Mà đúng thật ăn khỏe.”
*Chú thích: Niên niên hữu dư dịch là năm nào cũng dư dả. pinyin của nó là niannianyouyu, mà dư(yu) đồng âm với cá(yu).
Rõ ràng là chuyện buồn , nhưng nó chẳng thể nổi. Những con bên ngoài tưởng như vô ưu vô lo , thì ai cũng từng quá khứ khổ sở như .
“Tiểu Như Ý, trong đạo quán Tùy Ý , mỗi kẻ đùa đều sinh thế. Chúng đều thấy những vết sẹo trong quá khứ của , cũng hiểu rõ giá trị của việc sống nương tựa . Chính vì thấy, nên từ đáy lòng mới mong bên cạnh bình an vui vẻ, và cũng sẵn sàng thứ để giữ lấy điều đó.” Hồ Bất Nan mỉm , nghiêng đầu: “Đi ăn cơm nào. Hôm nay cá sốt chua ngọt đó.”
Nhìn bóng dáng tung tăng vui vẻ rời , trời u ám mờ mịt trong lòng nó chợt trở nên sáng sủa. Nó cảm thấy… chẳng thể triệu hồi Nguyệt Đồng ?
*
Ngọn đèn trong phòng lay động giữa bóng tối đặc quánh nhất bình minh.
Một căn phòng đầy đang “ kể chuyện”, mà ai phát một tiếng động dư thừa. trong lòng mỗi , khi đoạn quá khứ , đều cùng rục rịch, những thể “ thấy ”, thì thể triệu hồi Nguyệt Đồng.
Hữu Khuyết vẫn chồm hỗm mặt bàn từ đầu đến cuối, nhăn mày cau mặt hai con Nguyệt Đồng đang nguy kịch.
Thiếu niên dựa trí tưởng tượng để xác định vị trí của nó, khi kể đoạn quá khứ gần trăm năm về , ánh mắt vẫn dõi theo nó, thỉnh thoảng còn theo thói quen xoa đầu nó. Tuy chỉ thể nhờ bọn họ chỉ dẫn mới đặt tay đúng chỗ, còn nó cũng dựa lời nhắc mới đầu bàn tay đặt lên.
Gặp mặt như chẳng gặp, tình huống thật khiến đau đầu.
Còn lẽ vì suốt nửa đêm khô cả cổ họng, hoặc cũng thể do cơ thể ngày càng nhẹ bẫng và yếu ớt, bèn nhịn mà ho khan. Sau đó xảy chuyện gì thì vẫn thể kể tiếp. Đào Yêu mà sốt ruột, lo lắng thôi, bèn moi một viên t.h.u.ố.c thanh tâm hạ hỏa trị ho nhét miệng , cũng mặc kệ t.h.u.ố.c của nó tác dụng với “” như .
Dường như là tác dụng thật. Hắn vất vả lắm mới hồi một chút sức, vỗ nhẹ lên ngực.
“Ta !” Ma Nha bất chợt vỗ trán, chỉ thiếu niên, : “Ngươi là tiểu sư của nó?!”
Hắn chỉ mỉm , thừa nhận cũng chẳng phủ nhận.
“Sau đó thì ?” Tư Tĩnh Uyên chịu nổi việc chỉ nửa câu chuyện, sốt ruột truy hỏi: “Nó thành công ?”
Sắc mặt thiếu niên dần trở nên nghiêm trọng. Hắn về phía nó, thở dài: “Không lâu đó, đạo quán Tùy Ý xảy chuyện.”
Sắc mặt lập tức căng thẳng, đến cả lông mày Tư Cuồng Lan cũng nhíu .
Ai nấy đều ôm tâm trạng thấp thỏm mong chờ phần còn của câu chuyện, càng để tâm hơn đến việc, khi màn đêm kế tiếp buông xuống, liệu ông trời chịu nể mặt ban cho một chút cơ may, cứu mạng , thuận tiện giúp thành vài nguyện vọng thoạt tưởng như viển vông ?
Sự đời thể như ý mãi, một nửa là .
Đào Yêu nghĩ, cho dù chỉ nửa vầng trăng ló , nàng cũng cách cứu nó và Nguyệt Đồng của nó trở về. Nàng bản lĩnh .
Bởi vì…
Nàng một vòng những kẻ đang quanh bàn, nhóm xin ăn của Đào Yêu, Tiểu diêm vương Tư phủ, những trong căn phòng , chỉ mỗi nàng là một đôi mắt “ thấy”.
Lúc , đèn dầu gần cạn, chẳng còn trụ nổi tới bình minh , còn thiếu niên thì vẫn chìm đắm trong hồi ức.