Bách Yêu Phổ 5 - Chương 7: Ấn Tòng 7
Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:51:06
Lượt xem: 85
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lần nữa đại môn của phủ Thái Sơn, hai gã ngốc canh cổng những khó , mà còn cung kính mời trong.
Con muỗi cùng cũng , mặc kệ gọi nó là gì, với , là vua trời đến thì đây vẫn chỉ là một con muỗi, một con muỗi dở hút ít m.á.u trong thời gian dưỡng thương, ngày nào cũng vo ve bên tai, phiền c.h.ế.t.
Tấm thẻ gỗ khắc hai chữ “Đào Đô” trong tay tỏa mùi hương thanh nhã. Lúc rời , chính “cữu cữu” đưa cho . Có phận “Đào Đô chuyên sứ”, về thể đường đường chính chính nơi , cần liều mạng với ai nữa.
Không cần liều mạng nữa, nhưng càng lo lắng. Bước con đường từng liều c.h.ế.t đ.á.n.h , kìm mà nghĩ đến nhiều tình huống thể xảy , , nhưng nghĩ thế nào cũng thấy . Hắn đoán tâm tư của phủ quân Thái Sơn, hề để lộ một chút thương cảm nào, gọi , rốt cuộc là vì chuyện gì?
Có nữ quan dẫn đường cho . Bước những bậc thang mây đen lơ lửng, thấy phụ nữ để ai đường sống đang xách một cái thùng nước, chăm chỉ tưới cây trong vườn trái cây lơ lửng giữa trung.
Đám đất đen lấp lánh ánh sáng yếu ớt ngoan ngoãn tụ ở nơi vốn dĩ nên tồn tại. Dù gọi là vườn trái cây, nhưng khắp nơi chẳng thấy một mầm cây nào. Ai cũng , mảnh đất vốn dĩ chẳng thể mọc loài gì khác ngoài hoa Bỉ Ngạn.
Thấy đến, nàng đặt thùng nước xuống, lau tay bước đến chiếc bàn đá trong vườn, hiệu bảo xuống.
Người hầu nhanh chóng dâng lên hai tách còn nóng, cẩn thận đặt mặt hai . Được đối đãi khách khí như khiến trong lòng càng thêm bất an. Chén hạ độc, bỏ thứ gì kỳ quái ?
“Khôi phục nhanh đấy. hoa Bỉ Ngạn ngươi hủy diệt, mất khá lâu mới mọc . Bờ sông trọc lóc một mảng, chướng mắt.” Nàng đẩy tách về phía một chút, : “Nếu thật sự tính sổ với ngươi, căn bản chẳng cần hạ độc.”
Hắn gượng, nâng chén lên uống một ngụm, mát lạnh và ngọt dịu.
Con muỗi theo cũng lăng xăng chạy tới, đậu lên miệng chén, háo hức nhảy nhót theo sóng nước. Hắn mất kiên nhẫn gảy nó , nó bay trở về, gảy tiếp, vài như , bèn bỏ cuộc. Dạo nó cứ như dính , đuổi , đ.á.n.h xong.
“Nàng ...” Hắn cuối cùng vẫn nhịn mà hỏi: “Vẫn chứ?”
“Đưa nó tới nơi nên tới .” Nàng vươn tay, một quyển sổ sinh tử mới tinh lập tức hiện lên trong lòng bàn tay.
Hắn thấy quyển sách , đôi mắt sáng rực lên, trong lòng cũng bỗng lóe lên một ý nghĩ táo bạo.
“Dẹp cái ý nghĩ .” Ánh mắt nàng sớm thấu sự an phận trong lòng : “Sổ sinh tử của đứa nhỏ từ nay về do tự tay trông coi. Ngoài , ai phép tra xét.”
Vừa dứt lời, quyển sổ sinh tử sách lập tức biến mất dấu vết.
Hắn nhíu mày: “Vì ?”
“Vì ngươi là một kẻ nguy hiểm.” Nàng thẳng thắn : “Những thứ màng đến tính mạng, đều nguy hiểm.”
Hắn đáp, tia hy vọng nhỏ nhoi nhóm lên một câu của nàng dập tắt .
“Con quý giá là bởi chỉ một kiếp sống. Dù ngươi chấp nhận , thì đứa bé trong quyển sách mới ... còn liên quan gì đến ngươi nữa.”
Nàng uống một ngụm : “Với tính cách của ngươi, nếu tung tích nó, e rằng sẽ những chuyện khiến đau đầu. Ta đề phòng.”
Ngón tay siết chặt, suýt nữa bóp nát chén trong tay. Hắn buông tay , chén từng giúp giữ mạng sống cũng rơi xuống bàn: “Quân thượng gọi tới, chỉ để những lời thôi ?”
“Đó là một phần.” Nàng mỉm , đưa tay ngoắc ngoắc về phía con “muỗi” . Con vật nhỏ lập tức ngoan ngoãn tan đầu ngón tay nàng.
Nàng nghiêng đầu, nhíu mày, thần sắc phần tinh nghịch, tự lẩm bẩm: “Biến thành hình dáng gì thì nhỉ?”
Hắn thật sự đoán nổi nàng đang giở trò gì, trong lòng bực bội mà dám phát tác, chỉ cảm thấy như đống lửa.
Ánh mắt nàng bỗng khóa chặt , bật : “Vẫn nên theo hình dạng của ngươi .”
“Cái gì cơ?!”
Một luồng sáng ngũ sắc từ lòng bàn tay nàng b.ắ.n , con muỗi vo ve ngừng lập tức bao bọc trong hào quang.
Chỉ nàng quát nhẹ một tiếng: “Ra!”
Muỗi biến mất, trong lòng bàn tay nàng lúc là một con rắn nhỏ màu đỏ sống động như thật.
Hắn vô cùng ngạc nhiên: “Đây là...”
“Chốn sâu nhất của Vong Xuyên một loài yêu, hình dạng như muỗi, nuôi bằng m.á.u thì thể luyện thành ấn, khắc hồn, vĩnh viễn mất, nên gọi là Ấn Tòng.”
Nàng nhẹ nhàng gõ lên đầu rắn nhỏ: “Không ngươi hỏi vì bọn luôn bận rộn ? Yêu quái , cũng giống như hạt giống bay theo gió tìm chỗ trú, ai đoán nơi nào, lúc nào, vì nguyên cớ kỳ quái gì mà sinh . Ngay cả địa giới của phủ Thái Sơn cũng thể tránh khỏi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-5/chuong-7-an-tong-7.html.]
Nàng lắc đầu bất lực, nghiêng đầu về phía dòng sông vườn cây, dòng nước vĩnh viễn cuộn sóng, nhưng luôn sâu thẳm, nặng nề: “Người , Yêu quái sinh là do dòng sông chứa quá nhiều nước mắt của con , lắng đọng những nỗi niềm thể buông bỏ, nên mới thành hình.”
Hắn ngơ ngác rắn nhỏ: “Ta... hiểu lắm.”
“Ta sẽ đặt Ấn Tòng lên đứa bé . Dù nó đến , biến thành hình dáng gì, cũng sẽ một ấn ký hình rắn .” Nàng chỉ : “Chỉ từng dùng m.á.u nuôi Ấn Tòng, mới thể xóa bỏ dấu ấn .”
Nghe xong, da đầu như tê dại, tâm trạng vốn buồn bã chợt kích động: “Ý của quân thượng là... vẫn thể gặp nàng?”
Nàng lắc đầu: “Thời gian, địa điểm, biển mênh mông, trùng hợp lệch hướng, chỉ một yếu tố lệch thôi cũng khiến các ngươi bao giờ gặp .”
Lời như một gáo nước lạnh nữa dội xuống đầu, nhưng tia lửa nhỏ trong lòng vẫn dập tắt.
“Nếu ngay cả mà các ngươi vẫn thể gặp , thì là ý trời. Ta thiên vị, cũng can thiệp mệnh .” Nói xong, nàng dậy vườn, xách thùng nước tưới cây.
“Được , chuyên sứ của Đào Đô, ngươi thể rời .”
Mọi chuyện đổi quá đột ngột, đầu óc chút rối loạn. Hắn mảnh đất lưng nàng, nơi trống rỗng, bất giác thốt lên: “Mảnh đất chẳng mọc thứ gì, quân thượng cần gì phí công vô ích.”
“Biết rõ thể mà vẫn , đôi khi là một loại sức mạnh, nhưng cũng thể là một loại tai họa.” Nước trong vắt từng giọt, từng giọt từ muôi gỗ chảy mảnh đất chút sức sống. Nàng cẩn thận, hề giống đang rảnh rỗi g.i.ế.c thời gian.
“Khó là ở chỗ kết quả ai đoán , ngay cả bọn cũng thể. Sức mạnh và tai họa... Những quy tắc ngươi ghét cay ghét đắng, vốn là để cách ngăn chặn cái .”
Khi nàng tưới xong giọt nước cuối cùng, nàng : “Đạo lý thì ai cũng hiểu. vẫn nhịn thử. Ta còn như , huống hồ là một đứa trẻ như ngươi.”
Lúc , vẫn thể hiểu hết ý nghĩa lời nàng. sự tủi của , vốn giấu sâu tầng tầng lớp lớp cảm xúc như giận dữ, bất cam, tiếc nuối, dường như bất chợt giải tỏa.
Vị Thái Sơn Phủ Quân nổi tiếng là lạnh lùng , gần , như phủ khí tức tử vong... mà một trái tim đầy sức sống.
Hắn vốn định lời cảm tạ, nhưng nghĩ tới bộ dạng đáng ghét của nàng lúc đối phó khi , lời đến miệng bèn đổi giọng: “Giờ c.h.ế.t ở chỗ Lôi Thần, quân thượng chắc chắn định ném chảo dầu nữa chứ?”
“Chỗ cái chảo nào to đến .” Nàng lườm một cái: “Ngươi đúng là đứa nhỏ thù dai.”
“Ta .”
“Trong lòng chắc mắng với Lôi Thần mấy trăm nhỉ?”
“Không tới mấy trăm .”
Nàng bật : “Cũng cái thật thà.”
Nói nàng chỉ lên trời, ngữ khí hàm ý sâu xa: “Nếu Lôi Thần ngươi c.h.ế.t, dù Thiên Đế mặt, thì hai mươi Thần côn cũng vẫn rơi lên ngươi thôi.”
Hắn sững sờ.
“Về . Tôn chủ nhà ngươi cũng còn trẻ, hai mươi gậy đủ khổ . Về đừng chọc giận thêm nữa là .”
Nàng vẫy tay, thở dài một , lẩm bẩm: “Bề ngoài vô tình mà thực tình... Ai mong thế gian hơn một chút , haizz.”
Trước khi rời , lặng bên bờ Vong Xuyên lâu.
Giống như chẳng con sông cuối cùng sẽ chảy về , cũng nhất thời nên về hướng nào.
Từ Xà vương tương lai ở núi Nguyên Khâu, đến ăn mày chốn nhân gian, thành chuyên sứ Đào Đô, dường như chẳng trải qua bao lâu.
những chuyện trải qua ở đây, còn vượt xa tổng cộng tám trăm năm gộp .
Nếu từng rời khỏi núi Nguyên Khâu, sinh mệnh của sẽ trói buộc cùng những trái cây sớm muộn gì cũng hóa thành tro bụi , năm qua năm khác dọn dẹp sạch sẽ lũ nhân loại mang theo vọng tưởng mà đến, gió sóng, buồn vui, an mà hết đoạn dài đằng đẵng cuối của đời .
Thế nhưng, thấy trời đất, thấy chúng sinh, thì thể thấy chính ?
Nước sông róc rách, như ngừng lặp lặp một câu hỏi đáp án, lặng lẽ lắng , lặng lẽ suy nghĩ.
Suy nghĩ lâu, thôi thì... lão già ở Đào Đô còn đang tập tễnh, thêm con nhóc kỳ cục , nếu trông chừng cho tử tế, sẽ còn đầu độc c.h.ế.t bao nhiêu bệnh nhân nữa... Hắn tấm thẻ gỗ Đào Đô trong tay, đại khái cũng quyết định.
Ra đến cổng lớn, ngoái đầu một cái. A Sửu , nếu ngày còn thể gặp , nhất định tặng ngươi một thứ .