Bách Yêu Phổ 5 - Chương 7: Đế Hôi 7
Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:50:58
Lượt xem: 52
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mùa đông, mùa xuân, chớp mắt trôi qua.
Khi tiếng ve râm ran ngọn cây, cũng là lúc đôi cánh thể mang thử nghiệm.
Có trời mới trong thời gian đó, A Sửu bao giữa đêm ngủ mà bật dậy ghi chép những ý tưởng lóe lên trong đầu. Có lúc đang xin ăn giữa ban ngày, nàng cũng đột nhiên buông bát xuống, xê một bên, ghi những vấn đề nghĩ thông. Đầu óc nàng bao giờ bận rộn đến thế. Gần như bộ lá rụng mùa thu đều nàng kín hết.
Nàng chút hồi hộp rõ rệt, càng đến gần ngày thiện cánh càng như thế. Những ăn mày quen thấy nàng cả ngày như hồn vía lên mây, xin ăn cũng còn nhiệt tình như , hơn nữa thường xuyên chẳng thấy bóng dáng , khỏi lo lắng nàng sẽ thành Lão Hồ Đồ thứ hai, một ăn mày mà bận rộn tới mức là bình thường.
May mà họ vốn quen với việc chẳng mấy khi để tâm đến chuyện khác trong cuộc sống tẻ nhạt của . Tự lo cho cái bụng no mới là việc hàng đầu. Dù mỗi năm cũng vài kẻ phát điên phát rồ, xét theo mức độ xui xẻo, cô gái A Sửu chắc chắn phát điên còn nhanh hơn ai hết, kéo dài tới giờ mới phát bệnh, coi như vẫn còn lời.
Cũng may là ai nấy đều nghĩ như , nàng và cũng đỡ mất công che giấu giải thích. Chuyện đôi cánh bây giờ tuyệt đối thể để ai , nơi bí ẩn ngọn núi hoang lẽ là cơ hội duy nhất để đứa trẻ xui xẻo sống cuộc đời mới.
Hắn ngờ rằng, việc trợ giúp nàng trở thành cách g.i.ế.c thời gian nhất. Giúp nàng chặt cây, chặt tre, chọn lấy thứ dùng , cưa, mài, khoan lỗ theo lời nàng … chỉ cần một ấm nước và vài cái bánh, đôi khi hai việc liên tục từ sáng đến tối, thời gian trôi qua trong hang đá nhỏ vèo một cái là hết ngày. Đã nhiều , việc nghĩ, nếu ngày nào cũng bận rộn thế thì năm mươi năm cũng trôi qua như chớp mắt. Thế nên dù đôi cánh thành công , vẫn sẽ thấy ơn vì gặp giúp quên cảnh tù đày như nàng.
Khi mặt đá vách hang chẳng còn chỗ để ghi chép, khi lá rụng chất đống như một ngọn núi nhỏ trong hang, khi hương hoa quế lan tỏa trong sương sớm và giấc mơ, họ chọn một buổi chiều gió, mang theo đôi cánh, sườn dốc cách hang xa. Từ nơi thể thấy hồ nước mà họ qua khi lên núi. Gió lướt mặt hồ, sóng lăn tăn, phong cảnh thật .
cả hai đều căng thẳng.
Ngoài họ , còn một khán giả khác đến xem, một con ch.ó hoang từ khi nào quen đường lui tới chỗ họ, thường xuyên chạy đến hang, gây ồn ào phá phách gì, chỉ cần cho nó nửa cái bánh, ăn xong sẽ ngoan ngoãn ở cửa hang, đầu luôn về hướng A Sửu đang ở. Giờ đây, nó ở cách gần xa, tò mò chờ xem họ sẽ gì tiếp theo.
Đôi cánh trông khá dáng, từng mảnh tre gỗ đều kết nối chắc chắn và ngay ngắn, hai sợi dây gai lớn dùng để cố định lên , tuy trông mắt, nhưng vẻ cũng đủ vững chãi.
“Đeo !” Hắn hất cằm lưng A Sửu.
A Sửu nghĩ một lúc, lắc đầu: “Vẫn là Phúc Tinh thúc đeo . Nếu đến thúc mà nó còn mang , thì chắc chắn cháu thành vấn đề.”
Hắn đeo cũng , thứ đồ lạ lạ, khá thú vị, cũng ngại đầu tiên thử nó.
Dưới sự giúp đỡ của A Sửu, nhanh chóng cố định đôi cánh lên . Gánh nặng đáng kể, thử lắc lắc để kiểm tra xem nó chắc , kết quả khiến khá hài lòng.
“Chuẩn xong ?” Nàng dịch phía .
“Ừ.” Hắn nới lỏng tay, sẵn sàng vứt bỏ cây gậy chống bất cứ lúc nào.
Nàng hít sâu một , cẩn thận kéo chốt cơ quan lắp hai bên đôi cánh.
Soạt! Đôi cánh vốn gập lập tức bung lưng . Dưới ánh tà dương, mỗi chiếc “lông vũ” đều phát sáng. Không những chút kỳ quặc nào như tưởng tượng, mà trái , còn mang đến cho thể hảo một cảm giác giãn mở và sức mạnh thể thấy rõ bằng mắt thường. Ngọn gió thổi tới khiến cảm xúc hân hoan và phấn khích trong lòng gần như bùng nổ. Niềm mong đợi xây dựng cuộc đời từ đống hoang tàn, khoảnh khắc , vọt lên đến đỉnh điểm.
Nàng ngây , mũi cay xè, đôi mắt cũng nóng bừng.
“Ngẩn gì?” Hắn ngoái đầu nhắc: “Mau lên nào!”
“Ờ… !” Nàng dụi mắt, chỉ vai trái : “Ấn cái miếng nhô lên ở đây xuống, đôi cánh sẽ bắt đầu chuyển động. Nếu gió thì chắc nhanh sẽ bay . Cần điều khiển hướng và lên xuống thì dùng tay cầm ở vai . Nhớ kỹ ?”
“Nhớ , lúc còn chế tạo xong ngươi đến tám trăm .”
“Vậy thì bắt đầu !”
Bắt đầu thôi!
Hắn nín thở, như thể một con cua đang định kẹp vai, cẩn trọng ấn nhẹ xuống.
Nó chuyển động ! Thật sự chuyển động ! rõ ràng cảm nhận đôi cánh lưng, thứ chẳng liên quan gì tới loài chim, đang bắt đầu vỗ nhè nhẹ như một con chim đang cất cánh. Không là do bản vẽ trong cuộn da thú ma lực gì, A Sửu lĩnh hội phần nào tinh túy trong đó, mà theo nhịp vỗ của đôi cánh, dòng khí xung quanh tựa như nhận lệnh, ùn ùn tụ quanh .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-5/chuong-7-de-hoi-7.html.]
Chẳng bao lâu , cơ thể rõ ràng nhẹ bẫng hơn, thử vứt bỏ cây gậy, ngờ vẫn vững! Tựa như một đôi tay khỏe mạnh từ hai bên nách vòng qua, trao cho sức mạnh từng .
Đôi cánh của A Sửu… thực sự thành công ?
Hắn siết chặt nắm đấm, cảm nhận luồng khí lưu ngày một mãnh liệt xung quanh.
Dường như… chân rời khỏi mặt đất? Hắn cúi đầu , thật sự như , bay lên !
Đôi cánh vỗ phành phạch, xúc động đến mức tim như nhảy khỏi lồng ngực. Rõ ràng đó luôn nghĩ “chỉ đang một việc chắc chắn sẽ thất bại nhưng thú vị”, ngờ vọng tưởng hóa thành hiện thực, mà còn thành hình trò như thế!
A Sửu đưa tay che miệng, dám phát bất kỳ âm thanh nào, sợ cắt ngang thời khắc sắp chạm đến thành công thực sự.
Lúc , niềm vui sướng đến phát cuồng trong lòng tuyệt đối kém A Sửu. Ngay cả tay vươn về phía tay cầm điều khiển cũng run run. Tuy đôi cánh “đứa con” của , nhưng cũng góp sức nuôi dưỡng như một cha nuôi, đúng nào? Ha ha, cảm xúc dâng trào đến mức ví von cũng trở nên rối rắm.
Ít nhất… bay đến bờ hồ chân sườn núi là , tay cuối cùng chạm tay cầm điều khiển.
Bay , thật sự bay lên !
Cách mặt đất một thước… hai thước!
A Sửu hồi hộp đến mức quên cả thở, ngay cả chú ch.ó hoang cũng bật dậy, dựng thẳng đôi tai. Cuộc đời mờ mịt như than của nàng, ngờ lúc ánh sáng của kỳ tích chiếu rọi…
Không ngờ thể…
Ể?! Đợi , gì đó đúng lắm.
Á! Á á á á!!!
Tiếng kêu thất thanh kéo dài dứt, rơi xuống ...
Hắn ngã nhào .
...lăn xuống khỏi sườn núi...
Nàng cũng hét lên một tiếng “á á!”, vội vã bò nhanh xuống , cuối cùng cũng kịp chạy đến mặt thử bay giờ mặt mày lấm lem bùn đất.
Chó hoang thấy mà cũng phiền lòng, bò xuống che mắt.
“Phúc Tinh thúc, thúc chứ? Trời ơi…”
“Phù phù… khụ!” Hắn dậy, nhổ bùn đất và cỏ dại trong miệng , thở dốc : “Không … xương già gãy.”
Đôi cánh vẫn còn tạm thời bám lưng, nhưng khá nhiều “lông vũ” gãy mất, trông vô cùng t.h.ả.m hại. Nàng giúp tháo cánh , cau mày: “Quả nhiên thể thành công ngay đầu.”
“Có vấn đề ở nhỉ?”
“Không rõ nữa, về hang đá , để cháu kiểm tra xem sai sót ở .”
“Ừ.”
Tuy thử bay thất bại, nhưng ai trong họ cảm thấy buồn, cảm giác phấn khích vẫn còn đó.
Dù chỉ là mấy thước, nhưng đúng là bay lên thật mà, đúng là một đêm vui.