Bách Yêu Phổ 5 - Chương 7: Hữu khuyết 7
Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:51:15
Lượt xem: 91
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bị đ.á.n.h thức, bà chủ khách điếm đờ đẫn bên mép giường, trong lòng ôm chiếc giỏ mây, lạnh lùng cánh cửa đá văng và đám “khách” bất thình lình xông phòng nàng.
Đào Yêu cũng vòng vo, thẳng vấn đề: “Giam trong khách điếm của ngươi, đó là cách ngươi ‘tiễn khách’ ?”
Bà chủ trả lời, ánh mắt đờ đẫn chỉ về phía chiếc giỏ mây trong lòng, kinh ngạc cũng chẳng tức giận đối với sự xông của bọn họ, như một con rối thở, cố chấp chìm đắm trong thế giới riêng của .
“Thả họ .” Đào Yêu tiến lên một bước: “Chuyện đó thể thương lượng.”
“Không thả.” Nàng chăm chú vật trong giỏ mây, lẩm bẩm: “Ai dám động đồ của … Nếu ngày mai vẫn ánh trăng, sẽ đốt khách điếm , chấm dứt thứ.”
Bệnh … chắc là nặng lắm .
Đào Yêu từ lời bình thản mà rối loạn của nàng thấy phiền phức lớn hơn, suy nghĩ một lát, nàng chỉ đám bên cạnh: “Trước khi ngươi kịp đốt khách điếm , bất kỳ ai trong bọn đều thể g.i.ế.c ngươi, bao gồm cả .”
Ma Nha lên tiếng rằng g.i.ế.c , nhưng Liễu Công Tử kịp thời bịt miệng. Trong tình cảnh , đổ vạ cũng là nghĩa vụ của mỗi .
“Không .” Bà chủ vẫn lười biếng như cũ: “Trước khi ngày mai đến, ai động .” Nàng chậm rãi ngẩng đầu, hai mắt vô thần bọn họ, cuối cùng ánh mắt dừng chiếc chuông vàng ở cổ tay Đào Yêu: “Dù ngươi là phận cao quý từ Đào Đô đến cũng .”
“Đào Đô…” Thiếu niên kẹp giữa bọn họ kinh ngạc Đào Yêu, lắp bắp : “Quả nhiên là thật…”
Hóa là nhận ? Cũng lạ. Trong khách điếm ngoài qua , Yêu quái cũng ít. Hình tượng “vẻ vang” của nàng e rằng truyền tụng vô .
Đào Yêu mỉm : “Đã nhận thì cũng nên là .”
“Ngươi g.i.ế.c , bọn họ cũng sẽ c.h.ế.t theo . Ngươi g.i.ế.c , bọn họ cũng sẽ c.h.ế.t.” Bà chủ bình tĩnh thẳng mắt Đào Yêu.
Lời đúng là chỉ kẻ thần trí tỉnh táo mới , nhưng trong sự thản nhiên lộ rõ vẻ cuồng loạn. Yêu quái phận của nàng mà còn dám thách thức công khai, thật sự nhiều.
“Ra ngoài , ngủ.” Nàng lười nhác xoay , ôm lấy giỏ mây xuống giường, để ai trong bọn họ mắt.
Quả nhiên là một kẻ dị loại…
Đổi là khác, nếu vạch trần trò mèo, thể nổi giận, dẫu cũng chút phản kháng thì bọn họ còn dễ xử lý. nàng thì như một cái hố đen hư vô một vực sâu đáy, cảm xúc nhắm nàng đều nuốt sạch, phản hồi. Ngươi cho rằng nàng nên hoảng hốt, nên tức giận, nên bật dậy lộ bộ mặt dữ tợn. nàng chỉ lặng lẽ xuống ngủ tiếp, khiến đ.á.n.h cũng đ.á.n.h nổi.
“Cái giỏ.” Tư Cuồng Lan khẽ . Thứ thể phá vỡ thế cục bế tắc , e rằng chỉ nó.
Không đợi ai tay, Liễu Công Tử hóa , thoắt cái bên giường bà chủ, nhanh như chớp cướp lấy chiếc giỏ mây từ tay nàng. Tuy hành động lịch sự, nhưng cũng chẳng còn cách nào khác. Ngay khoảnh khắc cướp , thuận tay giật tấm vải phủ bên .
Hắn khựng .
Trong giỏ chẳng qua là một nửa hồ lô khoét rỗng, màu sắc cũ kỹ, hẳn là một món đồ từ lâu . Còn trong lòng hồ lô… một vật gì đó nhỏ bé, màu xám đen cuộn tròn, chẳng rõ là thứ gì.
Liễu Công Tử đầu , ngờ vực chỉ cái giỏ: “Nửa hồ lô.”
“Cẩn thận!” Đào Yêu hét lên một tiếng.
Ngay lưng Liễu Công Tử, một thứ vằn vện như cọp bất ngờ nhảy bật lên kèm theo luồng sáng tỏa như nổ tung, đôi mắt đỏ rực đầy sát khí, một vuốt sắc nhọn lao thẳng về phía đầu Liễu Công Tử. Hắn chỉ cảm thấy một luồng gió lạnh quét qua gáy, vội rụt cổ né tránh, cùng lúc , một chén bay trúng cái vuốt , khiến đối phương đau đớn rú lên, vội rụt tay lui về mấy bước.
“Chén e là đủ.” Tư Cuồng Lan điềm tĩnh với Đào Yêu: “Huyết Kiếm lẽ hiệu quả hơn.”
“Đáng tiếc mang theo đao!!” Tư Tĩnh Uyên theo bản năng chắn hai , cau chặt mày con Yêu quái bất ngờ lộ nguyên hình mắt: “Thứ là cái gì ?”
“Trả cho !!” Một tiếng thét nhức óc từ miệng thứ vang lên, chói đến mức khiến bịt tai.
Đó là một con Yêu... nửa nửa hổ?!
Vẫn là khuôn mặt và thể bà chủ, nhưng thấy tay chân , chỉ ba cái vuốt sắc nhọn, phủ kín vằn vện vàng đen, kể cả khuôn mặt. Đôi mắt cũng chẳng còn lười biếng uể oải nữa, bởi lẽ đôi đồng tử biến mất, chỉ còn hai hốc mắt đỏ lòm như máu. Vô dòng khí đỏ như mạch m.á.u cuồn cuộn trào từ cơ thể nàng , gần như lan đầy nửa căn phòng, đuôi khí thậm chí xuyên qua cả bức tường, như tơ nhện quấn quanh bộ khách điếm.
“Trời ơi, nhện tinh ?!” Tư Tĩnh Uyên kinh hãi run bắn, vội đẩy Tư Cuồng Lan và Đào Yêu lùi : “Cẩn thận đấy, đừng để nó chạm , chắc chắn độc!”
Ma Nha sợ đến phịch xuống đất, Cổn Cổn sớm trốn lưng , ríu rít kêu chịu ló đầu .
“Chuyện gì ? Nàng thế?” Thiếu niên hoảng hốt hỏi, nhưng ai rảnh để đáp.
Lồng n.g.ự.c bà chủ phập phồng dữ dội, thở dốc từng : “Trả cho !!” Có lẽ vì quá kích động, hai hốc mắt mặt nàng như sắp nổ tung.
Liễu Công Tử xách giỏ mây, cạnh Đào Yêu: “Tẩu hỏa nhập ma , tay ngay, nàng thật sự sẽ đồ sát mất.”
Đào Yêu nhíu mày, tay lướt nhẹ qua bọc vải bên hông, khi giơ tay lên thì giữa các ngón tay kẹp ba cây kim vàng óng ánh. Nàng búng tay một cái, kim bay vút , nhắm thẳng giữa trán đối phương.
“Đừng hại nàng !” Thiếu niên bất ngờ vùng khỏi dây trói, lao chắn mặt bà chủ theo hướng phát tiếng động. Tuy rõ, nhưng đoán vật thứ Đào Yêu ném là ám khí chí mạng.
May mà Đào Yêu thu tay kịp thời, ba cây kim chỉ sượt ngay mắt thiếu niên, rơi xuống đất.
“Như Ý ác yêu, xin đừng hại nàng !” Thiếu niên lơ lửng giữa trung, khẩn thiết cầu xin: “Xin các , nhất định hiểu lầm gì ở đây!”
bà chủ để tâm đến tình cảm đó, thấy chắn mặt, nàng gầm lên một tiếng, vung vuốt lao về phía bọn họ.
May mà Liễu Công Tử phản ứng nhanh, tung đá vai nàng , khiến nàng ngã vật xuống giường kịp dậy. Đào Yêu bước tới, gạt thiếu niên sang bên, tay còn phất lên, ba cây kim nãy bèn cắm phập trán bà chủ.
Chớp mắt, kim vàng biến mất dấu vết, chỉ còn luồng ánh sáng vàng như sóng nước lan từ trán nàng . Nàng đổ xuống giường, run rẩy, còn chút sức phản kháng nào.
“Như Ý!!” Thiếu niên tuyệt vọng hét lên, hai tay quờ quạng trong trung: “Các gì nàng ?!”
“Bình tĩnh , g.i.ế.c nàng , là đang trị bệnh đó.” Đào Yêu kéo xuống.
“Thật... thật ?!” Thiếu niên dám tin: “Ngươi thật sự đang trị bệnh ư?”
“Châm cứu chuyện thường thấy ?” Đào Yêu lườm một cái. Thiếu niên hổ lau mồ hôi lạnh, gượng gật đầu.
“Biết nàng là yêu mà ngươi vẫn dám che chắn cho?” Đào Yêu nhíu mày: “Vừa nếu phản ứng chậm nửa nhịp, ba cây kim đó cắm đầu ngươi , khi thì trị bệnh mà là lấy mạng đấy!”
Thiếu niên gì, lắp bắp mãi mới thốt lên : “Xin …”
“Ta xin ." Đào Yêu càng thêm nhức đầu: “Ta chỉ sự thật.”
“Ta…”
lúc đó, Tư Tĩnh Uyên đột nhiên chỉ giường : “Biến kìa, biến !”
Ánh sáng vàng tan , sinh vật nửa nửa yêu cũng biến mất, giường chỉ còn một sinh vật lông xù to cỡ hai ba tấc, vằn vàng đen, trông như con hổ thu nhỏ vô , chỉ còn một vuốt , thở dốc yếu ớt. Khí đỏ tỏa từ nó vẫn còn, nhưng yếu nhiều.
Đào Yêu nó hồi lâu, đập tay lên đùi, cuối cùng xác nhận: “Quả nhiên là Hữu Khuyết!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-5/chuong-7-huu-khuyet-7.html.]
“Đây… là nguyên hình của nàng ?” Tư Cuồng Lan cũng giấu vẻ kinh ngạc: “Nhỏ ư?”
Đào Yêu tự vỗ nhẹ đầu : “Lần là ngu , rõ ràng ghi xuất lai lịch ngay cửa mà để ý. Dưới đèn thì tối, đúng là ‘ đèn thì tối’!”
Ma Nha vẫn hồn, ôm n.g.ự.c bước gần, thấy sinh vật nhỏ bé giường giờ còn khả năng chống cự, cuối cùng cũng nhẹ nhõm phần nào, bèn hỏi: “Đào Yêu, đây mới là nguyên hình thật của nó ?”
“Trông vẻ hung ác, khi nổi điên đáng sợ đến ?” Ma Nha thắc mắc: “Rốt cuộc nó là giống gì?”
“Gió ngược, nước xiết, đất dữ là nơi tụ ác khí. Có loài yêu những thứ đó chịu ảnh hưởng mà sinh , mang hình dáng hổ nhỏ, thiên tính đầy đủ, hoặc thiếu mắt tai, hoặc thiếu chân tay. Tuy , chúng khả năng thấu điểm yếu của khác, tính cách ôn hòa, thật thà, thường nuôi giống dùng cho bói toán xem tướng, gọi là Hữu Khuyết.” Đào Yêu sinh vật bé nhỏ bại trận tay , trông như vẫn hiểu nổi: “Dựa bản tính giống loài các ngươi, cho dù quá lên cũng đến mức gây chuyện lớn thế .”
Kẻ giường cố gắng nhấc đầu lên, chằm chằm chiếc giỏ mây trong tay Liễu Công Tử, đưa vuốt : “Trả... trả cho !”
Đào Yêu nhận lấy giỏ mây, cầm lấy nửa hồ lô bên trong.
“Không đụng nó!” Nhìn thấy Đào Yêu chạm hồ lô, sinh vật nhỏ phát điên, dốc hết sức nhảy tọt lên cánh tay Đào Yêu, c.ắ.n cào, la hét: “Thả nó ! Thả nó !!”
Trận “đánh ” ... thật chẳng đáng đến.
Liễu Công Tử chỉ dùng hai ngón tay nhấc nó lên, nó giãy giụa trong trung, rít gào đá chân tức giận, hỏi Đào Yêu: “Đây là cái loài vì ngu ngốc yếu ớt nên nhân loại bắt luyện hóa công cụ xem tướng bói toán... Hữu Khuyết ư?”
“Ừ. Số lượng tuy còn nhiều, nhưng nếu lòng tìm thì vẫn tìm . Nhất là thời chiến loạn, khắp nơi trong trời đất đầy rẫy những ‘vùng đất vô phúc’, từ thành thị phồn hoa đến núi hoang mộ lạnh, từ lầu cao nhà cửa đến bãi tha ma cô quạnh, đều thể là nơi cư ngụ của loại Yêu quái . Chỉ cần đạo sĩ hoặc thầy xem tướng bản lĩnh, thời gian và vận may, bắt một con Hữu Khuyết cũng khó.”
Đào Yêu chỉ sinh vật bé tẹo trong tay : “ con thì khác, dữ tợn quá .”
“Trả cho , đụng nó! Không đụng nó!”
Nó càng lúc càng kích động, giãy giụa kịch liệt đến mức tưởng chừng như tự gãy xương, Liễu Công Tử nếu dùng chút sức thì e rằng giữ nó.
“Còn giãy nữa là xương ngươi gãy thật đấy!” Đào Yêu quát lớn: “Ngươi bình tĩnh thì sẽ trả giỏ cho ngươi!”
dường như nó thấy lời nào, vẫn như trúng tà mà gào vật vã, nếu cứ tiếp tục thế , kịp gì thì tự c.h.ế.t mất .
“Nó phát điên ? Có đau đớn lắm ?” Thiếu niên đến đây thì cuống cuồng hét lên: “Các ngươi với nó, đồ trong bầu chỉ là bệnh thôi, thể chữa !”
Đào Yêu ngẩn , vội vàng với sinh vật nhỏ đang điên loạn: “Đồ trong bầu chỉ là bệnh thôi, thể chữa !”
Một câu , như t.h.u.ố.c tiên.
Nó đột nhiên dừng giãy giụa, ánh mắt từ điên loạn chuyển thành mơ hồ đầy ngờ vực.
“Thế nào ? Đỡ hơn chút nào ?” Tư Cuồng Lan hỏi.
“Có vẻ còn điên như lúc nãy nữa.” Hắn trả lời.
“Lại với nó, bạn từ Tùy Ý Quán đến đang ở ngay mặt nó, hề thất hứa.” Thiếu niên liếc lung tung , vì thể thấy bạn cũ.
Đào Yêu bèn truyền lời: “Người bạn từ Tùy Ý Quán đến, đang ở ngay mặt ngươi, thất hứa.”
Ánh mắt nó bỗng lóe lên một tia sáng từng : “Hắn đến ?”
Đào Yêu cẩn thận đưa ngón tay chọc nhẹ cái bụng mềm của nó, xoay nó sang một chút: “Ngay đây , đối diện ngươi, một tiểu đạo sĩ ngốc nghếch dối, còn trôi nổi.”
Nó đưa vuốt lên dụi mạnh mắt.
Thiếu niên thở dài, đưa tay tháo sợi dây đỏ cổ, từ từ kéo khỏi cổ áo. Đầu còn của sợi dây cũng buộc một nửa hồ lô, cũ kỹ, mờ mịt ánh sáng, rõ ràng là một cặp với nửa quả đang trong giỏ.
Liễu Công Tử lập tức : “Người bạn của ngươi cũng mang nửa còn đến , giống hệt như nửa trong giỏ .”
Tinh thần của nó như kéo khỏi đám bùn hỗn độn, ngơ ngẩn một lúc vùng chân hét to: “Thả xuống!”
Tỉnh ? Cuối cùng cũng còn lặp lặp hai câu nữa.
Đào Yêu hiệu cho Liễu Công Tử theo.
Hắn cúi đặt sinh vật nhỏ xuống đất, còn chu đáo đẩy nó gần bên chân thiếu niên: “Này, ở đây!”
Thiếu niên cố gắng cúi xuống, về phía chân , đôi mắt đỏ hoe: “Như Ý , xin , thấy ngươi... nhưng vẫn đến .”
Liễu Công Tử lập tức "máy truyền lời".
Nghe , nó ngơ ngác về phía , đưa vuốt chạm thử, tất nhiên chạm gì cả.
Đối mặt mà thể thấy , giống như đang ở hai tầng gian chồng lên nhưng lệch , chỉ ngoài mới thấy họ đang ở cùng một chỗ.
Một lát , nó phịch xuống đất, giống như một đứa trẻ ấm ức đến cực độ, gào nức nở, hét: “Ta ghét bọn họ lắm! Người của bọn họ trộm nó! Còn chạm nó nữa, chạm nó! Chạm là nó phát sáng nữa! Không sáng thì ! Còn trăng nữa! Có trăng thì thể khiến nó sáng ? Không sáng thì sẽ mù luôn! Ta sẽ bao giờ thấy các ngươi nữa!”
Nó càng càng loạn, càng càng dữ, cuối cùng nước mắt nước mũi lăn lộn đầy đất, khiến buồn xót xa.
Mọi đều bó tay, chỉ còn trông cậy Đào Yêu.
“Đừng nữa!” Đào Yêu nhấc bổng nó lên: “Chẳng chỉ là bệnh thôi ? Có bệnh thì chữa! Ngươi nhốt thì ích gì? Chỉ thì ích gì?”
Nó ngẩng lên, nức nở gương mặt Đào Yêu: “Thật sự thể chữa khỏi ?”
“Muốn chữa bệnh thì tiên bệnh từ mà !” Đào Yêu trừng mắt: “Ngươi bình tĩnh , chúng xuống chuyện rõ ràng trị bệnh.”
Nó vẫn còn nửa tin nửa ngờ, do dự lời nào.
“Nghe nàng .” Liễu Công Tử vội khuyên: “Ngươi gặp nàng là vận may đến nhường nào ? Biết bao Yêu quái đốt vàng mã, lạy khấn mà còn mời nàng đến đó!”
“ đấy, dù tin nhân phẩm của nàng thì cũng nên tin y thuật của nàng chứ.” Tư Cuồng Lan tiếp lời.
Đào Yêu trừng bằng ánh mắt sắc như dao.
Cuối cùng, nó thả lỏng , chậm rãi : “Ngày mai là rằm… chỉ còn một ngày. Nếu ngươi thể chữa khỏi khi hết ngày mai, sẽ chấp nhặt với bọn họ. Nếu chữa … sẽ kéo bọn họ cùng c.h.ế.t.”
Đào Yêu gật đầu lia lịa, sợ chậm một giây nó đổi ý: “Nói là ! Bây giờ ngươi thể kể cho chúng , rốt cuộc xảy chuyện gì ?”
Nó giận dữ cau mày: “Trong đoàn Đắc Thú một kẻ tên là Trịnh Vũ Lương, trộm mất thứ quan trọng của !”
Một tiếng sấm nổ vang trong đầu Đào Yêu.
Nàng giữa căn phòng hỗn loạn, cái tên quen thuộc vang lên, chỉ cảm thấy đáng lăn lộn đất nhất lúc … là .