Bách Yêu Phổ 5 - Chương 7: Liên Vỹ 7

Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:50:45
Lượt xem: 58

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nửa năm tiếp theo, lẽ là thời gian vui vẻ nhất của bọn họ ở thôn Long Vỹ.

Đám luôn coi thôn Long Vỹ như cái gai trong mắt nhưng bao cũng , e là thật sự đ.á.n.h cho sợ, đến một sợi tóc cũng chẳng dám bén mảng đến. Vui mừng hơn nữa là, họ chỉ một tin tức thắng trận của quân đội Đế quốc từ chợ phiên. Đám xâm lược hung hăng ngạo mạn vốn xây dựng lòng tin vài chiến thắng ngắn ngủi, cuối cùng cũng đả kích mạnh mẽ. Tuy thể đ.á.n.h bại diện, nhưng ít cũng hy vọng. Những dân vùng biên vốn chịu bao khổ sở vì quân địch gần đây tâm trạng đều , đến cả dì Ngô bán rau, mà cứ mặc cả với bà là mắng cũng hiếm hoi nở nụ , thậm chí còn chủ động bớt tiền cho khách.

Những ngày tháng ấm áp vui vẻ thế , chỉ trong mơ, nếu ngày nào cũng vắt óc cải tạo xe gỗ thành xe ngựa thì chắc gì Hà Đông Lai và Mạc Tiểu Vận tin cuộc sống còn thể dễ chịu hơn nữa.

Việc một chiếc xe ngựa dường như trở thành chấp niệm của A Hảo nhà họ. Nàng là nghĩ chuyện cải tạo xe gỗ, vì giờ một con ngựa , xe gỗ tuy cũ nhưng chỉ cần gia cố , kéo , quan trọng, miễn là chắc chắn, đừng mới chạy một đoạn rụng bánh là . Vì chuyện mà nàng còn tự tay vẽ một bản vẽ cải tạo cực kỳ , hai mãi mới hiểu ý nàng. Từ lúc bản vẽ, chuẩn nguyên liệu, chịu đựng bọn nhỏ “giúp mà như phá” cho đến khi xong, họ mất hơn năm tháng trời. Thời gian tuy lâu nhưng kết quả khá : con ngựa dắt về giữa đường ngờ ngoan, phản kháng khi kéo xe.

Ngày chiếc xe thiện, là một buổi trưa mùa xuân đầy nắng ấm. Nàng nhảy nhót ba vòng quanh xe, vui mừng hôn lên lưng ngựa mấy cái, còn cẩn thận buộc một dải lụa đỏ mới tinh lên dây cương, uốn thành một bông hoa trông mấy nhưng rực rỡ. Sau đó nàng bế hết đám trẻ con lên xe, kéo Hà Đông Lai và Mạc Tiểu Vận cùng phía , vung roi ngựa, trong tiếng reo hò ngạc nhiên khắp xe mà lao vút .

Con đường họ , khoảnh khắc đó bỗng hóa thành rộng lớn nhất trần gian. Tiếng vó ngựa và bánh xe lăn rộn ràng như nhạc trời, gió xuân mang theo hương cỏ xanh và hoa tươi rải lên họ như đang chúc mừng. Tự do tự tại, tinh thần sảng khoái, là lúc đây.

Nàng tít cả mắt, cảnh đồng hoang quen thuộc mắt dường như hóa thành Trường An từng thấy, nơi cung điện nguy nga lộng lẫy, dường như chỉ cần giơ tay là chạm tới .

Bà ngoại, niềm vui chân thực thế , thể hối hận chứ?

Hôm , họ chạy mãi đến tận chiều tối mới luyến tiếc về.

“Ta bảo cách nhất mà!” nàng nhảy xuống xe, mặt mày rạng rỡ.

Mạc Tiểu Vận quanh, đưa tay sờ chiếc xe mài nhẵn bóng, gật đầu : “ tệ, chạy nhanh êm.”

Hà Đông Lai bế lũ trẻ con vẫn còn tiếc nuối lượt xuống xe, hỏi: “Bao giờ ?”

“Ơ?” nàng sững , mãi mải mê tận hưởng niềm vui xe ngựa, quên mất chuyện quan trọng nhất. Cảm giác lạ thật, dường như việc xe ngựa còn quan trọng hơn chuyện Trường An.

Nàng nghĩ ngợi một chút thuận miệng đáp: “Mùa thu nhé, đến đây mùa thu năm ngoái, thì thu năm nay , cho tròn một năm.”

“Cũng .” Hà Đông Lai : “Bình rượu cuối cùng Lão Hoắc để vẫn còn một vò, khi ngươi , tụi uống hết nó .”

“Làm thêm vài món ngươi thích nữa. Đám Đại Tráng năm nay đẻ trứng còn hăng hơn năm ngoái, cái bánh trứng đậu , rắc tí hành hoa, ôi, nghĩ thôi mà nước miếng chảy đầy miệng .” Mạc Tiểu Vận cứ như chuẩn mở tiệc chia tay nàng ngay hôm nay: “Sau nếu thèm ăn, lúc nào cũng thể về.”

Quay về ư? Khi chọn cánh cửa , thì nó cũng đồng nghĩa với cả đời còn của nàng. Nếu đến Trường An, nàng sẽ về nữa.

Chưa kịp gì, Tiểu Thất, đứa nhất trong đám nhỏ, bỗng hỏi: “A Hảo tỷ, tỷ sắp rời xa bọn em thật ?”

“Ừ.” nàng xoa đầu nó, với trẻ con thì thể dối.

“Tỷ định ?”

“Trường An.”

“Trường An cũng là một cái làng ?”

“Lớn hơn làng một chút…”

“Vậy cũng là làng thôi mà.”

“Ở đó hoàng cung.”

“Hoàng cung là gì ?”

“À… là tòa nhà to lắm, sáng lấp lánh như vàng ánh mặt trời!”

“Ồ…”

Đứa nhỏ như hiểu như gật đầu, gương mặt thoáng chút buồn bã và thất vọng.

Mọi thứ chuẩn xong, chỉ đợi mùa thu đến.

tại nhất định đợi đến mùa thu? Ngày mai thể ? Nếu ngay ngày mai, thì đến lúc thu hoạch mấy luống rau mới trồng, sẽ thiếu một giúp việc. Nàng còn hứa dạy Tiểu Ngũ mấy chiêu quyền cước, cái gỗ đối luyện mới nửa chừng. Hàng hóa đủ loại mà Hà Đông Lai và Mạc Tiểu Vận nhận từ chợ phiên, nếu thiếu nàng giúp, e là kịp giao hàng đúng hạn…

Thôi thì vẫn là mùa thu , ít nhất cũng xong mấy việc .

Đêm , chắc vì còn mãi phấn khích vì xe ngựa, nàng trằn trọc mãi vẫn ngủ .

Nàng dậy sân, bất ngờ thấy hai mất ngủ khác.

Hà Đông Lai và Mạc Tiểu Vận đang chiếc bàn nhỏ trong sân, bàn đặt một bọc vải màu đen.

“Ngươi suy nghĩ kỹ ?”

“Ừ, nàng một một đến Trường An, còn là nơi phức tạp như hoàng cung, mang theo thứ bên thì lẽ sẽ an hơn chút.”

“Chưa đến việc đó là bảo vật cha để cho ngươi, với bản lĩnh của nàng, nàng thật sự cần đến thứ ? Huống hồ nếu món đồ thực sự lợi hại như thế, lỡ xảy chuyện gì, Trường An vùng hoang vu vắng vẻ, ngươi nghĩ đến ?”

chúng cũng chẳng hồn để tặng nàng cả. Ban đầu phấn Ảo Tâm cũng , nhưng dùng hết còn gì.”

“Hay là nghĩ thêm xem...”

Hai kẻ nửa đêm nửa hôm ngủ, hóa đang bàn tặng quà chia tay cho nàng ư?!

“Bên trong là gì ?” nàng đột ngột thò đầu từ lưng họ , hất cằm về phía bọc vải bàn.

“Đi phát tiếng gì hết trơn!” Hai đang tập trung chuyện nàng giật nảy .

“Gì mà bí mật thế .” nàng kéo ghế xuống, đảo mắt một vòng: “Chẳng lẽ là bảo bối riêng tư hai cất kỹ cho xài? Vậy là nhé, rõ ràng tiền mà chịu cho dùng, bắt tự vận động suốt...”

“Nếu bọn giúp, ngươi lấy xe ngựa mà dùng.” Hà Đông Lai lườm cô một cái: “Đây là món đồ cha Tiểu Vận để cho nàng .”

Mạc Tiểu Vận mở bọc vải , để lộ hai chiếc hộp gỗ nhỏ cũ kỹ. Mở hộp , một cái đựng một viên đá đen tím to cỡ nửa quả trứng gà, cái còn là một vật thể màu bạc mảnh như cây kim khâu.

“Đây là đá Tử Tẫn. Đốt lên thì hóa biển lửa, chạm là thành tro, thể g.i.ế.c địch, trấn uy.” Mạc Tiểu Vận đẩy chiếc hộp đựng viên đá đến mặt nàng: “Là bảo vật cha dốc sức tìm , giờ chỉ còn mỗi viên thôi. Cha đều là thuật sĩ, từ khi còn nhỏ theo họ chu du khắp nơi. Họ luôn tìm mấy món đồ kỳ lạ, nhưng cũng thường xuyên truy đuổi. Cha , những kẻ đó , tuyệt đối thể để mấy món đồ rơi tay họ. Khi bảy tuổi, lâm bệnh nặng, cha nghĩ cách, thậm chí đem nhiều bảo vật đổi lấy phương t.h.u.ố.c cứu , nhưng cuối cùng vẫn cứu . Mẹ mất, cha như mất một nửa sinh mệnh, ngày ngày chỉ uống rượu hoặc thất thần lật sách cổ tìm gì đó. Sau cùng, bên ông chỉ còn hai món đồ, một là viên đá Tử Tẫn . Trước khi mất, ông dặn : mong là cả đời con sẽ bao giờ dùng đến nó.”

Nói đến đây, Mạc Tiểu Vận mỉm : “Ta suýt chút nữa dùng .”

Nàng bỗng hiểu , thì đây là “lòng tin” của Mạc Tiểu Vận. Lúc quyết định một đối phó với đám Lư Trung Dũng, hóa viên đá là con bài tủ duy nhất của nàng ... cho dù thể g.i.ế.c địch, sẽ hóa biển lửa, thành tro bụi, liệu nàng chắc mạng rút lui ?

“Nếu khi đó thật sự dẫn khác rời , thì ngươi định cùng bọn chúng đồng quy vu tận ?” nàng bất ngờ hỏi.

Mạc Tiểu Vận nhíu mày, giả vờ nhẹ nhàng đáp: “Đó chỉ là kết cục tệ nhất thôi mà, nhỡ chạy nhanh, lửa đuổi kịp thì .” nàng sang Hà Đông Lai: “Ngươi sớm nàng viên đá , nên ban đầu cũng tính lén mang theo nó để liều mạng đúng ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-5/chuong-7-lien-vy-7.html.]

“Chắc... chắc là .” Hà Đông Lai cách nào phủ nhận: “May mà cuối cùng ai dùng đến.”

“Không cần dùng đến thì đưa ?”

“Không ! Ngươi tưởng đây là đồ vô dụng hả? Ngươi sắp nơi xa như thế, hoàng cung là chốn phúc họa khó lường, nhỡ kẻ ức h.i.ế.p ngươi, mà ngươi đ.á.n.h , thì ít còn thứ để cứu mạng. Ta thấy ngươi chạy cũng nhanh mà... chung đây thật sự là bảo vật đấy!”

“Ta cần.” nàng quả quyết xua tay: “Với bản lĩnh của , cần gì dùng đến nó? Hai chẳng cũng thấy thần công cái thế .”

“Vẫn là để hai giữ , bọn mập tuy dám nữa, nhưng kẻ khác... phì phì phì, chuyện xui, chung đồ cha ngươi để , ngươi nên giữ thật kỹ.”

chúng còn thể tặng ngươi cái gì nữa chứ?” Mạc Tiểu Vận thấy nàng kiên quyết như , chỉ chiếc hộp còn : “Hay là ngươi cầm cái !”

Nàng thò đầu gần quan sát kỹ: “Cái là gì ? Trông như... lông trắng?!”

“Đây là lông đuôi Liên Vĩ. Là di vật khác cha để .” Mạc Tiểu Vận hạ giọng, thần bí : “Ngươi tin , đây là bảo vật cha lấy từ một con Yêu quái.”

Nàng thật sự cố gắng lắm mới bật . Tưởng là bảo vật gì, thì là một cọng lông của lão Yêu quái ...

Tuy phần lớn thời gian nàng đều ở lì trong núi Thường, nhiều về các Yêu quái khác, nhưng Liên Vĩ... Nàng quá quen , vì sinh vật bà ngoại mắng nhiều nhất là nó.

Chuyện cũ đại khái xảy trong ba năm bà ngoại còn là , khi còn lang bạt trong nhân giới. Khi bà từng gặp một thiếu niên khiến lòng rung động, nhưng cũng chẳng gì xảy . Yêu quái và con thì thể gì chứ? Sau khi chia tay thiếu niên , bà buồn, bắt chước loài mượn rượu giải sầu. Kết quả lạc trong một khu rừng rậm, chẳng ngờ gặp một “” đang ngáp dài tảng đá lớn.

Ngay lập tức bà nhận đàn bà mặc áo lục con , vì nàng một cái đuôi cực kỳ dài. Nhìn như là kéo lê mặt đất, nhưng ngó kỹ thì cái đuôi mọc đầy lông trắng mọc thẳng từ đất lên. Thấy bà, nàng mừng rỡ vô cùng, bảo lâu gặp sinh vật sống nào còn mang theo rượu. Nàng lập tức chạy đến xin rượu, bà hỏi nàng là thứ gì, thì nàng bảo là Liên Vĩ, Yêu quái mọc lên từ đất, vì phạm vi hoạt động hạn nên chỉ thể ở đây giữ cửa.

Nói là giữ cửa cũng đúng, nhiệm vụ chính của nàng thực là đưa những kẻ lỡ bước đây ngoài an .

Vừa đối phương cũng giữ cửa, bà ngoại bèn nảy sinh một chút thiết theo bản năng, bèn tiết lộ phận của . Nàng xong, là họ hàng xa của tộc Hộ Môn, trời đó là thật chỉ là bịa để . Dù thì giọng điệu của nàng , hình như nàng hiểu giới Yêu quái. Bà ngoại hỏi nàng trông coi cánh cửa nào, nơi đây rõ ràng chỉ là một khu rừng hoang, nàng chỉ đáp, đây là chốn thể để phàm tùy tiện xâm nhập.

Bà ngoại luôn cảm thấy nàng chẳng thật câu nào, cũng hỏi thêm nữa. Thấy nàng thèm rượu đến mức nhỏ dãi, bà bèn đưa hết phần rượu còn cho nàng . Nàng uống xong, tặng bà một món quà quý giá, nhưng thể tặng , dùng giấc mơ của bà để đổi lấy.

Bà ngoại nàng cho rối trí. Quà? Với , giấc mơ thể đem cho khác?

Nàng bèn nhổ một sợi lông từ chiếc đuôi dài, rằng dù là Yêu quái, chỉ cần khi sắp c.h.ế.t cầm sợi lông Liên Vĩ trong tay, nếu lúc sống còn điều gì thành, món bảo vật sẽ họ thực hiện cho bằng , giới hạn thời gian, đến khi thành mới thôi. để đổi lấy nó, thì giấc mơ vui vẻ nhất từng mơ sẽ thuộc về nàng .

Lúc đó bà ngoại vẫn còn trẻ, thấy chuyện mới lạ vô cùng. Bà nghĩ, một giấc mơ mà thôi, cũng chẳng , nên đồng ý. Khi nhận lấy sợi lông , lòng bàn tay chỉ ngứa một chút, ngoài chẳng gì khác lạ.

Nàng uống rượu, mộng , tâm trạng vui vẻ nên thổi bà một . Bà chỉ thấy mắt tối sầm, cả nhẹ bẫng hẳn . Đến khi tỉnh thì ở ngã ba đầu đường núi. Cảnh vật xung quanh khác , khu rừng bí ẩn và con Yêu quái Liên Vĩ cứ như một giấc mơ mà biến mất còn tung tích.

Chuyện vốn nên là một cuộc kỳ ngộ. từ khi bà thành “bà ngoại”, mỗi khi nhớ thì luôn c.h.ử.i rủa con Yêu quái đó là thứ lừa đảo, vì bà mới nhận rằng, trong cuộc đời dài dằng dặc của một Yêu quái giới hạn hành động, những từng gặp gỡ dù mất thì gặp trong mơ cũng xem như duyên. Vậy mà bà bao giờ còn mơ thấy thiếu niên nữa.

Bà giận dữ đến mức ném luôn sợi lông Liên Vĩ xuống sông núi. Với tu vi thâm hậu của bà, khi thể sống lâu như trời đất, còn gì gọi là di nguyện thành ? Cho nên bà chắc chắn con Yêu quái Liên Vĩ đó lợi dụng sự non nớt của bà khi còn trẻ, dùng một sợi lông để lừa rượu còn lừa lấy một giấc mơ .

Sau , bà ngoại thường lấy chuyện đó ví dụ để cảnh báo đám con cháu còn thấy sự đời: tuyệt đối dây mấy con Yêu quái xảo quyệt, dễ thiệt lắm! Tốt nhất là cứ ngoan ngoãn lên thiên giới Côn Luân, thế mới là chính đạo.

Chuyện bà ngoại lừa , nàng mười . Không ngờ là, Liên Vĩ lừa gạt, còn cả cha của Mạc Tiểu Vận.

“Bảo vật Yêu quái ?” nàng vẻ kinh ngạc hết sức: “Cha ngươi lấy bằng cách nào ?”

Mạc Tiểu Vận nhớ : “Mấy năm khi mất, cha suốt ngày chỉ uống rượu hoặc sách. Có một ngày, ông vui lắm, bảo rằng ông một nơi linh d.ư.ợ.c cải tử sinh. Chỉ cần tìm nơi đó thì chắc chắn thể cứu về. Ta hỏi nơi đó là , ông là một chốn gọi là… Đào Đô. Trong một quyển cổ thư tên tuổi, ông tìm ghi chép về nơi . Trong đó Đào Đô một gốc đào cổ khổng lồ uốn lượn, cư ngụ nhiều Yêu quái kỳ dị, linh khí dồi dào, là dị cảnh hề thua kém thiên giới Côn Luân. Chỉ cần tìm Đào Đô, sẽ thể sống .”

Nàng khẽ thở dài: “Lúc đó còn nhỏ, nhưng cũng cảm thấy Đào Đô chỉ là nơi đời bịa thôi. Người c.h.ế.t , thể sống ? Có lẽ vì quá nhớ , nên sinh những ý nghĩ viển vông như . ông càng càng tin, từ hôm đó bèn đưa khắp nơi tìm kiếm. Thành thị, nhà hoang, núi sâu rừng rậm, ông cho rằng chỗ nào chút dấu vết đều thể bỏ qua. Ta nhớ mùa hè năm đó nóng khủng khiếp, chúng đến một khu rừng bóng , lạc đường. Lúc trời sắp tối, chúng gặp một phụ nữ mặc áo xanh, lạ lắm, phía còn một cái đuôi dài.”

Nàng nghĩ thầm: Quả nhiên! Cùng một trải nghiệm y chang!

Mạc Tiểu Vận kể tiếp: Người phụ nữ thấy cha nàng mang rượu theo, bèn xin rượu uống. Nàng thẳng thắn, luôn là Yêu quái tên Liên Vĩ, lâu ai bầu bạn uống rượu. Cha nàng những sợ, mà còn như gặp cứu tinh . Đêm đó, ông đưa hết rượu cho Liên Vĩ, còn trò chuyện suốt đêm với nàng . Điều ông quan tâm nhất là: Liên Vĩ, một Yêu quái, từng về Đào Đô . Nàng từng qua.

Cha nàng thất vọng, nhưng Liên Vĩ an ủi: nếu thật lòng tìm kiếm thì sẽ ngày tìm . Nàng nhổ một sợi lông đưa cho ông, bảo nếu lúc sống tìm thấy, thì cũng thể thành nguyện ước khi c.h.ế.t. món quà đó miễn phí, đổi bằng một giấc mơ .

Có lẽ cha nàng quá khao khát tìm Đào Đô, nên đồng ý chút do dự.

Sau đó họ dường như ngất một lúc. Khi tỉnh thì một bãi cỏ lạ, cha nàng vẫn nắm chặt sợi lông Liên Vĩ mảnh như kim bạc . Từ đó về , cha nàng ông bao giờ mơ thấy , những cảnh tượng hạnh phúc gặp gỡ và yêu đương với bà cũng còn xuất hiện trong mơ nữa.

Ba năm , ông vì lao lực quá độ, u sầu nhiều năm, cuối cùng lâm bệnh dậy nổi. Trước khi mất, ông giao viên đá Tử Tẫn và sợi lông Liên Vĩ cho nàng, rằng ông tin chắc Đào Đô thực sự tồn tại, hy vọng nàng đừng bỏ cuộc, nhất định tiếp tục tìm kiếm.

Nàng gật đầu đồng ý.

“Vậy ngươi tiếp tục tìm ?” nàng hỏi Mạc Tiểu Vận.

“Đi tìm một nơi mà đến tồn tại cũng chẳng rõ, còn khó hơn mò kim đáy bể nữa.” Mạc Tiểu Vận khổ: “ vẫn qua nhiều nơi, hỏi thăm nhiều , chẳng ai từng về nơi . Gian khổ núi sông là gì cả, điều khó chịu nhất là bọn ác nhân chú ý, chúng bắt đưa về hang ổ. May mà gặp Đông Lai, nàng cứu . Đằng nào hai chúng cũng đều một một , bèn cùng cho giúp đỡ.”

Nàng sang hỏi Hà Đông Lai: “Cha ngươi cũng còn ?”

Hà Đông Lai gật đầu: “Ừ, do ôn dịch. Cả làng chỉ sống sót. Từ đó lang thang khắp nơi, chẳng .”

“… Cho đến khi gặp Tiểu Vận, nàng kể với về cha nàng , về Đào Đô, và cả con Yêu quái đó nữa.”

“Ngươi tin ?”

“Tùy tiện tin thôi." Hà Đông Lai mỉm l, ngập ngừng một lúc tiếp: “Dù cũng chẳng nơi nào đến, nên để nàng tìm cũng , lỡ thực sự thì .”

“Quan trọng là." nàng : “Chúng như về cái thời còn .”

Mạc Tiểu Vận đáp, chỉ là mắt đỏ hoe.

“Vậy các ngươi vẫn định tiếp tục tìm Đào Đô ?” nàng hỏi.

“Có lẽ sẽ tìm.” Mạc Tiểu Vận nghĩ một lúc : “Chờ khi thiên hạ yên hơn, khi lũ nhỏ còn cần chúng chăm nom nữa.”

Nàng ngừng một chút, dãy nhà lưng, nơi vang lên tiếng ngáy khe khẽ và tiếng mớ của lũ trẻ: “Hy vọng đến khi đó, chúng vẫn còn đủ sức để .”

“Ừ, hy vọng là .” nàng nghiêm túc : “Nơi đến nhất trong đời, thì dù thế nào cũng một .”

“Ví dụ như Trường An của ngươi?” Hà Đông Lai hỏi.

“Trường An của dễ tìm hơn Đào Đô của các ngươi nhiều lắm! Các ngươi cố lên đấy!”

“Biết , ngủ thôi.”

Xin nhé, dù Đào Đô thật sự tồn tại, nhưng cũng tìm nó bằng cách nào. Ngay cả bà ngoại cũng , nên thôi với các ngươi nữa thì hơn. Có một đáp án chắc chắn nhưng vĩnh viễn thể thực hiện, chẳng bằng cứ mơ hồ nửa tin nửa ngờ, mơ hồ mà nhầm tới, vẫn nhẹ lòng hơn nhiều.

Nửa đêm đó, nàng ngủ ngon.

 

Loading...