Bách Yêu Phổ 5 - Chương 8: Ấn Tòng 8

Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:51:07
Lượt xem: 91

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Đùi gà bọc mật nướng mới ngon a a a!” Giấc mơ của Đào Yêu bỗng phá vỡ câu chuyện xưa xa xăm.

Tư Cuồng Lan đầu , chỉ thấy nàng đang ôm chặt cánh tay của Thạch Thiết Lam lòng, coi tay áo như món ngon mỹ vị, chóp chép nhai lấy nhai để, còn mấy bên cạnh thì ai nấy đều ngủ yên , tiếng ngáy vang lên từng đợt như thi đua với .

Liễu Công Tử đang lục tìm rượu còn sót giữa đám , mặt đỏ bừng như thoa son, cuối cùng cũng tìm bình rượu cuối cùng, vui mừng khôn xiết, lảo đảo một cái, giẫm trúng Tư Tĩnh Uyên. May mà tên ngủ còn sâu hơn heo.

Hắn ôm bình rượu lắc lư về, xuống cạnh Tư Cuồng Lan, đưa bình rượu đến sát mũi : “Ngươi thật... thật sự uống lấy một ngụm ?” Lưỡi líu cả , mà còn vỗ n.g.ự.c tửu lượng cao.

Tư Cuồng Lan đẩy bình rượu : “Đừng chuyện với , mùi rượu nồng c.h.ế.t .”

“Xì xì, đại trượng phu mà cũng sợ mùi rượu.” Liễu Công Tử che miệng nhạo, nhưng vẫn ngoan ngoãn né một chút, tiếp tục uống một .

“Ta một chuyện hiểu.” Tư Cuồng Lan bỗng .

“Chuyện gì?” Hắn tặc lưỡi.

“Ngươi Đế Hôi là đại xà vảy đỏ." Tư Cuồng Lan từ xuống : “ rõ ràng thấy ngươi màu xanh lá.”

Mặt mày Liễu Công Tử chùng xuống, chỉ Đào Yêu đang ngủ chảy cả nước miếng, nghiến răng nghiến lợi : “Không do con nhóc c.h.ế.t tiệt ! Lần đó đầu độc c.h.ế.t , nhưng khi khỏi bệnh thì đổi màu, mãi cũng trở như xưa. Ai mà nàng cho ăn thứ quỷ gì chứ!”

Tư Cuồng Lan gật đầu, cố nín .

“Cuối cùng về núi Nguyên Khâu nữa, chỉ vì sống như . Nguyên nhân...” Liễu Công Tử thở dài, chỉ mặt : “Đám đồng tộc của thì đỏ rực một mảng, còn thì xanh lè như thế , chen giữa thật quá hổ, nghĩ thôi cũng đủ lúng túng đến chảy nước mắt.”

Tư Cuồng Lan rốt cuộc nhịn , bật thành tiếng.

“Nhị thiếu gia hiếm khi vui vẻ đến thế.” Liễu Công Tử liếc mắt.

Tư Cuồng Lan lắc đầu, vẻ mặt nhanh chóng trở bình thường, liếc về phía Đào Yêu, : “Nàng mà ngươi với nàng của bây giờ, vẻ khác một trời một vực.”

“Nàng lúc đó với bây giờ cách xa lắm.” Liễu Công Tử , đó ghé sát , thần thần bí bí : “Nàng cũng bắt đầu đại phu .”

“Còn từng chuyện khác ư?” Tư Cuồng Lan nhướng mày: “Nghe ngươi miêu tả, nàng đều là việc cướp tính mạng khác.”

“Ngươi thông minh thật đấy.” Liễu Công Tử hạ giọng, mang theo vài phần men say : “Ta kể cho ngươi nhé. Đào Đô tuy quản lý yêu tộc khắp thiên hạ, nhưng bên ngoài Đào Đô, thiên hạ vẫn rộng lớn. Lũ Yêu quái , giống như hạt giống theo gió bay khắp nơi mà nảy mầm, sinh sôi dứt. Chúng cũng thể gom hết về Đào Đô mà quản . Vì , Yêu quái ở bên ngoài, thiên giới, Côn Luân cũng ‘phối hợp xử lý’, nếu bọn họ lấy nhiều yêu chờ độ hóa như thế, cũng lấy nhiều sấm sét c.h.é.m Yêu quái đến .”

...” Hắn ghé sát thêm chút nữa, nghiêm trang : “Yêu quái ác nhất thiên địa, nhất định giam Đào Đô.”

“Cho nên?”

“Yêu quái ác nhất chịu hình phạt cao nhất... Trảm!” Liễu Công Tử động tác c.h.é.m đầu: “Nhân gian đao phủ, Đào Đô cũng ‘Yêu đồ’. Yêu đồ nắm giữ Phá Hồn Đao, một đao c.h.é.m xuống, dù là yêu ác đến cũng hóa thành tro bụi.”

Ánh mắt Tư Cuồng Lan thoáng đổi: “Nàng ư?”

“Không sai.” Liễu Công Tử nheo mắt : “Trước khi Đào Yêu đổi nghề đại phu, nàng là Yêu đồ tay chuẩn xác, tàn nhẫn nhất trướng Đào Đô.”

“Không ngờ đúng ? Quỷ y Đào Đô, thiện ác khó phân. Chuông vàng vang lên, còn mảnh giáp nào sót ... Thật khi chuông vàng, nàng chẳng chừa manh giáp nào cho chúng .”

Những Yêu quái đại danh của nàng đa phần đều sợ nàng, chẳng qua là vì trong lời đồn, nàng giỏi chữa cho yêu, nhưng còn giỏi g.i.ế.c yêu hơn.

“Hành lá! Hành lá! Cho thêm hành lá!” Lời mớ của Đào Yêu vang lên đúng lúc.

Tư Cuồng Lan gương mặt ngủ ngốc nghếch của nàng, lâu mới : “ nàng đến một trận cũng đ.á.n.h cho hồn.”

“Chém đầu giỏi nghĩa là đ.á.n.h giỏi.” Liễu Công Tử uống một ngụm rượu: “Tuy từng tận mắt thấy, nhưng cũng kể kha khá. Các lão nhân Đào Đô rằng nàng tuy dáng vẻ vô hại, nhưng thật cứng rắn như sắt, lòng chút thương xót, c.h.é.m đầu cũng nhẹ nhàng như thái rau.”

“Ta bắt nàng đổi từ nghề Yêu đồ thành đại phu, từ g.i.ế.c yêu sang cứu yêu, nàng qua một con đường dài và gian nan đến thế, nhưng dù nữa, đây hẳn là một quyết định đúng đắn và đáng mừng.”

“Nàng ...” Tư Cuồng Lan do dự một lát, cuối cùng vẫn hỏi nghi ngờ lớn nhất trong lòng: “Rốt cuộc là gì?”

“Không Yêu quái.” Liễu Công Tử đáp thẳng.

Tư Cuồng Lan chau mày: “Hôm đó lúc giao chiến với Ứng Phàm Sinh, nàng đỡ một đao cho , mà thậm chí chảy một giọt máu.”

“Nói thật là…” Ánh mắt bất đắc dĩ của Liễu Công Tử quả thật giống như đang thật: “Ta từ chỗ là bệnh nhân của nàng, thành hàng xóm, thành bạn đồng hành, bao nhiêu năm như mà vẫn chẳng rốt cuộc nàng là gì. Có lẽ duy nhất phận nàng, chỉ đó.”

Tư Cuồng Lan ngẫm nghĩ một lát, bỗng đổi giọng: “Không là cữu cữu . Giờ đến cả tên ông các ngươi cũng dám nhắc đến ?”

“Đó là vì ngươi từng thấy thủ đoạn của ông thôi.” Liễu Công Tử rùng một cái, nhịn mà run rẩy: “Trông thì vẻ nho nhã, nhưng khi trừng phạt khác… chậc chậc, ngay cả Lôi Thần cũng cúi đầu chịu thua, sống bằng c.h.ế.t. Không nhắc, nhắc nữa, nhắc đến mơ thấy ác mộng. Nếu nể tình hai mươi trượng Thần côn , bỏ chạy từ lâu .”

“Có vẻ ông cố ý để ngươi ở bên nàng.” Tư Cuồng Lan khẽ : “Hai mươi trượng đó cũng ăn đòn vô ích.”

“Cũng chỉ mới sống lâu với nàng thôi.” Liễu Công Tử thở dài: “Đổi là kẻ yếu đuối khác, sớm nàng đầu độc c.h.ế.t hoặc chọc tức mà c.h.ế.t .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-5/chuong-8-an-tong-8.html.]

Tư Cuồng Lan chỉ đáp.

Liễu Công Tử ngoảnh đầu Đào Yêu một cái, dở dở : “Nhiều năm như , quên mất từng giúp nàng đ.á.n.h bao nhiêu trận, chạy bao nhiêu . Ta đủ trăm việc sẽ ăn thịt Ma Nha, chỉ là nàng dè chừng một chút, đừng suốt ngày phiền . Ai ngờ con nha đầu c.h.ế.t tiệt chẳng thèm quan tâm sống c.h.ế.t của chút nào. Tiểu hòa thượng may mà đến muộn, đỡ chịu khổ sớm như .”

Nghe , Tư Cuồng Lan im lặng trong chốc lát, ngẩng đầu những vì đang dần lặn bầu trời, ánh mắt dường như m.ô.n.g lung, mới : “Nàng là kiểu dù chỉ một cũng thể sống .”

, nhưng cũng đúng.” Liễu Công Tử chợt thấy hả hê: “Khi xưa ngươi và nàng cùng đến Mộc Châu, nàng đuổi theo Độn Ngư rơi xuống sông đúng , là ngươi vớt nàng lên.”

.”

“Nàng cái gì cũng , duy chỉ bơi. Một khi rơi xuống nước, dù vùng vẫy thế nào cũng nổi lên . Nếu vớt, hậu quả phiền phức lắm.” Liễu Công Tử uống liền mấy ngụm rượu, khẽ ợ một cái: “Cũng từng dạy nàng, nhưng thể nàng như sinh khắc nước , thế nào cũng học . Vậy nên chỉ còn cách chịu mệt nhiều hơn thôi.”

Vừa nghĩ đến chuyện xảy ở Mộc Châu, khóe môi Tư Cuồng Lan khẽ nhếch lên, buột miệng : “Ngươi chắc là thuần thục trong việc vớt nàng .”

Bình rượu trong tay Liễu Công Tử khựng giữa trung, một lúc mới đưa lên miệng, uống một ngụm lau miệng, : “Ta từng mơ thấy vớt một đứa trẻ hàng vạn , nên vớt nàng tất nhiên cũng quen tay.”

Tư Cuồng Lan liếc một cái, chỉ thấy uống hết ngụm đến ngụm khác, như rửa trôi những hồi ức nhớ mà cứ trào dâng mãi.

Cuối cùng, đặt bình rượu xuống, ánh mắt càng thêm hoang mang, một tay đặt lên vai Tư Cuồng Lan: “Ta ngươi đối với nàng.”

Sau đó : “Chỉ là cái miệng tệ quá. Con nha đầu c.h.ế.t tiệt cũng , linh tinh. Sao nàng thực sự gả cho Lôi Thần chứ, nàng chỉ chữ ký của để đổi lấy bàn đào thôi! Miệng thì thích , Lôi Thần, Phong Thần, Vũ Thần, chỉ cần trai là ai cũng nàng nhắc đến. Ta thì mong nàng thật sự thể thích ai đó, nhưng nàng chỉ cho vui, chứ trong lòng chẳng thích ai cả.

Người khác là một khối băng, sưởi ấm là sẽ thấy m.á.u thịt, còn nàng, khó khăn lắm mới tan băng, thì lớp băng đó là tảng đá lớn, đào thế nào cũng . Nàng chẳng bao giờ thật lòng! Nhìn thì như ở cạnh chúng , nhưng trong lòng lúc nào cũng nghĩ đến việc đơn thương độc mã.

Ta cảm thấy lúc nha đầu cách chúng xa xa, xa đến mức một ngày e là vĩnh viễn thể vớt nàng về nữa.”

Tư Cuồng Lan nhúc nhích, để mặc gì thì .

“Tư phủ chuyên giải quyết thị phi .” Liễu Công Tử lườm , ranh mãnh: “Hay là ngươi giải quyết nàng một xem ?”

“Nàng thị phi gì?”

Liễu Công Tử ấn chặt vai hơn, nhỏ giọng : “Nàng mất một thứ quan trọng ở Đào Đô, xuống nhân giới là để tìm nó.” Nói thấy , bèn lắc đầu: “Thôi bỏ , để nàng tự đến tìm ngươi, nếu nàng .”

“Được.” Tư Cuồng Lan gỡ tay , trời: “Chốc nữa trời sáng , nhất ngươi nên tỉnh rượu .”

Liễu Công Tử bĩu môi: “Ta say .”

“Ngươi tên gì?”

“Liễu Công Tử!”

“Ai đặt?”

“Ta tự đặt! Dân gian tôn rắn là Liễu Tiên, bèn chọn tên .”

“Có họ tên?”

“Lúc đầu , mới đặt.”

“Tên gì?”

“Liễu Bất Vấn! Tên chứ? Có khí chất ? He he.”

“Nghe dở tệ.”

“Ngươi!”

“Trời sáng , Thạch Thiết Lam sắp đó.” Tư Cuồng Lan bỗng nhắc : “Ngươi định say khướt như để tiễn nàng ?”

Liễu Công Tử ngẩn , : “Không , lúc cần tỉnh thì sẽ tỉnh.”

“Hy vọng là .” Tư Cuồng Lan nhặt một bình rượu trống đất lên, cầm bình rượu trong tay rót một nửa, đó đưa cho . Liễu Công Tử hiểu .

“Dù các ngươi quen ăn uống trả tiền, nhưng bữa rượu hôm nay cũng đáng giá.” Tư Cuồng Lan nâng bình rượu: “Cạn một chén .”

Liễu Công Tử lộ vẻ kinh ngạc, bật : “Nhị thiếu gia tâm trạng quá ha.”

Hai bình rượu chạm , vang lên tiếng giòn tan.

“Bỏ xuống! Dám ăn thịt của ! Bỏ xuống!” Trong mơ, Đào Yêu vẫn đang ăn uống rộn ràng, Thạch Thiết Lam chắc phiền, đá nàng một cái tiếp tục ngủ.

Hai về phía các nàng, đều bất lực.

Sao trăng nhạt dần, một tia sáng ban mai bắt đầu lấp ló nơi chân trời đen thẫm, thế giới mơ hồ như giấc mơ một nữa trở nên rõ ràng.

 

Loading...