Bách Yêu Phổ 5 - Chương 8: Song thân 8
Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:52:02
Lượt xem: 85
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Sao ngươi thể chuyện như chứ?
Nếu vì ngươi, gặp tai họa ?
Là của ngươi!
Là của ngươi!”
“Hử?! Các ngươi đang gì thế?
Ta sai, sai là các ngươi.
Những thứ các ngươi lấy từ , đều trả cho .”
Nghe đến mức đầu óc như nổ tung.
Ai? Là ai cứ thì thầm bên tai nàng những lời lộn xộn hỗn loạn, lặp lặp , âm thanh sắc nhọn như d.a.o cứa lên sắt thép, phiền đau, từ n.g.ự.c đến lưng đều đau nhức.
Còn cái gì cứ lượn qua lượn mắt, nóng hổi lộn xộn, bóng dáng chập chờn trông đến ghét.
Nàng mở mắt, nhưng sức nặng vô hình đè chặt, cơ thể như đông cứng , cách nào cũng nhúc nhích .
Mãi đến khi một cái bạt tai vỗ lên mặt nàng, chẳng hề thương hoa tiếc ngọc chút nào, mới khiến nàng hít sâu một , cũng nhờ đó mà bộ sức mạnh đang đè ép mới phá giải.
Nàng đột ngột mở mắt, gương mặt của Tư Cuồng Lan ở ngay mắt, mặt cảm xúc : “Đánh mười cái mới tỉnh, đúng là mặt dày thật.”
Đào Yêu chớp chớp mắt, lập tức bật dậy, may mà Tư Cuồng Lan tránh nhanh, nếu hai cái đầu nhất định đập .
“Gặp ma , ngươi ở đây…” Nàng lẩm bẩm cố nhịn cơn đau do vặn cổ quá nhanh, xác định bản đang ở một nơi mà chỉ liếc mắt thể thấy hết chiều cao lẫn chiều rộng. Gần nhất mặt nàng là một vách đá lồi lõm đều, còn sót những bậc thang và khung giá do con dựng nên, mặt đất rải rác đầy công cụ linh tinh.
Thật sự là một mỏ vàng ngầm bỏ hoang ?!
Tính theo tốc độ và thời gian rơi khi nãy, vị trí mỏ vàng hẳn sâu. Thêm đó, mặt đất đá vụn lớn nhỏ, hòn còn sắc nhọn như lưỡi dao, mà nàng chỉ trẹo cổ thôi thì quả thật vận may cả đời xài hết . Xong , chắc chơi oẳn tù tì cũng thắng nổi.
nàng may mắn, còn tên chổi ?
Nàng vội đưa tay lên, sợi dây đứt vẫn nàng nắm chặt trong tay, nhưng Trịnh Vũ Lương biến mất.
Rơi nát ? Chắc là . Quanh đây thấy dấu vết m.á.u me thịt vụn nào, chỉ một vệt kéo dài trườn về phía .
Nàng theo bản năng dậy đuổi theo, nhưng Tư Cuồng Lan giữ : “Nơi quái dị, đừng hành động bừa.”
“Nếu giờ tìm e là ngay cả cơ hội thu xác cũng chẳng .” Đào Yêu trừng mắt : “Dù ngươi tin , yêu quái bắt , e là lành ít dữ nhiều.”
“Ta yêu quái.” Tư Cuồng Lan buông tay nàng , chỉ về phía lưng nàng.
Đã quen , Đào Yêu tất nhiên dễ dàng sự bất thường trong mắt . Nàng nín thở, phắt đầu , bèn đối diện với hai… gương mặt to vuông vức phát sáng rực rỡ lưng .
Mẹ ơi! Nàng hét lên bật lùi về , hai kẻ lưng hình như cũng dọa sợ, hốt hoảng kêu la né sang một bên.
Khi kéo giãn cách , Đào Yêu mới rõ, đó là mặt , mà là… hai chiếc đèn hình vuông.
Kiểu dáng đơn giản, cao chừng năm sáu tấc, chỉ đường thẳng và khối vuông, hoa văn trang trí nào, nhưng chất liệu thì kinh … tám phần là vàng ròng. Chỉ vàng mới thứ ánh sáng lấp lánh mê hoặc như thế, đời cũng chẳng thứ ánh kim nào rực rỡ hơn nữa. Nàng nhạy với tiền bạc như , chắc chắn nhầm.
ai xa xỉ đến mức dùng cả khối vàng lớn để đèn chứ? Mà còn hẳn hai cái! Kỳ lạ hơn, là ngọn lửa gì thể xuyên qua lớp vàng dày như thế? Thật vô lý.
Mà chuyện phi lý chỉ dừng ở đó, đời gì cái đèn nào mọc đôi mắt tròn xoe, tròn vo, còn thở phì phò? Quá quắt hơn là chúng còn tay chân, đong đưa giữa trung, thậm chí còn bay, thể lơ lửng giữa trung như những con ong mật.
Giờ chúng đang dừng cách nàng và Tư Cuồng Lan chừng một trượng, chằm chằm líu ríu trò chuyện gì đó.
Rốt cuộc là Yêu quái gì ? Vàng tu luyện thành tinh ?
Đào Yêu lục tung quyển Bách Yêu Phổ trong đầu đến trăm cũng tìm loại nào phù hợp, ngay cả gần giống cũng .
“Xem ngươi cũng đó là gì.” Tư Cuồng Lan bước đến cạnh nàng, cảnh giác phía đối diện: “Chúng rơi xuống bao lâu, chúng chui từ chỗ tối. Lúc đầu chỉ xa xa quan sát, giả vờ như thấy, chúng bèn mạnh dạn hơn, bắt đầu quanh quẩn gần đây, như thể đang món đồ lạ, nhưng cũng động tác nào khác.”
“‘Chúng ’?” Đào Yêu theo bản năng quanh. Dưới ánh sáng từ hai chiếc đèn, nàng mới phát hiện, ngay vách đá xa một đang bất động, là Tư Đồ Minh Đăng, bên cạnh còn cây đàn Vô Huyền vẫn nguyên vẹn.
“Chỉ các ngươi? Những khác ?”
“Khi rơi khỏi xe ngựa, tóm Tư Đồ Minh Đăng và cây đàn, đó màn sương mù dày đặc bao phủ. Ta mang theo bao xa thì rơi vùng đất lún, giờ nghĩ , lẽ cát lún, mà là một cái khe bất ngờ mở . Rơi xuống, mới đến hang mỏ rộng lớn như thế . Ta đang định tìm đường thì thấy phía động tĩnh, chạy tới thì thấy ngươi đang đất.”
Tư Cuồng Lan kể sơ tình hình bên .
“Ngoài ba chúng , dọc đường thấy ai khác. Mong là bọn họ may mắn, giẫm chỗ nên giẫm.”
“Hừ, rơi xuống mới gọi là họa cùng chia, rốt cuộc chỉ xui xẻo.” Đào Yêu bĩu môi, tiếp tục chằm chằm hai cái đèn đối diện, trong chốc lát cũng thể đoán chúng ác ý .
“Ta tính là ?” Tư Cuồng Lan vẫn thẳng phía , lặng lẽ cau mày : “Trông chúng vẻ hại . Có khi chỉ là tiểu yêu sinh sống lòng đất, từng thấy loài nên mới tò mò thôi?”
“Dưới đất chỉ mọc nấm mọc đèn .” Đào Yêu nhấn mạnh: “Lại còn là đèn từ vàng!”
Ánh mắt nàng bỗng sáng rực, chỉ hai cái đèn: “Chẳng lẽ là thứ Tiểu Xuyên từng , là ‘đèn quỷ’?!”
Tư Cuồng Lan gật đầu, thấy hợp lý, hẳn là cái đó.
“A a a!” Đào Yêu vội vã bịt mắt Tư Cuồng Lan, còn bản cũng nhắm chặt mắt: “Tiểu Xuyên ai thấy đèn quỷ sẽ bệnh, nhẹ thì cũng tiêu chảy! Đừng nữa đừng nữa! Ta mang t.h.u.ố.c cầm tiêu!”
Tư Cuồng Lan lặng lẽ kéo tay nàng xuống, : “Giờ thứ nên lo là tiêu chảy.”
“Ngươi gì?”
“Tự .”
“Ta . Cùng lắm thì giả c.h.ế.t, chúng dám gì . Bị tiêu chảy phiền lắm.”
Tư Cuồng Lan bất lực, đưa tay kéo mí mắt nàng.
“Làm gì đấy!” Đào Yêu lập tức gạt tay , gắng gượng mở mắt một khe nhỏ trợn tròn mắt kinh hãi.
Trong vùng tối nơi ánh sáng của hai ngọn đèn chẳng chiếu tới , từng đôi mắt tròn xoe đột ngột sáng lên. Ngay đó, thể lấp lánh mờ ảo của bọn chúng cũng dần hiện , chỉ trong nháy mắt, vô ngọn đèn vàng kim từ bốn phương tám hướng bay tới, vây chặt họ .
Đào Yêu dụi mắt, trong đầu vang lên câu “muôn hoa nở rộ lóa mắt ”, nhưng nghĩ thì hoa với cỏ tính là gì, vàng mới thật khiến mê đến c.h.ế.t cơ mà! Nàng bỗng thấy xúc động , nắm tay Tư Cuồng Lan mà lẩm bẩm: “Ta mơ cũng từng nghĩ tới một ngày vây giữa một đám vàng như thế ! Nhị thiếu gia, ... khi sắp phát tài !”
“Phát tài thì để .” Ánh mắt Tư Cuồng Lan vẫn đầy cảnh giác: “Ngươi biểu cảm của chúng mà xem.”
“Đèn thì biểu cảm gì chứ?” Đào Yêu lau nước miếng suýt chảy , định thần kỹ , ủa, đúng là thật, những cái vẻ mặt ngơ ngác mắt tròn miệng tròn ban đầu giờ biến thành nghiến răng trợn mắt đầy thù địch, trong miệng còn phát âm thanh “u la u la” buồn vẻ như đang thị uy. Có gì đó .
“Chúng chọc gì chúng?” Đào Yêu nghiêng hỏi Tư Cuồng Lan: “Là ngươi chọc ?”
“Ta .”
“Vậy tự dưng chúng ghét chúng ?”
“Ngươi hỏi chúng .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-5/chuong-8-song-than-8.html.]
“Không, ...”
Chưa hết câu, một ngọn đèn trông như cầm đầu bỗng phát một tiếng hú dài giống như huýt sáo. Tựa như nhận quân lệnh, những ngọn đèn khác bèn đồng loạt hạ xuống đất, tranh nhặt lấy những mảnh đá vụn khắp nơi. Sau một tiếng huýt sáo nữa, tất cả bay trở trung, chuẩn tấn công.
“Chúng hình như... đ.á.n.h chúng ?” Tim Đào Yêu thắt , nàng vội hét lên: “Đừng loạn! Chúng kẻ , cũng định hại các ngươi! Bỏ đá xuống, gì thì từ từ !”
Lại một tiếng huýt sáo vang lên.
“Cẩn thận!” Tư Cuồng Lan nhanh tay che đầu nàng .
Vài mảnh đá vụn va cánh tay nảy bật ngoài.
Tư Cuồng Lan rút kiếm, nhưng Đào Yêu ngăn : “Kiếm của ngươi kiếm khí quá sắc, nơi kín mục nát, lỡ sập thì phiền to.”
Tư Cuồng Lan nhíu mày, thu kiếm vỏ, đồng thời nhanh tay nhặt lấy mảnh đá đất, xoay ném mạnh ngoài. Mấy tiếng “đang đang” vang lên, vài ngọn đèn ném trúng trợn mắt vết lõm in , bỗng òa nức nở, lập tức rút lui phía .
Thế là to chuyện thật , thấy đồng bọn bắt nạt, những ngọn đèn còn gào loạn xạ, miệng rít lên inh ỏi, ném đá về phía họ như mưa.
Đá thì lớn nhưng nhiều lắm! Cứ thế mà ném ầm ầm cũng chịu nổi. Đào Yêu và Tư Cuồng Lan vận dụng hết kỹ năng tránh né, nhưng vẫn cảm thấy bọn Yêu quái thật vô lý, kịp câu nào lao đ.á.n.h !
Dù hai phản ứng nhanh đến , thì đèn cũng quá đông. Trên lưng Đào Yêu trúng mấy viên, đau đến mức nàng kịp kêu, chỉ thể tranh thủ lúc chúng cúi đầu nhặt đá mà nhặt đá lên phản công điên cuồng. Nàng còn cố ý chọn những viên lớn hơn của chúng, khiến những ngọn đèn trúng đều tru tréo như quỷ sói gào mà rút khỏi chiến tuyến. Hứ, vô dụng! Đau một tẹo cũng chịu ! Thế nhưng Đào Yêu thật sự ngờ một từng dạy dỗ đám Yêu quái đến kinh bách chiến như nàng, giờ lăn lộn đ.á.n.h trâkn ném đá với một đám Yêu quái đáng tiền ngốc nghếch, mà còn trúng đòn... chuyện tuyệt đối thể để ai !
“Dừng tay hết cho !” Đào Yêu cuối cùng nhịn , một tay giơ hòn đá còn to hơn đầu , tay chỉ thẳng bọn đèn đang chuẩn tấn công, giận đến thở hổn hển: “Các ngươi là Đào Yêu của Đào Đô hả?! Dám vô lễ với thế , tin chỉ cần vui là thể luyện hóa sạch các ngươi !”
Không chúng hiểu , nhưng chúng quả thực ngừng tay, mỗi con ôm một viên đá , còn dùng thứ ngôn ngữ chỉ chúng mới hiểu lẩm bẩm to nhỏ với .
Đào Yêu thở phào nhẹ nhõm, cân nhắc viên đá trong tay, ngẩng cao đầu : “Ta cần ai đặt các ngươi ở đây, nhưng ở cũng quy củ của yêu giới. Nếu còn dám ném đá , tuyệt đối tha!” Nàng lắc chiếc chuông vàng trong tay, lạnh lùng : “Những Yêu quái hung dữ hơn các ngươi gấp trăm đều c.h.ế.t tay cả .”
Chúng lập tức im bặt, trừng to mắt nàng.
Hăm dọa là hiệu quả nhất, Đào Yêu thầm. Nàng đầu , đầy tự tin giơ tay dấu “ thỏa cả” với Tư Cuồng Lan, nhưng còn hạ tay xuống thì cảm giác ngay gì đó . Quay đầu , thì thấy một loạt đá dày đặc bay tới. Rõ ràng chẳng đứa nào chịu nể mặt nàng cả, bọn đèn còn c.h.ử.i rủa om sòm, ánh mắt nàng chỉ như kẻ địch mà còn giống đang một kẻ khùng.
Không kịp né, Đào Yêu ôm đầu chạy tán loạn, chạy mắng to: “Lũ khốn ! Nhất định thịt các ngươi!” Vừa mắng, tay nàng đến bên hông, trong túi vải của nàng tuy t.h.u.ố.c trị tiêu chảy, nhưng nhiều loại độc đủ để khiến kẻ địch hóa thành tro. Nói cũng , đám dù luyện hóa thì cũng vẫn là vàng nhỉ? Không mất đúng ? Vậy nàng vẫn thể phát tài?
Ngay khi nàng còn đang lưỡng lự nên tận diệt đám ngốc , thì một luồng khí lưu kỳ dị bỗng quét qua. Nàng khẽ nhắm mắt , tóc và vạt áo đều luồng sức mạnh cuốn cho lay động. Bọn đèn đang hăng m.á.u ném đá bỗng hất văng , mặt mũi hoảng sợ cùng cực, mồm méo mắt lệch, ôm chặt lấy tai, đá trong tay rơi lộp bộp xuống đất, chẳng còn cơ hội loạn nữa.
Đào Yêu ôm trán đập trúng, đầu , thấy Tư Cuồng Lan đang xếp bằng đất cách đó xa, mười ngón tay thuần thục gảy cây cổ cầm dây. Một đợt sóng âm mới vang lên, đám đèn lập tức chấn bay xa hơn, ôm mặt òa , líu ríu chen chúc một chỗ, đó lủi một mạch bỏ chạy. Số lượng quá đông, đến mức hướng chạy trốn cũng sáng rực thành một dải dài thấy điểm cuối.
Tư Cuồng Lan thu tay , liếc cây cổ cầm Vô Huyền, hờ hững : “May mà là ngươi rơi xuống đây, Tư Tĩnh Uyên.”
“Nhị công tử, trán ngươi sưng một cục to !” Đào Yêu buồn xót, chắp tay khen: “Nhị công tử thật khí khái!”
Vừa khen xong, nàng “ái da” một tiếng, chỉ đầu : “Ta mà!”
Tư Cuồng Lan lúc mới sờ trán, nhíu mày: “Vẫn tránh .”
“Cú đó cũng nặng thật.”
“Đừng hổ, cũng nè.” Đào Yêu ôm trán bước tới: “Chúng đừng chê nữa. Xì... lũ khốn tay cũng ác thật.”
“Yêu quái thể lý.” Tư Cuồng Lan lắc đầu, dậy, ngoảnh đầu về phía Tư Đồ Minh Đăng, sắc mặt chợt đổi: “Tư Đồ Minh Đăng ?!”
Đào Yêu vội vàng sang.
Tư Đồ Minh Đăng vẫn luôn bên vách núi, vốn trong tầm của nàng, mà giờ biến mất thấy .
“Hắn thở còn nổi, chẳng lẽ tự bò ?” Lời dứt, trong tầm mắt phía chợt xuất hiện một cảnh tượng kinh hoàng khiến Đào Yêu hốt hoảng kéo tay Tư Cuồng Lan: “Ngươi bên kìa!!”
Tư Cuồng Lan lập tức theo hướng nàng chỉ, ánh sáng do đám đèn phát lúc bỏ chạy ngày càng xa dần, nhưng rõ ràng ở giữa quầng sáng đang "trôi" lơ lửng một , như thể thứ gì đang nâng đỡ, loạng choạng tiến về phía .
“Quá đáng thật! Đánh sống thì tay với kẻ sắp c.h.ế.t?!” Đào Yêu tức đến mức run lên, bất chấp tất cả mà lao theo. Dù Tư Đồ Minh Đăng chỉ còn một thở, cũng tuyệt đối thể để rơi tay bọn chúng!
Tư Cuồng Lan vác theo đàn Vô Huyền đuổi sát phía .
Tốc độ bỏ chạy của đám đèn nhanh hơn họ tưởng, hơn nữa địa hình trong mỏ vàng hiểm trở, ngã rẽ chằng chịt, nếu nhờ ánh sáng từ bọn chúng chiếu mốc chỉ đường tự nhiên thì e là ngay cả Tư Cuồng Lan cũng sẽ lạc.
Kỳ lạ là, họ càng tiến sâu trong thì ánh sáng trong mỏ càng sáng rực, màu sắc cũng dần biến đổi. Ban đầu còn là ánh vàng kim do đèn phát , nhưng khi rẽ qua mấy khúc quanh, chuyển dần sang màu đỏ rực, ánh lên vách đá hai bên như lửa cháy hừng hực.
Chẳng bao lâu, một khe nứt dài và rộng hiện đống đá vụn, uốn lượn như mãng xà khổng lồ. Ánh sáng đỏ rực khắp trời khắp đất đều trào từ khe nứt .
Khi họ đến nơi, mười mấy chiếc đèn chạy đang cùng chen nhảy khe nứt, xem vì đường cùng nên liều c.h.ế.t, mà lẽ bên khe nứt mới là lối thoát. Tư Đồ Minh Đăng chắc cũng xuống …
Đào Yêu dừng bước, cau mày: “Yêu khí nặng thật.”
“Năm xưa Hồ Đại Lực quyết chiến sinh tử với ác yêu là tại nơi .” Tư Cuồng Lan bỗng lên tiếng. Hắn đảo mắt quanh, ánh mắt dừng ở nơi sáng nhất phía : “Hắn hi sinh tính mạng, dùng đại chú Linh Đỉnh phong ấn ác yêu khe đất, chắc là chỗ .”
Tuy trong lòng Đào Yêu thấy bất an, nhưng vẫn do dự mà trèo qua đống đá, nhảy tới khe nứt. Tư Cuồng Lan vội đuổi theo, giữ chặt nàng , kiên quyết lắc đầu với nàng.
Đào Yêu gì, chỉ thò đầu xuống khe. Không thấy gì cả, chỉ ánh sáng đỏ rực chói mắt, khó phân thiện ác.
“Ta xuống đưa về, ngươi ở đây ứng chiến.” Tư Cuồng Lan vẫn buông tay, chỉ nàng, chờ nàng gật đầu.
Đào Yêu gật đầu, chỉ : “Mạng của Hồ Đại Lực cũng chẳng phong ác yêu bao lâu.”
“ đó chẳng một kẻ rõ lai lịch đ.á.n.h bại .”
“Không ai thấy nó thật sự đ.á.n.h bại cả.” Đào Yêu , hất cằm về phía khe nứt: “Yêu khí đậm thế , thứ vẫn còn ở . Ngươi một xuống đó, dù Huyết kiếm và đàn Vô Huyền trong tay, cũng chắc giữ mạng.”
Nàng ngừng một chút, : “Đối phó với Yêu quái, ngươi giỏi hơn chắc?”
Tư Cuồng Lan cũng bật : “Hồi nãy chẳng ai đó đ.á.n.h cho đầu sưng như cái chén ?”
Đào Yêu lúng túng ho khẽ hai tiếng: “Ngươi hiểu , mấy con tiểu yêu yếu đến mức đáng để tay!” Nói xong thấy sai sai, liền chỉ cục u đầu : “Năm mươi bước trăm bước!”
“Chỉ là sơ suất nhất thời…”
“Ha ha, nhị thiếu gia minh thần võ, vô khuyết vô lậu nhà chúng cũng ngày như .” Đào Yêu đang vui vẻ chế giễu thì bỗng chỉ lưng , hét lớn: “Tư Tĩnh Uyên, ngươi cũng ở đây ?!”
Tư Cuồng Lan giật phắt . Nhân lúc phân tâm, Đào Yêu hất tay , dứt khoát nhảy trong khe nứt.
Đám đèn chỉ đ.á.n.h một cái lóc t.h.ả.m thiết bỏ chạy, mà còn dám nhảy xuống, cho thấy khả năng cao bên chỗ c.h.ế.t. Tư Đồ Minh Đăng từng giúp nàng nhiều, chỉ riêng điểm thôi, nàng cũng thể bỏ mặc . Dù mang lên chỉ là một xác c.h.ế.t, cũng nhất định đưa về an táng tử tế, coi như kết thúc nhân duyên giữa hai . Hơn nữa, trực giác với nàng, Trịnh Vũ Lương mất tích từ sớm, tám phần cũng yêu trảo kéo xuống khe, nếu thật sự mạng mỏng mà c.h.ế.t ở đó… thì cũng thể trách nàng thấy c.h.ế.t cứu , đúng ?
Còn nữa, nếu ác yêu thực sự còn ở bên , thì nợ m.á.u của ai báo , cứ để nàng đến tính sổ!
Tất nhiên, quan trọng nhất vẫn là… đó nhiều vàng thế cơ mà!
Cho nên, bất kể vì lý do gì, nàng cũng xuống đó tìm cho lẽ. Không ai cản .
Ánh sáng phát từ khe nứt dường như rực rỡ thêm, lay động như ngọn lửa vĩnh viễn tắt.
Mà bên mép khe, còn ai.