Bách Yêu Phổ 5 - Chương 9: Ấn Tòng 9
Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:51:08
Lượt xem: 83
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“A a a! quá trời luôn! Thật sự thể bay a a a!”
Trên bầu trời buổi sớm vang vọng tiếng hét phấn khích của Thạch Thiết Lam. Mặt trời ló một chút vội nấp mây, như thể cũng nàng phiền đến mức chịu nổi.
Người mặt đất ngửa cổ, mắt trợn tròn hết cỡ, ánh dán chặt cô gái mới “mọc” đôi cánh .
Đào Yêu càng càng tức, dậm chân : “Giấu kỹ một món thế mà đem cho khác!”
Nói xong, nàng hậm hực lườm Liễu Công Tử một cái đầy bất mãn.
Trước đó lâu, Thạch Thiết Lam lời tạm biệt với họ. Liễu Công Tử gọi nàng , là thứ tặng.
Nàng tò mò hỏi: “Ngươi tặng đồ ? Ngươi chia một nửa thù lao với là đại ân .”
“Bớt nhảm, lưng .” Liễu Công Tử hiệu bảo nàng .
Nàng lưỡng lự lưng , vội ngoảnh đầu liếc : “Ngươi mà ý giở trò với , thì tử phái Tam Nguy chúng để ngươi dễ bắt nạt nhé!”
“Được , nghèo rớt mồng tơi đến mức đủ ăn còn dám mạnh miệng.” Liễu Công Tử hừ một tiếng.
“Giở trò với ngươi? Gặp , coi như ngươi gặp may đấy.”
“May ư?!”
Nàng còn dứt lời, Liễu Công Tử giơ tay trái , miệng lẩm nhẩm chú ngữ. Một luồng kim quang nhạt nhòa lập tức hiện lên từ lòng bàn tay , ở trung tâm quầng sáng như hiện hình cánh chim. Liễu Công Tử liếc nàng một cái, nhẹ nhàng vỗ lên giữa lưng nàng.
“Xong .” Hắn vỗ đầu nàng.
“Xong cái gì mà xong?” Nàng tay sờ lưng, chẳng thấy gì cả, bèn nổi cáu: “Ngươi lấy trò đùa ?”
“Ghé tai đây!” Liễu Công Tử ngoắc ngón tay.
Nàng đành ghé sát , thì thầm vài câu bên tai.
“Không thể nào! Chắc chắn ngươi đang trêu !” Nàng nghi ngờ đầy mặt.
“Chỉ niệm mấy câu là thể bay ?”
Liễu Công Tử lùi một bước, khoanh tay : “Niệm thử xem .”
“Thì niệm!” Nàng nửa tin nửa ngờ, lẩm nhẩm hai câu chú mà dạy.
Mắt tất cả bất chợt lóa lên, như thể mặt trời trời cao rơi xuống ngay mắt, một đôi cánh màu vàng óng bất ngờ bung lưng Thạch Thiết Lam, sống động như thật, tỏa tiên khí lượn lờ.
Nàng dọa đến khựng tại chỗ, dám động đậy.
“Có cánh mà bay ?” Liễu Công Tử nhướng mày.
“Nhát gan thế?”
Chiêu khích tướng vẫn tác dụng. Thạch Thiết Lam từ trạng thái kinh ngạc tột độ tỉnh , tay đặt lên n.g.ự.c đang đập thình thịch, hít sâu một , thử khẽ động đậy cánh lưng, tự khích lệ bản vài câu, nhíu mày, nghiến răng, tựa như từ sống lưng nàng bỗng sinh một loại sức mạnh mà nàng từng cảm nhận... Rồi, thì là bộ dạng đang bay loạn khắp bầu trời như hiện tại.
Từ nghi ngờ lúc đầu đến sửng sốt, chuyển sang vui sướng, nàng dường như năng lực bẩm sinh để điều khiển đôi cánh , càng bay càng thuần thục, càng bay càng cao.
Liễu Công Tử ngước bóng dáng tự do và rực rỡ bầu trời, cuối cùng cũng nhẹ nhàng thở phào một . Tư Cuồng Lan cũng mỉm .
Thạch Thiết Lam đáp xuống mặt đất, nhảy nhót chạy đến mặt Liễu Công Tử, vui đến mức năng lắp bắp, chỉ nắm chặt lấy tay , : “Ngươi ngươi ngươi thứ thần kỳ như thế? Sao tặng cho ? Ngươi thật sự tặng ư? Không đòi ?”
“Ta tặng ngươi , thì nó nó nó vĩnh viễn là của ngươi.”
Liễu Công Tử cố tình bắt chước nàng lắp bắp, nhắc nhở: “Trừ khi thật sự nguy hiểm, đừng tùy tiện dùng. Với thể phàm nhân, từ lúc kích hoạt đến khi tiêu tan, nó chỉ thể giúp ngươi bay chín mươi chín , dùng tiết kiệm một chút.”
“Sao ngươi sớm! Giờ thì còn chín mươi tám thôi!” Thạch Thiết Lam xót xa kêu lên, vội niệm chú thu cánh về.
Liễu Công Tử chọt trán nàng: “Sau bớt mấy chuyện liều mạng . Cánh thì vẫn chỉ là cánh, năng lực cải tử sinh .”
“Ta .” Thạch Thiết Lam nghiêng đầu, dùng ánh mắt nghiêm túc từng : “ thật sự hiểu, vì ngươi tặng một pháp bảo ghê gớm như thế? Chúng chẳng thiết gì ?”
Nàng ngó qua, lén chỉ Đào Yêu: “Ngươi kìa, gương mặt bạn của ngươi tức đến méo cả đấy.”
Liễu Công Tử chăm chú gương mặt đầy ngờ vực của nàng, định gì đó, nhưng cuối cùng vẫn , chỉ xoa đầu nàng, dùng giọng nửa đùa nửa thật mà rằng: “Ngươi với , coi như là bạn cùng hoạn nạn.”
Nàng ngẫm nghĩ, gật đầu: “Nói cũng đúng, dù cả hai chúng cũng từng lũ Yêu quái hành cho thê thảm. mà, món quà quý giá thế …”
Nàng đột nhiên đầy cảnh giác: “Ngươi ý đồ gì khác đấy chứ? Đôi cánh từ ? Có khi nào một ngày nào đó nó lời , mang lên trời cao ném xuống ?”
“Đây là tiên vật, ngươi đừng dùng bụng tiểu nhân mà đo lòng quân tử nữa, cứ yên tâm mang theo .” Liễu Công Tử liếc nàng một cái.
“Tiên vật thật ?” Nàng kỹ mắt một lúc lâu, xác định tìm dấu hiệu nào của sự dối trá mới yên tâm, vui vẻ sờ sờ lưng , tại chỗ xoay vài vòng vui sướng, đó nhảy vọt trở mặt Liễu Công Tử, chỉ về phía xa, : “Vậy thật sự cáo từ đây! Ngươi chắc chắn hối hận chứ?”
“Đi .” Hắn giả bộ kiên nhẫn.
“Các vị, tái ngộ nhé!” Nàng híp mắt chào tạm biệt : “Sau nếu chỗ nào cần đến phái Tam Nguy chúng , nhất định tới tìm đó!”
“Không , vẫn mong là cần tới các ngươi thì hơn. Dù cũng còn trẻ…” Tư Tĩnh Uyên liên tục xua tay, ánh mắt giấu nổi sự ghen tị khi đôi cánh lưng nàng.
Đào Yêu thì bước lên khoác tay nàng, bực tức : “Ngươi vớ vận may gì , cái tên c.h.ế.t tiệt đó mà tặng ngươi món bảo bối to tướng như thế!”
“Ta cũng lấy lạ, ngươi quen với như , tới lượt ngươi chứ?”
“Có lẽ là vì đôi cánh hợp với ngươi hơn chăng?”
“Thật thì thích màu vàng lắm…”
“Ha, còn chê cả màu nữa cơ đấy? Nói cho ngươi , đây là cánh của Kim Vũ Thần Loan ở Côn Luân, là tiên điểu một Côn Luân đó, đôi cánh còn khó hơn tìm một nghìn lượng vàng từ ngươi đấy!”
“Ghê ? Vậy thì màu vàng cũng đến nỗi tệ lắm… À đúng , ngươi yên tâm, sẽ nhanh chóng tới tìm Miêu Quản Gia lấy tiền. Đến lúc đó, sẽ còn nghèo nữa, hề hề hề…”
“Đi nhanh , nhớ khéo một chút, Miêu Quản Gia là hào phóng, còn cho thêm chứ.”
“Thật ? Ta ghi nhớ ! Này… quen các ngươi thật quá !”
“ thế, nhiều đ.á.n.h giá cao chúng lắm đó.”
Hai nàng tay trong tay ríu rít trò chuyện bước , đám phía cũng vội đuổi theo. Ma Nha ôm Cổn Cổn, theo bóng lưng hai nàng, liếc sang Liễu Công Tử, gãi đầu, một bụng thắc mắc.
“Thạch Thiết Lam!” Liễu Công Tử bất chợt gọi lớn một tiếng.
Nàng đầu , thấy bước tới mặt, , hề do dự mà ôm nàng một cái thật chặt.
Nàng chớp chớp mắt trong cái ôm bất ngờ , lẽ vì hổ mà mặt đỏ lên. Nếu là khác, chắc sớm nàng cho ăn một cái bạt tai, nhưng trong vòng tay , nàng cảm thấy chút mạo phạm nào. Cái ôm đột ngột chỉ mang theo một chút ấm áp và quan tâm mơ hồ, tựa như từ lâu lâu đây, ở một nơi chẳng còn nhớ rõ, trong một vùng lạnh lẽo mờ mịt, cũng từng ôm nàng như thế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-5/chuong-9-an-tong-9.html.]
Cảm giác thật kỳ lạ.
Lúc nàng còn đang ngẩn ngơ, Liễu Công Tử buông nàng , hai tay tự nhiên vuốt nhẹ qua cánh tay nàng, mỉm : “Đi . Thạch chưởng môn, chúc ngươi sống lâu trăm tuổi, ăn phát đạt.”
“Ồ, xin nhận lời chúc lành ! Ta thật đây.” Nàng ánh mắt mà như của , tỉnh từ trong cơn thất thần ngắn ngủi.
“Không! Ta với ngươi !!” Trong cái túi vải buộc ở thắt lưng nàng vang lên một tiếng phản đối tức tối, mấy giãy giụa, con Chuột tinh vắt kiệt sức chui khỏi túi, “bịch” một tiếng rơi xuống đất, lăn mấy vòng, đầu choáng mắt hoa đủ, cái đuôi chuột thon dài của nó biến thành một cái đuôi ch.ó trắng.
“Ha ha ha, ngươi cái đuôi ch.ó thế hả?” Đào Yêu trông thấy thì phá lên: “Chuột mà mọc đuôi chó, chẳng lẽ lúc tu luyện ch.ó c.ắ.n ?”
Chuột tinh sức lắc đầu, hổ giấu đuôi lưng, ỉu xìu : “Ta sinh như , cả tộc chỉ là dị dạng… Vì thế mới khổ luyện ngừng, mãi mới sửa cái đuôi trở bình thường. Chắc là do dạo lao lực quá độ kinh hãi, nên công pháp phá, ôi chao, phiền to , mất bao lâu mới sửa cái đuôi nữa…”
Mọi đều bật , chỉ Liễu Công Tử là nó, đưa một tay đỡ nó lên, nó sợ đến run lẩy bẩy, tưởng định nhắc đến chuyện ăn thịt chuột.
“Đi theo nàng .” Vẻ mặt Liễu Công Tử bỗng dịu dàng bất ngờ.
“…Hả?”
“Lúc ngươi gặp hiểm cảnh, gặp Trương Tam, gặp Lý Tứ, mà gặp nàng.” Liễu Công Tử mỉm : “Ý trời là lớn nhất, chuyến với nàng giúp ngươi bước lên đỉnh cao của ‘Chuột sinh’ thì ?”
“Cái đó…”
“Nếu ngươi thật sự cũng , ở theo .” Liễu Công Tử cố tình l.i.ế.m liếm môi.
“Ta theo nàng!” Chuột tinh hề do dự một giây, bật nhảy vèo một cái chui tọt túi vải.
Không Trương Tam, Lý Tứ, mà là nàng. Còn nàng, liệu từng nghĩ đến, sâu bọ, chim bay, tại nàng cố chấp giữ con chuột bên ? Có những cuộc tương phùng, luôn đến trễ một chút.
“Quả nhiên ngươi cách.” Thạch Thiết Lam tán thưởng tặng cho một cú đấm, đó xoay , vẫy tay thật mạnh với , nở nụ rạng rỡ: “Chúc các ngươi thượng lộ bình an! Hẹn ngày tái ngộ!”
“Đi thong thả!”
“Thạch thí chủ cũng thượng lộ bình an nhé!”
“Nhớ cất kỹ tiền lấy , đừng xui xẻo trộm mất như ai đấy!”
“Sáng sớm nhắc cái xúi quẩy gì thế hả!”
Trong ánh bình minh ngày càng rạng rỡ, bóng dáng hân hoan của Thạch Thiết Lam dần khuất xa.
Đợi đến khi còn thấy nàng nữa, Liễu Công Tử mới như bừng tỉnh khỏi giấc mơ, khẽ vẫy tay về hướng nàng xa. Mà tay còn của vẫn siết chặt, như thể trong đó đang nắm giữ một thứ vô cùng quan trọng.
Đào Yêu đ.á.n.h giá từ đầu đến chân, hừ một tiếng nhưng chẳng hỏi gì, chỉ chạy về bên cạnh Tư Tĩnh Uyên, bắt đầu líu ríu với tính toán sổ sách. Nàng cứ lặp lặp rằng mấy viên bảo thạch nàng đưa quý giá bao, vị thiếu gia như thiếu dù chỉ một xu. Nói , hai hẹn mà cùng nhớ những món ăn, rượu uống đêm qua, hồi tưởng tấm tắc khen ngon, nhân tiện chia sẻ giấc mơ của mỗi . Cuối cùng, cả hai đồng lòng cho rằng ngủ một giấc ngon giữa hoang dã là điềm lành, ăn ngon ngủ ngon là vận may, chặng đường tiếp theo nhất định sẽ thuận buồm xuôi gió… Ai bọn họ liên hệ những chuyện chẳng mấy liên quan đó kiểu gì nữa.
Tư Cuồng Lan nhịn xoa trán, nếu cho nàng tối qua nàng mắng suốt nửa đêm vì tưởng một cái cây là , nàng còn thấy may mắn nữa .
Bên , Ma Nha và Cổn Cổn cùng ôm bụng đang réo ầm lên, dáng vẻ đáng thương đòi khi khởi hành mua mấy cái bánh bao chay ăn đỡ đói.
Tóm , sườn núi trong buổi sớm tinh mơ chẳng vì rời mà trở nên tiêu điều lạnh lẽo.
Liễu Công Tử đầu đám phía , trong lòng bỗng dâng lên chút cảm giác may mắn, bọn họ bên cạnh, yên lặng buồn bã một lúc cũng chẳng cơ hội.
…
Cả đoàn bắt đầu men theo sườn núi xuống. Đào Yêu, Tư Tĩnh Uyên và Cổn Cổn chạy nhanh nhất, là đang đói bụng, mau chóng trấn ăn sáng.
Liễu Công Tử cố ý chậm , tụt cùng. Tư Cuồng Lan đầu vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y trái, cũng giảm tốc độ, hỏi: “Giấu thứ gì ?”
Liễu Công Tử mỉm , buông tay . Một con “muỗi” vo ve bay khỏi tay .
“Đây là… Ấn Tòng mà ngươi ?” Tư Cuồng Lan sinh vật nhỏ bé đó, là Yêu quái, nhưng trời đất chứng giám, nó quả thật giống hệt con muỗi.
Liễu Công Tử gật đầu, dùng ngón tay vẽ một vòng tròn mặt nó: “Vất vả , ngươi theo nàng lâu như . Giờ thì về nhà , gặp Thái Sơn Phủ Quân thì gửi lời hỏi thăm.”
Dường như nó hiểu, vài vòng trong trung, từ từ biến mất. Liễu Công Tử theo hướng nó tan biến, ánh mắt chút luyến tiếc, nhưng nhanh bình trở .
“Ta tưởng ngươi sẽ tiếp tục xuất hiện trong cuộc sống của nàng.” Tư Cuồng Lan , mỉm : “Ta đoán sai .”
Liễu Công Tử lắc đầu: “A Sửu là A Sửu, còn Thạch Thiết Lam là Thạch Thiết Lam. Người của tương lai là của tương lai.”
Gió sớm tóc rối tung, đưa tay vuốt , bình thản : “Vết rạn trong lòng thực mãi mãi chẳng thể liền . Khi vớt A Sửu từ nước lên, nỗi tuyệt vọng và tội khi đó sớm đóng chặt ở nơi , cách nào xóa bỏ, thể né tránh. …” khẽ vỗ vỗ ngực: “Sau khi trao cặp cánh cho nàng, nơi cũng dễ chịu hơn nhiều. Tuy thể chữa lành, nhưng ít nhất cũng đỡ hơn.”
“Vậy nên tất cả những điều ngươi , cũng hẳn là vì nàng.” Tư Cuồng Lan gật đầu, suy nghĩ về dáng vẻ của Thạch Thiết Lam chắc chắn : “Nàng chắc chắn sẽ sống .”
“Độ hổ đủ để đấu ngang với Đào Yêu, mà sống tệ .” Liễu Công Tử nhún vai, thở dài: “Chỉ mong nàng sớm dáng học một chút, đừng lúc nào cũng lôi thôi như ăn mày .”
Hắn dường như sực nhớ điều gì quan trọng, nghiêm mặt với Tư Cuồng Lan: “Hay là ngươi với Miêu Quản Gia một tiếng, lúc nàng đến lãnh tiền, thì cho nàng thêm chút nữa?”
“Được. sẽ trừ lương của ngươi.”
“Đừng mà! Ta chỉ buột miệng thôi!”
“Hừ.”
“Đừng ‘hừ’ kiểu đó. Chuyện giữa với nàng, ngay cả Đào Yêu còn , tối qua những lời , ngươi nhất định giữ kín cho đấy!”
“Giữ kín thì lợi gì?”
“Ngươi!… Được … là kể thêm chuyện Đào Yêu ở Đào Đô cho ngươi ? Nàng tuy ít chuyện lố bịch, nhưng cũng lúc đáng yêu đấy! Ta thấy ngươi chắc chắn sẽ hứng thú mà, hề hề hề…”
“Ta hứng thú.”
“Xạo!”
lúc đó, Đào Yêu đầu hét lên với họ: “Hai các ngươi nhanh lên ! Thời gian gấp lắm đấy! Ăn xong là lên đường tới vịnh Lạc Nguyệt !”
“Biết !” Liễu Công Tử trợn mắt: “Đồ nha đầu c.h.ế.t tiệt! Biết thời gian gấp mà còn đòi ăn sáng!”
Tư Cuồng Lan mỉm , nhanh. Khi bỏ Liễu Công Tử phía , bất chợt ném hai câu: “Tối qua chỉ là lời rượu, sẽ để bụng. Còn nữa, tửu lượng của ngươi tệ.”
“Tư Cuồng Lan!”
Mặt trời càng lúc càng cao, ánh nắng nhuộm cả sườn núi chân thành màu vàng rực. Dù tiết trời ngày càng oi bức, nhưng từng xuống núi đều sải bước nhẹ nhàng.
Chỉ mong lời vàng của Đào Yêu linh nghiệm, chặng đường tiếp theo thật sự sẽ gặp nhiều may mắn.