Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 230: Phú Quý Hiểm Trung Cầu
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:02:50
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngòi bút trong tay bắt đầu chuyển động, Giang Nguyệt Dạng đáp: “Muốn Giám Sát Ty cần hai điều kiện cơ bản, một là năng lực phá án thật vững vàng, hai là bối cảnh gia thế hùng hậu. Cả hai điều kiện , ngươi đều quá phù hợp.
Quan viên của Giám Sát Ty chính là những việc chính nghĩa mà khác dám , nếu bối cảnh gia thế vững chắc thì trấn áp đám yêu ma quỷ quái ở các địa phương!”
Hệ thống vô cùng tán thành lên tiếng: [Giống như Hứa Tranh là quan viên xuất hàn môn chẳng chút thế lực nào, phỏng chừng ngày đầu tiên nhậm chức ám sát .]
Hứa Tranh: “...”
Hứa Tranh ủ rũ cụp đầu, tuy lời thật thì khó nhưng tiểu Giang đại nhân sai chút nào.
Muốn Giám Sát Ty, chỉ năng lực thôi là đủ, mà còn thứ khiến kiêng dè.
Huống hồ, năng lực của cũng chỉ ở mức bình thường.
Hu hu hu... Là do quá tự lượng sức .
Giang Nguyệt Dạng tiếp tục : “Hai điều kiện vẫn chỉ là cơ bản nhất thôi, quan trọng nhất là một trái tim tuyệt đối chính nghĩa và sự trung thành tuyệt đối với Đại Hạ.”
Lời đột nhiên khiến hai mặt tại đó chấn động, Hứa Tranh lẩm bẩm hỏi: “Có... như ?”
“Có chứ, chỉ là ít.”
Bùi Ngôn gặng hỏi: “Trong lòng tiểu Giang đại nhân nhân tuyển ?”
“Có, nhưng bằng lòng nhảy việc .” Giang Nguyệt Dạng lắc đầu, “Bây giờ chuyện còn quá sớm, Giám Sát Ty chắc thể thành lập.”
Bùi Ngôn khẽ gật đầu, lập tức chắp tay : “Hạ quan ngoài việc đây.”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Giang Nguyệt Dạng ừ một tiếng, tiếp tục vùi đầu thoăn thoắt.
Hứa Tranh một lát hỏi: “Tiểu Giang đại nhân việc gì cần hạ quan giúp đỡ ?”
Động tác tay Giang Nguyệt Dạng khựng , ngay đó nàng nhướng mi mắt, đôi mắt sáng lấp lánh : “Ngươi vẽ tranh ?”
Thấy vẻ mặt đầy mong đợi của nàng, Hứa Tranh lúng túng gãi đầu, ngượng ngùng : “Hạ... hạ quan vẽ tranh.”
Ánh sáng trong mắt tắt ngấm, nụ nơi khóe miệng cũng hạ xuống, Giang Nguyệt Dạng thở dài: “Vậy ...”
“Hạ... hạ quan tuy vẽ tranh, nhưng công việc trong các đều . Lúc hạ quan thấy Bùi đại nhân ôm một đống công vụ , hạ quan lẽ thể giúp đại nhân giảm bớt một phần gánh nặng.”
Nghe , Giang Nguyệt Dạng vui vẻ trở .
“Như phiền ngươi quá , ngươi cũng công việc của riêng cần bận rộn mà.”
Hứa Tranh liên tục xua tay: “Không phiền phiền, công việc của hạ quan đều thành . Huống hồ, thuộc hạ vốn nên phân ưu cùng cấp .”
“Vậy... phiền ngươi .” Giang Nguyệt Dạng đẩy xấp sách bên tay tới một chút, “Ngươi xem thử công việc trong việc gì ngươi .”
“Được ạ.”
Hứa Tranh lập tức bước qua lật xem đống sách đó, mỗi cuốn sách đều kẹp một tờ giấy nhỏ ghi rõ nội dung công việc.
Có những việc cần Giang Nguyệt Dạng đích thành, những việc thì thể nhờ khác giúp.
Hứa Tranh lật xem xong liền rút bảy cuốn sách: “Tiểu Giang đại nhân, những cuốn hạ quan thể giúp ngài thành, còn hạ quan thể .”
Tuy vẫn còn nhiều nhưng Giang Nguyệt Dạng vô cùng cảm kích .
“Hứa đại nhân, ngươi món đồ nào ?”
“Lần... thịt bò khô tiểu Giang đại nhân cho hạ quan ăn ngon.” Mặt Hứa Tranh ngượng ngùng đỏ lên.
“Chuyện nhỏ, lát nữa về sẽ sai mang qua cho ngươi một ít.”
Vẻ mặt Hứa Tranh tràn đầy vui mừng: “Đa tạ đại nhân, hạ quan lập tức ngoài việc, cam đoan hôm nay sẽ thành bộ.”
“Cũng cần ...”
Hứa Tranh vì quá vui mừng nên thấy tiếng của Giang Nguyệt Dạng, ôm bảy cuốn sách xoay ngoài.
Giang Nguyệt Dạng bóng lưng Hứa Tranh vội vã rời khỏi phòng việc, lẩm bẩm hỏi: [Tiểu Qua, ngươi xem thành đống công việc đó mất bao lâu?]
[Ừm... thế nào cũng đến chiều.]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-230-phu-quy-hiem-trung-cau.html.]
[Vậy để khác việc , còn về sớm thì lắm ?]
[Ngươi thấy ?]
Giang Nguyệt Dạng buồn bực kêu lên một tiếng, [Ta còn tính xong chương trình hoạt động của Giám Sát Ty là về cơ đấy.]
Giọng điện t.ử của hệ thống mang theo một tia nỗi đau của khác đầy lộ liễu: [Ký chủ , nghĩ thoáng chút , ắt mất.]
Bên ngoài, Hứa Tranh về chỗ của thì một đám vây quanh .
Trong Văn Uyên Các ít thăng tiến, nhưng cứ ở mãi Văn Uyên Các thì chắc chắn sẽ dừng bước tại đây.
“Thế nào ? Tiểu Giang đại nhân mới thể Giám Sát Ty nhậm chức ?”
Hứa Tranh cũng giấu giếm, thuật lời của Giang Nguyệt Dạng một lượt cho bọn họ .
“Yêu cầu cao thế ?”
“Giám Sát Ty thật cũng tương tự như Ngự Sử Đài, chỉ điều Giám Sát Ty ngoài việc giám sát trăm quan thì còn quyền thẩm phán và xử lý trăm quan, quyền lực dường như lớn hơn nhiều.”
“Điều cũng nghĩa là công việc nguy hiểm, lúc nào cũng thể mất mạng.”
“Bởi mới cần cả năng lực lẫn bối cảnh đều mạnh mẽ đấy!”
“Tiểu Giang đại nhân hiện giờ là hồng nhân mặt bệ hạ, theo nàng nhất định tiền đồ vô lượng, nhưng đồng thời cũng trùng trùng nguy hiểm.”
“Phú quý hiểm trung cầu mà.”
Hạt cát mịn trong đồng hồ cát chậm rãi chảy xuống, như dòng chảy của thời gian, lặng lẽ trôi qua.
Thấm thoát đến giờ cơm trưa, cung nhân mang bữa ăn nóng hổi tới cho các quan viên trong Văn Uyên Các.
Giang Nguyệt Dạng vặn vẹo cái cổ chút mỏi nhừ, đặt bút trong tay xuống tựa lưng .
“Phù! Mệt thật đấy!”
Chỉ trong vỏn vẹn hơn một canh giờ, nàng xong bộ quy chế của Giám Sát Ty và chép xong một cuốn sách.
Hiệu suất của nàng thể cao như , còn nhờ kiếp nàng là Hoa Hạ, ai mà từng trải qua cảm giác chép phạt một đề thi mười mấy chứ?
Chép sách , chuyện nhỏ!
Sau khi nghỉ ngơi chốc lát, Giang Nguyệt Dạng mở hộp thức ăn lấy các món bên trong , bắt đầu thưởng thức bữa trưa.
Thức ăn hôm nay mùi vị bình thường, nàng ăn tạm vài miếng đặt đũa xuống dậy ngoài.
Hệ thống lên tiếng nhắc nhở: [Ký chủ, đang dốc sức việc cho ngươi, ngươi chuồn về sớm là .]
[Ai bảo về sớm chứ, chỉ ngoài vận động gân cốt một chút thôi, lâu đau m.ô.n.g c.h.ế.t .]
Đám quan viên Văn Uyên Các đang ăn cơm: “...”
Tiếng lòng của Giang Nguyệt Dạng tiếp tục truyền : [Ghế ở Văn Uyên Các cứng quá, mang một cái đệm êm tới mới . Ừm... còn mang một thỏi mực hơn một chút qua đây, mực ở đây mài đủ mượt.]
Trong lúc chuyện, nàng vô tình thấy Hứa Tranh cách đó xa đang ăn cơm việc.
Nàng khẽ nhíu mày, lập tức cất bước qua.
“Hứa đại nhân.” Nàng xuống mặt Hứa Tranh, “Lúc nên việc thì việc cho đàng hoàng, lúc nên ăn cơm thì cũng nên ăn cơm cho t.ử tế. Ngươi thế thấy áp lực lắm đấy.”
“Tiểu Giang đại nhân...”
“Ăn cơm đàng hoàng .”
“Vâng.”
Hứa Tranh đặt công việc trong tay xuống, bắt đầu chuyên tâm ăn cơm.
Giang Nguyệt Dạng mỉm hài lòng, đó khẽ gật đầu chào các đồng liêu đang về phía .
Lúc , hệ thống chút kinh ngạc : [Ký chủ, phát hiện một kẻ thú vị .]