Bất Sinh Bất Thục (Không lạ không thân) - Chương 13
Cập nhật lúc: 2026-05-12 06:19:04
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Tan hả, sư ?"
"Ừ, tan , mai gặp." Hàn Phương Trì đồ, cầm điện thoại và chìa khóa xe
khỏi phòng khám.
Tiểu sư ló đầu : "Sư , bạn học của em khám răng, nhưng em
thấy sáng mai hết ."
Hàn Phương Trì : "Bảo đến buổi trưa ."
"Ôi cảm ơn sư !" Tiểu sư hớn hở hét lên.
Hàn Phương Trì liếc , châm chọc: "Hay hét to thêm chút nữa để gọi thầy
luôn ?"
Cả hai đều là học trò của một vị giáo sư nghiêm khắc và luôn giữ khuôn mặt
lạnh lùng. Tiểu sư bèn động tác hạ giọng xuống, nhỏ nhẹ : "Cảm ơn sư
..."
Hàn Phương Trì phẩy tay rời .
Đôi chân mỏi nhừ trận chạy cuối tuần, đến thứ Tư mới dịu . Dù vẫn
còn chút đau nhức nhưng còn khó chịu như hai ngày đầu.
Buổi chiều, bạn rủ Hàn Phương Trì tối đ.á.n.h bóng, nhắn giờ :
"Không đ.á.n.h , chạy nổi."
Bạn hỏi: "Cuối tuần thì ?"
Hàn Phương Trì trả lời: "Được."
Bạn: "Thứ Bảy nhé?"
Hàn Phương Trì: "Đợi chút."
Hà Lạc Tri tan từ sớm, chẳng gì bận rộn buổi chiều, nên về sớm
và ghé qua siêu thị mua đồ. Lúc tin nhắn của Hàn Phương Trì gửi tới, Hà Lạc
Tri đang tìm cách món tôm nướng mù tạt một nền tảng video.
Hàn Phương Trì: "Thứ Bảy đ.á.n.h bóng ?"
Hà Lạc Tri: "Đi với ai?"
Hàn Phương Trì: "Cậu quen ."
Hà Lạc Tri: "Được thôi."
Hàn Phương Trì: "OK."
Hàn Phương Trì nhắn bạn: "Thứ Bảy dẫn theo một bạn."
Bạn trả lời: "OK, mang Tiểu Tùng theo, với Tiểu Thượng."
Hàn Phương Trì: "OK."
Vì hẹn đ.á.n.h bóng thứ Bảy, nên Hà Lạc Tri về nhà trai thứ
Sáu.
Tối thứ Sáu, Hà Kỳ gọi điện: "Sao về?"
Hà Lạc Tri trả lời: "Mai con hẹn đ.á.n.h bóng ."
Hà Kỳ hỏi: "Hẹn với ai?"
"Với Hàn Phương Trì."
Hà Kỳ khỏi nghi ngờ: "Có con cố tình về để chứng minh
là bạn ?"
"Mẹ nghĩ con đến mức đó !" Hà Lạc Tri gửi ngay một ảnh chụp màn hình:
"Thật sự là hẹn ."
Hà Kỳ qua ảnh, : "Biết ."
Hà Lạc Tri bảo: "Mai tối con về nhà ."
"Ăn gì?" Hà Kỳ hỏi.
"Sườn." Hà Lạc Tri trả lời.
Hàn Phương Trì luôn là một bạn đáng tin cậy, quá sôi nổi, cũng
chẳng thiếu trách nhiệm, và bao giờ đùa cợt quá trớn.
Trong những buổi tụ tập ồn ào đây, Hà Lạc Tri và Hàn Phương Trì thường
yên lặng ở một góc, mỗi cầm điện thoại riêng.
Có khi chơi Hà Lạc Tri còn cẩn thận mang theo hai cặp tai .
Lúc Chu Mộc Nghiêu và đám bạn ầm ĩ đến mức tưởng chừng lật cả mái nhà,
hai đeo tai cố gắng giảm bớt tiếng ồn, dù chỉ đôi chút.
Cuối tuần Hàn Phương Trì mang theo hai cây vợt, còn Hà Lạc Tri chỉ mang theo
quần áo và giày để .
Hai bạn cùng chơi với họ là đồng nghiệp cũ của Hàn Phương Trì, cả hai
đều lớn tuổi hơn . Giờ đây, một chuyển sang bệnh viện răng hàm mặt
của thành phố, rời bệnh viện công mở phòng khám riêng.
Hà Lạc Tri chung đội với Hàn Phương Trì, nhưng vì thường xuyên chơi
cầu lông, còn hai đối diện chơi hàng tuần, trình độ cao. Anh
thấp , bạn là vận động viên, hiện giờ đang huấn
luyện viên cho đội tuyển tỉnh. Hà Lạc Tri rõ ràng khó theo kịp nhịp độ của họ,
phản xạ chậm hơn, nhiều cú đ.á.n.h khó đỡ nổi, dù ở sân sân
đều để mất điểm.
Ba ván đầu tiên, đội của họ gần như "đè bẹp", thắng ván nào.
Lưng Hà Lạc Tri ướt đẫm mồ hôi, khi đối thủ dắt chạy khắp sân, thở
hổn hển: "Không đ.á.n.h họ ."
Anh thấp bé, tên Ninh Khải, bảo: "Hai tách đội , Lạc Tri
qua đây chung đội với , thì hai cứ hành hoài chẳng ngóc
đầu lên ."
Hà Lạc Tri sang Hàn Phương Trì, hỏi: "Cậu đổi đội ?"
Hà Lạc Tri chống tay lên gối, cúi lên hỏi: "Cậu thấy kéo
chân ?"
Hàn Phương Trì bật : "Có tranh giành đất đai gì ? Để họ thắng ."
Ninh Khải chịu: "Thế , chúng thắng công ? Ít nhất
cũng thua chúng bữa cơm chứ, trưởng khoa Hàn."
"Bọn họ thắng bữa ăn ." Hà Lạc Tri .
Hàn Phương Trì uống một ngụm nước, đóng nắp ném sang bên: "Ăn thôi."
Ninh Khải là rời bệnh viện riêng, tính cách chịu gò
bó, nhiều và bỗ bã. Dù với Hà Lạc Tri , cũng chẳng nể
nang, đ.á.n.h hai tiếng đồng hồ liền mà cho họ thắng nổi một trận, miệng
còn liên tục châm chọc.
Ban đầu, Hà Lạc Tri nghĩ chơi dở ảnh hưởng đến trải nghiệm của
, nhưng thấy thắng châm biếm vui vẻ, nên cũng
chẳng ngại nữa, còn hăng hái lên.
"Để mời nhé, thua hết thì chịu." Hà Lạc Tri thở hổn hển .
"Không dính dáng gì đến chuyện của , dù với Hàn Phương Trì cũng
ăn cơm, ai mời thì mời." Ninh Khải xoay vợt .
"Muốn ăn gì?" Hàn Phương Trì hỏi.
Ninh Khải trả lời: " chọn sẵn quán , lát gửi địa chỉ cho ."
Hàn Phương Trì sang Hà Lạc Tri: "Cậu cần lo, đây còn nợ
một bữa."
"Ê , tính chung , cộng với hôm nay là hai bữa đó." Ninh
Khải ném quả bóng phế thải vai Hàn Phương Trì: "Cậu đừng mà quỵt
một bữa."
"Không quỵt ." Hà Lạc Tri : "Chuyện nào chuyện đó."
Cuối cùng bữa Hà Lạc Tri mời , Hàn Phương Trì cho cơ
hội.
Nhìn cách Hàn Phương Trì đối xử với hai bạn vẻ thiết hơn
nhóm bạn leo núi, họ thường hẹn đ.á.n.h bóng, còn là đồng nghiệp cũ,
lúc ăn uống thì chuyện ca bệnh.
Ninh Khải mở một phòng khám nha khoa riêng nhưng chẳng tham vọng lớn, mang
kỹ thuật ngoài chỉ tự do và kiếm tiền, còn những ca khó đều chuyển
thẳng cho Hàn Phương Trì. Anh bảo rằng các bệnh viện bên ngoài
giải quyết , nhất là đặt lịch hẹn khám bác sĩ Hàn ở bệnh
viện lớn, đừng để tự chịu thiệt.
"Em cảm ơn ..." Hàn Phương Trì mặt cảm xúc .
"Thật cũng xử lý nổi, khả năng ." Ninh Khải
.
"Không chỉ bệnh viện lớn mà là bác sĩ Hàn của bệnh viện lớn mới ."
Hàn Phương Trì liếc : "Người đến gặp em cứ nhắc mãi rằng là Viện
trưởng Ninh giới thiệu, chẳng lẽ em nợ một ân huệ?"
"Ha ha ha, thầy của khó đặt lịch ? Đặt lịch của cũng như
thôi." Ninh Khải gian xảo.
Ngồi cạnh Ninh Khải, Thượng Kỳ : "Cậu kiếm tiền tiếc tay bên ngoài,
mà giúp tiết kiệm khi đến chỗ Hàn Phương Trì."
Ninh Khải cúi đầu nhai sườn cừu thản nhiên : "Đã đến chỗ
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bat-sinh-bat-thuc-khong-la-khong-than/chuong-13.html.]
thì rõ ràng bệnh viện đặt lịch hẹn. kiếm thì
khác cũng kiếm, hơn là để kiếm. Ít nhất thể đảm bảo chất
lượng vật liệu và kỹ thuật, đó đều là tiền lương tâm, gì mà ngại."
"Không chỗ nào để cãi ." Thượng Kỳ, khi chuyển đến bệnh viện thành
phố, cũng thăng chức phó trưởng khoa, nhưng công việc nhiều hơn,
đồng lương đáng kể khi so với những gì khác nghĩ.
"Chúng khác , các lòng yêu nghề, còn thì giống." Ninh
Khải .
Hà Lạc Tri ăn lắng câu chuyện của họ, ăn xong thì uống canh.
Bác sĩ Thượng giải thích với : "Thầy của Hàn Phương Trì mỗi tuần chỉ khám
hai ngày, cả thứ tự lẫn phẫu thuật đều đắt đỏ, những ca Hàn Phương Trì
giải quyết thì sẽ nhờ thầy, giống cả thôi."
"Thầy em còn hỏi em đang tài khoản trực tuyến , ca
khó tìm đến em thế, bảo em đừng trò , định nổi tiếng mạng ?"
Hàn Phương Trì kể với Hà Lạc Tri.
Hà Lạc Tri bật .
Thầy của Hàn Phương Trì là một giáo sư truyền thống và cứng nhắc, thời sinh
viên, thầy luôn lo quá trai nên dễ phù phiếm, tập trung
nghề y, tuyệt đối cho dính dáng đến mạng xã hội.
"Cậu cảm ơn đấy, nhờ cho luyện tập với mấy ca khó,
mà tay nghề vững vàng sớm như ." Ninh Khải .
"Em cảm ơn ." Hàn Phương Trì : "Mùa đông năm ngoái em suýt trầm càm vì
tăng ca đầy."
" nhớ mà." Hà Lạc Tri Hàn Phương Trì: "Thời gian đó ai gọi cũng
."
Hàn Phương Trì ừ một tiếng, : "Chỉ thời gian thôi."
Thượng Kỳ ánh mắt của từng trải, : "Phương Trì còn trẻ, dễ
mềm lòng."
Hàn Phương Trì bây giờ đang mặc áo thun rộng và quần short, thư giãn dựa
lưng, tay đặt lên bàn, thỉnh thoảng nghịch khăn giấy, khi chuyện vẫn
về phía Hà Lạc Tri.
"Năm ngoái bệnh nhân là Viện trưởng Ninh giới thiệu, chẳng
hỏi thêm gì, sợ về răng."
"Cậu nghĩ mà xem, chuyện về răng thì dở ." Ninh Khải .
"Không khám răng thì khám gì?" Hà Lạc Tri hỏi.
Hàn Phương Trì : "Loét, u, chảy máu, chỉ cần là bệnh răng thông
thường thì những ca chuyển qua đều dễ."
Hà Lạc Tri chớp mắt, nhẹ giọng hỏi: "U bướu ?"
Hàn Phương Trì trả lời: "Ung thư miệng, ung thư lợi, u hàm mặt, những bệnh khó
trong khoang miệng mà gặp đều chuyển qua cho ."
"Không tránh , ai bảo trong lĩnh vực , càng lâu càng gặp
nhiều ca nặng." Ninh Khải khi rời bệnh viện là ở khoa cấy ghép, dù ngành
răng miệng chia kỹ, nhưng trừ những ca khó thì về cơ bản thì bệnh gì
cũng từng gặp.
Hàn Phương Trì nhếch miệng, thẳng thắn : "Năm ngoái điều chỉnh
, tâm trạng sụp đổ đến nơi."
Hàn Phương Trì bình thường ít về chuyện của , hầu như chẳng chia sẻ
bao giờ, nên Hà Lạc Tri cũng từng kể về công việc. Hôm nay,
lẽ vì hai bạn cũng cùng ngành, Hà Lạc Tri như vô tình chạm đến
một góc khuất trong cuộc sống của Hàn Phương Trì.
"Bình thường thôi mà." Thượng Kỳ và Ninh Khải đều lớn tuổi hơn , nhất là
Ninh Khải 45 tuổi , trải nghiệm còn nhiều hơn. Thượng Kỳ : "Bác sĩ
mà, ai cũng cứu thêm một , nhưng những ca chỉ thôi
đến muộn , kết quả chẳng . Cậu còn dễ mềm lòng, ai cũng qua
giai đoạn đó, tự điều chỉnh thôi."
Hàn Phương Trì cầm gói khăn ướt mỏng tay, cứ bấm bấm gấp liên tục.
Vai khom xuống, còn giữ thẳng như khi.
Giọng trầm thấp, khẽ nghiêng đầu về phía Hà Lạc Tri: "Người ngay
mặt trông khỏe mạnh, dấu hiệu gì rõ rệt. đấy,
khi cuộc đời họ bắt đầu đếm ngược chỉ vì cái khối u như bông cải trong
miệng thể cướp mạng sống."
Hàn Phương Trì cúi đầu, giọng vẫn trầm nhưng đầy nặng nề: "Nhiều lúc bất
lực lắm. Đến muộn quá, lẽ chỉ cần một cuộc phẫu thuật là xong, giờ phẫu
thuật xong cũng chỉ còn trông chờ phép màu... nhưng gì nhiều
phép màu đến thế. Thế nhưng họ nhận nên cũng đành chịu thôi."
Ninh Khải dù riêng nhưng vẫn việc góc độ bệnh viện:
"Thế mà còn đến từ phòng khám ngoài nữa. Đến giai đoạn mà
họ vẫn đến mấy chỗ đó, thì bảo là bệnh viện răng hàm mặt, nhưng thật
chẳng khác gì phòng khám tư, chỗ nào cũng , ai bao nhiêu chỗ là
đáng tin."
Bác sĩ Thượng tính tình vẻ ôn hòa hơn, : "Chữa bệnh khó mà,
cũng ngại bệnh viện, khám thì phiền phức lắm, khám ở ngoài ít cũng
tiện."
"Tiện cái gì chứ, chuyên gia thì khó, chứ khám thường thì thiếu gì. Bệnh
viện răng hàm mặt của thành phố khó ? Lúc nào chả , cứ đến là
khám. Bao nhiêu ca ung thư lợi là do răng mà đấy, chỉ vì tiện một
lúc, rẻ một chút, mà khi chẳng rẻ hơn ." Ninh Khải cau mày .
"Thôi nào, đừng nữa, Hàn Phương Trì điều chỉnh tâm trạng mà." Bác
sĩ Thượng : "Cứ mãi trầm cảm mất, chăm sóc các bác sĩ trẻ
chứ."
"Không đến nỗi ." Hàn Phương Trì nhẹ trả lời: "Qua ."
Hà Lạc Tri . Trong đám bạn đồng trang lứa, Hàn Phương Trì luôn chững
chạc hơn, ở cái tuổi mà thích chơi đùa, như đồng hành,
yên tĩnh hơn nhiều. Đến giờ vẫn . Hôm nay, hai đồng nghiệp lớn
tuổi, là trẻ nhất, và tâm trạng cũng non nớt hơn.
Lúc cúi đầu lặng lẽ, vì bàn về một chủ đề vô vọng mà cảm xúc như
chùng xuống. Khung cảnh khiến Hà Lạc Tri thấy khác với hình ảnh thường
ngày của Hàn Phương Trì, nhưng lạ hề mâu thuẫn với cách
về con .
Hà Lạc Tri giơ tay vỗ nhẹ lên lưng Hàn Phương Trì.
Hàn Phương Trì , chỉ khẽ nghiêng đầu liếc .
Hà Lạc Tri vỗ hai cái, thu tay , sang Ninh Khải : "Lần
nhổ răng cho chỉ mất sáu phút, còn nghĩ mà giỏi thế, hóa
là huấn luyện ."
"Răng khôn đúng ?" Ninh Khải hỏi.
Hà Lạc Tri gật đầu.
Ninh Khải vốn học cùng trường với Hàn Phương Trì, giọng điệu còn cố tình
pha chút ghen tị: "Nếu răng khôn thì chẳng cần đến sáu phút .
Thầy huấn luyện giỏi từ hồi nội trú ."
"Tuyệt thật." Hà Lạc Tri thật lòng khen ngợi.
Lúc Hàn Phương Trì xen : "Không sánh ..."
"Im ngay." Hà Lạc Tri lập tức ngắt lời, bảo: "Đừng nhắc đến thầy Vương
nữa."
"Ơ, Lạc Tri còn quen cả thầy Vương ?" Ninh Khải hỏi.
Hà Lạc Tri xua tay, ý bảo đừng hỏi nữa.
Hàn Phương Trì liếc , khẽ một tiếng: "Thân còn hơn em nữa."
Hai đều ngạc nhiên: "Thế ? Thầy Vương là ngoài tỉnh mà, Lạc
Tri quen thế nào ?"
Bị ba cặp mắt đổ dồn , Hà Lạc Tri chỉ hối hận vì lầm trong quá
khứ.
"... Đặt lịch hẹn khám thôi." Hà Lạc Tri .
Để tránh việc Hàn Phương Trì mang chuyện thêm nữa, Hà Lạc Tri
định dùng một bữa ăn để "bịt miệng" .
Trên đường về nhà, Hà Lạc Tri hỏi trong xe: "Mai rảnh , ăn cơm với
? Cậu ăn của một bữa, đừng nhắc chuyện Giám đốc Vương nữa nhé.
Đồng ý ? Nói đồng ý ."