Bất Sinh Bất Thục (Không lạ không thân) - Chương 14

Cập nhật lúc: 2026-05-12 06:19:05
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Đồng ý." Hàn Phương Trì trả lời ngay, : " mai ."

"Có việc ? Vậy để hôm khác." Hà Lạc Tri .

Hôm nay là Hà Lạc Tri lái xe, Hàn Phương Trì ghế phụ, tựa lưng thoải mái,

chân để tùy ý. Hà Lạc Tri lái êm, trong xe thoang thoảng mùi hương dễ

chịu.

Hàn Phương Trì im lặng một lúc : "Phương Đồng đính hôn , mai ăn cơm

mừng."

Hà Lạc Tri ngạc nhiên, đầu : "Phương Đồng đính hôn ? Chẳng

đính ?"

"Không , ." Hàn Phương Trì trả lời.

" nhớ nhầm , dạo đó tăng ca đến hoa cả mắt." Hà Lạc Tri : "Vậy ăn

, hẹn ."

Hàn Phương Trì ừ một tiếng.

Trong xe trở nên im ắng, chỉ ánh đèn đường chiếu , lúc sáng lúc tối.

"Sợ khó xử." Hàn Phương Trì phá vỡ sự im lặng: "Họ

."

Hà Lạc Tri gật đầu, ánh đèn đường phản chiếu trong mắt : " thật sự

."

Phương Đồng là bạn của họ, Hà Lạc Tri thiết lắm nhưng cũng quen

nhiều năm. Trước đây khi Chu Mộc Nghiêu còn ở Bắc Kinh, những dịp tụ tập

Hà Lạc Tri đều xuất hiện.

Dù bây giờ thể cùng Chu Mộc Nghiêu xuất hiện mặt , nhưng

thừa nhận rằng cũng lâu ai tìm , ngoài Hàn Phương Trì.

Có vẻ như khi một mối tình dài kết thúc, những bạn chung cũng dần

Lạc Tri cắt đứt. Đó lẽ là kết cục tất yếu của một cuộc chia tay, họ vốn

với Chu Mộc Nghiêu hơn.

Nhà Hàn Phương Trì sắp tới, chỉ còn rẽ một góc nữa thôi.

Hà Lạc Tri khẽ , rõ lý do.

Hàn Phương Trì liếc .

"Cậu ngại khó xử ? Vậy mà vẫn rủ chơi." Hà Lạc Tri nghiêng

đầu , .

Hàn Phương Trì mặt , giọng bình thản: "Khó xử thì ráng chịu ."

Đến khu chung cư, Hà Lạc Tri dừng xe bên đường.

Hàn Phương Trì mở cửa chuẩn xuống xe thì Hà Lạc Tri : "Cảm ơn ,

Hàn Phương Trì."

Hàn Phương Trì liếc một cái, trả lời, mở cửa xuống xe:

"Đi đây."

Thật buồn , Hàn Phương Trì rõ ràng là gần gũi nhất với Chu Mộc

Nghiêu, nhưng cũng là duy nhất còn liên lạc với Hà Lạc Tri.

Có lẽ điều đó liên quan đến tính cách của Hàn Phương Trì. Trong ấn tượng của

Hà Lạc Tri, thực tinh tế, âm thầm quan tâm đến

. Có lẽ vì Hàn Phương Trì hai cô em gái, nên quen với vai trò

, luôn cảm giác của một trai.

Hai Hàn Phương Trì rủ Hà Lạc Tri ngoài, đều là gặp những bạn

xa lạ với , liên quan gì đến Chu Mộc Nghiêu. Điều khiến Hà

Lạc Tri khi đối diện với Hàn Phương Trì còn nghĩ đến mối quan hệ giữa

và Chu Mộc Nghiêu nữa.

Còn Hàn Phương Trì lúc nào cũng thoải mái, tự nhiên, khiến Hà Lạc Tri cảm

giác như là " nhà."

Chủ nhật đó, Hàn Phương Trì đến muộn nhất. Vừa cửa, thấy Tiêu

Dao : "Cậu thôi cái trò sống nổi !"

"Ai sống nổi cơ?" Hàn Phương Trì thuận miệng trả lời.

Mọi cùng chào hỏi, Hàn Phương Trì : "Đau đầu, chợp mắt chút nên đến

muộn."

"Em trai ." Tiêu Dao lên, vẫy tay gọi Hàn Phương Trì: "Cậu qua đây

cạnh em trai , thấy nó buồn quá." Nói xong chen qua đối

diện xuống.

Hàn Phương Trì xuống cạnh Chu Mộc Nghiêu, ngả bàn, gọi

một tiếng "Anh."

"Bị loét miệng ?" Hàn Phương Trì khóe miệng , hiệu: "Ngẩng

lên xem nào."

Chu Mộc Nghiêu ngoan ngoãn thẳng dậy, há miệng cho kiểm tra.

Hàn Phương Trì giữ cằm , về phía ánh sáng, hỏi: "Bao lâu ?"

"Hai, ba ngày." Chu Mộc Nghiêu rõ ràng vì đang há miệng: "Không

."

"Hôm nay đừng uống nữa." Hàn Phương Trì buông tay khỏi Chu Mộc Nghiêu.

Chu Mộc Nghiêu gục đầu xuống, im lặng.

Kể từ khi Hà Lạc Tri rời khỏi cuộc đời Chu Mộc Nghiêu, luôn trong trạng

thái thế . Rã rời, mệt mỏi, đôi mắt u tối, còn ánh lên niềm vui như

.

Mọi đều , Chu Mộc Nghiêu thể thiếu Hà Lạc Tri. Giống như một

cái cây sắp héo úa vì mất ánh sáng, còn chút sinh lực nào.

Dù Hàn Phương Trì ngăn cản, Chu Mộc Nghiêu vẫn uống say.

Ai cũng đau khổ, khuyên hãy về phía , nhưng Chu Mộc

Nghiêu chỉ đó, lắc đầu ngừng.

" chỉ cần Lạc Tri thôi." giọng Chu Mộc Nghiêu trầm đục, như nghẹn trong cổ

họng.

"Người ngoài còn tưởng Lạc Tri với đấy." Tiêu Dao

đối diện nhạt, vốn tính thẳng, uống chút rượu càng

kiêng nể: "Muốn kẻ tồi thì đừng mà sướt mướt."

Bình thường hai đấu khẩu, mỗi gặp mặt chọc vài câu,

nhưng tình cảm thật sự , chơi gì cũng hợp . Gần đây tuy ít gặp,

nhưng mỗi gặp là Tiêu Dao cà khịa. Chu Mộc Nghiêu chẳng , dường

như chẳng còn hứng thú với bất cứ thứ gì, cả trở nên trống rỗng.

Chu Mộc Nghiêu vẫn im, Tiêu Dao : "Lạc Tri dỗ như dỗ trẻ con

thì thật sự coi là con nít ? Bảy tuổi tám tuổi thế?"

Người cạnh chạm nhẹ đầu gối Tiêu Dao, hiệu đừng nữa.

Tiêu Dao lấy điếu t.h.u.ố.c từ hộp của bên cạnh, c.ắ.n miệng :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bat-sinh-bat-thuc-khong-la-khong-than/chuong-14.html.]

"Người giống như con trai ngốc của Lạc Tri, mà cũng thật sự

tưởng là con trai hả? Ngoài bố , ai bao bọc mãi

, mà bố cũng chẳng thế."

Tiêu Dao ngà ngà say, kiêng dè gì. Người bên cạnh chỉ thở dài:

"Mỗi cái miệng..."

Trước đây, Chu Mộc Nghiêu vì ở bên Hà Lạc Tri mà dũng cảm come out với

gia đình. Bố giận đến nỗi thèm mặt, còn định từ mặt . Giờ

thì ngay cả Hà Lạc Tri cũng còn nữa.

Lời của Tiêu Dao như những mũi kim nhọn đ.â.m lòng Chu Mộc Nghiêu.

Chu Mộc Nghiêu phản bác, chỉ im lặng .

Khi lớn lên, dường như việc " thật lòng" trở thành một điều xa xỉ. Những

bạn chơi với từ thuở nhỏ, qua bao năm vẫn giữ mối quan hệ như xưa,

nhưng thực cũng chỉ còn những bữa ăn xã giao thỉnh thoảng. Lời ngày

càng lịch sự, mối quan hệ ngày càng khách sáo, những va chạm nhỏ thời học sinh

cũng chẳng còn.

, lời của Tiêu Dao chút thật lòng, dù là ai cũng thấy

đó là tính cách thẳng thắn.

Đây đầu Tiêu Dao mắng , mùa đông năm ngoái còn gay

gắt hơn. Hôm đó, Chu Mộc Nghiêu say rượu, đau khổ vô cùng, rằng sợ mất

Hà Lạc Tri.

Ban đầu Tiêu Dao tưởng Chu Mộc Nghiêu chỉ lải nhải như khi, nhưng một

lúc thấy bèn trừng mắt hỏi: "Cậu đang thật hả?"

Chu Mộc Nghiêu , đôi mắt đỏ hoe: "Tớ giấu Lạc Tri nữa, Diêu

, tớ đây?"

Tiêu Dao ngẩn , há hốc miệng Chu Mộc Nghiêu chằm chằm suốt một phút.

Rồi đột nhiên văng tục: "Đm, Chu Mộc Nghiêu!"

Anh cầm chai rượu lên bàn , chỉ tay mặt Chu Mộc Nghiêu, giọng mũi

do say rượu vang lên: "Đm nhà ."

Lần đó, khi Hà Lạc Tri đến đón Chu Mộc Nghiêu, Tiêu Dao rời nên

chạm mặt. Hà Lạc Tri khác kể hai cãi , nhưng chẳng

để ý, chỉ : "Bình thường thôi, bọn họ nào chẳng cãi."

Khi Tiêu Dao nữa, Chu Mộc Nghiêu đầu, vẫn im ở đó.

"Anh."

Hàn Phương Trì bên cạnh, uống rượu, cũng chẳng nhiều. Hôm nay

thật sự nhức đầu.

"Lạc Tri khỏe ?" Chu Mộc Nghiêu khẽ hỏi.

" ." Hàn Phương Trì trả lời.

"Anh với Lạc Tri liên lạc ?" Chu Mộc Nghiêu hỏi.

"Có."

"Anh trông thế nào ?" Một giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống áo tay mà Chu

Mộc Nghiêu đang gối lên: "Em nhớ ."

Hàn Phương Trì trả lời nữa.

Hà Lạc Tri dù thế nào cũng sẽ để bản trông tiều tụy. Câu hỏi

thật vô nghĩa.

"Anh, em chẳng còn gì cả." Chu Mộc Nghiêu thì thầm.

Giọng nhỏ đến mức chỉ Hàn Phương Trì cạnh thấy, chứ nếu Tiêu

Dao đối diện chắc chắn sẽ đáng đời.

Hàn Phương Trì nhẹ nhàng trả lời: "Không đến nỗi thế ."

Chu Mộc Nghiêu : "Em chẳng còn gì cả."

Hàn Phương Trì một chút, hỏi: "Hà Lạc Tri là tất cả ư?"

" ." Chu Mộc Nghiêu trả lời.

Hàn Phương Trì sắc bén như Tiêu Dao, vẫn luôn nhẹ nhàng, lời lẽ

cay nghiệt như Tiêu Dao. Từ khi , Chu Mộc Nghiêu luôn chạy

theo gọi là "", hồi nhỏ là một tiểu hắc nhẻm, mập mạp, năng

động nghịch ngợm, gì ngon cũng để dành chờ Hàn Phương Trì tan học về

cùng chơi.

Hàn Phương Trì là bạn từ nhỏ, là , là thực sự lớn lên cùng

Chu Mộc Nghiêu.

Giờ đây, Hàn Phương Trì cúi xuống, đến gần hơn, Chu Mộc Nghiêu, bình

tĩnh hỏi: "Mọi chuyện xảy như thế nào?"

Ánh mắt Chu Mộc Nghiêu trống rỗng xa, trả lời , chỉ một

giọt nước mắt lặng lẽ lăn xuống.

"Anh giúp em ." Chu Mộc Nghiêu .

Hàn Phương Trì vì đau đầu, đang tựa lưng ghế, xoa xoa lông mày, hỏi: "Anh

giúp thế nào?"

Khi điện thoại reo lên, Hà Lạc Tri đang cầm một đống quần áo chuẩn phơi.

Nghe thấy tiếng chuông, sang lấy điện thoại.

Thấy tên "Phương Trì", Hà Lạc Tri ngạc nhiên. Ăn sớm thế ?

"Phương Trì." Hà Lạc Tri bắt máy, bật loa ngoài đặt sang một bên: "Có

chuyện gì ?"

"Lạc Tri." Giọng của Chu Mộc Nghiêu từ đầu dây vọng , Hà Lạc Tri khựng tay

.

Giọng Chu Mộc Nghiêu nặng nề, mang theo cả sự van nài: "Em gặp ,

lành ..."

Hà Lạc Tri còn thấy tiếng khác , thậm chí ai đó đang khuyên

cho "tiểu hắc" thêm cơ hội.

Anh im lặng lắng Chu Mộc Nghiêu gọi tên , giọng điệu buồn bã và đầy

cảm xúc của hề giả tạo, từng lời đều thật lòng, đến mức ai

cũng mềm lòng.

"Em tự cúp ." Hà Lạc Tri .

"Lạc Tri." Chu Mộc Nghiêu trả lời: "Em buông ."

Hà Lạc Tri thể tưởng tượng cảnh một bàn đang Chu Mộc Nghiêu,

gọi điện cho . Dù xuất hiện , cắt đứt liên

lạc , đến giờ phút vẫn là chủ đề bàn tán bàn nhậu của

họ.

Cuối cùng Hà Lạc Tri vẫn là cúp máy, đó màn hình hiện tên

"Phương Trì", đợi điện thoại tự ngắt thêm đó danh sách đen.

 

Loading...