Bất Sinh Bất Thục (Không lạ không thân) - Chương 15
Cập nhật lúc: 2026-05-12 06:19:06
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Điện thoại đổ chuông thêm nào nữa , Hà Lạc Tri cũng chẳng .
Anh để máy chế độ im lặng, cắm sạc trong phòng ngủ và chẳng màng đến nó nữa.
Chu Mộc Nghiêu uống rượu , chuyện gì cũng thể xảy , Hà Lạc Tri
định kiểm tra điện thoại. Trên bàn còn nhiều điện thoại,
thể chặn hết .
Bất ngờ nhận cuộc gọi từ Chu Mộc Nghiêu khi trong tâm trạng nhẹ nhàng,
phòng , tiếng gọi "Lạc Tri" quen thuộc như một mũi tên lạnh buốt, xuyên
thẳng lồng n.g.ự.c Hà Lạc Tri.
Cảm giác khác so với khi chuẩn tinh thần để nhận cuộc
gọi.
Cả đêm đó, Hà Lạc Tri phòng ngủ, tắm xong mặc đồ ngủ,
nghiêng ghế sofa. Tivi mở, nhạc cũng phát, trong phòng chỉ
tiếng thở của , ngoài còn âm thanh nào khác. Hà Lạc Tri yên
lặng, đôi chân co .
Sáng hôm , Hà Lạc Tri dậy sớm chạy bộ một tiếng, về nhà tắm rửa, đồ và
ăn sáng.
Trước khi , phòng ngủ lấy chiếc điện thoại đầy pin. Trên màn
hình cuộc gọi nhỡ nào, nhưng vài tin nhắn WeChat.
Hà Lạc Tri mở xem, thấy tin nhắn của em họ Tiểu An gửi giữa đêm, kèm
theo một liên kết về sợi dây chuyền: "Anh ơi, em cái ."
Hà Lạc Tri nhắn : "Nhận ."
Đó là một cửa hàng trang sức thủ công, giá rẻ, còn chờ đợi khá lâu.
Chủ tiệm gửi một bức ảnh về mẫu mới đang , dự kiến cuối năm hoặc đầu năm
sẽ vài món bán .
Khó mà giành , nhưng may là còn trai đây.
Chủ tiệm vốn là bạn cùng phòng với Hà Lạc Tri hồi đại học, chuyển sang
trang sức tự do. Tiểu An cũng bắt đầu để ý đến cửa hàng từ khi
tặng quà sinh nhật.
Tiểu An nhắn một sticker biểu cảm.
Hà Lạc Tri từ khi Tiểu An hủy hôn đến giờ vẫn dịp gặp cô, hỏi
thăm: "Dạo em ?"
Tiểu An nhắn một lúc : "Em thì vẫn ..."
Sau đó gửi tin nhắn: "Mình hỏi nhẹ nhàng ?"
Khi lễ cưới của Tiểu An hủy, Hà Lạc Tri vẫn còn đang bận đặt nhẫn cưới.
Cuộc sống kết thúc yêu xa, hạnh phúc và định. Giờ đây, Tiểu An chỉ hỏi
một câu nhẹ nhàng, mà Hà Lạc Tri cũng rằng chia tay. Tất cả
những điều thật sự quá trớ trêu.
Hà Lạc Tri khẽ nhếch môi, trả lời một câu: "Mình vẫn ."
Những tin nhắn khác đến từ Hàn Phương Trì, Hà Lạc Tri mở lên, một cuộc gọi
nhỡ lúc 10 giờ tối hôm qua, kèm theo hai tin nhắn.
Lạc Tri.
Gọi cho .
Hà Lạc Tri trả lời, đưa điện thoại của Hàn Phương Trì khỏi
danh sách chặn, khóa màn hình điện thoại .
Cuộc gọi đó thực là Chu Mộc Nghiêu mượn điện thoại của Hàn Phương Trì để
gọi, phá vỡ mối quan hệ riêng tư giữa hai trong suốt những ngày qua.
Hai cuộc gọi thứ Hai và thứ Ba từ Hàn Phương Trì, Hà Lạc Tri đều bắt
máy, giống như đối xử với những bạn khác. Đến thứ Tư, lúc tan ,
Hàn Phương Trì gọi, nhưng Hà Lạc Tri đang họp, đành từ chối và nhắn
một câu: "Bận."
Hàn Phương Trì trả lời: "Xong việc thì báo nhé."
Hà Lạc Tri bận đến hôm .
Anh chủ động liên lạc, còn Hàn Phương Trì tìm suốt ba ngày nhưng
.
Thực , Hà Lạc Tri chẳng hề giận, thậm chí chút oán trách. Điều duy
nhất khiến thấy lạ là thể tưởng tượng cảnh Chu
Mộc Nghiêu cầm điện thoại gọi cho , và đó là điện thoại của Hàn Phương Trì.
nghĩ thì cũng hợp lý thôi, Hàn Phương Trì và Chu Mộc Nghiêu là bạn
lâu năm, điều cũng tự nhiên.
Hà Lạc Tri xem đó là vấn đề lớn, càng đến chuyện giận hờn.
Chuyện chỉ khiến nhớ mối quan hệ từng bỏ quên. Dù gì, Hàn
Phương Trì cũng là trai của Chu Mộc Nghiêu, họ quen hơn hai mươi năm
.
Thứ Năm, Hàn Phương Trì gọi trực tiếp nữa mà nhắn tin lúc giờ nghỉ trưa.
Cậu còn bận ?
Hà Lạc Tri chợt nhớ hôm qua quên trả lời, và nhắn : "Anh là ai
thế?"
Hàn Phương Trì: " đây, Hàn Phương Trì."
Hàn Phương Trì: "Gọi cho ?"
Hà Lạc Tri ngả ghế, bấm gọi .
"Có chuyện gì thế, trưởng khoa Hàn?" Hà Lạc Tri cất lời khi Hàn Phương
Trì kịp , giọng điệu vui vẻ, nhẹ nhàng như đang đùa.
Hàn Phương Trì lên tiếng, tiên xin : "Xin nhé, Lạc Tri."
Hà Lạc Tri bật : "Sao thế?"
Hàn Phương Trì trả lời: "Tiểu Hắc mượn điện thoại để gọi cho ."
Hà Lạc Tri tranh thủ lúc dừng , : "Không ."
Hàn Phương Trì tiếp tục: "Lúc nó gọi , vệ sinh,
mang theo điện thoại."
"Thật sự , Hàn Phương Trì." Hà Lạc Tri hỏi: "Cậu gọi chỉ để
chuyện thôi ?"
" xin ." Hàn Phương Trì .
"Đừng, đừng." Hà Lạc Tri vội vã : "Không cần xin , thật sự
gì cả."
Sự chân thành trong lời xin của Hàn Phương Trì khiến Hà Lạc Tri chút
bối rối. Dù ở đó , một cuộc gọi cũng chẳng điều gì đáng
để xin .
Cũng trẻ con nữa, chia tay thì cũng cần chia bè kết phái,
chơi với thì chơi với .
Hà Lạc Tri : "Cậu đừng bận tâm nữa."
Hàn Phương Trì hỏi: "Vậy còn ăn bữa 'bịt miệng' ?"
"Đi chứ." Hà Lạc Tri : "Tại ?"
"Ăn ở đây?" Hàn Phương Trì hỏi.
Hà Lạc Tri trả lời: "Cậu chọn ."
Dù Hà Lạc Tri để tâm đến cuộc gọi đó , giận , nhưng
khi họ ăn với , bầu khí giữa họ còn như .
Hàn Phương Trì bao giờ nhắc đến Chu Mộc Nghiêu, và sự tự nhiên trong cách
họ đối xử với dường như mất , khiến Hà Lạc Tri cảm thấy cảm giác
" trong nhà" giờ phai nhạt dần.
Dù đổi nhỏ, nhưng sự xa cách và khách sáo vẫn hiện hữu.
Khi ăn, mỗi tự lái xe, ai đón ai.
Hà Lạc Tri xách theo một túi giấy, bên trong là hai chiếc dây chuyền.
"Giúp em gái mua dây chuyền, tiện thể mang thêm hai cái, mang về cho
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bat-sinh-bat-thuc-khong-la-khong-than/chuong-15.html.]
hai đứa em gái của ." Hà Lạc Tri .
Hàn Phương Trì để túi sang một bên, : "Cảm ơn."
"Trí Mặc sắp nghiệp ?" Hà Lạc Tri hỏi.
"Năm nghiệp, học thẳng tiến sĩ luôn." Hàn Phương Trì trả lời.
Hà Lạc Tri : "Nhà học bá cả."
Chưa kịp để Hàn Phương Trì gì, thêm một câu: "Trừ tiểu ma vương ."
Lần , Hàn Phương Trì dùng hai nghìn tệ để "mua chuộc" Hàn Trí Dao, nhưng
từ đó cũng liên lạc nhiều. Bình thường họ cũng chuyện mấy, Hàn
Trí Dao đang trong giai đoạn nổi loạn, còn Hàn Trí Mặc thì trầm tính. Nhóm gia
đình cũng chẳng mấy ai lên tiếng.
Dù , gia đình họ vẫn khá hòa thuận, ngoài cuộc chiến giữa bà Phương và Hàn
Trí Dao do tuổi dậy thì và mãn kinh mà thôi, hầu như mâu thuẫn nào
lớn.
Gia đình họ là một gia đình hạnh phúc, chỉ là thứ khá bình lặng.
Khác với Hà Lạc Tri, nhà đơn nhưng quan hệ giữa hai con vô
cùng gần gũi.
Hàn Phương Trì hôm qua hai em còn hẹn đ.á.n.h bóng, Hà Lạc Tri chỉ
: "Để luyện thêm , giờ theo kịp, ảnh hưởng đến ."
"Không ." Hàn Phương Trì .
" sẽ tìm tập cùng." Hà Lạc Tri bảo: "Tìm thử xem gần nhà sân
bóng nào ."
Hàn Phương Trì hỏi: " đ.á.n.h với ?"
Hà Lạc Tri lắc đầu : "Không đ.á.n.h với ."
Bữa ăn diễn thoải mái, nhưng khi ăn xong, họ hẹn nào chơi
ăn uống tiếp theo.
Mỗi lên xe, khi khỏi bãi đỗ thì bấm còi chào , mỗi về
một ngả.
Hà Lạc Tri bắt đầu thói quen về nhà Hà Kỳ cuối tuần.
Hà Kỳ tập Pilates xong, tiến gần thấy Hà Lạc Tri chồm hổm
cửa nhà, mặt là vài chú cút nhỏ và một con mèo con bẩn thỉu.
"Con tìm đồ ăn vặt ?" Hà Kỳ hỏi.
"Trong tủ của ." Hà Lạc Tri trả lời.
"Biết ngay mà." Hà Kỳ tới, xuống vuốt ve con mèo. Con mèo hề sợ
, để yên cho vuốt, thậm chí còn cọ cọ tay Hà Kỳ.
Ăn xong, con mèo l.i.ế.m môi kêu một tiếng, xuống, lộ cái bụng tròn
trịa.
"Nó no." Hà Lạc Tri .
"Đừng cho nữa, nên cho ăn nhiều, đây là mèo của bảo vệ." Hà Kỳ dậy
: "Vào nhà rửa tay ."
Tối đó, Hà Lạc Tri về, nhà đầy đủ thứ. Sau khi ăn tối xong, Hà
Lạc Tri đồ thể thao, gọi: "Mẹ."
Hà Kỳ đang khuấy một bát mặt nạ, ló đầu từ phòng tắm: "Gì đó?"
"Đi chạy bộ ?" Hà Lạc Tri hỏi.
"Chạy bộ?" Hà Kỳ như thấy điều gì tưởng, : "Mẹ
chạy nổi một bước ."
"Trước đây còn chạy mười cây cơ mà." Hà Lạc Tri vẫy tay: "Đi nào,
chạy một chút thôi."
"Con cũng là chuyện đó từ lâu lắm đúng ?" Hà Kỳ chỉ gương
mặt vẫn và trẻ trung của : "Mẹ ở tuổi mà dám chạy bộ ? Chạy
xong mặt xệ thì thẩm mỹ đấy! Con thẩm mỹ đau thế nào ?"
"Có nghiêm trọng thế ." Hà Lạc Tri lớn: "Thỉnh thoảng vận động nhẹ
mất vẻ của ."
Hà Kỳ từ chối tiếp tục cuộc trò chuyện, trở phòng tắm: "Con thích
chạy thì cứ chạy, chạy nhanh mà về, chạy thì thôi."
Hà Lạc Tri đành ngoài một , chạy hai vòng quanh khu. Một đôi tình nhân
đang ghế đá công viên, cô gái vui vẻ ăn kem, ăn tấm tắc khen
ngon, bảo uổng công xếp hàng.
Chạy thêm một vòng nữa vẫn thấy cô gái ăn kem, Hà Lạc Tri dừng hỏi mua ở
.
Sau đó, chạy mua cho Hà Kỳ một hộp kem nửa cân.
Quan điểm giữ gìn nhan sắc của Hà Kỳ trừu tượng, tập luyện thì né tránh,
nhưng đồ ngọt thì sẵn sàng đón nhận. Tối hôm , bà xếp bằng ăn hết nửa
cân kem lúc hơn tám giờ.
Hà Lạc Tri ăn hết nửa hộp còn .
Hai cuối tuần trôi qua, đến tuần thứ ba, Hà Kỳ hỏi: "Không chơi với Hàn Phương
Trì nữa ?"
Trong nhà hệ thống điện cũ, cứ dùng máy sấy tóc là mất điện. Lúc đó, Hà
Lạc Tri đang giúp Hà Kỳ cầu dao, ghế trả lời: "Không chơi nữa."
Hà Kỳ hỏi: "Sao thế?"
Hà Lạc Tri thản nhiên trả lời: "Không gì, chỉ là chơi gì thôi."
Từ bữa "bịt miệng" đó, hai ít liên lạc hẳn. Chỉ một Hàn
Phương Trì gửi tin nhắn, là hai tấm hình của mấy cô em gái nhỏ và lời cảm ơn
"cảm ơn Lạc Tri."
Hà Lạc Tri chỉ nhắn : "Haha, gì."
Rồi đó còn nhắn gì thêm nữa. Cả hai đều đăng bài lên mạng xã
hội, đến mức chẳng còn cả những thả like. Những bữa ăn ăn hết, bóng rổ
cũng chơi nữa, tự dưng chẳng còn lý do gì để liên lạc.
Một ngày bình thường trong tuần, Hà Lạc Tri tan , đang nấu bữa tối.
Điện thoại từ Hàn Phương Trì gọi đến, Hà Lạc Tri ngừng một chút mới
nhấn nút .
Nghe máy mà gì , đợi bên lên tiếng.
"Tri ?" Giọng của Hàn Phương Trì vang lên.
Hà Lạc Tri nhẹ: "Phương Trì, chuyện gì thế?"
Hàn Phương Trì hỏi: "Đang gì đấy?"
Hà Lạc Tri trả lời: "Đang nấu ăn, ăn cơm ?"
"Chưa, mới tan ." Hàn Phương Trì trả lời.
Hà Lạc Tri hỏi tiếp: "Vậy định ăn gì?"
Hàn Phương Trì: "Chắc là gọi đồ ăn ngoài."
Nghe , Hà Lạc Tri lớn: "Cậu , gọi điện cho giờ cơm bảo
ăn, cố tình đúng ?"
Hàn Phương Trì cũng bật : "Thật định rủ ăn mà."
Hà Lạc Tri vẫn : "Thế qua đây ăn , nấu phần cho luôn."
"Thôi, để hôm khác." Hàn Phương Trì : " gọi chuyện bàn."
Hà Lạc Tri nhướn mày: "Có chuyện gì mà bàn bạc nữa? Cậu ."
Hà Lạc Tri phần bối rối, vì giọng của Hàn Phương Trì khá nghiêm túc,
thế nên tập trung lắng .
"Lần ăn cơm của , hứa sẽ nhắc đến chuyện của giám đốc Vương
nữa." Hàn Phương Trì với giọng điệu thản nhiên. "Vậy nên chơi bóng với
một tháng, đổi để tâm đến cuộc gọi nữa nhé."
Hà Lạc Tri dở dở : " để tâm gì mà..."
"Đồng ý ?" Hàn Phương Trì cắt ngang lời : "Nói đồng ý ."